Thứ Năm, 28 tháng 6, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 7

Với phát biểu của chị Hoa


Với phát biểu của ông Nguyễn Văn Út


Với phát biểu của ông Nguyễn Văn Xinh


Với phát biểu của chị Lê Mỹ Nhân Sinh


Với phát biểu của chị Lê Thị Nguyệt


Vào xế chiều ngày Thứ Tư 27/06/2007, một phái đoàn của nhà nước Việt Nam gồm có ông Nguyễn Văn Vạng, vụ trưởng Trụ sở Quốc Hội 2 tại Sài Gòn, các lãnh đạo phường và quận Phú Nhuận cùng với đại diện của chính quyền tỉnh Tiền Giang (TG) gồm có 6 người trong đó có ông Phó Chủ Tịch UB Nhân Dân tỉnh TG Nguyễn Văn Phòng, ông Phước, phó thanh tra tỉnh TG; ông Sáu Hoa, Văn phòng Ủy Ban tỉnh TG; 2 ông Dũng và Sách của Ban An Ninh tỉnh TG ... đã đến gặp đồng bào biểu tình trước Trụ sở Quốc Hội 2 Sài Gòn yêu cầu bà con về lại địa phưong để được giải quyết dưới sự giám sát của Quốc Hội. Nhưng toàn thể đồng bào hiện diện không nhất trí vì đã bao lần chính quyền TG đã hứa hẹn suông cho xong chuyện nhưng không bao giờ giải quyết. Vì thế, đồng bào biểu tình quyết tâm chỉ giảì tán với điều kiện phải có sự cam kết trên văn bản ghi rõ : Lãnh đạo TG phối hợp với chính phủ liên ngành giải quyết đúng qui định của luật pháp dưới sự giám sát của văn phòng Quốc Hội 2. Nhưng nguyện vọng nầy chưa được đáp ứng đúng mức nên bà con nhất định "bám trụ" để đòi lại quyền lợi được qui định bởi luật pháp đã bị tước đoạt.

Chúng tôi đã trao đổi với một số bà con trong đoàn biểu tình và ghi nhận cảm nghĩ cũng như những bức xúc của các nạn nhân trong việc cơ hữu hóa tài sản và bồi thường của nhà nước từ năm 1995 cho đến nay. Kính mời nghe phát biểu của 4 người trong đoàn biểu tình đó là : ông Nguyễn Văn Út, ông Nguyễn văn Xinh, chị Lê Mỹ Nhân Sinh và chị Lê thị Nguyệt để thấy được sự bức xúc, đau khổ của đồng bào TG khi bị quan chức địa phương lợi dụng chính sách của nhà nước để cướp đoạt tài sản của nhân dân trong đó cả những cựu chiến binh và những người có công với nhà nước CSVN. Đồng bào TG đã khiếu kiện nhiều năm (từ 1995) và hai lần được chính quyền hứa hẹn giải quyết khi đồng bào Tiền Giang khiếu kiện tại Trung Tâm Tiếp Dân Mai Xuân Thưởng tại Hà Nội và lần thứ hai trong dịp hội nghị APEC đang họp tại Việt Nam năm 2006 nhưng đây chỉ là những lời hứa suông cho qua chuyện và chưa bao giờ được cứu xét thật sự.

Cuộc biểu tình của đồng bào Tiền Giang vẫn tiếp tục qua ngày thứ 7.
Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
7:00 giờ sáng ngày 28/06/2007 tại trước Văn Phòng Quốc Hội ở Sài Gòn

Cảm Nghĩ Sau Chuyến Mỹ Du của Việt Cộng Nguyễn Minh Triết Nỗi Nhục Của Hắn và Niềm Vui Của Mình

Ðón tiếp Chủ tịch nhà nước CSVN Nguyễn Minh Triết
là mật vụ Hoa Kỳ!

Lễ đón tìếp TT. Ngô Ðình Diệm tại Phi trường Quốc gia Washington 5/8/1957,
có mặt TT. Eisenhower và Bộ trưởng Ngoại giao Foster Dulles,
Tư lệnh Không quân Mỹ Nathan Twining, và phụ tá Tổng thống Hoa Kỳ William Draper


Thạc Sĩ Đỗ Văn Phúc

“Cố đấm ăn xôi, xôi lại hỏng…”

Nguyễn Minh Triết đã về Việt Nam hơn tuần nay, không biết đã hoàn hồn chưa? người Việt hải ngoại thì ai đã về nhà nấy sau một tuần sôi nổi đấu tranh, biểu tình, diễn hành, tuyên cáo…

Quả thật, trong lịch sử sinh hoạt 32 năm của người Việt tị nạn, chưa bao giờ khí thế dâng lên ngùn ngụt như thế. Tuy số người tham dư từng biến cố không đông bằng vụ Trần Trường ở Quận Cam (10000+), vụ cờ đỏ UTA ở Arlington (5000+), nhưng cuộc biểu dương lực lượng để “đón tiếp” chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản Nguyễn Minh Triết đã diễn ra nhịp nhàng, toàn diện và rất chu đáo nổ ra cùng một lúc tại nhiều thành phố lớn nơi có Triết đi qua, cũng như sự yểm trợ đắc lực tại các nước khác.

Chúng ta chưa bao giờ vui như thời gian vừa qua. Những người tham dự thì đã lo liệu tổ chức phương tiện tài chánh, thuê mướn xe cộ ra đi từ đấu tuần hai ba ngày trước khi Triết đến Hoa Kỳ. Các đoàn thể, cộng đồng khắp nơi thì ra tuyên cáo, thông điệp, thư tín gửi đến các lãnh đạo Hoa Kỳ. Mà có ý nghĩa nhất là chiến dịch gửi post cards có hình linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng trước phiên toà của Cộng Sản tại Huế. Có lẽ hầu hết các văn phòng các dân biểu, nghị sĩ, chức sắc trong chính phủ từ Tổng thống cho đến các bộ trưởng đều tràn ngập những tấm hình mang tính chất lịch sử này. Cali và Dallas-Fort Worth đã dựng lên những tấm bill boards ngay trên các trục lộ giao thông chính của thành phố để đánh động lương tâm và kêu gọi sự ủng hộ của dân Mỹ. New York thì chu đáo tổ chức đoàn diễn hành ngày Văn Hoá Quốc Tế để hỗ trợ đúng lúc cho cao trào đấu tranh. Các cơ quan thông tin đại chúng, báo chí, diễn đàn online tràn ngập tin tức và hình ảnh, thêm mới từng giờ. Đặc biệt diễn đàn Vietland đã cử “điệp viên” theo dõi ngay từ Hà Nội, và thâm nhập các địa điểm mà phái đoàn Cộng Sản dự trù sẽ đến để nắm vững tình hình, thong báo kịp thời những thay đổi của đoàn CS, bảo đảm sự thành công cho Cộng đồng.

Những người mà vì điều kiện làm việc đã không thể đi được đến Cali, New York hay DC thì ngày đêm túc trực bên các máy truyền hình, radio, máy điện toán để theo dõi từng biến chuyển của cao trào đấu tranh.

Một tuần sôi nổi đã qua đi. Triết về nước, dân ta ai về nhà nấy. Cuộc sống lại tiếp tục bình thường. Nhưng dư âm của những ngày đấu tranh vẫn còn quanh đây. Bây giờ thì các nhà chính luận bắt đầu tổng kết tình hình và dự đoán tương lai. Đúng sai thì phải chờ thời gian trả lời thôi.

Thất bại ê chề, nhục nhã của phía Cộng Sản Việt Nam

Mục đích chuyến đi của Nguyễn Minh Triết thực ra mang tính chất xã giao hơn là để đạt các mục tiêu chính trị. Trong hế thống quyền lực các nước Cộng sản, chủ tịch nhà nước chỉ là một cây cảnh tượng trưng, làm vì, vì quyền lực thật sự nằm trong tay bộ chính trị đảng Cộng Sản. Theo điều 4 hiến pháp VNCS thì cả các cơ chế đều nằm dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam. Do đó, khi tiếp xúc với các giới chức Hoa Kỳ, Triết chỉ làm nhiệm vụ lập lại những gì mà bộ Chính Trị đã thoả thuận và cho phép. Triết chẳng thể tranh biện, đưa ra đề nghị phản bác hay đồng thuận khi tình huống thay đổi bất chợt ngoài dự liệu trước khi ra đi. Vì thế, chúng ta đã thấy lối đối thoại lập lờ, đánh trống lãng, đôi khi ngây ngô của Triết khi đối đầu với các Nghị sĩ Dân biểu Hoa Kỳ hoặc trước lời cảnh cáo của Tổng thống Bush về các vấn đề nhân quyền, tự do dân chủ. Đúng hơn, Triết đã trả lời vụng về, làm lộ rõ bản chất lừa lọc, độc đoán của chế độ khi trả lời Tổng thống Bush cũng như khi trả lời phỏng vấn của hãng AP với lời khẳng định nước CSVN không cần thiết phải cải thiện về nhân quyền.

Về việc ký kết các thoả ước kinh tế thương mãi tài chánh, (Trade and Investment Framework Agreement) chẳng cần có một phái đoàn của quốc trưởng mà chỉ cần các cấp Bộ trưởng, Tổng giám đốc.

Nếu có mục đích chính trị gì khác, thì đó là sự hứa hẹn của Hoa Kỳ trong việc ủng hộ Cộng sản VN vào Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, mà sau mấy ngày Triết đến Hoa Kỳ, vẫn không nghe Tổng thống Mỹ nhắc đến.

Vậy, cuối cùng, thì chuyến đi của chủ tịch CSVN chỉ là để tạo thanh thế, phô trương với dân chúng ngõ hầu dằn mặt những ai lăm le đứng dậy theo gót Linh Mục Lý, Lê thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài… mà đấu tranh đòi quyền làm người :”Coi nhé, nhà nước này vững mạnh, công an bộ đội súng ống, cùm kẹp đầy rẩy; và lại được đại cường dân chủ Mỹ ủng hộ. Liệu hồn chớ làm chuyện đấu tranh mà mất mạng.”

Vì thế, Triết đã mang theo một đoàn hùng hậu gồm khoảng 200 người gióng trống khua chiêng nhất quyết phen này ra đi làm nở mặt cho dù phía Hoa Kỳ đã có những triệu chứng bất ưng. Chuyến đi tưởng đã bị đình hoãn hay hủy bỏ vì chỉ trong vòng vài tuần trước, Tổng thống Bush đã mạnh miệng lên tiếng về trường hợp Linh mục Lý và tình hình nhân quyền tồi tệ của VN tại hội nghi các cường quốc G-8; cũng như ông đã tiếp bốn vị lãnh đạo các đảng phái, phong trào chống Cộng ngay trong văn phòng Toà Bạch ốc, trước sự hiện diện của Phó Tổng Thống Cheney và các lãnh đạo các cơ quan An ninh quốc gia. Biết đi là nhục, nhưng với bản chất cố đấm ăn xôi, đảng CSVN vẫn cứ đẩy Triết ra đi.

Và thảm thương thay, Triết đã nhận một cú đấm ê chề từ cả phiá nhà nước Hoa Kỳ, lẫn “khúc ruột ngoài ngàn dặm” mà Triết dự tính vuốt ve, mua chuộc. Theo truyền thống, nghi lễ ngoại giao, trong cuộc thăm viếng chính thức của một quốc trưởng, thì người ra đón tại chân cầu thang máy bay thường là quốc trưởng nước chủ nhà. Tệ lắm thì cũng là nhân vật số hai. Đằng này Triết đã không dáp xuống Washington DC và được một giới chức nào cao cấp trong chính quyền Mỹ đón tiếp. Y và phái đoàn đã dáp xuống phi trường John F. Kennedy (New York) ngày 18 tháng 6, 2007, và chỉ được đón tiếp bởi ông Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Michael Marine và vài nhân viên Mật vụ Mỹ (Secret Services).

Thứ đến Triết đã không nhận được 21 phát đại bác đón mừng và đi song song cùng lãnh tụ nước chủ nhà để duyệt toán quân danh dự. Triết cũng không được trú ngụ trong toà nhà Blair House và được Tổng Thống Bush khoản đãi đạ yến (State Dinner) trong đó quan khách là những nhân vật hàng đầu của ba ngành Lập pháp, Tư pháp và hành pháp Mỹ; cũng như các đại diện ngoại giao của các nước khác. Và cuối cùng, đã không có một thông cáo chung như thong lệ giữa hai nhà lãnh đạo hai nước.

Nếu so với cuộc đón tiếp mà cố Tổng thống Eisenhower đã dành cho cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà Ngô Đình Diệm nửa thế kỷ trước, thì quả là một trời một vực; quả là một mối nhục cho Triết và chế độ CS Việt Nam, và cũng là nhục chung cho cả đất nước. (Xin đừng so sánh với việc cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đến Camp David gặp cố TT Johnson, vì chuyến đi của ông Thiệu chỉ là đi họp, không phải là thăm viếng hữu nghị hay chính thức)

Người Việt Hải Ngoại Đã Làm Nhục Nguyễn Minh Triết Như Thế Nào?

Người Việt hải ngoại cảm thấy gần gủi nhau, đoàn kết nhau hơn qua những biến cố lịch sử này. Các đoàn thể, phong trào, đảng phái đã tạm gác qua những bất đồng để cùng nhau phối hợp trong các cuộc biểu tình tại DC, New York và California, tạo nên một sức mạnh vĩ đại chưa từng có của tập thể người Việt Hải ngoại.

Sự chống đối của cộng đồng Người Việt đã làm cho phái đoàn quốc khách VN đến thăm các cơ quan đầu não Hoa Kỳ mà không dám đường hoàng đi vào cổng chính, xe không dám treo cờ, khách ngồi trong xe phải lấy báo che mặt khi bị các ống kính chĩa vào quay phim chụp hình. Buồn cười và nhục nhã nhất là khi phái đoàn của Triết đến khách sạn ở Dana Point; người ta phải che một tấm màn đen từ cửa xe vào đến tận cửa khách sạn để Triết và tùy tùng đi vào mà không ai thấy được. Trong buổi đại yến mà Triết mời một số các nhà doanh nghiệp Mỹ gốc Việt, báo chí Việt Nam Cộng sản khoe rằng có 1000 kiều bào tham dự. Thực ra chỉ khoảng vài chục. Vì theo phóng viên của Vietland trà trộn vào theo dõi, thì chỉ có 27 bàn tròn, tức là có 270 thực khách. Trong đó trừ thành viên phái đoàn VN khoảng 180 người, và khoảng 50 sinh viên VN du học, thì chỉ còn lại độ 40 ghế ngồi cho những tên Việt Gian như Nguyễn Cao Kỳ, Quỳnh Kiều, Vũ Đức Vượng…. mà thôi. (Cả ba phòng Ball Rooms của khách sạn nếu nối lại chỉ chứa được tối đa 660 khách)
Không có toán quân danh dự và kèn trống của nước chủ nhà, Triết đã được đón tiếp bằng tiếng la ó của hàng ngàn người Việt đang nói thay cho tiếng nói uất nghẹn của 84 triệu đồng bào trong nước.

Sự biểu dương của cộng đồng Người Việt tị nạn đã đạt một thắng lợi chính trị rất rõ nét đối với chính quyền sở tại.

Người Mỹ có thể có cảm tình với người Việt tự do và khinh ghét chế độ Cộng sản. Nhưng họ là những người thực dụng. Họ làm chính trị với mục tiêu tối thượng là quyền lợi của nước Mỹ chứ không vì quyền lợi của những người Việt Nam xa xôi. Trong chính trị - dù ở Mỹ hay Âu châu, Á châu – hai yếu tố hàng đầu là quyền lợi và quyền lực. Người làm chính trị không có bạn muôn đời cũng như không có kẻ thù truyền kiếp. Khi giao tiếp, thì họ che đậy hai yếu tố quyền lợi và quyền lực bằng những chiêu bài cao cả, đạo đức; nhưng họ sẵn sàng trở mặt khi tình thế xoay chuyển lợi hay bất lợi cho mục tiêu chính của họ. Trước mắt người Mỹ không có sự khác biệt giữa ông Hồ Chí Minh hay ông Ngô Đình Diệm, mà chỉ có sự tính toàn dùng ai thì sẽ có lợi cho chiến lược của mình. Vì thế, người Mỹ đã tung hô ông Diệm năm 1954 và rồi 9 năm sau đã thảm sát vị tổng thống đầu tiên của chế độ Cộng hoà Việt Nam.

Ngày nay, trong thế cờ mới không còn hai khối Tư bản và Cộng sản đối đầu, người Mỹ chỉ còn mối lo về hiểm họa Trung Cộng. Lôi kéo và xây dựng một nước Việt Nam lớn mạnh thì có thể kềm chế được khối lượng gần 2 tỷ dân Tàu với một chính quyền (dù Cộng sản hay Quốc gia) luôn luôn hiếu chiến, đầy tham vọng bành trướng. Vì thế, Việt Nam Cộng sản hay không Cộng sản chẳng phải là nan đề. Một khi trong hệ thống chính trị VN đang có nhiều khuynh hướng thân và chống Trung Hoa, thì Mỹ càng thấy cần thiết nhảy vào để tranh lợi thế.

Ông Bush có thể vui miệng tuyên bố vung vít cho nhân quyền dân chủ VN, nhưng khi đối diện thực tế, ông chỉ nghĩ đến quyền lợi Hoa Kỳ. Việc này đã được minh chứng qua việc ông đến Hà Nội tham dự APEC, thắm thiết bắt tay Nguyễn Minh Triết mà quên phứt các điều đã hứa hẹn về nhân quyền đối với cộng đồng Việt Nam mấy tuần trước đó.

Lần này, ông Bush làm những việc ngoạn mục hơn: vinh danh linh Mục Lý, tuyên bố ủng hộ tranh đấu nhân quyền trước hội nghị G-8, tiếp xúc các nhà tranh đấu Việt Nam hải ngoại; nhắn nhe, cảnh cáo Nguyễn Minh Triết về một quan hệ trong tương lai nếu nhân quyền không được cải thiện. Cộng thêm việc các nghị sĩ dân biểu Hoa Kỳ ra tuyên cáo lên án Việt Nam, đòi đưa VN trở lại danh sách các nước cần lưu tâm về quyền con người, Chủ tịch Quốc Hội - bà Nancy Pelosi – và một số dân biểu đã tiếp các lãnh tụ đấu tranh người Việt trước khi đón Triết, và cũng đã chất vấn Triết về các vấn đề dân chủ, nhân quyền. Dân biểu Ed Royce đã quyết liệt với Triết: "We've got to see a stop to this conduct if this relationship is going to improve" (Chúng tôi muốn nhìn thấy những hành vi [trấn áp] này chấm dứt trước khi mối quan hệ [hai nước] được cải thiện). Ngay cả anh chàng nghị sĩ phản thùng, flip-flop John Kerry cũng xoay ra tuyên bố ủng hộ ngưòi Việt hải ngoại (mà trước đây, khi các phái đoàn Người Việt biểu tình đòi ông ta trả lời những câu lếu láo thân cộng, thì anh chàng lính phản chiến này né tránh không chịu tiếp xúc).

Người Việt Cần Học Bài Học Về Sức Mạnh Công Dân Của Mình

Những tin tức vừa kể đã tạo cho cộng đồng người Việt một sự thoả mãn chính trị, và đem lại những hy vọng, niềm lạc quan về một tương lai tốt đẹp.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó mà chờ đợi, thì rồi ra, đâu vào đó.

Triết lại về VN làm chủ tịch bù nhìn. Công an Việt Cộng lại tiếp tục bắt bớ trấn áp những nhà tranh đấu. Chính phủ Mỹ lại tiếp tục tuyên bố phản đối, đòi VC thả tù nhân chính trị. Việt Cộng lại thả ra vài vị, rồi tà tà bắt lại mấy hồi. Kiến trong miệng chén có bò đi đâu. Và quan trọng nhất, là Mỹ lại tiếp tục đầu tư, nhập cảng, xuất cảng qua lại với Việt Nam; lại bắt đầu viện trợ quân sự, huấn luyện cho bộ đội CS. Vì chính ông Bush đã nói rõ: "We want to have good relations with Vietnam". Đừng quên rằng năm ngoái hàng hoá trao đổi giữa Việt Nam và Hoa Kỳ lên tới 10 tỷ đô la.
Và Cộng đồng VN tại hải ngoại lại tiếp tục họp hành, lên mạng, tuyên cáo…
Ít ra chúng ta đã thấy sức mạnh kết đoàn của tập thể người Việt hải ngoại, mà đã làm cho các giới chức tư pháp hành pháp Mỹ, Úc, Hoà Lan, Đức… phải lưu tâm. Đó là sức mạnh Công Dân. Sức mạnh của lá phiếu mà trong các cuộc bầu cử sắp đến, người Mỹ đã tính toán.

Các dân cử, chính quyền Mỹ, Úc, Âu… sẽ ý thức rằng họ đang ủng hộ dân chủ VN vì cần vận động hai triệu cử tri gốc Việt chứ không phải vì quyền sống của 84 triệu người bên kia đại dương.

Chúng tôi cũng nhân đây, ghi nhận và cảm ơn các nhà dân cử Mỹ gốc Việt các cấp Tiểu Bang, County, đã tận tình sát cánh cùng cộng đồng trong chiến dịch vừa qua. Người Việt càng thấy cần thiết tham gia, thâm nhập vào dòng chính của nền chính trị Hoa Kỳ. có thế, mới tạo thêm sức mạnh của tập thể mình

Thưà thắng xông lên, tận dụng sức mạnh đó, chính là phương án hay nhất để đòi hỏi nhà cầm quyền Hoa Kỳ phải chiều theo ý nguyện của chúng ta về một triển vọng dân chủ cho đất nước.

Tưởng cũng không thể không nói đến việc gần đây đã có những triệu chứng trở mặt của một số người nhẹ dạ qua việc tuần báo Viet Weekly (Cali) và Vietnam Weekly News (Dallas, Texas) chọn dăng những bài thiên cộng. Qua một tuần lễ tranh đấu sôi nổi vừa qua, chắc những người non dạ này đã thấy một sự răn đe đáng nể để họ ngừng lại trước khi làn sóng căm phẫn của cộng đồng Người Việt Tị nạn sẽ đổ ập lên sự nghiệp của họ. Đừng thách thức sức mạnh quần chúng một khi họ có lý tưởng cao quý.

Đỗ Văn Phúc

Hôm nay tại Tòa Bạch Ốc, đại diện Tổ chức Quê Mẹ đề xuất Hoa Kỳ hậu thuẫn cấp thiết cho tiến trình Dân chủ hóa Việt Nam



********************************************************************************
Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam
& Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam
Que Me : Action for Democracy in Vietnam & Vietnam Committee on Human Rights
Que Me : Action pour la Démocratie au Vietnam & Comité Vietnam pour la Défense des Droits de l’Homme
B.P. 63 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : queme@free.fr - Web : http://www.queme.net
********************************************************************************

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 27.6.2007
Hôm nay tại Tòa Bạch Ốc, đại diện Tổ chức Quê Mẹ đề xuất Hoa Kỳ hậu thuẫn cấp thiết cho tiến trình Dân chủ hóa Việt Nam


PARIS, ngày 27.6.2007 (Quê Mẹ) - Được Hội đồng An ninh Quốc gia mời tham khảo về cuộc hội kiến vừa qua giữa Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush và Chủ tịch CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết, Tổ chức Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam đã cử bà Ỷ Lan Penelope Faulkner, Phó Chủ tịch, sang thủ đô Hoa Thịnh Đốn tham dự tại Tòa Bạch Ốc hôm nay thứ tư 27.6.2007.

Phía Hội đồng An Ninh Quốc gia gồm có ông Đại sứ Mike Kozak, Đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và liên hệ các Tổ chức Quốc tế, ông Dennis Wilder, Giám đốc Đông Á Sự vụ, và bà Patricia Davis, Giám đốc Văn phòng Dân chủ và Nhân quyền. Phía khách mời gồm có Tổ chức Ân Xá Quốc tế, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Hoa Kỳ, một số các Tổ chức Nhân quyền và Dân chủ của người Việt tại Hoa Kỳ. Tổ chức người Việt ngoài Hoa Kỳ là Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam.

Cuộc tham khảo diễn ra trên một tiếng đồng hồ trong sự cởi mở, đối thoại. Tinh thần chung của cuộc tham khảo cho thấy ý lực của Tổng thống Bush và Chính phủ Hoa Kỳ thực tâm hậu thuẫn cho tiến trình Dân chủ tại Việt Nam. Một số nội dung trình bày về chuyến đi của Phái đoàn Hà Nội do Chủ tịch Nguyễn Minh Triết cầm đầu được yêu cầu không tiết lộ. Nhưng nói chung là cuộc trao đổi một tiếng đồng hồ giữa Tổng thống Bush và ông Triết đặt nặng khía cạnh nhân quyền và dân chủ tại Việt Nam.

Sự kiện nổi bật là không có thông cáo chung giữa hai bên, như thường lệ xẩy ra trong ngoại giao khi Tổng thống Hoa Kỳ tiếp khách cấp cao nước ngoài. Điều này có thể xác tín, là ngoài vấn đề giao thương kinh tế, còn tồn đọng nhiều bất đồng giữa hai bên trên lĩnh vực chính trị, tức vấn đề nhân quyền và dân chủ tại Việt Nam.

Tổ chức Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam hoan nghênh sự quan tâm đến tình trạng nhân quyền và dân chủ Việt Nam của Chính phủ Hoa Kỳ thông qua những cuộc gặp gỡ các cá nhân và đoàn thể đấu tranh của người Việt dân tộc trước và sau khi Tổng thống Hoa Kỳ tiếp Chủ tịch Nguyễn Minh Triết. Tuy nhiên, Tổ chức Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam kỳ vọng những cuộc gặp gỡ và trao đổi này là bước đầu dẫn tới sự hậu thuẫn cụ thể và cấp thiết cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam của Chính phủ Hoa Kỳ.

Tại cuộc tham khảo hôm nay ở Tòa Bạch Ốc, bà Ỷ Lan đã ngỏ lời tán thán những hành xử và tuyên bố gần đây của Tổng thống Bush hậu thuẫn cho dân chủ Việt Nam. Vì đây là niềm khích lệ lớn cho những nhà đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ Việt Nam trong và ngoài nước.

Tuy nhiên, bà nói, Hoa Kỳ cần tiến xa hơn nữa trong sự hậu thuẫn cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Lên tiếng phản đối những cuộc bắt bớ và xử án bất công các nhà dân chủ là quan trọng, nhưng chưa đủ. Vì rằng sự trạng vừa qua chỉ là phần nổi của một thực tế chưa được đánh giá đúng mức. Hoa Kỳ cần quan tâm đến các lực lượng tôn giáo là cơ sở chính yếu của các phong trào dân chủ trong nước. Với lực lượng quần chúng đông đảo, các tôn giáo là tiếng nói chính yếu của các xã hội dân sự còn tồn tại trong một thể chế độc tài và độc đảng. Điển hình là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã từ 32 năm qua kiên trì trong công cuộc vận động cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ. Những lời tuyên bố cũng như hành động bất khuất của nhị vị lãnh đạo Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ đã thành nguồn cảm hứng cho thế hệ những nhà dân chủ trẻ, khích lệ họ công khai lên tiếng và thắng lướt sợ hãi.

Dù sống trong tù đày và quản chế, nhưng Tuyên cáo năm 1993 của Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang đã đưa tiếng nói của tôn giáo thành yêu sách cứu nguy con người khi ngài đòi hỏi bỏ điều 4 trên Hiến pháp, bầu cử lại Quốc hội với sự tham dự của mọi thành phần dân tộc và dưới sự giám sát của LHQ, cũng như đề xuất tiến hành một Nhà nước đa nguyên, đa đảng. Đầu năm 2001, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ công bố Lời Kêu gọi cho Dân chủ Việt Nam với một chương trình chính trị 8 điểm. Lời kêu gọi của Hòa thượng đã được trên ba trăm nghìn chữ ký đủ mọi giới người Việt hậu thuẫn, và hàng trăm đại biểu Quốc hội Hoa Kỳ, nhân sĩ quốc tế cũng như đại biểu Quốc hội Châu Âu ký tên ủng hộ.

Bà Ỷ Lan cũng trích lời Cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ Madeleine Albright viết trong sách "The Mighty and the Almighty" (Những Kẻ mạnh và đấng Tối cao) phê bình Hoa Kỳ thường xem nhẹ vai trò tôn giáo nên mắc phải sai lầm trong quá khứ : "Chiến tranh Việt Nam vốn là cuộc tranh chấp giữa một ý thức hệ chính trị với chủ nghĩa quốc gia, nhưng trong đó còn có vai trò tôn giáo. Ngay lúc khởi đầu mục tiêu chống Cộng đã bị suy yếu / phá hoại vì chính quyền Saigon đàn áp Phật giáo, mà Phật giáo là cơ sở không cộng sản lớn nhất tại Việt Nam. (...) Sự kiện đó đã khiến cho chúng ta không thu phục được trái tim và lòng người dân Việt. (...) Khiến cho sau này khi Hoa Kỳ rút đi đã gây ra thảm nạn cho hàng triệu Người vượt biển và sọ người chồng chất thành núi". Cho nên, ngày nay, Tổng thống Bush cần "thu phục trái tim và lòng người dân Việt" trong việc hậu thuẫn các phong trào dân chủ Việt Nam.

Bà Ỷ Lan nhấn mạnh rằng : "Chúng tôi tin tưởng cuộc hậu thuẫn của Tổng thống Bush cho tự do tôn giáo nói chung, và cho phong trào Phật giáo nói riêng, sẽ có một tác động sâu rộng trong thế giới. Nhất là đứng trước nạn khủng bố quốc tế, thì nền tín ngưỡng khoan dung và hòa bình như Phật giáo đóng một vai trò trọng yếu cho sự ổn định và hòa ái trong vùng Châu Á Thái Bình dương. Đến như Trung hoa Cộng sản cũng đã nhận ra tiềm lực Phật giáo như một lực lượng chủ đạo khi lần đầu tiên, sau 47 năm cộng sản hóa, Bắc Kinh cho tổ chức Diễn đàn Phật giáo Thế giới lần thứ nhất vào ngày 13.4.2006".

Bà cũng nhận định : "Tiến trình Dân chủ hóa Việt Nam cần hai yếu tố cơ bản : một là lực lượng đấu tranh thực hữu trong nước ; hai là sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ gây sức ép cho công cuộc cải tổ chính trị. Trong tiến trình này, thời gian là chủ yếu. Các nhà phân tích Tây phương quan niệm dân chủ sẽ từ từ chuyển biến trong những thập kỷ tới, nhờ các quan hệ quốc tế trên lĩnh vực kinh tế. Nhận định này có thể đúng. Nhưng với người Việt ở trong hay ngoài nước thì không nghĩ như thế, họ cho rằng luận điểm dân chủ tiệm tiến này quá chậm. Người Việt nào cũng muốn thấy dân chủ xẩy ra trong đời họ, để gia đình và con cái họ cùng được hưởng. Chính vì vậy mà các nhà dân chủ trong nước đang nhiệt thành đóng góp phần họ. Và họ cần thiết sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ để đẩy nhanh tiến trình dân chủ hầu biến niềm hy vọng và ước mơ của họ thành hiện thực".

Bà nhận xét : "Trong cuộc chạy đua với thời gian này, chúng ta đã mất đi một năm. Vì tháng 5 năm 2006, tôi đã cùng với Chủ tịch của tổ chức chúng tôi, ông Võ Văn Ái, đến Tòa Bạch Ốc hội kiến ông Elliot Abrams, Phụ tá Tổng thống và Cố vấn An Ninh Quốc Gia Ðặc Trách Chiến Lược Toàn cầu. Vào thời điểm ấy, chuyện chưa hề thấy tại Việt Nam là những đòi hỏi dân chủ được rộ nở công khai. Hẳn Đại sứ Kozac còn nhớ cuộc hội kiến ấy, ông Võ Văn Ái đã dự báo là sự kiện lúc bấy giờ không biểu hiện ý lực đổi thay chính trị của nhà nước Việt Nam. Ông Ái đã nói : "Việt Nam chưa đích thực thăng tiến dân chủ đâu, họ chỉ sử dụng những phong trào này như màn khói của một ván bài liều lĩnh nhằm được Hoa Kỳ hậu thuẫn cho Việt Nam bước vào cộng đồng thế giới". Ông Ái cũng đã dự báo là "Hà Nội sẽ thẳng tay đàn áp những ai đòi hỏi dân chủ, một khi Hoa Kỳ xong việc giúp cho Việt Nam đạt các mục tiêu nhắm đến, như được làm thành viên Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), được Quy chế thương mại bình thường vĩnh viễn (PNTR), và được rút tên ra khỏi danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC)".

Tại cuộc tham khảo hôm nay, 27.6.2007, bà Ỷ Lan cũng đã trao 3 trang nhận định tóm gọn quan điểm trên đây của tổ chức Quê Mẹ và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam, và kết thúc bằng 4 yêu cầu gửi đến Tổng thống Bush và Chính phủ Hoa Kỳ :

1. Đặt Việt Nam vào lại trong danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC) theo như đề xuất của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới, để gây sức ép cho Việt Nam cải tổ chính trị và bảo đảm quyền tự do tôn giáo;

2. Thúc đẩy Việt Nam phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cũng như cho tất cả các tổ chức tôn giáo chưa được thừa nhận. Nếu Hoa Kỳ thành công sẽ là bước đầu cho sự xuất hiện các xã hội dân sự, để tiến tới việc tôn trọng các quyền tự do cơ bản, như tự do lập hội, tự do hội họp, tự do ngôn luận, tự do báo chí;

3. Hậu thuẫn cho mọi sáng kiến kết hợp các nhà dân chủ trong nước, như Lời Kêu gọi cho Dân chủ Việt Nam của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ là một. Lời Kêu gọi này bao gồm 8 điểm chuyển hóa là một đề xuất cụ thể nhằm thăng tiến dân chủ và kết hợp mọi gia đình chính trị và tôn giáo.

4. Công khai kêu gọi trả tự do cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Hòa thượng Thích Quảng Độ hiện đang bị quản chế sau 26 năm bị giam giữ, lưu đày chỉ vì hai ngài biểu tỏ ôn hòa cho tự do tôn giáo, nhân quyên và dân chủ.

Đại diện Đảng Dân Chủ Việt Nam được Hội đồng ANQG thông báo, sau chuyến viếng thăm của Chủ tịch Triết

Đại diện Đảng Dân Chủ Việt Nam được Hội đồng An ninh Quốc gia Toà Bạch Ốc mời đến thông báo, sau chuyến viếng thăm của Chủ tịch Việt Nam với Tổng thống Bush.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi đã được Toà Bạch Ốc mời đến tham dự một buổi thông báo của Hội đồng An ninh Quốc gia do các ông Dennis Wilder, Giám đốc khu vực Đông Á và Mike Kozak, Giám đốc về Dân chủ, Nhân quyền và Các tổ chức Quốc tế tổ chức. Buổi thông báo để nhìn lại buổi hội kiến giữa Chủ tịch Nguyễn Minh Triết và Tổng thống Bush ngày 22/6/07.

Bác sĩ Ngãi, một bác sĩ chuyên khoa tim mạch tại San Jose, California, là một thành viên quan trọng của Đảng Dân Chủ Việt Nam, là đảng cổ võ cho dân chủ Việt Nam và cải thiện nhân quyền và tự do tôn giáo cho người dân Việt.

Các ông Wilder và Kozak cho biết, Tổng thống Bush trong buổi thảo luận với Chủ tịch Nguyễn Minh Triết hồi tuần trước, đã xác định một cách rõ ràng và thẳng thắn rằng ông ủng hộ mạnh mẽ cho việc cải thiện nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo cho người dân Việt Nam. Theo hai ông Wilder và Kozak thì Chủ tịch Triết đã rất cởi mở và Hoa Kỳ nhìn thấy nhiều điều tốt đẹp có cơ may sẽ xảy ra tại Việt Nam trong tương lai.

Hai ông Wilder và Kozak cũng đề cập đến việc các nhà lãnh đạo cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ và những người Việt trong nước nên liên lạc với vị tân Đại sứ tại Việt Nam là ông Michael Michalak, nguyên là một Chuyên viên Phục vụ Ngoại giao giàu kiến thức và nhiều kinh nghiệm tại Á Châu.

Bác sĩ Ngãi đã cám ơn các ông Wilder và Kozak về buổi thông báo rất hữu ích này, và cám ơn Tổng thống Bush về sự ủng hộ liên tục của ông cho vấn đề cải thiện nhân quyền tại Việt Nam. Bác sĩ Ngãi cũng nói rằng trong tương lai, điều rất đáng được tán thưởng là Tổng thống Bush và Hội đồng An ninh Quốc gia nên có những hành động nhanh nhẹn và hiệu quả hơn khi người Việt trong nước bị bỏ tù chỉ vì tôn giáo hoặc niềm tin của họ về nhân quyền. Bác sĩ Ngãi nói việc này sẽ khuyến khích người dân trong nước đứng lên cho tự do và dân chủ.

Hai ông Wilder và Kozak đã kết thúc buổi thông báo kéo dài hơn một giờ đồng hồ khi nói rằng trong tương lai, họ dự định sẽ có những buổi họp thường xuyên với các cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ để cập nhật hoá cùng họ về những sinh hoạt và hành động mới đây của chính phủ Hoa Kỳ.




--------------------------------------------------------------------------------
June 27, 2007 05:12 PM Eastern Daylight Time
Democratic Party of Vietnam Representative Receives Briefing from the White House’s National Security Council Following Visit of Vietnam President with President Bush

WASHINGTON--(BUSINESS WIRE)--Dr. Nguyen Xuan Ngai was invited by The White House to attend a briefing today by the National Security Council’s Dennis Wilder, Senior Director for East Asia and Mike Kozak, Senior Director for Democracy, Human Rights and International Organizations. The briefing reviewed the meeting in the Oval Office between President Nguyen Minh Triet and President Bush on June 22, 2007.

Dr. Nguyen, a physician and cardiologist in San Jose, California, is a key member of the Democratic Party of Vietnam, which advocates democracy for Vietnam and an improvement in human rights and religious freedom for its people.

Mr. Wilder and Mr. Kozak said that President Bush, in his discussions with President Nguyen Minh Triet last week, made it very clear and up front that he strongly supported improved human rights, democracy and religious freedom for the people of Vietnam. According to Mr. Wilder and Mr. Kozak, President Triet was very receptive and the U.S. sees the potential for good things to happen in Vietnam in the future.

Mr. Wilder and Mr. Kozak also mentioned that the leaders of the Vietnamese American community in the U.S. and those Vietnamese back home should make contact with our new U.S. Ambassador to Vietnam, Michael Michalak, who is a career Foreign Service Officer with extensive knowledge and experience in Asia.

Dr. Nguyen thanked Mr. Wilder and Mr. Kozak for the very informative briefing and President Bush for his continued support of improved human rights in Vietnam. Dr. Nguyen also said that in the future, it would be appreciated if President Bush and the National Security Council would move more quickly and more effectively when Vietnamese back in Vietnam are thrown in prison merely because of their religion or belief in human rights. Dr. Nguyen said this would give his people more courage to stand up for freedom and democracy.

Mr. Wilder and Mr. Kozak concluded the more than one hour briefing by saying that in the future, they planned to have regular meetings with the Vietnamese American community in the U.S. to keep them up to date on recent activities and actions by our government.

Contacts
Democratic Party of Vietnam
Dr. Nguyen Xuan Ngai, 310-463-8610
ngainguyen@aol.com
www.ptdcvn.org

http://home.businesswire.com/portal/site/google/index.jsp?ndmViewId=
news_view&newsId=20070627006208&newsLang=en

Vì những giá trị mà chúng ta cùng chia sẻ



(Đôi lời cảm tạ)
Nguyễn Vũ Bình


«...Tôi hiểu rằng sự yểm trợ của quý vị và anh chị em không phải vì cá nhân rất tầm thường và đầy thiếu sót của tôi mà vì những giá trị mà chúng ta cùng chia sẻ: tự do, dân chủ, phẩm giá con người và lòng yêu nước...»

Tôi đã ra khỏi nhà tù.

Tuy chưa thể nói là đã được trả tự do vì đất nước chưa có tự do và trong đất nước chưa có tự do này tôi vẫn còn bị quản chế. Biện pháp quản chế này tôi không nhìn nhận, như tôi đã và vẫn không nhìn nhận bản án đối với tôi trước đây. Việc bắt giam, giải tòa và xử án những người đòi dân chủ một cách ôn hòa chỉ là những hành động đàn áp của một chính quyền cai trị bằng bạo lực.

Tuy vậy ra khỏi nhà tù cũng đã là bớt đi được một hoạn nạn lớn. Đó là nhờ những cố gắng yểm trợ của một số đông đảo ân nhân mà hôm nay tôi xin có đôi lời cảm tạ.

Trong suốt thời gian tôi bị giam cầm, rất nhiều tổ chức và nhân sĩ đã tích cực động viên dư luận thế giới, các chính phủ dân chủ và các tổ chức nhân quyền bênh vực tôi. Những cố gắng đó sau cùng đã tạo được áp lực buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải chấm dứt việc giam giữ tôi. Cái tự do rất giới hạn mà tôi đang được hưởng là nhờ các ân nhân, chí hữu và thân hữu. Quan trọng hơn, chính niềm tin rằng mình không đơn độc đã giúp tôi giữ vững niềm tin và hy vọng để đương đầu với thực tại khó khăn trong vòng lao lý. Tôi đã rất xúc động được biết rằng trong suốt thời gian tù đày nhiều ân nhân trong cũng như ngoài nước đã tận tình giúp đỡ gia đình tôi về cả tinh thần lẫn vật chất, nhờ đó tình cảnh vợ con tôi đã không đến nỗi bi đát. Quả thực có những lúc mà ngôn ngữ không thể diễn tả hết tình cảm. Đó chính là trường hợp của tôi trong lúc này. Tôi không tìm ra được những lời cần nói để biểu lộ hết lòng biết ơn.

Tôi mơ ước có một phép mầu nào cho phép được gặp tất cả mọi ân nhân để cảm tạ. Điều này chắc chắn là không thể thực hiện, ngay cả nguyện ước khiêm tốn hơn là gặp những đoàn thể và nhân sĩ đã giúp mình tích cực nhất cũng không làm được vì hoàn cảnh hiện nay của tôi. Tuy vậy tôi tin rằng vẫn có một cách khác để đền đáp thịnh tình của ân nhân, chí hữu và bạn bè. Tôi hiểu rằng sự yểm trợ của quý vị và anh chị em không phải vì cá nhân rất tầm thường và đầy thiếu sót của tôi mà vì những giá trị mà chúng ta cùng chia sẻ: tự do, dân chủ, phẩm giá con người và lòng yêu nước. Như thế cách bày tỏ lòng biết ơn của tôi là tiếp tục kiên trì phấn đấu cho những giá trị đó, đem hết khả năng hạn hẹp của mình để góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp xây dựng một đất nước Việt Nam tự do, dân chủ, công bằng và giàu mạnh, một nước Việt Nam mà mọi người Việt Nam hôm nay và mai sau có thể yêu và tự hào.

Xin gửi đến quí vị và anh chị em lời chào kính mến của một kẻ biết mình đã chịu ơn rất nhiều và sẽ không bao giờ quên.

Hà Nội, ngày 27 tháng 6 năm 2007
Nguyễn Vũ Bình