Thứ Tư, 29 tháng 8, 2007

NÓI VỚI CÁC BẠN TRẺ: TẠI SAO PHẢI CHỐNG TUYÊN VẬN CSVN?

Từ ngàn xưa, các bộ môn về nghệ thuật ca diễn, âm nhạc là một thứ vũ khí bén nhọn đã đóng góp không nhỏ vào sự chiến thắng của một đoàn quân, hay tầm vóc lớn hơn là một quốc gia. Ở Trung Hoa thời Hán Sở tranh hùng, Lưu Bang (Hán) đã sử dụng chiến thuật “văn công du kích” hay địch vận bằng cách cho người xâm nhập vào các doanh trại của binh sĩ Hạng Võ (Sở), khơi dậy những bài tình ca quê hương rất mùi của Sở quốc với nội dung thương nhớ quê nhà để làm mềm lòng địch. Ðêm đêm những bài ca ru hồn ấy cứ rót vào tai đạo quân viễn chinh bách chiến bách thắng của Hạng Võ, khiến cho tinh thần quân sĩ sa sút vì nỗi nhớ quê nhà. Chiến dịch tâm lý ấy đã là một tác động lớn vào sự sụp đổ đạo quân hùng mạnh của Hạng Võ.

Thời nay, trong cuộc chiến quốc cộng, cả hai bên đều sử dụng tối đa các bộ môn văn nghệ, nhất là sáng tác hùng ca, chiến đấu ca, tâm động ca, bi ai ca... để kích thích tinh thần chiến đấu của binh sĩ, hoặc ru ngủ đối phương để giành chiến thắng cho mình.

Dưới thời VNCH vào giai đoạn CS xâm lăng quyết liệt, Cục Chính Huấn cũng đã tạo được những bài hùng ca tuyệt vời và đã kích thích mạnh mẽ vào tinh thần quân nhân, góp phần vào những trận chiến thắng như chiếm lại Cổ Thành Quảng Trị, Bình Long, An Lộc v.v... Nhưng ngược lại ở hậu phương cũng có một vài ba tên phản chiến, hoặc bị móc nối “ăn cơm quốc gia thờ ma CS”, hoặc cán bộ văn hóa nằm vùng, đã sáng tác những bài ca yếm thế, chất đầy tinh thần chủ bại, làm nản lòng chiến sĩ ngoài mặt trận. Chính những tên “văn công du kích” này đã góp phần vào sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam năm 1975.

Từ khi có làn sóng người Việt tỵ nạn trốn chạy cộng sản ra hải ngoại, Cục Tuyên Vận CSVN cũng không ngừng cấy những mạng lưới theo đoàn người bỏ nước ra đi để chờ lệnh thi hành công tác. Ban đầu họ chỉ xoáy vào tâm lý thương nhớ quê nhà của tập thể người Việt hải ngoại bằng những loạt video hình ảnh quê hương nơi chôn nhau cắt rốn: ruộng đồng, làng xóm, con đường, cây đa, khóm trúc, bụi chuối sau hè... lồng trong những ca khúc nhẹ nhàng, ngọt ngào như “quê hương là chùm khế ngọt... quê hương nếu ai không nhớ... sẽ không khôn lớn thành người...” để khơi động tình thương nhân bản theo lẽ tự nhiên sẵn có trong mỗi con người Việt Nam.

Mục tiêu của họ là dụ người về thăm quê hương qua chiến dịch “cởi trói” để kiếm ngoại tệ, nuôi sống chế độ đang thoi thóp trước sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản toàn cầu; đồng thời làm lu mờ sức chiến đấu của người dân không chấp nhận cộng sản.

Thế rồi, như tằm ăn dâu, sau khi phá sập những tổ chức kháng chiến bằng cách cấy mạng lưới tình báo vào các tổ chức, đoàn thể chính trị này - mà mục tiêu duy nhất là làm mất niềm tin nơi quần chúng chống cộng - họ bắt đầu thi hành sách lược móc nối, mua chuộc mạnh hơn; đồng thời lôi các mạng lưới (đã cấy từ lâu) bò dậy hoạt động công khai, thi hành điệp vụ chia rẽ, chích bên này, đâm bên nọ, tạo mâu thuẫn để người này ghét người kia, tổ chức này ghét tổ chức nọ, cấu xé nhau, gây thù hận, thậm chí còn đưa nhau ra tòa tại các quốc gia sở tại, kiện tụng rùm beng v.v... Thế là họ đã thành công.

Trở lại đề tài tuyên vận, ngoài việc tung ra hải ngoại những văn hóa phẩm như CD, video, DVD, sách vở... bán công khai tràn ngập thị trường với giá rẻ mạt, phá nát kỹ nghệ băng nhạc của nghệ sĩ người Việt quốc gia, họ còn đưa những đoàn văn công ra hải ngoại - nhất là những nghệ sĩ đã thành danh dưới thời VNCH để thu hút số khán giả mến mộ ngày xưa, những nghệ sĩ này dễ được chấp nhận hơn vì họ đã có cảm tình từ trước. Dĩ nhiên, có nhiều nghệ sĩ đã thoát thân bằng cách tị nạn chính trị, về với cộng đồng người Việt không cộng sản; nhưng một số khác vẫn hoạt động vì quyền lợi riêng tư hoặc vì trả ơn mưa móc cho đảng.

Tiếp theo là những đợt ca sĩ thuộc thế hệ trẻ, tân thời hơn, ca diễn những loại nhạc lai căng, nhảy múa điên cuồng vô thưởng vô phạt v.v... Có thể những nghệ sĩ trẻ tuổi này được chỉ thị, hoặc bị lợi dụng, hoặc họ không hề biết vai trò của chính mình, nhưng mục tiêu ma mánh của CSVN vẫn là mũi dùi tấn công, tạo ra những tranh cãi, dẫn tới chia rẽ trầm trọng hơn trong tập thể người Việt tị nạn trước việc chống hay bênh giới nghệ sĩ trẻ này. Ngay trong một gia đình cha con cãi nhau, giận hờn cũng chỉ vì những tranh cãi phi lý này. Thế là họ đã đạt được mục đích.

Ðể lừa đảo những người nhẹ dạ, họ ru nhẹ bằng cụm từ “giao lưu văn hóa” nhưng chỉ giao lưu một chiều. Nghĩa là họ độc quyền tung ra thị trường hải ngoại những sản phẩm mang tính chất “du kích văn hóa” tự do, vì hải ngoại là xứ tự do. Chính kẽ hở tự do là môi trường dễ dàng để họ lợi dụng. Nghệ sĩ từ trong nước cũng nhập cảnh tự do và cũng tự do tổ chức những buổi ca nhạc qua các mạng lưới nằm vùng. Còn những nghệ sĩ quốc gia hải ngoại có được quyền về trình diễn công khai trong nước không? Họ có dám cho các nhạc sĩ Hưng Ca như Nguyệt Ánh, Việt Dzũng và những thành viên khác về hát nhạc đấu tranh “Trả ta sông núi” không? Chắc chắn là không! Họ chỉ chấp nhận cho những thành phần theo họ để làm cái loa tuyên truyền cho đảng và nhà nước? Còn những văn hóa phẩm hải ngoại có được tự do lưu hành trong nước hay không? Chắc chắn những sản phẩm ấy sẽ bị nhà nước tịch thu, nghiêm cấm. Như thế mà họ vẫn tuyên truyền cho chiêu bài “giao lưu văn hóa” thì thật là quái đản!
Vì vậy, bao lâu CSVN còn chủ trương “giao lưu văn hóa” một chiều là bấy lâu chúng ta có bổn phận và có quyền chống lại chiến dịch tuyên vận của họ. Ðây là xứ tự do, là hậu cứ an toàn nhất của chúng ta, nghĩa là họ được quyền đến đây ca hát tuyên truyền xám dưới nhiều hình thức như du kích chiến thì chúng ta cũng được quyền đả đảo, tẩy chay công khai, có tổ chức lớp lang, và nhất định vạch mặt, đưa ra trước công luận những tên nằm vùng đang trà trộn trong cộng đồng, ăn lương và nhận công tác tay sai cho VC.

Ðối với những khán giả đi xem hát, ngoại trừ một số nhỏ có mục tiêu rõ ràng, hoặc có liên hệ mật thiết với những người bên kia... Còn đại đa số, chúng tôi tin rằng, hoặc vì hiếu kỳ, hoặc vì mê nhạc nên đã vô tình bị nhóm tổ chức lợi dụng để móc tiền và làm công cụ cho họ tuyên truyền trên các tờ báo đảng ở trong nước: “Văn công của đảng ta tới đâu cũng được Việt kiều ủng hộ”. Có nghĩa là cộng đồng hải ngoại đã thôi chống cộng. Xin được đặt một câu hỏi rất đơn giản: “Như vậy có ảnh hưởng tới mầm đấu tranh cho tự do dân chủ của người dân trong nước hay không?” Dĩ nhiên là có, vì những nhà đấu tranh và đồng bào khiếu kiện đang sống trong sự kềm kẹp, luôn luôn mong chờ tiếng nói và sự tiếp tay của chúng ta. Vậy, đồng bào nở lòng nào chỉ vì “vài giờ mua vui” mà vô tình tạo ra nhiều nỗi khó khăn cho tập thể người Việt tị nạn CS; đồng thời gián tiếp hà hơi, tiếp sức cho chế độ CSVN mạnh miệng tuyên truyền và mạnh tay tiêu diệt cao trào dân chủ đang vùng dậy trong nước.

Không cần lý luận thì chúng ta cũng đã thấy chính những văn công, những người chạy cờ, những người tổ chức đã tạo ra sự chia rẽ giữa hai phía chống đối và ủng hộ một cách khoa học. Ðó là mục tiêu chính yếu mà bộ phận tuyên truyền cần đạt tới. Càng tạo thêm mâu thuẫn, nghi kỵ; càng tạo thêm giận hờn trong cộng đồng người Việt tỵ nạn; càng tạo thêm xáo trộn trong đời sống của người Việt ly hương vốn quá nhiêu khê là công tác tuyên vận của VC được coi như đạt kết quả.

LỜI KẾT
Rồi đây chế độ độc tài cộng sản sẽ phải sụp đổ, hoặc bị xóa tan bởi trào lưu dân chủ tự do của nhân loại. Thế nhưng, chúng ta không thể ngồi chờ tự nó biến thể! Vì bao lâu đại họa cộng sản còn độc quyền cai trị là bấy lâu dân tộc còn bị đọa đày trong một xã hội tha hóa, luân thường đạo lý bị xóa bỏ, nhân phẩm của con người bị phá nát chưa bao giờ có trong lịch sử dân tộc Việt.

Ðã đến lúc các bạn trẻ phải đứng lên, mạnh bước đi làm cuộc cách mạng nhân bản để đưa dân tộc ra khỏi hố sâu bệ rạc từ thân đến tâm. Tên tuổi của bạn trẻ sẽ đi vào lịch sử của dân tộc Việt! Hãnh diện thay, một Nguyễn, một Trần, một Lê, một Lý.... sẽ nối kết với hàng trăm, hàng vạn, hàng triệu Nguyễn Lý Lê Trần khác để tạo thành một biển lửa kiên cường, thiêu đốt những âm mưu chia rẽ, vô hiệu hóa những đòn thù, những chông gai mà cha anh đã bước qua. Các bạn sẽ là những người trẻ mang đầy nhiệt huyết kiêu hùng của cha anh, xóa tan màn vô minh, dẹp bỏ độc tài cộng sản và dựng lại cơ đồ cho thế hệ kế tiếp hồi sinh trong tự do dân chủ.

Ðã làm trai sống trong trời đất, Phải có danh gì với núi sông.

Trương Sĩ Lương

Người lớn lên, áo không lớn!

Ngô Nhân Dụng

Nếu mặc chiếc áo chật chội quá, quý ông quý bà phải làm gì? Cởi áo ra. Ai cũng nghĩ như vậy.

Chưa chắc. Nếu quý vị đang bị giam cầm, được nhà tù phát cho cái áo, mặc chật quá mà cởi ra sẽ bị tố cáo ngay là “phá hoại tài sản xã hội chủ nghĩa” đấy! Coi chừng, còn bị kết tội là “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” thì hết thuốc chữa.

Cho nên chúng ta rất thông cảm với tất cả các nhà báo ở Việt Nam hiện nay. Họ được phát những chiếc áo chật chội quá, mà không cách nào chui ra ngoài được.

Hình ảnh “chiếc áo chật chội” là do ông Võ Văn Kiệt đưa ra. Trong một buổi sinh hoạt với Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản ở Sài Gòn, là “cơ quan chủ quản” tức là chủ nhân đứng tên chịu trách nhiệm về tờ báo, ông cựu thủ tướng nói rằng báo Tuổi Trẻ, “không còn mặc được cái áo của thành đoàn” nữa.

Nhưng đố ai thay đổi được cái áo cho báo Tuổi Trẻ, hay bất cứ tờ báo nào ở Việt Nam! Chính sách của đảng cộng sản trước sau như một vẫn là kiểm soát tất cả các cơ quan truyền thông. Không những kiểm soát để tránh những việc “đi ngược chiều, đi lăng quăng không đúng định hướng” mà đảng cộng sản còn muốn bắt tất cả các tờ báo cùng ca một bài theo bài bản được đảng “chỉ đạo” theo từng giai đoạn.

Một thí dụ mới nhất là chiến dịch đả kích Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ mới được đảng tung ra trong một tuần qua. Mở đầu là một bài xã luận trên nhật báo Nhân Dân, cơ quan chính thức của đảng, vu cho hòa thượng là “theo đuổi mục đích chính trị,” và “không còn là nhà tu hành nữa.” Các tờ báo Tiền Phong, Thanh Niên, cho đến mạng lưới VietnamNet, vân vân, nhận được phát súng lệnh, liên tiếp viết các bài đả kích Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ! Họ đặc biệt nhắc tới việc hòa thượng đã đến thăm các đồng bào “dân oan khiếu kiện” ở Sài Gòn, việc Thượng Tòa Thích Không Tánh ra tận Hà Nội an ủy các dân oan đang biểu tình. Họ nhấn mạnh đến việc quý ngài tặng tiền cho những người đang từ các làng xóm xa xôi về thành phố “khiếu oan.” Họ loan tin thêm là công an của chế độ đã “triển khai kế hoạch ngăn chặn bọn xấu kích động dân chúng biểu tình;” khen ngợi công an đã “làm rõ âm mưu, ý đồ của các tổ chức chống chính quyền.” Các tờ báo không quên móc thêm “bọn phản động lưu vong ở nước ngoài” cấu kết với “các phần tử phản động” trong nước trong công việc “xúi giục” này.

Không cần ai nhắc nhở, dư luận người Việt khắp nơi tự hỏi tại sao các cuộc biểu tình đòi bồi thường đất đai đã diễn ra cả chục năm nay rồi, mà nhà nước không biết ai “xúi giục,” đến bây giờ lại đi tóm lấy mấy ông thầy tu mà đổ tội! Những nhà sư yếu ớt đó làm được những việc tầy trời vì bao nhiêu năm qua họ đã bịt mắt được hết quý vị công an chìm nổi hay sao?

Thắc mắc thứ hai là tại sao trước đây 600 tờ báo ở trong nước không báo nào loan tin về những vụ nông dân biểu tình hết? Bây giờ bỗng nhiên các báo lại đồng loạt loan tin thủ phạm khích động họ là những nhà sư!

Các báo của đảng chỉ trích hành động của thầy Quảng Ðộ “có mục đích chính trị.” Thế thì những vị hòa thượng, thượng tọa được đảng lôi vô bắt ngồi trong Mặt Trận Tổ Quốc, trong Quốc Hội, họ ngồi trong đó là làm chính trị cả, sao người này được làm chính trị mà người khác lại không?

Chiến dịch các tờ báo đồng khởi tấn công Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ cho thấy đảng cộng sản vẫn coi các nhà báo là tay sai, bảo đâu đánh đó. Những điều viết ra trên báo không phải chủ ý của người làm báo, chắc đồng bào ai cũng hiểu. Ngược lại, các nhà báo ngay khi được lệnh viết những lời đả kích Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, họ cũng cố ý để lộ cho độc giả thấy là họ bị bắt buộc phải viết, để cho đồng bào thông cảm.

Có tờ báo đã nhân dịp phải viết bài đả kích đã ghi lại tiểu sử của thầy Quảng Ðộ, ngấm ngầm cho thấy chế độ cộng sản độc tài đã áp bức ông “tu sỹ cá biệt” này ra sao. Ðộc giả được biết thầy Quảng Ðộ sinh năm 1927 tại Thái Bình, xuất gia từ nhỏ, tu ở chùa Quán Sứ, đã đi tu tập Phật pháp ở Ấn Ðộ, Sri Lanka, đã giữ những chức vụ gì trong Giáo Hội Phật Giáo, vân vân. Bài báo lại lần lượt tường thuật những hành động trấn áp đối với thầy từ năm 1977, nhắc tới cả những vụ tăng ni tự thiêu mà phần lớn độc giả trẻ không hề biết. Sau đó thầy Quảng Ðộ bị trục xuất không cho sống ở Sài Gòn (nguyên văn: ra quyết định cấm y cư trú trên địa bàn). Rồi “UBND tỉnh Thái Bình ra quyết định buộc Thích Quảng Ðộ ở chùa Ðông Xoài, tỉnh Thái Bình.” Ðọc tới đây người ta tự hỏi không hiểu làm sao chính quyền một tỉnh lại có cái quyền “buộc” một người dân phải sống trong tỉnh mình mà không có án tòa! Nếu bây giờ chính quyền tỉnh Lạng Sơn ra quyết định buộc ông Võ Văn Kiệt ra sống ở đó, có nghe được không? Chỉ trong một chế độ độc tài khủng long mới có những hành động như thế!

Bài báo đả thầy Quảng Ðộ còn cố ý nêu ra một chi tiết thật lố bịch là một vị lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo của nhà nước giải thích rằng hiến chương của Giáo Hội ông ghi rõ, “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam là tổ chức duy nhất đại diện cho Phật Giáo Việt Nam.” Do đó, ông kết luận, “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không còn tồn tại” nữa! Thế thì nếu có hiến chương của một tổ chức tư nào ghi mình là “đại diện duy nhất của trẻ em cả nước Việt Nam” thì tất cả những tổ chức thiếu nhi khác sẽ trở thành bất hợp pháp hết ráo hay sao? Ðó là luận điệu chỉ có các ông cộng sản mới nói được! Rõ ràng là nhà báo “chơi khăm” cả nhà nước lẫn nhà tu ngờ nghệch, cho nên họ mới đăng lại những lời tuyên bố ngớ ngẩn như vậy!

Nhưng vụ nhà báo “chơi khăm” nặng nhất là họ đăng mấy giới luật của nhà Phật trước khi kết tội thầy Quảng Ðộ. Người đọc nào cũng thấy là không phải ông thầy tu mà chỉ có chính quyền cộng sản mới phạm các giới luật đó. Các giới luật được nêu lên có những câu như “Con nguyện không nói điều sai sự thật, không nói những lời gây chia rẽ căm thù;” hoặc “Con nguyện tôn trọng sự khác biệt của kẻ khác và tự do nhận thức của họ.” Khi đọc tới những câu này thì ai đã sống ở nước Việt Nam trong nửa thế kỷ qua phải nhìn ra là chỉ có đảng cộng sản mới chuyên môn “nói những lời gây chia rẽ căm thù;” và đảng cộng sản thì không bao giờ biết “tôn trọng sự khác biệt của kẻ khác và tự do nhận thức của họ!” Ðúng là gậy ông đập lưng ông! Người đọc sẽ thấy là tất cả những điều nhà nước gán cho là “tội” của Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ chỉ là không đồng ý với các chính sách của đảng cộng sản mà thôi! Và nhà báo còn nhắc lời Phật dạy: “Kẻ tạo nhân dữ thì phải tội báo dữ!”

Tại sao các nhà báo phải viết những lời nói xiên nói xéo để chửi chế độ cộng sản như vậy? Giản dị, vì chính họ đang bị cột trong những cái áo chật chội không cởi ra được!

Cái áo nào cũng chật, như ông Võ Văn Kiệt mới nói với các đảng viên cộng sản ở Sài Gòn. Vì các tờ báo ở nước ta vừa bị thống thuộc dưới quyền ban tư tưởng, văn hóa của đảng, vừa bị Bộ Thông Tin nắm đầu, lại phải nằm trong các cơ quan chủ quản, không có chúng thì không ai được làm báo. Ông Võ Văn Kiệt nhận xét, “nhiều cơ quan chủ quản vốn dĩ là một tổ chức hành chánh... cơ quan khác là đoàn thể chính trị nhưng lại đang có khuynh hướng hành chánh hóa...” Báo chí thì có khuynh hướng “năng nổ, bám sát đời sống để cố gắng nói lên tiếng nói của quần chúng nhân dân...” Những cơ quan hành chánh đã “trở thành chiếc áo chật chội” cho nên chúng kìm hãm, bó chặt những “cơ thể đã trưởng thành!”

Ông Võ Văn Kiệt nói những lời trên trước khi có chiến dịch tấn công Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ. Nhưng vô tình ông Kiệt cũng phủ nhận các lời buộc tội của đảng và nhà nước cộng sản. Trước các đảng viên trong Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản, ông Kiệt cũng nhắc tới các cuộc biểu tình của nông dân, ông nói, “Các cuộc đấu tranh của quần chúng nổi lên tự phát mà lẽ ra đoàn phải tìm hiểu thấu đáo nguyện vọng, thấy cái oan, sai, đặt vấn đề với nhà nước!”

Ông Kiệt xác nhận dân đi biểu tình là “nổi lên tự phát!” Thế thì chẳng cần “bọn phản động lưu vong ở nước ngoài” cấu kết với “các phần tử phản động” trong nước nào đi xúi giục khích động dân oan cả! Tất nhiên các tờ báo ở trong nước không tờ nào dám đăng lại những lời ông Kiệt minh oan cho mấy vị thầy tu!

Ví thử ông Võ Văn Kiệt nói xong những lời hùng hồn đó rồi ông tuyên bố chính ông sẽ đứng ra xuất bản một tờ báo thì hay biết mấy! Nhưng ông cũng đang chui đầu trong một cái áo khác còn chật chội gấp bội, là chế độ độc tài do chính ông đã góp sức dựng lên! Từ thời ông Stalin đến thời ông Pol Pot, có chế độ cộng sản nào cho báo chí được tự do đâu! Nó cho mặc áo, dù áo chật cũng còn phước; nó bắt ở trần rồi trói lại như cột heo cũng đành chịu chứ làm sao bây giờ! Cụ Nguyễn Du viết rất thấm thía: Dại rồi còn biết khôn làm sao đây! (@NguoiVietOnline)

Ngày 2/9 ngày độc lập hay ngày đại họa của dân tộc Việt Nam

Lịch sử Việt có nhiều ngày đáng ghi nhớ, để trong tâm khảm, như ngày Hai Bà Trưng phất cờ vàng khởi nghĩa, lấy lại 65 thành trì, giành lại nền độc lập cho nước nhà ; như ngày Ngô Quyền phá tan quân Nam Hán, mang lại quyền tự chủ cho dân tộc; ngày mà Đức Trần Hưng Đạo 3 lần đánh thắng quân Nguyên ; hay ngày mà Quang Trung đại thắng quân Thanh. Nhưng lịch sử Việt cũng có những ngày đáng phỉ nhổ, như ngày Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn ngà nhà ; ngày mà Mạc Ðăng Dung dâng đất cho Tàu. Lịch sử cận đại có ngày mồng hai tháng chín, mà những người cộng sản cho là ngày độc lập. Nhưng dân Việt coi đó là ngày đại họa cho dân tộc.
Việt gian Hồ Chí Minh

Tại sao vậy?

I) Ngày mồng hai tháng chín là ngày thế nào

Lợi dụng lúc sắp tàn của Đệ Nhị Thế Chiến, Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam, theo chỉ thị của Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, tìm cách nổi dậy cứơp chính quyền, đúng như lời của Đức Đalai-Lama : “Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh.” Ngày 19/8/1945, lợi dụng cuộc biểu tình của công chức Hà Nội đòi tăng lương, Đảng Cộng sản đã trà trộn vào đoàn biểu tình, cướp một vài công sở lúc ban đầu, rồi sau đó cướp chính quyền. Gần 2 tuần sau đó, ngày 2/9, Hồ chí Minh đọc “Bản Tuyên Bố Độc Lập”. Đối với những người cộng sản, đây là ngày độc lập. Nhưng đối với dân tộc Việt, thì đây là ngày Hồ chí Minh và Đảng Cộng sản đã đưa dân tộc chúng ta vào trong gông cùm cộng sản, biến đất nước thành một bãi chiến trường cho cuộc tranh hùng tư bản-cộng sản, mang đau thương lại cho dân tộc, vì Hồ chí Minh và Đảng Cộng sản vô cùng vọng ngoại, hoàn toàn bị khống chế bởi ngoại bang, lúc đầu là Liên Sô, ngày nay là Trung Cộng. (1)

II) Tại sao ngày mồng hai tháng chín là ngày đại họa của dân tộc

Vì là vọng ngoại và bị khống chế bởi Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, mặc dầu Hồ Chí Minh và những người của Đảng Cộng sản bảo rằng ngày mồng hai tháng chín là ngày độc lập; nhưng thực tế, đây là ngày mà Hồ chí Minh đặt nước Việt dưới gông cùm cộng sản, tự biến Đảng Cộng Sản thành con chốt cho Đệ Tam Quốc tế, sẵn sàng tuân theo bất cứ một chỉ thị gì của tổ chức này, trong đó có vụ đánh tư bản, chính vì vậy mà có những cuộc chiến 1946-1954, 1954-1975, cuộc chiến với Căm Bốt 1978, cuộc chiến với Trung Cộng 1979.

Vì bản chất là tôi đòi, nô lệ, con chốt từ thời Hồ chí Minh, giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, lúc đầu thì nhất nhất theo Liên Sô, chửi Trung Cộng là “Kẻ thù liền đất, liền trời, liền biển”; ngày hôm Liên Sô sụp đổ; thì lại hèn hạ, khấu đầu đi theo Trung Cộng.

Hồ chí Minh và Đảng Cộng sản, không những đưa dân Việt từ cuộc chiến này tới cuộc chiến khác, mà còn nhập cảng lý thuyết Mác-Lê, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, một lời kêu gọi nội chiến triền miên, gây ra cảnh con đấu cha, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau; phá hủy tất cả những truyền thống tốt đẹp của văn hóa Việt, biến nước Việt thành ra tụt hậu về kinh tế, băng họai về đạo đức, thấp kém về giáo dục, tham nhũng, hối lộ, bất công lan tràn khắp nơi, như tình trạng hiện nay của Việt Nam. (2)

Ngày mồng hai tháng chín sắp tới; mặc cho Đảng Cộng sản tuyên truyền khua môi, múa mép đó là ngày “độc lập”; nhưng những người Việt nam chân chính, yêu nước, phải ghi sâu trong tâm khảm đó là ngày đại họa cho dân tộc, cố gắng can đảm đứng lên đấu tranh thóat khỏi ách thống trị của Đảng Cộng sản, ngày xưa thì hoàn toàn lệ thuộc Liên Sô, ngày nay thì hoàn toàn lệ thuộc Trung Cộng. Chúng ta, con dân nước Việt phải đứng lên đấu tranh để cứu nước, tồn chủng !

Paris ngày 28/8/2007
Chu chi Nam

(1) Xin xem thêm Con người thần thánh, thương dân yêu nước Trần hưng Đạo và con ngườI gian manh, giảo quyệt, buôn dân, bán nước Hồ chí Minh trên web: http://perso.orange.fr/chuchinam/
(2) Xin xem Lý thuyết của Marx là thần dược hay độc dược trên cùng web.

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2007

Hoà giải không thể bắt đầu bằng quá khứ

“… CSVN kêu gọi gác lại quá khứ mà làm gì cũng phải bắt đầu bằng quá khứ, làm sao thành công được?…”

Nhìn lại chuyện đúng sai của quá khứ để rút tỉa bài học cho tương lai là quá trình bình thường. Tiếc thay, con đường kiến tạo tương lai, hoà giải các bên người Việt đã không thể thực hiện theo cách đó.

Khi tôi nói đến “ngây thơ chánh trị” không có nghĩa là không tán thành công cuộc hoà giải dân tộc trước sau gì cũng phải làm và càng sớm càng tốt, mà chỉ có ý nói là làm phải minh bạch và đúng với chân lý hiện hành có sự thật hành động cụ thể kèm theo. Một xã hội không hoàn hảo trước đây hay khủng bố hiện nay là do cái xấu thắng cái tốt, súng đạn thắng chân lý. Công việc của người Việt Nam yêu nước hôm nay là phải làm sao cho điều tốt được nảy sinh xua tan cái xấu. Đó không phải là sự cam chịu hay ngụy biện “độc tài không tốt nhưng cần thiết“ ! Ngụy biện này giống cách nhiều cha mẹ đến giờ vẫn đánh đập con, chính là do bản thân mình dốt nát không biết cách dạy con !

Đức Ý Nhật thuộc phe trục Phát xít gây tai hoạ chiến tranh cho nhân loại. Tháng Tám 2007 vừa rồi, Thủ tướng Nhật cùng Nhật hoàng kỷ niệm ngày phát xít đầu hàng Đồng Minh bằng lời xin lỗi ba triệu cái chết của dân chúng Nhật và những đau khổ mà Nhật từng gây ra cho các nước Châu Á. Văn bia kỷ niệm nạn nhân chết vì bom nguyên tử ghi như sau: “Xin yên nghỉ trong hoà bình, sai lầm sẽ không lập lại !”. Thủ tướng Tây Đức quỳ trước đài tưởng niệm nạn nhân Do Thái để nhận lỗi của tiền nhân từng gây hoạ trong dòng lịch sử đất nước và nhân loại !

Ngày 08/08/2007, hàng ngàn người Nga tại Moscow đã tập trung lại dự lễ tưởng niệm nạn nhân bị đàn áp chính trị dưới chế độ Stalin được thực hiện tại tất cả các nhà thờ của Chính Thống Giáo của thủ đô Moscow. Stalin thủ tiêu và thanh trừng chính trị từ tháng 08/1937 đến tháng 10/1938, chỉ tính riêng nhà tù tại Uỷ ban an ninh quốc gia thôi, mà số bị Stalin cho bắn bỏ là 20.760 người, trong đó có khoảng 1.000 người lãnh đạo tôn giáo. Giáo chủ giáo phận St. Petersburg Serafin cũng bị giết vào thời gian này.

Sa hoàng bị phế sống lưu vong và dòng tộc hoàng gia chết phải chôn ở nước ngoài, mãi đến hai năm trước đây mới được cho cải táng trọng thị như một lời xin lỗi sai lầm quá khứ.

Cải Cách Ruộng Đất ở VN còn tạo ra một địa ngục đau xót hơn thế ! Vậy mà chưa một ai ở VN được công khai cầu nguyện cho các linh hồn đau khổ này !

Những con người của công chúng ở Nga Đức Nhật... đang viết tiếp lịch sử đất nước Nga Đức Nhật buộc phải có động thái minh định lập trường để thế giới an lòng mở ra con đường liên thông hoà nhập với thế giới và tương lai hoà bình, hai bên đều có lợi. Việt Nam với 2 triệu người chết đói thời phát xít Nhật chiếm đóng, chắc cũng hiểu niềm đau xót đã thành những trang lịch sử đau thương thế nào ! Thời ông Ngô Đình Diệm, nước Nhật, ngoài lời xin lỗi với VN, đã bồi thường chiến tranh. Lời xin lỗi hay trả lại công bằng cho người chết cũng để hàn gắn vết thương lòng của chính dân chúng Nga, Nhật.

Trái lại, cũng hiện hữu một dòng nước ngược... là Việt Nam.

Hoà giải bất thành, hàn gắn chưa thể trọn vẹn

Dù hết sức cân phân song e rằng, không ai trong chúng ta, những người đương thời, có thể viết thật đúng với một lịch sử đã gạn lọc hết cảm xúc ngưỡng mộ hay ghét bỏ mang tính chủ quan.

Hiện nay trên đất nước ta, có nhiều cách nhìn lại lịch sử: những người chiến thắng đang tìm cách viết lại lịch sử kiểu tuyên truyền gạn xấu, che dở, khoa trương thành công nhỏ khi bắt chước nền kinh tế thị trường, sự hồ hởi của người nghèo mới có chiếc áo lành... Phía khác thì vết thương lòng còn tiếp tục bị mây đen quá khứ đè nặng, nhìn toàn mặt trái của xã hội. Dù không va chạm cũng không thể xích gần nhau. Trong hoàn cảnh này, chánh kiến cá nhân hay một tờ báo được tôn trọng là chánh kiến gần với chân lý tiến bộ và sự thật cũng như không làm công cụ tuyên truyền cho bất cứ phe nhóm nào.

Nhưng trong chiến tranh còn có cảnh người nằm giữa cơn lốc tan tác bi thương. Có người may mắn hơn chỉ trầy da sướt gót. Cho nên ý kiến có khác nhau không phải vì ai cố chấp hơn ai mà vì trải nghiệm cá nhân khác, thương tổn khác, khiến không có chung một tâm trạng .

Hoà giải là điều mong ước, vì không thay đổi được quá khứ, nhưng không phải lúc nào muốn quên là cũng có thể quên. Một bên có những ngộ nhận quá lớn và một bên có tổn thương quá lớn. Tuy nhiên quá khứ có thể gác lại, chôn vùi dưới đống tro tàn, là nỗi ngậm ngùi riêng nếu như chúng ta có thể thấy được những niềm vui hiện tại và tương lai. Cho nên có thể những trở ngại chính cho việc hoà hợp là không nhất trí về hiện tại và tương lai ! Người VN trải qua lịch sử “thống nhất đất nước, không thống nhất lòng dân” từ 1975 và nay đã biết khước từ hoà giải khi có nguy cơ tiềm tàng là điều tốt.

Tổng kết ba năm làm Đại sứ (10.8.2007) ông Micheal Marine thấy dù có tiến bộ về tôn giáo nhưng thất vọng về nhân quyền ở VN. Ông chỉ trích việc tống giam các nhà bất đồng chính kiến ông nói: "Có lẽ sự thất vọng lớn nhất của tôi ở đây là chúng tôi đã không thể nới rộng không gian cho sự đối thoại chính trị tại Việt nam." Như vậy căn bản với Mỹ nay có thể thấy sự cố chấp ở đâu. Vâng, phía “cố chấp” mà ông Kiệt nhắc đến, chính là phía CSVN.

Bất cứ tình huống nào cũng có giải pháp, nhưng câu chuyện VN nếu CSVN chưa chịu thay đổi, phải công nhận hoà giải bất thành. Hai bên sẽ phải bảo lưu ý kiến, cần thêm thời gian và tạm dùng các phương thức tạm bợ. Người VN ước gì không là như thế nhưng đang phải là như thế! Đừng tiếp tục đổ lỗi cho cộng đồng Việt kiều là “cố chấp” hay Mỹ có óc siêu cường vì so sánh với những gì các nước làm Pháp Nhật, Đức, Campuchia đã làm thì CSVN gần như chưa làm gì cả, trái lại còn gây tổn thương tiếp tục ...

Người Châu Á còn tính hung bạo mang nặng óc trả thù. Cách đây vài năm lính Mỹ lái xe tại Seoul gây tai nạn làm thiệt mạng hai học sinh Hàn Quốc, lập tức biểu tình chống Mỹ rầm rộ. So với việc 32 sinh viên Mỹ bị Hàn kiều bắn chết, kiều dân Hàn sợ bị trả thù, người Mỹ đau lòng biết bao nhưng đã không có trả thù kiểu đòi tống cổ sinh viên Hàn về nước vì tội ai làm nấy chịu. Nếu một sinh viên Mỹ bắn chết sinh viên Đại Hàn thì cả nước Hàn chắc sẽ bị đốt toà đại sứ Mỹ ! Sống bằng cảm xúc thì dễ tin khi được khen và hung bạo thù hằn khi bất bình. Sống theo luật pháp lý trí mới biết điều quan trọng nhất không phải là trả thù mà là tìm ra biện pháp ngăn ngừa trong tương lai!

Nhật là nước Châu Á nên chỉ thật sự chỉ thoải mái xin lỗi khi lịch sử đã sang trang hơn nửa thế kỷ. Ở Việt Nam thì, tiếc thay, các tổn thương vẫn còn tiếp tục như mới năm qua việc áp lực chánh trị đập bỏ tượng đài thờ phụng người vượt biển chết là khơi dậy vết thương lòng.

Cho nên khi hoà giải không thành, không thể bắt đầu bằng quá khứ thì chớ mong có hoà giải toàn diện bình thường như đã xảy ra ở Đức Nga Nhật, Pháp Campuchia. Chỉ còn duy nhất là con đường chấp vá gập ghềnh có cái tên đẹp đẽ là “gác lại quá khứ”. Cách này là xoa dịu chứ chưa thể nói đến nối vòng tay lớn hay đi đến chia sẻ trách nhiệm hay cống hiến.

Thông điệp và triết lý đấu tranh

Thông điệp các bên đã rõ ràng và rất tiếc là các vấn đề đều còn khoảng cách mênh mông chưa bước qua được. Cả hai phía VN đều có quá khứ đau buồn không sửa đổi được và cũng chưa bao giờ có thể tranh luận trên sự thật để có được nhất trí đánh giá đúng sai chân ngụy lỗi phải về ai trong hoàn cảnh nào, một cách thấu đáo, cho nên muốn không bị quá khứ vướng mắc thì phải tránh nói đến.

Ba quan điểm của CSVN là:
1- Ông HCM là thiên tài là thánh nhân .
2- Cuộc chiến là chống Ngụy quân ngụy quyền và giải phóng khỏi Mỹ xăm lược !
3- Chủ nghĩa CS bách chiến bách thắng, là chân lý vĩnh cữu phải kiên trì thực hiện !
Triết lý đấu tranh của nhóm dân chủ cũng đã thống nhất. Đó là:
1- Chuyển biến hoà bình tiến đến đa nguyên đa đảng .
2- Đấu tranh công bằng trên một nghị trường dân chủ thật sự.
3- Thực hiện các công ước đã ký kết.
Đây là ba vấn đề quan trọng nhất hầu như giúp các nhà đấu tranh dân chủ trong ngoài nước “nối vòng tâm tư lớn” dù chưa thể “nối vòng tay lớn” theo nghĩa đen, là gặp gở hội họp cùng nhau. Tuy nhiên trong thế giới mà một thương vụ chục tỉ có thể tiến hành không cần biết mặt nhau thì việc “nối vòng tâm tư lớn“ không thể coi là ít hiệu quả ! Nước Anh xã hội hoá chức năng cảnh sát, từng người dân tự nguyện báo cáo cảnh sát hành vi ngờ vực cho nên mới chống được khủng bố !

Có điều cần nói là ngoài nước hay trong nước cũng sợ người chèn vào phá hoại, nên có lúc ngờ vực nhau là chuyện bình thường. Không đọc được tư tưởng nhau thì dù cố gắng cũng khó hiểu đúng sự thật ! Trao đổi qua lại do không nhất trí cũng là sinh hoạt dân chủ bình thường, đó là bài học khó ưa nhưng có khi có nhiều hiệu quả hơn. Ông bà ta cũng nói có khi đánh nhau vỡ đầu mới nhận ra anh em mà !

Hoạt động vì một quan điểm đúng thì cũng tự tin là được tán thành, cho dù có ai nói khác ! Thế giới dân chủ tự do không để ai yên nhưng tác dụng sàng sẩy qua lại đủ hướng đó lọc ra được vàng ròng. Phải tập đau lòng vì nhận ra mình sai, không cần đau lòng vì người khác nói ta sai. Tôi tin là luật sư Đài, luật sư Công Nhân có bản lĩnh sẽ tủi hổ khi không dám nói sự thật như nhiều người trên diễn đàn tự nhận mình không dám nói. Còn điều các vị cao niên như Bác Hoàng Minh Chính, tuổi trẻ như anh Nguyễn Vũ Bình ....và hai luật sư này đón chờ là gian lao do tù tội chứ không phải đón chờ một tâm sự đau lòng !

Ba vấn đề của CSVN nhìn từ phía các nước dân chủ tự do và một số Việt kiều, nếu CSVN công nhận sẽ phá sản hình ảnh “anh hùng giải phóng quân” và cuộc nội chiến 3,8 triệu người chết là vô ích. Sai lầm này quá lớn khó lòng gánh nổi, sẽ đưa đến kết luận thời kỳ CS lầm lạc như nước Nga. Công nhận sai khi còn tự hào thắng trận, không dễ với một tâm hồn văn hoá phong kiến Châu Á lại ở vào lợi thế. Nếu công nhận như Liên Xô thì anh giải phóng quân sẽ thành đoàn quân “đói cơm khát tình” mà nguyên do là Miền Bắc sai lầm từng không bắt kịp tư duy tiến bộ, không chọn con đường phát triển xã hội. Một Mao thắng trận nhưng thất bại con đường làm kinh tế kiểu “đại nhảy vọt” hoang đường đến gây ra nạn đói thì làm gì có thể viện trợ phát triển giúp miền Bắc tiếp cận khoa học công nghệ và về kinh tế như Mỹ giúp Nhật hay giúp các nước phục hồi sau chiến tranh qua kế hoạch Marshall mà khối CS không cho các nước Đông Âu tham gia !

Triết lý sống thời trước thế chiến thứ nhất đến hết thế chiến thứ hai là khá dễ hiểu dễ làm: “tối thiểu cho đối phương, tối đa cho ta và bóc lột để giàu lên” đang được CSVN trong nước áp dụng giựt đất của dân nghèo làm họ nghèo thêm và phản kháng ! Trong khi đó sau thế chiến thứ hai Mỹ đã đề xuất triết lý sống “hai bên đều có lợi” và “chuyển biến hoà bình”. Công tội của ông Nguyễn Tất Thành và đảng CSVN với sai lầm liên tục gây tai hoạ thảm sát trong CCRĐ, Nhân Văn-Giai phẩm, làm nghèo đất nước do chủ chiến và nền kinh tế bao cấp khiến cả hai miền nghèo đến phải ăn bo bo dành nuôi...gia súc, chưa có biện hộ nào thuyết phục, nhưng cần xét giảm khinh vì cả một thế hệ dốt nát trong chủ trương ngu dân của Pháp . Làm sao có thiên tài hay ông bụt quyền phép ở đây chứ !

Nhưng khó hiểu khó chấp nhận nhất là khi “Đảng CS là sai lầm, tai hoạ” theo như Liên Xô đã kết luận mà CSVN cứ tuyên bố kiên trì chủ nghĩa Mac- Lenin. Khi nền kinh tế đã hoàn toàn thống nhất hoà nhập vào thế giới qua WTO mà còn mơ cái đuôi XHCN. Cũng có nhận xét chủ nghĩa Mac-Lenin thật sự đã không còn nhưng còn đặc quyền phe nhóm phải bảo vệ và không có khả năng có được triết lý cầm quyền tốt hơn là tìm biện pháp ngăn cấm che chắn lấy thúng úp voi ! Phe nhóm ăn theo thành bộ máy song trùng lũng đoạn ngân sách làm thất bại các chánh sách an sinh xã hội .

Nội chiến, tranh giành kinh tế, cộng thêm áp lực làm bàn cờ đấu trí đấu súng đạn để thực hiện ý đồ quốc tế một bên là“Thế giới đại đồng, Cộng Sản” một bên là “ Tiền đồn chống Cộng-Tự do dân chủ” đã làm cuộc chiến trầm trọng hơn gấp bội. Cho đến nay, CCRĐ, Nhân Văn-Giai phẩm, Cải tạo tư sản và Kinh tế bao cấp, đã được dư luận ghi nhận là những sai lầm. Còn các vấn đề lịch sử khác CSVN có xoa dịu quá khứ nhưng không minh bạch đánh giá quá khứ.

Thông điệp của cộng đồng ở nước ngoài đã rõ ràng. Có ba điều nhạy cảm Việt kiều không muốn nghe:
1- Thắng thua, chân ngụy .
2- Công lao phải đời đời nhớ ơn của thánh nhân HCM.
3-Khen ngợi chủ nghĩa Maoist tàn bạo thảm sát hay người đại diện đang kiên trì chủ nghĩa đó !
Vinh danh ông Nguyễn Tất Thành...luôn “gây sốc“ cho một cộng đồng đang biết nhiều về nghị quyết 1480 lên án CS toàn thế giới trong khi trong nước không biết gì về nghị quyết này mà còn ngộ nhận nhiều vấn đề lịch sử ! Giới chức Ấn Độ cũng có cùng quan điểm là khó có thể thương lượng với nhóm Naxalites theo Maoist gây bạo loạn khủng bố phá hoại khi Ấn Độ đã có con đường nghị trường...

Đánh giá thế nào về hiệu quả của phong trào dân chủ ?

Không thể nhìn vào bản án CSVN dành cho cho các nhà dân chủ trẻ mà cho rằng sẽ triệt tiêu hay làm yếu đi phong trào ! Cũng không cần phải lo lắng sợ hãi. Những cô gái có tri thức có tâm hồn theo gót Cụ Hoàng Minh Chính , anh Nguyễn Vũ Bình như Luật sư Công Nhân đã tiên liệu và chấp nhận tù chưa phải là điều xấu nhất kia mà... CSCN càng làm sai càng mau mất chánh nghĩa .

Chưa lúc nào mà chánh nghĩa, chứng minh bằng sự thật, đã khiến ngày càng được công luận trong ngoài nước đồng tình. Các nghị sĩ thân CSVN đã giải tán tổ chức ủng hộ VN trong Nghị viện Mỹ thay vào là nghị quyết lên án . Nghị viện Châu Âu lên án . Sức ép lên VN ngày càng tăng khó chống lại mà gần nhất là việc VN chống đối nhưng cuối cùng phải chấp nhận thành lập “Ủy ban nhân quyền” trong khối ASEAN !

Đại sứ Mỹ mới nhận chức ở VN rút kinh nghiện và dựa vào đánh giá thất vọng của người tiền nhiệm thân thiện VN cũng cho biết ưu tiên hàng đầu sẽ là cải thiện dân chủ nhân quyền ở VN chứ không phải tạo cơ hội như trước đây nửa. Việt kiều và các nhà dân chủ trong ngoài nước đã giành được sự công nhận rằng CSVN là phía bảo thủ cố chấp gây ra phản kháng, và với cách đấu tranh không bạo động, lẽ phải này ngày một sáng giá là con đường đúng... CSVN đang bị cả thế giới... đàm tiếu vì những hình ảnh rất gây “ấn tượng” xấu và những lời bình luận dàn dựng sai sự thật của báo đảng trong nước, bị coi là thấp kém đến độ không ngăn nổi bị chê cười. Mong bước suy thoái này mở đầu khủng hoảng lòng tin này sẽ mở đầu cho thay đổi chánh trị trong thời gian sắp tới.

Gác lại quá khứ

Tình cảnh VN dưới sự quản lí của CSVN còn theo cảm tính mông muội “bịt miệng người khác và không suy xét, bịt tai bịt mắt mình” trước một thế giới đã có nhiều điều tốt để học hỏi thay đổi cho dân được sống trong hạnh phúc tự do, cho nên đã rơi vào bế tắc. Bây giờ đành phải chuyển sang “hạ sách” là kêu gọi “khép lại quá khứ”.

Có thể chấp nhận để quá khứ ngủ yên đó. Nhưng không phải là không điều kiện được dâu! Phải có nhiều chánh sách tốt mở ra cho tương lai, cụ thể như việc thực tâm miễn thị thực visa cho Việt kiều, tạo ra sự thân thiện mở lối tương lai, hay chuyện giải quyết nghĩa trang VNCH tuy chưa phài là thể hiện lòng kính trọng đầy đủ nhưng dù sao cũng thể hiện nghĩa tử nghĩa tận theo đạo lý ngàn đời của dân tộc VN. Mồ mả cha ông Nguyễn Tất Thành bao nhiêu năm vẫn yên lành, không ai động đến, thế mà sau 1975 người cộng sản cho phá các nghĩa trang của VNCH đã là những hành vi có phản tác dụng rất lớn. Những cái mới mở ra tương lai dễ chịu cho thế hệ mai sau, nếu thực sự làm tốt thì nên khen và nói đến.

Chân lý thường được diễn đạt nhẹ lời, phải lắng nghe để thấu hiểu. Nền ngoại giao Mỹ chưa bao giờ là nên ngoại giao viết bằng “tiếng lóng”hay lời chưởi rủa, hoặc thái độ cao ngạo ! Người bình dân có thể dễ tin theo các kiểu tuyên truyền nói lấy được theo kiểu đảng ta, nhưng với trí thức lời khen không có sự thật là những thành công cụ thể kèm theo sẽ phản tác dụng! Nhiều người là giới chức CSVN muốn làm cầu nối mà như bà Tôn Nữ Thị Ninh và cả Việt kiều lại theo cách làm “luôn bắt đầu bằng quá khứ” nhạy cảm, gây hấn, khêu gợi đau buồn, chê bai khích bác người khác cho nên không thể được tán thành. Những chuyện làm cần tránh là chuyện ông Trần Trường bắt đầu bằng thờ Ông Nguyễn Tất Thành tại nơi sinh hoạt chung với cộng đồng, chuyện sinh viên VN qua Mỹ chống cờ vàng đòi treo cờ đỏ sao vàng trong khi số nhiều sinh viên là con Việt kiều đang học trước tại đó, áp lực đập bỏ bia tưởng niệm thay vì giúp Việt kiều di dời về VN để thân nhân nhang khói hay về nơi đang định cư... Tất cả đã làm chảy máu vết thương cũ và khoét sâu thêm mâu thuẫn !

Cũng tương tự như thế, những chuyện mới xảy ra gần đây như báo chí hải ngoại đăng bài ca tụng Ông HCM, hay chuyện ông Kỳ xưng mình ít học nhưng tự tin mình nhận ra con đường tốt có lợi cho đất nước khi theo về CSVN đều là những trò tuyên truyền gây phản cảm. Cá nhân ông có quyền tiếp tục sai nhưng xin đừng nói đến vấn đề mình không biết ! Ông chê trí thức học nhiều không làm gì cho đất nước là phản quốc ! Nếu ông làm tướng mà ít học thì chỉ nên nói chuyện với các ông chánh trị ông tướng CSVN ít học nhiều danh nhiều chức như ông thì có lẽ “hợp gu” hơn. Ông HCM cũng rất thành công khi làm việc với người dân tộc và đảng CSVN bây giờ cũng có thế mạnh là người dân tộc! Ông từng là phó tổng thống thất bại cũng chính vì sự ít học về chánh trị đó. Ông có được đào tạo nghề lái phi cơ đàng hoàng nên nhiều nguời khen ông lái phi cơ giỏi ! Thậm chí cá nhân ông cũng có khí khái để làm “bạn nhậu” tốt nhưng là nhà chánh khách thì ông ngây thơ quá thể, trước không biết chống cộng sau không biết lãnh đạo cộng đồng ! Người có học thỉnh thoảng có người có thể có cá tính khó gần nhưng vẫn có giá trị mà ông không biết và không so sánh được ! Ở Mỹ thì thành công thành triệu phú, là bác sĩ giỏi, là kỹ sư nhiều sáng chế v.v... CSVN mời gọi...chưa ai về ! Không là gì mà CS ...mời gọi làm chi ? Không về, hay phê phán nhà nước là phản quốc sao ? Không đâu, phản đối, phát hiện cái sai điều dở, yêu cầu thay đổi chứ không ai thèm mang thù hằn chánh trị kiểu “đấu tranh giai cấp” như trong CCRĐ dùng “bạo lực cách mạng” quy tội giam nhốt giết người như CSVN đâu !

Chính người CSVN mang óc nông dân mặc cảm thua kém nên không quen nghe phản biện. Thật ngạc nhiên khi ông Kỳ ở Mỹ lâu như vậy mà chưa thấu hiểu triết lý cầm quyền của Mỹ ! Ở Mỹ khi có người nào phát hiện việc gì khác hơn chánh sách hiện hành ở nước Mỹ lên tiếng với bằng chứng cụ thể thì chánh trị gia Mỹ mời vào quốc hội điều trần để các nghị sĩ lắng nghe, kiểm chứng và thay đổi chánh sách ! Người CSVN có làm điều này không? Hẳn nhiên là không. Trí thức vốn chuyên nghiệp và phải sửa lỗi hệ thống thay đổi hiện trạng, có thể làm gì có kết quả trong xã hội CSCN theo kiểu sử dụng cò mồi tuyên truyền như thế này sao ?

Tiếp xúc cộng đồng mà nghĩ cách ép người tôn thờ chánh trị CS sẽ thất bại 100%. Hai chủ trương mới ông Triết mang đến cho Việt kiều là những điều tốt lành có ý nghĩa tích cực . Nhân danh cộng đồng gợi lại quá khứ, dạy bảo phải làm gì, khích bác chê bai càng phản tác dụng. Trí thức rất ghét tuyên truyền, ghét bị nhồi nhét mà không có thực tế nào kèm theo cho dù ở ngay trong nước, trước cửa nhà tù !

CSVN kêu gọi gác lại quá khứ mà làm gì cũng phải bắt đầu bằng quá khứ, làm sao thành công được? Hãy học cách ông Marine, không hề nói về quá khứ của CSVN, không bảo Việt kiều phải tin ông hay nên làm gì mà chỉ đề nghị về thăm VN để tự thấy sự đã có thay đổi gì cái gì chưa. Chắc chắn nay đã có những thay đổi và dễ chịu hơn khi sống chung với bạn bè gia đình người VN so với trước đây. Nhưng nhà nước CS không có chỗ để tiến thân công bằng theo luật pháp thì không ai dám bỏ tiền đầu tư, nhất là khi đã thấy tấm gương nhà đầu tư Hà Lan bị kết án vì kinh doanh mà không có cùng cách hiểu về luật pháp.

Công bằng mà nói nhiều báo Việt kiều trích đăng tin về VN với sự thật và những đổi thay đáng vui mừng hay mặt trái đáng lo âu của bề ngoài phát triển đó ! Độc giả không ai chống đối. Còn phía CSVN chưa có tác phẩm, bài báo nào công tâm trình bày sự thật phản biện nào được xuất hiện ở VN. Thậm chí có những bài hát dù hay không dính dáng gì đến chánh trị mà chỉ vì tác giả viết thời VNCH là lập tức bị cấm !

Gác lại quá khứ là cách im lặng bảo toàn quan điểm nếu làm nhiều hơn thì chỉ có hai cách nghĩ, đó là sự cam chịu, hay là sự nhẫn nhịn mù quáng trước sự độc đoán sai lầm. Trương Nghệ Mưu có được sự nhẫn nhịn mù quáng đó khi đồng tình cho là cần có một chánh quyền độc tài dù không tốt nhưng phù hợp. Thường người kém tài là cơ hội người có tài chút ít như Trương Nghệ Mưu là người ngây thơ chánh trị không làm nổi so sánh vì sao nguồn lực nhiều hơn mà vị trí quốc tế Trung Quốc quá thấp kém hơn Nhật để biết nguyên do là không vận dụng được năng lực toàn dân do óc độc tài hiếu chiến làm trí thức mất nguồn cảm hứng để hợp tác. Nếu Trương Nghệ Mưu được chứng kiến CCRĐ chôn sống địa chủ gây chết 200.000 người và 500.000 người bị ảnh hưởng của CSVN so với việc ông Ngô Đình Diệm lập bảng dọc đường làng quê vinh danh sự hy sinh của địa chủ đã chấp nhận thi hành chánh sách truất hữu ruộng đất trong chánh sách người cày có ruộng thì với hai cách làm , có cùng một kết quả, sẽ không ai còn mơ hồ về sự độc tài cần thiết. Trương Nghệ Mưu cũng như nhiều người, không đặt câu hỏi: “Nếu anh không từng làm gì sai, tại sao sợ sự thật đến phải kiểm soát báo chí ?”

Trí thức Bắc kinh phải nói đến chuyện sẽ “thay máu” cho đảng và khi vai trò trí thức ngày một quan trọng không thể không “săn lùng” trải thảm đỏ mời như Bill Gates (không phải chê phản quốc) đang làm thì khỏi nói gì CS cũng tan rã như chiếc lá lìa cành thành rác thải, phân bón cho thế hệ khác. Chắc chắn không kết tụ tinh hoa thành “kim cương” được !

Gần chết đói mới thay đổi kinh tế. Việt kiều thất vọng gần quên hết, nghĩ đường về quê nhà mới nhắc lại. Thập niên nữa khi Việt kiều sinh trên đất Mỹ làm chủ thế hệ, thì khó khăn ghi dấu ấn quê nhà lên thế hệ này nhân lên gấp bội, bởi không có ký ức gì để gắn bó với đất nước trong khi hội nhập vào nước cư ngụ đã dễ hơn rất nhiều. Con đường về càng xa thăm thẳm khi món nợ nơi ăn chốn ở, nợ vay trước trả sau để học tập phải trả...

Ca tụng ông Nguyễn Tất Thành là tự mở đường cho biết bao rắc rối vì bắt đầu bằng quá khứ xốc thẳng vào điều nhạy cảm và không mang lại gì mới cho tương lai. Những bài ca ngợi ông Nguyễn Tất Thành Việt kiều ai cũng có thể thấy đầy rẫy, sinh viên học sinh còn phải học đến ngán tận cổ, với 600 tờ báo trong nước chừng 50 đài truyền hình chừng vài trăm giờ giảng chánh trị, tin tức thừa mứa, có Việt kiều nào cần thiết cung cấp thông tin loại này thêm không ? Không ! Bà Ninh cũng là người không thấu hiểu do chỉ quây quần chung quanh đảng CSVN. Bà cũng bắt đầu bằng quá khứ, xưng tụng CSVN trong đó có Bà là phía thắng mang phong thái kẻ cả, người đúng ban bố khoan dung nên không hề được tán thành ! Người có lòng thấu hiểu sai lầm, đau đớn chết chóc bi thương, trong và sau chiến cuộc của CSVN gây ra mới có thể làm công việc đó. Chắc chắn không phải là việc của những người CS phía Bắc hay quan chức lòng đầy sắt thép dao kéo!

Mỗi cố gắng mang đến suy nghĩ về vấn đề dân chủ tự do tiến bộ là một viên gạch lót đường, làm nền cho một công cuộc chuyển biến hoà bình có thể kéo dài nhiều năm có khi qua thế hệ. Một cuộc chiến chống lại lòng tham lam xấu xa sao có thể nghĩ là chân lý sẽ yếu đi sẽ thua chứ ! Khủng bố cũng vậy sao lại là lỗi của Mỹ là Mỹ sẽ thua? Có thể giải pháp chưa hiệu quả hay chính vì kẻ xấu “đến chết không bỏ được cái xấu”.

Trần thị Hồng Sương
24.8.2007

Ông Dũng sắp đi Mỹ…

“…có thể tin được rằng ông Dũng sẽ mang theo một số món quà, vì đi công du nước ngoài mà chỉ cứ đòi lấy của người để nhét vào túi mình thì kỳ lắm …”

Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng sẽ đi Mỹ vào cuối tháng 9-2007, và người Việt hải ngoại đang bắt đầu kêu gọi chuẩn bị biểu tình. Ông Dũng tới Mỹ tất nhiên là cùng với phái đoàn dự kiến sẽ hùng hậu, với nhiều vận động ngoại giao, kinh tế, xã hội và tất nhiên là cũng tuyên truyền. Ông Dũng có mang theo món quà nào cho TT Bush hay không? Và có món quà nào cho cộng đồng khúc ruột ngàn dặm hay không?

Chúng ta có thể tin được rằng ông Dũng sẽ mang theo một số món quà, vì đi công du nước ngoài mà chỉ cứ đòi lấy của người để nhét vào túi mình thì kỳ lắm. Thời kỳ đó qua rồi, kiểu đó bây giờ chỉ còn là chuyện của các đồng chí Bắc Hàn và Cuba vĩ đại thôi. Vậy thì, ông Dũng sẽ thò ra món quà nào?

Ông Dũng không xa lạ gì với chuyện ngoại giao, vì ông đã từng đi ít nhất là vài chục nước. Một chuyến đi của ông Dũng được nhiều người Việt trong và ngoài nước chú ý nhất là khi ông thăm Ý Đại Lợi hồi cuối tháng 1-2007, ông đã hội kiến với Đức Giáo Hoàng Benedict XVI. Hai người có nói thì thầm gì bên tai không thì không rõ, nhưng hình ảnh ông Dũng gặp Đức Giáo Hoàng được in hầu hết các báo toàn cầu. Một tấm ảnh có âm vang lớn, và củng cố tình thân - dù là biểu kiến, vừa có tính sân khấu và vừa có tính ngoại giao cần thiết - giữa Vatican và nhà nước CSVN.

Và điều lạ là chỉ khoảng ba tháng sau một tấm hình nhiều âm vang hơn đã gửi đi khắp toàn cầu: hình Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng trứơc tòa án Huế.

Ông Dũng cũng không xa lạ gì với nước Mỹ. Con ông đã từng du học Hoa Kỳ. Bản thân ông cũng từng đi Mỹ. Và ông Dũng cũng khó thể quên chuyện nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã xông vào một khách sạn San Francisco hồi tháng 12-2001, nơi ông Dũng họp với các giới chức kinh tế và doanh nhân Hoa Kỳ, với những trang phục tẩm xăng trước để sẵn sàng phóng hỏa tự thiêu nhằm kêu gọi thế giới giúp áp lực cho nhân quyền Việt Nam. Thấy rõ là một kỷ niệm không vui cho ông Dũng lúc đó, dù là chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh bị nhân viên an ninh chận bắt, và sau đó tòa án San Francisco xử chị Hạnh 5 năm tù ở với hai tội danh: Mưu toan phóng hỏa và chống lại nhân viên công lực. Bây giờ thì chị Hạnh đã ra tù rồi. Và chị vẫn hài lòng vì đã có cơ hội gây tiếng vang về nhu cầu dân chủ cho Việt Nam.

Tất nhiên, ông Dũng không mong đợi một kỷ niệm tương tự. Lần này ông cũng rút kinh nghiệm ở chuyến đi của ông Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước CSVN, hồi cuối tháng 6-2007, khi hình ảnh nhiều ngàn người Việt biểu tình trên các khu phố Dana Point, Quận Cam, được đăng trên cả các báo Mỹ và truyền hình Mỹ. Nếu kể hết, thì cũng nên nhắc tới cuộc biểu tình ở công viên đối diện Tòa Bạch Oc, thủ đô Washington DC.

Như thế, có vẻ như lần này, ông Dũng sẽ đi một màn Lăng Ba Vi Bộ để lạng qua, lạng lại, nhằm tránh các kỷ niệm phựt lửa như hồi tới San Francisco, hay có tính kích động như chuyện ông Triết tới Dana Point. Có vẻ như thế.

Theo các thông tin do ông Nguyễn Văn Tánh, trưởng ban tổ chức cuộc Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế hàng năm thuộc cộng đồng người Việt tại New York, thì cộng đồng khúc ruột ngàn dặm sẽ biểu tình chống ông Dũng các ngày 23, 24, 25 tháng 9 năm 2007 tại Liên Hiệp Quốc. Các bản tin được phóng vào các diễn đàn Internet cho biết rằng ông Dũng sẽ thăm Hoa Kỳ từ ngày 21 đến 25 tháng 9-2007.

Nếu các thông tin trên là đúng và không đổi bất ngờ, thì hai ngày 21 và 22-9-2007, ông Dũng sẽ thăm cộng đồng Việt ở tiểu bang nào, và cộng đồng các nơi đó có biết trước để biểu tình "dàn chào" không? Hay là trong hai ngày trước khi ông Dũng tới New York dự buổi họp Liên Hiệp Quốc đó, ông Dũng sẽ dự một đại nhạc hội Duyên Dáng Cờ Đỏ nào đó - và nếu có thì ở tiểu bang nào?

Hay chỉ đơn giản là ông Dũng sẽ chỉ ở New York để chờ họp LHQ thôi, và trong các ngày chưa họp đó ông sẽ bí mật nửa đêm phi thân ra Phố Tàu ăn hủ tíu Triều Châu, hay là tới làng nghệ sĩ Greenwich Village để uống cà phê Ý Đaị Lợi, xem họa sĩ ngồi hè phố vẽ chân dung? Hay là nửa đêm ông Dũng sẽ bịt mặt như ninja, trèo ra khỏi các khách sạn để tìm chút thơ mộng ở các quán rượu có vũ sexy? Chúng ta chỉ nói giỡn vậy thôi, chuyện này sẽ không có, vì các ống kính quay phim của tình báo Mỹ, Nga, Anh, Do Thái, Trung Quốc, Đài Loan và cả của CS Việt Nam lúc nào cũng chĩa 24 giờ/ngày vào các ngõ đường New York, nơi tụ họp của các gián điệp toàn cầu vì cứ phải rình nhau quanh các hội nghị LHQ.

Và còn những ngày sau hội nghị LHQ, ông Dũng sẽ về VN ngay hay còn thăm tiểu bang nào?

Bản tin trên các diễn đàn Internet được ghi là từ báo Ý Dân, cho biết ông Tánh nói chuyện ở San Jose về lời mời biểu tình:
"…Ông Tánh cho biết ngày 18-9-2007, Liên Hiệp Quốc sẽ khai mạc buổi họp của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Ngày 24-9-2007, tổng thống Bush sẽ đọc diễn văn tại LHQ.Ngày 25-9-2007, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng của CSVN cũng sẽ đọc diễn văn và vận động cho VN được gia nhập vào 1 trong 10 thành viên của Hội Đồng Bảo An LHQ. Ông Tánh cho biết đây là một việc rất quan trọng. Do đó ,Ủy Ban thiết tha kêu gọi quý đồng hương tích cực tham dự cuộc biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng vào các ngày 23, 24 và 25 -9-2007 tới đây…

…Để tạo điều kiện cho quý đồng hương có dịp về New York tham dự cuộc biều tình, ông Nguyễn Văn Tánh cho biết ông Trần Đình Trường, chủ nhân của khách sạn Carter sẽ dành từ 200 đến 300 phòng cho quý đồng hương đi dự biểu tình miễn phí trong tuần lễ từ ngày 21 đến 25 -9-2007.Ông Tánh cho biết, Ban Tổ Chức lo việc đón quý đồng hương về khách sạn và đưa trở ra phi trường. Ông Tánh lưu ý xin quý đồng hương thông báo cho ban tổ chức ngày, giờ, phi vụ, hãng máy bay ,phi trường và số người tham dự.

Mọi chi tiết xin liên lạc với Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Biểu Tình Chống Nguyễn Tấn Dũng qua: Ông Nguyễn Văn Tánh, Điện thoại 646- 920-4120 - Email: Nguyenvantanh718@yahoo.com."
Như thế, ông Dũng qua Mỹ lần này có lẽ không đủ thì giờ thăm Quận Cam. Nhưng chắc chắn là ông Dũng sẽ không quên biểu diễn một màn tuyên truyền, vừa trong dư luận quốc tế vừa nhắm vào khúc ruột ngàn dặm.

Với ông Bush thì tất nhiên là có quà rồi, nhưng sẽ là những gì? Chúng ta chỉ có thể đoán thôi. Mới tuần trước, Tòa CSVN giảm án cho 3 nhà hoạt động dân chủ, có phải đó là quà không? Và gần ngày đi, hay là vài tháng tới, có thể Đảng CSVN sẽ chỉ thị cho Tòa Phúc Thẩm đảo ngược bản án sơ thẩm của hai Luật Sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân, để có cớ trả tự do theo yêu cầu liên tục từ phía Mỹ? Hay chỉ là vài lời hứa cho tương lai, một thứ nước đường mà ông Bush đã quen nghe rồi?

Còn với khúc ruột ngàn dặm, ông Dũng sẽ có màn gì? Và khi hội nghị LHQ chưa họp, trong hai ngày 21 và 22-9-2007, ông Dũng sẽ thăm cộng đồng Việt ở tiểu bang nào, và cộng đồng các nơi đó có biết trước để biểu tình "dàn chào" không? Rồi những ngày sau hội nghị LHQ, ông Dũng sẽ về VN ngay hay còn thăm tiểu bang nào?

Thêm nữa, cũng nên nhớ rằng khi ông Triết tới Dana Point, ông Triết nói rõ rằng ông có mang theo quà cho khúc ruột ngàn dặm, rằng ông chỉ thị là từ tháng 9 phải miễn thị thực visa cho người Việt hải ngoại. Dù là món này không hào hứng, và có vẻ có cạm bẫy, nhưng cũng là món quà.

Vậy thì, ông Dũng tới Mỹ, sẽ mở tiệc hay dự nhạc hội ở đâu, và sẽ tuyên bố tặng món quà nào cho khúc ruột ngàn dặm? Nhiều phần chắc chắn là ông Dũng cũng sẽ muốn làm nguội mát lại những kỷ niệm phựt lửa mấy năm trước ở San Francisco.

Trần Khải