Hiển thị các bài đăng có nhãn Con người - Sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Con người - Sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2007

Hòa thượng Thích Quảng Độ cầm đầu Phái đoàn GHPGVNTN đến thăm viếng tập thể Dân oan tại tiền đình VP/QH2 ở Saigon

Hòa thượng Thích Quảng Độ và chư Tăng trên thềm Quốc hội II
Hòa thượng Thích Quảng Độ phát biểu qua loa phóng thanh cầm tay
Hòa thượng Thích Quảng Độvừa nói vừa đưa cao bó quà tiền sẽ tặng
Dân oan tại tiền đình Quốc hội II lắng ngheHòa thượng Thích Quảng Độ phát biểu


Bà Hoa, Đại diện tập thể Dân oan đáp từ cảm tạ, Thượng tọa Thích Không Tánh đứng bên trái, Thượng tọa Thích Minh Nguyệt bên phải, tay cầm chồng phong bì tiền tặng Dân oan
Hòa thượng Thích Quảng Độ phát quà

Bài thơ Dân oan : Quốc hội ! Quốc hội ư ?

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 17.7.2007
Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ cầm đầu Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đến thăm viếng tập thể Dân oan tại tiền đình Văn phòng Quốc hội II ở Saigon và tiếp tế 300 triệu đồng mong làm vơi bớt phần nào nỗi thiếu thốn, cơ hàn

PARIS, ngày 17.7.2007 (PTTPGQT) - Trong cuộc điện đàm chiều hôm nay, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ cho ông Võ Văn Ái biết tin là đích thân Hòa thượng đã đến thăm tập thể Dân oan ở Saigon sáng nay. Chi tiết sự việc xẩy ra như sau :

Sáng nay, thứ ba ngày 17.5, Hòa thượng Thích Quảng Độ dẫn đầu Phái đoàn Viện Hóa Đạo đến thăm, ủy lạo và tiếp tế cho tập thể Dân oan khiếu kiện tại tiền đình Văn phòng Quốc hội II ở số 194 đường Hoàng Văn Thụ, Phường 10, Quận Phú Nhuận, Saigon.

Phái đoàn gồm có Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội, Thượng tọa Thích Minh Nguyệt, Chánh Đại diện Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang, Thượng tọa Thích Thiện Lễ, Phó Đại diện Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang, Đại đức Thích Huệ Minh, Đặc ủy Thanh niên Ban Đại diện tỉnh Tiền giang, Thượng tọa Thích Giác Ngôn thuộc hệ phái Khất sĩ và hai Đại đức Thích Viên Hỷ, Thích Đồng Minh.

Do tình cảnh của Dân Oan đi khiếu kiện quá bi đát mà Phái đoàn Phật giáo chứng kiến hôm đến thăm lần thứ nhất, 13.7, về phúc trình lên Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Nên một mặt, Hòa thượng đánh điện cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ yêu cầu trích qũy Giáo hội Hải ngoại hoặc mượn tiền đâu đó gửi gấp về cứu tế Dân Oan khiếu kiện, một mặt kín đáo tổ chức chuyến viếng thăm lần thứ hai vào sáng thứ ba này.

Để tránh sự dòm ngó bất ngờ gây khó khăn cho cuộc thăm viếng, Phái đoàn không đi tập trung. Vì vậy từ sáng sớm, Hòa thượng Viện trưởng cùng chư Tăng xuất phát từ những ngôi chùa khác nhau, đi riêng lẻ và cùng trực chỉ đến nơi hẹn là Văn phòng Quốc hội II. Người đến trước kẻ đến sau, nhưng phái đoàn đã đến nơi hẹn đầy đủ vào lúc 10 giờ sáng.

Được thông báo Hòa thượng Thích Quảng Độ đến thăm, đồng bào Dân oan khiếu kiện tập trung đông đảo hàng trăm người đón rước, đứng chật sân tiền đình Quốc hội. Phía bên kia đường Dân oan cũng ra khỏi các lều bạt hướng về phía chư Tăng đứng trên thềm Quốc hội. Chư Thượng tọa và Đại đức trong phái đoàn cùng các vị đại biểu các tỉnh đứng vây quanh bảo vệ Hòa thượng Viện trưởng. Qua loa phóng thanh cầm tay (megaphone) Hòa thượng dõng dạc thay mặt Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Hội đồng Lưỡng viện Giáo hội ngỏ lời thân ái chào thăm đồng bào Dân oan khiếu kiện tập trung về từ 19 tỉnh và 9 quận thành phố Saigòn. Những trích đoạn quan trọng Hòa thượng phát biểu với đồng bào trong cuộc nói chuyện nửa giờ đồng hồ là :

"Tôi đến đây ngỏ lời thăm hỏi sức khỏe đồng bào, để chia sẻ nỗi thống khổ, tủi nhuc của đồng bào. Vì Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cũng là nạn nhân của chế độ như đồng bào. Giáo hội chúng tôi cũng bị cướp đoạt tất cả mọi cơ sở, từ giáo dục, từ thiện cho đến chùa viện. Ngay ở thành phố Saigon này, ngôi chùa gọi là Việt Nam Quốc tự, gồm mười một hecta đất, họ đã lấy từ sau năm 75 rồi. Họ lấy hết, bây giờ chỉ còn ngôi tháp trên mảnh đất vài nghìn thước mà thôi. Họ xây lên đấy một rạp hát rất lớn, rồi hồ bơi, v.v... làm nơi du hí, người ta phóng uế khắp nơi trên ấy. Tôi thấy đây là sự tủi nhục cho văn hóa Việt Nam. Bởi dù sao nơi đó, trước đây Giáo hội chúng tôi thiết lập lên để thờ Phật. Bây giờ họ chiếm lấy, nếu để xây cất lên đấy một đại học, một thư viện, một viện nghiên cứu khoa học, hay làm gì đấy để phát triển đất nước, thì chúng tôi cũng vui lòng. Vì vừa lợi cho dân, vừa phát triển văn hóa hay tư tưởng. Nhưng mà đây họ không làm những việc ấy, họ biến nơi thờ Phật thiêng liêng, có tính chất văn hóa để biến ra nơi du hí, giải trí và là nơi cho người ta phóng uế. Đó là nỗi nhục riêng cho Giáo hội chúng tôi và chung cho cả phong hóa, văn minh của dân tộc.

"Giáo hội chúng tôi cũng đã từng khiếu kiện suốt ba mươi năm qua. Cho đến nay đã có cả nghìn bức văn thư khiếu kiện, mà họ không hề phản hồi một văn thư nào, không giải quyết gì cả. Họ coi dân như cỏ rác. Cho nên Giáo hội chúng tôi cũng đồng cảnh ngộ với đồng bào đi khiếu kiện ở đây. Vì vậy mà chúng tôi đến đây chia sẻ nỗi thống khổ đó. Chúng tôi mong rằng tình trạng như thế này sẽ không còn tồn tại ở trên đất nước này.

"Để cho hiện trạng xẩy ra cho đồng bào ở đây hôm nay không còn diễn ra nữa, cho đồng bào cũng như cho chúng tôi. Nghĩa là đồng bào có nhà có cửa, có cơ nghiệp, mà nay phải dầm sương dải nắng như thế này, rồi đòi hỏi như thế này mà chẳng được giải quyết. Muốn cho tình trạng này không còn xẩy ra nữa, thì chúng ta phải đòi hỏi cho bằng được nhân quyền, công lý và công bằng xã hội. Buộc họ phải trả lại cái quyền sống và quyền làm người cho ta, là vấn đề quan trọng nhất. Muốn như thế, thì phải chấm dứt cái nạn độc quyền cai trị. Bởi vì độc quyền nó đưa đến bao nhiêu thối nát và bất công như thế này đây.

"Phải đòi hỏi một chế độ đa nguyên, đa đảng, đại diện đầy đủ cho 80 triệu dân. Chứ chỉ có một đảng thì không thể giải quyết được gì cho 80 triệu dân. Như thế đã là bất công rồi, 80 triệu dân mà sao chỉ có một đảng tạo ra bất công như thế này ? Do đó cho nên cần phải có những đảng phái khác nữa để đại diện đủ mọi khuynh hướng cho 80 triệu dân, thì mới giải quyết được.

"Ngoài cái trước mắt là vấn đề đòi lại công lý, là tài sản trả lại cho đồng bào. Nhưng sau đó phải đòi lại nhân quyền và dân chủ, tự do. Quan trọng nhất là tự do ngôn luận để người dân được tự do bày tỏ ý kiến của mình, quan điểm của mình đối với những tổ chức cai trị mình. Chứ không như bây giờ họ độc quyền, rất là khó khăn.

"Mỗi người góp một phần, chúng ta tiếp tục đòi hỏi cho bằng được tự do, nhân quyền và công lý".

Tất cả đồng bào vỗ tay tán thưởng và nồng nhiệt hoan nghênh lời phát biểu của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Có người đã sụt sùi khóc vì xúc động. Một phụ nữ là bà Hoa thay mặt tập thể Dân oan đi khiếu kiện đến bên cạnh Hòa thượng đáp lời hưởng ứng, cám ơn Hòa thượng Viện trưởng Viện Hóa Đạo, cám ơn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và chư Thượng tọa, Đại đức trong phái đoàn đến ủy lạo đồng bào. Bà chấm dứt bằng câu : "Hòa thượng và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là đại diện cao cả cho Giáo pháp của Đức Phật, một sự hiện diện quý giá hôm nay cho tập thể Dân oan đi khiếu kiện trước Quốc hội vắng lặng như bãi tha ma này".

Trong lúc đó, một số Dân Oan đem tấm biển viết tay dán lên cửa lớn ở mặt tiền Quốc hội. Ai nấy cũng có thể đọc rõ lời viết :

QUỐC HỘI ! QUỐC HỘI Ư ?

SAO MÀ VẮNG LẶNG ? ĐỂ NGƯỜI DÂN KHIẾU KIỆN ĐỢI CHỜ

CƠ QUAN GÌ GIỐNG BÃI THA MA

KHÔNG THẤY MỘT BÓNG HÌNH CÁN BỘ

TRÁCH NHIỆM ĐÂU ? LÒNG BÁC ÁI ĐỂ NƠI ĐÂU ?

SAO LẠI NỞ ĐỂ ĐOẠN TÌNH NHÂN LOẠI ?

MÁU CHẢY RUỘT MỀM NGƯỜI XƯA NÓI

QUỐC HỘI SAO ĐÀNH ! NGOẢNH MẶT LÀM NGƠ ?

Tiếp đó, Thượng tọa Thích Không Tánh và Thượng tọa Thích Minh Nguyệt thay mặt Giáo hội phát những phong bì tiền đến tất cả các vị đại biểu thuộc 19 tỉnh và 9 quận thành phố Saigon. Tổng cộng số tiền phân phát là ba trăm (300) triệu đồng Việt Nam. Đại biểu 19 tỉnh gồm có : Tiền Giang, Long An, Bến Tre, Đồng Tháp, Vĩnh Long, An Giang, Kiên Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Trà Vinh, Vĩnh long, Bình Dương, Tây Ninh, Bình Phước, Lâm Đồng, Cần Thơ, Hậu Giang, Cà Mau, Bình Thuận. Chín quận ở thành phố Saigon là : Gò Vấp, Bình Chánh, Bình Thạnh, và các Quận 4, 5, 6, 7, 9 và 12.

Trong cuộc điện đàm, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ cho ông Võ Văn Ái biết rằng : "Tình hình Dân oan khiếu kiện còn rất căng thẳng chưa biết sẽ ra sao, vì đã lan khắp toàn quốc hàng chục năm rồi. Nếu Nhà nước Cộng sản không có biện pháp giải quyết nhanh chóng, thì Giáo hội phải ra tay cứu tế, và chắc sẽ đến lúc phải kêu gọi đồng bào Phật tử và đồng bào các giới ở hải ngoại hỗ trợ. Chứ trong nước ngoại trừ dân ở các thành phố lớn, đa số dân chúng ở các tỉnh nhỏ và thôn quê cũng nghèo thiếu lắm, khó có thể quyên góp. Mặt khác, còn phải giúp cho Dân oan ngoài Bắc nữa. Năm ngoái, Giáo hội đã chuyển tiền ra Hà Nội nhờ ngoài đó giúp đỡ ít nhiều, nhưng chưa thấm vào đâu. Công việc sẽ phải khẩn cấp và quy mô. Nhưng Giáo hội phải làm. Cho đến nay, chưa có tổ chức nào, đoàn thể nào, cá nhân nào vào tiếp tế như Giáo hội vừa làm hai lần vừa qua".

Tuy nhiên Hòa thượng bảo phải chờ vài tuần lễ nữa xem tình hình động tỉnh ra sao rồi mới tính được.

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2007

Nhiễu điều đâu có phủ gì giá gương

Phạm Phú Thiên

Cuộc biểu tình bất bạo động của đồng bào các tỉnh Tiền Giang, Long An, An Giang, Sóc Trăng - Bến Tre, Bà Rịa-Vũng Tàu, Bình Thuận, Bình Dương, Quận 4, Sài Gòn trước Văn phòng 2 Quốc Hội tại Sài Gòn đã bước qua những ngày đầu của tuần lễ thứ tư.

Khẩu hiệu với những nội dung đả đảo bọn quan quyền tham nhũng

Cũng như những năm trước, đoàn biểu tình mang cờ, di ảnh Hồ Chí Minh, khẩu hiệu với những nội dung đả đảo bọn quan quyền tham nhũng trong đền bù giải tỏa nhà, ăn cướp đất của nhân dân chia cho cán bộ, chiếm đất làm Khu Công Nghiệp, ép giá, thậm chí trong biểu ngữ còn gọi đích danh các quan tham. Họ yêu cầu chính phủ cứu dân khỏi cảnh cơ hàn, khỏi cảnh bị chính quyền địa phương áp bức.

Nhìn đoàn người biểu tình xơ xác, hốc hác, phải vượt hàng trăm km (trừ quận 4 thuộc Sài Gòn).

Trong đó có những ông bà cụ phải trải qua cảnh màn trời chiếu đất, đội mưa, đội nắng, gối đất thấm sương, ngày đêm bên vệ đường Hoàng Văn Thụ - Hồ Văn Huê. Ba trăm đến bốn trăm người trong 50-60 túp lều được căng bằng nylon, bạt trong điều kiện thiếu nước sinh hoạt, thiếu ăn, không chỗ vệ sinh. Người dân qua đường chỉ còn biết lắc đầu, chép miệng, chửi thề chế độ, muốn đem hết tấm lòng giúp đỡ đồng bào biểu tình cũng không được, chỉ còn cách kêu Trời, kêu Phật! Mà Trời Phật thì xa quá. Nhà thơ Tạ Ký có lý khi nói: “Phật thì xa, Chúa cao vút tầng không”.

Nhiều người, trước cảnh người dân biểu tình này, phải giậm chân, đấm ngực mà nói với lòng rằng sao mình hèn quá! Trí thức, sinh viên, học sinh, các đoàn thể tôn giáo ở đâu? Còn báo chí Việt Nam ở đâu thì ai cũng hiểu rồi!

Tiếp cận với đoàn biểu tình bằng cách nào? Im lặng hay phải nói lên, hay phải dấn thân? Còn nhiều phương pháp khác? Chẳng lẽ cứ để phong trào này phải mãi đắm chìm trong bóng đen của xã hội chủ nghĩa?

Về phía Đảng cộng sản (CS) và chính quyền thì họ đang lấy tịnh chế động, kéo dài thời gian với âm mưu làm nản lòng đoàn người biểu tình vì họ biết rằng họ không thể nào giải quyết được do đụng tới đường lối của tập đoàn Đảng cộng sản Hà Nội, chứ nào phải chính quyền địa phương.

Do vậy, họ chưa thẳng tay đàn áp dã man, lẽ khác họ cũng tiên liệu rằng đàn áp và cô lập không giới hạn thì đồng bào, họ cũng không sợ chết và chết là điều sẽ diễn ra.

Hiện nay, Đảng CS cũng đang dùng mọi cách để tìm manh mối của người tổ chức, nhằm mua chuộc hoặc thủ tiêu, hòng giết chết phong trào đấu tranh này. Nhưng qua nhiều năm, nhiều cuộc biểu tình, tình báo nhân dân của tập đoàn Đảng cộng sản Hà Nội hoàn toàn thất bại.

Có ai đó nghĩ ông K., ông T., hậu thuẫn cho những người thấp cổ bé miệng oan ức này. Tin đồn này là điều không có trong thực tế, vì với cộng sản Hà Nội: “Nhiễu điều đâu có phủ gì giá gương!”.

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2007

Thượng tọa Thích Minh Nguyệt cầm đầu Phái đoàn GHPGVNTN đến ủy lạo và tiếp tế khối Dân oan

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 14.7.2007

Thượng tọa Thích Minh Nguyệt cầm đầu Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đến ủy lạo và tiếp tế khối Dân oan các tỉnh vùng đồng bằng sông Cửu Long tại tiền đình Văn phòng Quốc hội II ở Saigon

PARIS, ngày 14.7.2007 (PTTPGQT) - Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) vừa gửi tin sang Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế cho biết rằng vào sáng ngày thứ sáu 13.7, theo chỉ thị của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, một Phái đoàn Phật giáo thuộc Ban Đại diện Giáo hội tỉnh Tiền Giang đã thay mặt Giáo hội đến ủy lạo và tiếp tế cho Khối Dân oan khiếu nại tại tiền tình Văn phòng Quốc hội II ở số 194 đường Hoàng Văn Thụ, Phường 10, Quận Phú Nhuận, Saigon.

Phái đoàn do Thượng tọa Thích Minh Nguyệt cầm đầu. Thượng tọa là Chánh Đại diện Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang, thiết lập theo Quyết định số 28 của Viện Hóa Đạo ban hành ngày 6.2.2007. Tháp tùng với Thượng tọa còn có Thượng tọa Thích Thiện Lễ, Phó Đại diện Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang, Đại đức Thích Huệ Minh, Đặc ủy Thanh niên Ban Đại diện tỉnh Tiền giang, và Thượng tọa Thích Giác Ngôn thuộc Hệ phái Khất sĩ.

Mặc dù qũy Từ thiện của GHPGVNTN hiện nay rất eo hẹp, nhưng đã trích ra 13 triệu đồng để P

hái đoàn đem đến và trao tận tay cho tập thể Dân oan đi khiếu kiện trước tiền đình Quốc hội II suốt 3 tuần lễ vừa qua. Đồng bào Dân oan đã rất vui mừng đón tiếp Phái đoàn Phật giáo và ngỏ lời cám ơn sự quan tâm của GHPGVNTN. Thượng tọa Thích Minh Nguyệt đã đáp lời chia sẻ với đồng bào lâm nạn áp bức oan khiên. Thượng tọa còn nói lòng từ bi của đạo Phật khiến cho chư Tăng Ni và Phật tử không thể nào nguôi ngoai trước sự nghèo đói, bất công mà nhân dân phải gánh chịu biết bao năm ròng. Thượng tọa cũng chuyển lời vấn an, chia sẻ và cầu nguyện của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ mà vì hoàn cảnh bị quản chế nên Hòa thượng chưa thể trực tiếp đến thăm và ủy lạo đồng bào.

Tại cuộc thăm viếng và tiếp tế này Thượng tọa Thích Minh Nguyệt và phái đoàn đã gặp gỡ đại diện khối Dân oan khiếu kiện từ các tỉnh Tiền giang, An giang, Kiên giang, Bến tre, Bình dương, Đồng tháp, Long an, Cần thơ, v.v... Sau đó đồng bào đã tiễn Phái đoàn lên xe rồi mới trở vào tiền đình Văn phòng Quốc hội II.

Tình cảnh Dân oan khiếu kiện ngày càng đông, lên tới con số một nghìn người đến từ 14 tỉnh thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long. Sự kiện hiếp đáp dân của nhà đương quyền địa phương kéo dài từ hai mươi năm hơn. Trên tạp chí Quê Mẹ xuất bản tại Paris đã báo động hiện trạng nông dân từ sông Tiền sông Hậu đông đảo kéo lên Saigon biểu tình khiếu kiện từ năm 1988. Thời ấy, mỗi ngày có đến hai, ba trăm người và kéo dài trong nhiều tháng.

Trong Đơn Thỉnh nguyện do hàng chục người đại diện ký tên hôm 7.7.2007 gửi Văn phòng Quốc hội II, Văn phòng Chính phủ, Bộ Công an báo động sự kiện Văn phòng Quốc hội II đã đóng cửa từ hôm 5.7 khiến cho việc Vệ sinh vô cùng khó khăn, đặc biệt cho các cụ già và phụ nữ. Đơn Thỉnh nguyện yêu cầu mở cửa Văn phòng Quốc hội II để giải tỏa vấn đề, đồng thời "giám sát việc giải quyết dứt điểm cho dân oan theo tinh thần luật pháp với sự kết hợp của chính quyền tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiến Giang, Bến Tre, Bình Dương, Đồng Tháp... cùng đoàn Chính phủ liên ngành".

Qua cuộc điện đàm sáng nay, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ cho Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris biết rằng vào đầu tuần lễ tới đây Viện sẽ tổ chức cuộc thăm viếng lần thứ hai để ủy lạo và tiếp tế tập thể Dân oan Khiếu kiện.

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 22

*Biểu Tình Tuần hành từ VP/QH2 đến dinh Độc Lập.

*Phái đoàn của Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất Việt Nam tỉnh Tiền Giang đền thăm viếng và ủy lạo đồng bào khiếu kiện tại VP/QH2.

Từ mờ sáng, khoảng 60 bà con thuộc các tỉnh Bình Thuận, Bình Định, An Giang, Đồng Tháp và Thành phố Sài Gòn ... đã biểu tình diễn hành xuất phát từ trụ sở VP/QH2 đi dần xuống công viên Lê Văn Tám đường Hai Bà Trưng rồi qua đường Lê Duẫn và khoảng hơn 9 giờ thì đến trước dinh Độc Lập.

Khoảng hơn 10 giờ thì đoàn biểu tình hướng về Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ nhưng khi đến góc đường Lê Duẫn và Đinh Tiên Hoàng thì bị khoảng hơn 100 CA được chở đến bằng 2 xe CA bao vây và không cho đoàn biểu tình tiếp tục hành trình đến Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ. Được biết ngay khi xuất phát từ đường Hoàng văn Thụ đã có rất nhiều CA mặc thường phục và sắc phục bám sát với đồng bào và ngăn cản không cho người đi đường tiếp xúc hay nhập cuộc với đoàn biểu tình nhưng họ không hành hung hay ngăn cản.

Đoàn biểu tình đa số là phụ nữ, có vài người mặc áo thun phía trước có hàng chữ "Qui Nhơn cướp đất đánh người dã man" và sau lưng "Đã đảo Tham Nhũng". Đặc biệt trong những người đi đầu có một cụ già ốm yếu, áo mang đầy huy chương trước ngực đã gây sự chú ý cho nhiều người. Được hỏi mục đích của đoàn biểu tình diễn hành khắp các đường phố để làm gì, một phụ nữ trong đoàn biểu tình cho biết mục đích để cho bà con trong thành phố biết và khi qua các UBND ở trung tâm thành phố để cho quan chức nhà nước biết mà giải quyết khiếu kiện cho bà con. Đến xế trưa, vì trời mưa lớn nên đoàn biểu tình đã giải tán và bà con tìm phương tiện trở lại trụ sở của VP/QH2 để tiếp tục biểu tình tại đây. (Xin mời nghe trích đoạn âm thanh của đài Việt Nam Sydney Radio phỏng vấn cô Duyên, một phụ nữ trong đoàn biểu tình tuần hành)

VSR phỏng vấn cô Duyên

Vào chiều hôm nay, một phái đoàn của Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất Việt Nam tỉnh Tiền Giang (GHPGTNVN/TG) được hướng dẫn của Thượng Tọa Thích Minh Nguyệt, Chánh Đại Diện; Thượng Tọa Thích Thiện Lễ, Phó Đại Diện; Thượng Tọa Thích Huệ Minh, Thư Ký và Đại Đức Thích Giác Chân của Khất Sĩ, theo chỉ thị của Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã đến thăm viếng và ủy lạo chính thức đồng bào khiếu kiện tại trụ sở VP/QH2 Sài Gòn. CA định ngăn cản khi phái đoàn đến nhưng đồng bào đã tụ tập đông đảo để bảo vệ cho quí Thầy làm CA phải thúc thủ. Phái đoàn đã đại diện Hoà Thượng Thích Quảng Độ thăm hỏi sức khỏe và tình trạng ăn ở của bà con rồi trao tặng một số hiện kim chia đều cho mọi người. Phái đoàn cũng cho biết, nếu tình trạng sức khỏe cho phép Thượng Tọa Thích Quảng Độ sẽ đích thân đến viếng thăm bà con trong vài ngày sắp tới, việc nầy làm bà con khiếu kiện rất mừng rỡ và phấn khởi.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 11:00 đêm tại Sài Gòn ngày 13/07/2007


Hình ảnh chụp vào lúc 11 giờ trưa ngày 12/07/2007



Hình ảnh chụp vào lúc 09:00 giờ sáng ngày 13/07/2007
(Cuộc biểu tình càng ngày càng đông và khí thế hơn: Bà con biểu Tình đã "chiếm"
và "bao phủ" toàn bộ vỉa hè quanh trụ sở VP/QH2 ở Sài Gòn)








Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

Thảm kịch nhân đạo của nhóm người Việt Tỵ nạn cộng sản cuối cùng tại Cambodia

Cựu tử tù Nguyễn Phùng Phong

Sau sự sụp đổ của chính quyền Sàigòn tháng 4 năm 1975, hơn nửa triệu người Việt nam đã bỏ nước ra đi tìm tự do tại nhiều quốc gia trên thế giới, bởi sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt nam, chính quyền cộng sản Hà nội đã áp đặt một chính sách cai trị vô cùng hà khắc và chuyên chế lên toàn dân Việt nam, đặc biệt cộng sản đã tập trung sự đàn áp hết sức tàn bạo đối với những gia đình của các cựu viên chức của chính quyền Sàigòn cũng như các sỹ quan và hạ sỹ quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Bản thân họ bị tập trung cải tạo, nhà cửa bị tịch thu, gia đình bị đưa đến sinh sống tại những vùng kinh tế mới rừng thiêng nước độc. Cuối năm 1989, dưới sự bảo trợ của Cao Uỷ Liên Hợp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) 74 quốc gia đã ký kết một chương trình hành động toàn diện (Comprehensive Plan Action) không mặc nhận thuyền nhân là người tỵ nạn chính trị nữa mà họ buộc phải trải qua một thủ tục phỏng vấn, thanh lọc, để xem họ có đủ tiêu chuẩn được hưởng quy chế tỵ nạn theo công ước 1951 về người tỵ nạn hay không. Chính chương trình hành động toàn diện này đã làm lắng dịu làn sóng thuyền nhân Việt nam đi tìm tự do.

Cho đến cuối thập niên 90 của thế kỷ trước và đầu những năm 2000, trước sự sụp đổ của các nước cộng sản Đông Âu, chính quyền cộng sản Hà nội lại tăng cường đàn áp các phong trào dân chủ trong nước, nhiều nhà bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động tôn giáo bị bắt bớ giam cầm, tra tấn hết sức dã man, một làn sóng tỵ nạn mới lại xuất hiện tại Việt nam, cùng với hàng ngàn người Thượng theo đạo Tin Lành ở Tây Nguyên phải đào thoát sang Cambodia để tránh sự bức hại của chính quyền Cộng sản Hà nội, cũng đã có gần 100 người Việt thuộc sắc tộc kinh là những nhà hoàt động dân chủ, hoạt động tôn giáo, những sinh viên, giảng viên cũng phải đào thoát sang xứ Chùa Tháp lánh nạn bởi không chịu nổi sự bức hại của chính quyền cộng sản Hà Nội đối với bản thân họ và gia đình. Khác với những người Việt thuộc các sắc tộc thiểu số, khi đến lãnh thổ Cambodia, họ được UNHCR đến tiếp đón, đưa vào tạm cư tại các trại tỵ nạn tại Phnom Penh, được chăm sóc y tế, được bảo vệ an ninh rất nghiêm ngặt nên chưa có trường hợp rủi ro nào xảy ra với người Thượng cả.

Trong khi đó, những người Kinh khi đào thoát đến được Cambodia, phải tìm đến trình diện tại văn phòng của Cao Ủy Tỵ Nạn của Liên Hiệp Quốc, rồi phải trải qua hàng chục cuộc phỏng vấn kéo dài nhiều tháng, có khi nhiều năm trời, trước khi nhận được quyết định cuối cùng của cơ quan này cho biết liệu đương sự có hội đủ diều kiện để được cấp quy chế hay không, đây là khoảng thời gian có nhiều rủi ro nhất, bởi hàng chục ngàn mật vụ của cộng sản Việt nam đang hoạt động rất tích cực tại Cambodia, đang ráo riết săn lùng để bắt bớ, đưa họ về Việt nam giam cầm và tra tấn, mà ít nhất đã có hai trường hợp xảy ra. Trường hợp thứ nhất là Đại Đức Thích Trí Lực, bị mật vụ của cộng sản Việt nam bắt cóc tại đô thị Phnom Penh cuối năm 2001 khi Đại Đức đã được cấp quy chế tỵ nạn và được UNHCR bảo vệ. Trường hợp thứ hai là nhà dân chủ Lê Trí Tuệ, đào thoát đến Cambodia vào ngày 11 tháng 4 năm 2007 và chỉ bốn tuần sau đó, Lê Trí Tuệ đã bị mất tích vào ngày 6 tháng 5 năm 2007 trong khi đang chờ đợi UNHCR xem xét cấp qui chế tỵ nạn.

Ngay cả sau khi được cấp quy chế tỵ nạn rồi, đời sống của những người Việt tại đây cũng không khá gì hơn, bởi lẽ ngoài việc hàng ngày phải đối mặt với sự kỳ thị của người dân bản xứ, thì lực lượng mật vụ của cộng sản Hà nội vẫn thường xuyên săn tìm và truy sát họ. Mọi việc trở nên tệ hại hơn kể từ sau ngày 01 tháng 12 năm 2006 khi UNHCR cắt hết mọi khoản tiền trợ cấp đối với những người Việt tỵ nạn này và khuyến khích họ hội nhập vào cộng đồng người Việt di cư tự do đến đây để cùng sinh sống, khiến nguy cơ họ bị mật vụ của cộng sản Việt nam bắt bớ càng trở nên cao hơn. Trong thực tế, đồng bào Việt nam đã định cư ở Cambodia từ nhiều thế hệ qua vẫn không có tình trạng công dân, không được đăng ký hộ khẩu thường trú, không có giấy tờ tuỳ thân, không được sở hữu đất đai nhà cửa hay bất cứ tài sản gì có giá trị khác, con cái của họ không được khai sinh, họ chết không được khai tử thì làm sao nhóm người tỵ nạn chính trị này lại có thể hội nhập được vào đời sống của họ được. Đó là lý do tại sao phần lớn những người tỵ nạn cộng sản tại Cambodia và con cái của họ đang mưu sinh bằng “nghề” thu lượm rác thải, chai lọ, bao bì nylon và chính công việc xú uế nầy đang tàn phá cả sức khoẻ và tinh thần của họ. Một trong những người tỵ nạn tại đây là mục sư Ngô Đắc Lũy cũng đã trải qua hơn sáu tháng tồn tại bằng “nghề” lượm rác này trên khắp đô thị Phnom Penh trước khi được UNHCR cấp cho quy chế tỵ nạn vào tháng 12 năm 2004.

Từ tháng 10 năm 2006 Mục sư Lũy đâ thành lập được Hội Thánh Tin Lành cho người tỵ nạn. Hội Thánh vừa là nơi để các tín hữu mà phần đa là người tỵ nạn đến nhóm, cầu nguyện và thờ phượng mỗi tuần, vừa là nơi chở che cho những mảnh đời bị rao bán tại Cambodia và cũng là trạm dừng chân và nhận được sự tiếp giúp đầu tiên của các nhà dân chủ, các nhà bất đồng chính kiến tại Việt nam bị đàn áp phải sang lánh nạn tại Cambodia. Tuy nhiên dù nổ lực đến đâu, Hội Thánh và Mục Sư Lũy cũng chỉ có những trợ giúp ban đầu cho những người mới đến một nơi ăn, chốn ở trong những tuần lễ đầu tiên, và cũng chỉ giúp đở được cho những gia đình anh chị em tỵ nạn những lúc trái gió trở trời, vì chính bản thân Mục Sư Lũy hiện cũng không còn nhận được trợ cấp nữa. Tương lai của những người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cambodia rồi sẽ đi về đâu, con cái của họ rồi sẽ đi về đâu khi hàng ngày vẫn tiếp tục bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, gò mình trên những đống rác xú uế ở đô thị Phnom Penh ? Hởi những tấm lòng Việt, hởi những người Việt yêu tự do xin hãy góp tay cùng chúng tôi cứu giúp những nạn nhân của chế độ bạo quyền cộng sản đang vô cùng khổ đau, cùng cực và hiểm nguy trên địa ngục trần gian Cambodia này.

Nguyễn Phùng Phong
12/7/07

Ông Nguyễn Phùng Phong (trái), nguyên đại đội trưởng Biệt kích, cựu tù nhân trại tử thần A20 Xuân Phước, Đồng Xuân, Phú Khánh, là một trong 4 người trong Ban đại diện nhóm người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cambodia. Bên phải là Mục sư Ngô Ðắc Luỹ. Hình chụp tại một bịnh viện Pnompenh sau khi ông Phong bị mật vụ công an CSVN dàn cảnh tông xe mưu sát ngày Chủ Nhật 10/10/06.

Ông Phong bên giường bệnh bà Vương Thị Viêng, bị thương nặng sau khi bị mật vụ công an CSVN dàn cảnh tông xe ngày Chủ Nhật 10/10/06.


Một buổi cầu nguyện của đồng bào Việt Nam tỵ nạn CS tại Cambodia do Mục sư Luỹ chủ lễ

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2007

Dân oan tỉnh Bình Thuận sang ngày thứ 9 - Dân oan tỉnh Bình Phước sang ngày thứ 3, bám trụ trước văn phòng Thủ tướng

Dân Oan huyện Tánh Linh, Tỉnh Bình Thuận vẫn tiếp tục bám trụ trước văn phòng Thủ tướng Chính phủ bước qua ngày thứ 7


Hà Nội: Thứ Hai ngày 9/7/2007, hơn 100 nông dân huyện Tánh Linh, Tỉnh Bình Thuận vẫn tiếp tục bám trụ trước văn phòng Thủ tướng Chính phủ bước qua ngày thứ 7.
Dù bị công an phường Thuỵ Khuê đàn áp, xua đuổi, dù mưa gió họ vẫn bền lòng chặt dạ, bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng.
Dù cảnh màn trời chiếu đất vẫn quyết tâm, cương quyết buộc thanh tra Chính phủ phải giải quyết đến nơi đến chốn. Công bằng như báo Tuổi Trẻ của nhà nước Việt Nam đưa tin ngày thứ bảy 7/7/2007.
Khẩn thiết yêu cầu các cơ quan truyền thông báo chí trong và ngoài nước, các nhà bất đồng chính kiến với nhà nước cộng sản Việt Nam, tiếp tục lên tiếng bảo vệ những người nông dân bị bọn quan tham địa phương cướp đất đai nhà cửa của họ, phải trả lại cách sòng phẳng.
Tiếng Dân Kêu
http://360.yahoo.com/tiengdankeu


Dân oan tỉnh Bình Thuận sang ngày thứ 9 - Dân oan tỉnh Bình Phước sang ngày thứ 3, bám trụ trước văn phòng Thủ tướng

Hà Nội: Sáng Thứ Tư 11/7/2007, lúc 7giờ30 nông dân hai tỉnh Bình Thuận – Bình Phước cùng nông dân các tỉnh khác gần 200 người ngồi bám trụ trước cổng cơ quan Thủ tướng Chính phủ, tất cả đều mặc áo trắng đồng phục: “Dân tỉnh Bình Thuận kêu oan”. Hôm nay họ ngồi cách xa cửa văn phòng Thủ tướng một đoạn ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ, cách nhà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng Cộng sản 300m, cho đến trưa. Người đi đường qua lại đều lắc đầu ngao ngán chế độ!

Lúc 14giờ30, nông dân hai tỉnh Bình Thuận và Bình Phước cầm biểu ngữ dài 2m, nền trắng vẽ chữ màu đỏ nội dung : “Van xin Đảng Nhà nước - Quốc hội – Chính phủ – cứu giúp dân tỉnh Bình Thuận chúng tôi trước sự chết đói", vì UBND tỉnh Bình Thuận chỉ đạo ủi đất nông nghiệp, phá bỏ cây trồng, lấy đất bán cho dự án tư nhân Minh Thuận Phát. Dân oan hai tỉnh đồng lòng cùng nhau kéo băng rôn đến ban chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng ở số 1 đường Hoàng Văn Thụ. Khi các nông dân đến đây, ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng của Trung ương huy động một lực lượng trên 50 tên công an mặc thường phục, xe bịt bùng số 80 B 4400 trong tư thế chuẩn bị đàn áp dân oan.

Đến 15giờ40, công an lùa nhóm dân oan này trở lại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Thấy nhóm nông dân này đấu tranh quyết liệt, họ liền dùng chiêu bài xoa dịu với kế “An ninh mật vụ nữ” tiếp cận nhóm nông dân hai tỉnh này với lời đường mật: "Các em các chị để tôi giúp cho ..." vv và vv ...

Tên nữ an ninh mật vụ móc điện thoại ra gọi cho ai không biết. Sau khi tắt máy nữ an ninh mật vụ này hỏi: "Bà con có ở lại ngày Chủ Nhật không?". Nhóm nông dân lên tiếng trả lời là có. Nữ nữ an ninh mật vụ nói: "Để Chủ Nhật tôi đưa bà con đến gặp Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao. Chỉ có Viện trưởng mới giải quyết được việc này!". Dù cộng sản có mưu ma trước quỷ cũng không qua mặt được những phụ nữ dân oan tinh tường. Nhóm phụ nữ Bình Thuận lên tiếng: "Mời bà biến đi chỗ khác, ở đây không phải việc của bà!", làm cho nữ an ninh mật vụ này xấu hổ đành lủi thủi bỏ đi, không một lời chào.
Chúng tôi tiếp tục theo dõi tình hình đòi đất đai của hai tỉnh nói trên.
Khẩn cầu các cơ quan truyền thông tiếp tục lên tiếng bảo vệ tính mạng và quyền lợi hợp pháp của những nông dân đang ở đất Ba Đình lịch sử.
Người dân Hà Nội đưa tin
http://360.yahoo.com/tiengdankeu


Người dân Tánh Linh - Bình Thuận bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, họ chia làm nhiều nhóm nhỏ để có thể đối phó khi công an đến


Người dân Tánh Linh - Bình Thuận bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, họ chia làm nhiều nhóm nhỏ để có thể đối phó khi công an đến

Người dân tập trung ngồi trước văn phòng Thủ tướng tại ngã tư Phan Đình Phùng

Buổi trưa người dân tranh thủ nằm nghỉ trước văn phòng Thủ tướng

Vài hình ảnh dân oan biểu tình tại trung tâm Sài Gòn sáng 11.7.07

Tin SàiGòn:

Lúc 9 giờ sáng nay 11-07-2007, dân oan căng biểu ngữ kéo đi biểu tình tại khu trung tâm quận 1 Sài Gòn, trong lúc đoàn biểu tình kéo đi có 2 xe Honda công an mặc sắc phục chạy theo, cuối cùng đoàn biểu tình đến dàn hàng ngang ngồi đối diện UBND/TPHCM (tòa Ðô chánh cũ) ngay trước phòng vé Việt Nam Airline, khi đoàn biểu tình ngồi căng biểu ngữ thì có 1 ông cầm camera quay qua quay lại nhưng thật sự không biết ông ta quay cái gì? Vì bị canh me quá nên "Tiếng Dân Kêu" chỉ chụp được mấy tấm lúc đoàn đang di chuyển

Tiếng Dân Kêu
http://360.yahoo.com/tiengdankeu


Ðoàn biểu tình từ đường phía sau kéo đi ngang bên phía trái Nhà thờ Đức bà (phía trước Bưu điện Sài Gòn)


Ðoàn biểu tình tiếp tục kéo đến phía trước Nhà thờ Đức bà đi về hướng đường Đồng Khởi (Tự Do cũ)


Ðoàn biểu tình đang tập trung đứng ngay công viên tượng Ðức Mẹ phía trước Nhà thờ Đức bà rồi tiếp tục tiến về đường Đồng Khởi (Tự Do cũ)

Thư ngỏ kính gởi Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam Xin hãy bênh vực cho những người dân oan

Kính thưa Đức TGM Ngô Quang Kiệt,
Kính thưa Đức Giám Mục Nguyễn văn Hòa,
Kính thưa Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn,
Kính thưa các đấng bậc trong HĐGMVN,
Kính thưa quý độc giả trong và ngoài nước,

Từ ngày 22 tháng 6 năm 2007 đến nay, những người dân oan từ các tỉnh Bình Dương, Tiền Giang, Bình Phước, Bến Tre .v.v.. kéo về thành phố SàiGòn khiếu kiện về đất đai nhà cửa của họ bị chế độ Việt gian CS cưỡng chiếm.

Trước thực trạng đau khổ và bi đát của những người dân oan đang bị lâm vào cảnh "màn trời chiếu đất", kính xin Đức TGM Ngô Quang Kiệt, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và những đấng bậc trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam chọn cách hiện hữu và hiện diện đối với những người dân oan qua dụ ngôn “Người xứ Samaria nhân hậu”.

Trong bài viết mới nhất của Đức TGM Ngô Quang Kiệt gởi ra Hải Ngoại dưới nhan đề "Nhớ Mang Theo Trái Tim".

Để nội dung bài viết "Nhớ Mang Theo Trái Tim" của Đức TGM Ngô Quang Kiệt được đi đôi với hành động cụ thể: con kính mong Đức TGM Ngô Quang Kiệt, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và những đấng bậc trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hãy thương xót bằng cách:

- Quyết tâm hành động và lên tiếng bảo vệ những người dân oan bị Việt gian CS cướp bóc đất đai nhà cửa.

- Mở cửa Nhà Chung cho những nạn nhân bị cướp bóc nhà cửa trú ngụ gọi là “cho khách đỗ nhà”. Vì vườn hoa Mai Xuân Thưởng và Văn Phòng 2 Quốc Hội Việt gian CS không xa Nhà Chung, không xa Tòa Giám mục, nơi Ðức TGM Ngô Quang Kiệt và Hồng Y Phạm Minh Mẫn cư ngụ.

- Kêu gọi các Linh Mục, tu sĩ nam nữ và Giáo Dân tại các Giáo Phận cứu trợ khẩn cấp cho những dân oan.

Trân trọng,
Sarah-Anne Nguyễn


Xin trích dẫn bài viết từ Đức TGM Ngô Quang Kiệt:

Thứ Ba, 10.07.2007
Nhớ Mang Theo Trái Tim
+ TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

NHỚ MANG THEO TRÁI TIM (Lc 10, 25-37)

Trường sinh bất tử, muốn được hạnh phúc vĩnh viễn, muốn được sống đời đời, đó là mơ ước muôn đời của mọi người. Hôm nay, một thầy thông luật nói lên mơ ước đó khi ông hỏi Chúa “làm cách nào để được hưởng sự sống đời đời”.

Để trả lời ông, Chúa Giêsu kể câu chuyện, một câu chuyện bình thường xảy ra hằng ngày: Một người đi đường từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị cướp trấn lột, đánh nhừ tử, dở sống dở chết nằm rên rỉ bên vệ đường. Thầy tư tế đi ngang thấy thế tránh qua bên kia đường mà đi. Thầy Lêvi cũng thế. Nhưng một người xứ Samaria , một người ngoại đạo, đã chạnh lòng thương, dừng lại băng bó cho nạn nhân. Chưa hết, ông còn chở nạn nhân đến quán trọ. Hơn thế nữa, ông gửi tiền để nhờ chủ quán chăm sóc nạn nhân cho đến khi bình phục.

Qua câu chuyện người xứ Samaria nhân hậu, Chúa Giêsu chỉ cho ta con đường dẫn đến sự sống đời đời.

Đường Giêrikhô tượng trưng cho con đường về Nước Trời. Đó là con đường gập ghềnh khó đi. Đó là con đường nguy hiểm vì có trộm cướp rình rập. Đó là con đường thử thách. Để vượt qua thử thách, vũ khí duy nhất hữu ích là trái tim. Trái tim chiến thắng có những phẩm chất như sau:

1. Đó phải là một trái tim nhạy bén.

Người xứ Samaria nhân hậu có một trái tim nhạy bén. Dù đang bận việc riêng, dù vó ngựa phi nhanh, ông vẫn nhìn thấy người bị nạn nằm bên vệ đường. Dù tiếng gió vù vù xen lẫn tiếng vó ngựa lộp cộp, ông vẫn nghe được tiếng rên rỉ rất yếu ớt của người bị nạn.

Trong khi đó, thầy Tư Tế và Thầy Lêvi chỉ đi bộ lại không thấy, không nghe. Hay nói đúng hơn, các thầy có nghe, có thấy nhưng trái tim các thầy đóng kín, nên các thầy chẳng động lòng. Trái tim các thầy bị đóng kín vì những cánh cửa lề luật: Sợ đụng chạm vào máu, vào người bị thương, sẽ trở thành ô uế không được tới đền thờ dâng lễ vật.

Người xứ Samaria không nghe bằng đôi tai, không nhìn bằng đôi mắt, nhưng nghe và nhìn bằng trái tim. Trái tim nhạy bén có đôi tai thính lạ lùng. Có thể nghe rõ tiếng rên rỉ thì thầm tận đáy lòng. Trái tim nhạy bén có đôi mắt sáng lạ lùng. Có thể nhìn thấy cả những nỗi đau âm thầm trong tâm khảm.

2. Đó phải là một trái tim quan tâm.

Trái tim quan tâm đưa ta đến gần gũi anh em. Trái tim quan tâm biết làm tất cả để phục vụ anh em. Các thầy Tư Tế và Lêvi không có trái tim quan tâm nên khi thấy người bị nạn đã tránh sang bên kia đường mà đi.

Người xứ Samaria có một trái tim quan tâm nên ông lập tức đến gần nạn nhân. Vì có trái tim quan tâm nên ông có thể làm tất cả để giúp nạn nhân. Vì quan tâm nên ông đã mang sẵn bên mình nào là dầu, nào là băng vải. Chẳng học nghề thuốc mà ông săn sóc vết thương một cách thành thạo. Chẳng luyện tập mà ông đã lấy dầu xoa bóp rất nhanh, băng bó rất khéo. Chẳng có kỹ thuật mà ông biết cách đưa được bệnh nhân lên lưng ngựa. Ông đã làm tất cả theo sự hướng dẫn của trái tim. Với trái tim, ông đã làm tất cả với sự chuẩn xác và nhất là với nhiệt tình để cứu nạn nhân.

3. Đó phải là một trái tim chung thuỷ.

Trái tim chung thuỷ không làm việc nửa vời, nhưng làm đến nơi đến chốn. Trái tim chung thuỷ không mỏi mệt buông xuôi, nhưng theo dõi giúp đỡ cho đến tận cùng. Người xứ Samaria bận rộn công việc, nhưng vẫn lo lắng cho nạn nhân đầy đủ, gửi gắm chủ quán tiếp tục thuốc thang. Và khi xong việc ông sẽ trở lại thăm hỏi để tiếp tục săn sóc cho đến khi khỏi hẳn. Ông làm tất cả với một trái tim chung thuỷ vẹn toàn.

Qua dụ ngôn, Chúa Giêsu dạy ta hiểu rằng: đường đến sự sống đời đời là con đường mọi người vẫn đang đi. Nhưng chỉ người đi với trái tim, mới mong đến đích. Thầy Tư Tế và Thầy Lêvi đã rẽ sang hướng khác vì các thầy không mang theo trái tim.

Người xứ Samaria đã đi đến nơi vì ông đi đường với trái tim nhân hậu, trái tim rất nhạy bén, rất quan tâm và rất chung thuỷ. Với trái tim ấy, ông đã yêu người thân cận như chính mình ông. Với trái tim ấy, ông đã mở đường đi đến sự sống đời đời.

Chúa Giêsu dạy tôi bắt chước người xứ Samaria nhân hậu. Hãy lên đường với trái tim. Hãy lắng nghe với trái tim. Hãy hành động với trái tim. Hãy đi trên đường của trái tim. Hãy để trái tim tham dự vào mọi lời nói, mọi cử chỉ, mọi suy nghĩ. Hãy mang theo trái tim theo trên khắp mọi nẻo đường. Con đường đi với trái tim chính là con đường dẫn đến sự sống đời đời.

Lạy Chúa Giê-su hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1- Theo ý bạn đâu là những dấu hiệu cho thấy một tình yêu đích thực và đáng tin?
2- Mỗi khi gặp một người cần giúp đỡ, bạn có hăng hái ra tay giúp ngay hay còn chần chờ, viện lý do để thoái thác?
3- Sau khi nghe dụ ngôn “Người xứ Samaria nhân hậu”, bạn có quyết tâm gì?
4- Mang theo trái tim nghĩa là gì?

+ TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 20

* Đơn Thỉnh Nguyện gởi Văn Phòng Quốc Hội 2, Văn Phòng Chính Phủ, Bộ Công An và Cơ Quan Thông Tấn Báo Chí Trong và Ngoài Nước.

* Khoảng 100 đồng bào tỉnh Bình Thuận biểu tình tuần hành trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa sáng hôm nay (Thứ Tư 11/07/2007) và bị giải tán lúc 9 giờ sáng trước công viên Dinh Độc Lập cũ.

*** Chúng tôi vừa nhận được Đơn Thỉnh Nguyện của đồng bào biểu tình khiếu kiện tại trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2, làm ngày 07/07/2007 để gởi cho Văn Phòng Quốc Hội 2, Văn Phòng Chính Phủ, Bộ Công An và Cơ Quan Thông Tấn Báo Chí Trong và Ngoài Nước để thỉnh nguyện:

1/ Văn Phòng Quốc Hội II mở cửa để dân oan được sinh hoạt bình thường.

2/ Văn Phòng Quốc Hội II can thiệp khẩn cấp để dân oan được giải quyết dứt điểm, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người dân theo luật pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam .

3/ Văn Phòng Quốc Hội II giám sát việc giải quyết dứt điểm cho dân oan theo tinh thần luật pháp với sự kết hợp của chính quyền các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bến Tre, Bình Dương, Đồng Tháp... cùng đoàn chính phủ liên ngành.

Đơn Thỉnh Nguyện với tên họ và chữ ký của đại diện các tỉnh: Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Đồng Tháp, Bến Tre, Long An, Cần Thơ ...


*** Tin đặc biệt: Sáng hôm nay (Thứ Tư 11/07/2007) chúng tôi nhận được tin khoảng 100 đồng bào tỉnh Bình Thuận biểu tình tuần hành trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đi hướng về công viên trước mặt Dinh Độc Lập cũ với biểu ngữ : "Tố Cáo Huỳnh Tấn Thành, Chủ Tịch UBND tỉnh Bình Thuận tham nhũng" . Trong đoàn biểu tình có nhiều nam nữ mặc áo thun trắng với hàng chữ : "Đả đảo bọn cướp đất, đánh đập dân dã man". Lúc 9 giờ cùng ngày đoàn biểu tình dừng lại ở công viên trước Dinh Độc Lập cũ thì bị CA đến giải tán.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 11:00 sáng tại Sài Gòn ngày 11/07/2007



XHCN: Xạo Hết Chỗ Nói - Báo ơi là báo!

Báo Nhân Dân “chế biến” phỏng vấn CNN? (*)

Những bàn luận trên mạng internet vẫn tiếp diễn về khác biệt giữa bản ghi phỏng vấn Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết của chính hãng CNN và bản đăng lại của báo Nhân Dân và sau đó được các báo khác đăng nguyên văn.

Đứa nào nói láo trời đập tan đảng của nó!

Một số người theo dõi sát tin tức nói cả câu hỏi của CNN và câu trả lời của ông Nguyễn Minh Triết đều được sửa đổi.

Báo Nhân Dân không chỉ cắt gọt câu hỏi của nhà báo Wolf Blitzer (lược bỏ đi chữ ''Cha'' trong câu hỏi của phóng viên, các phần nói về ''nhân quyền'', ''tù chính trị''), sai chi tiết (như bài phát biểu của ông Bush tại Praha chứ không phải ở Pháp), mà phần về vụ Linh mục Nguyễn Văn Lý sai hoàn toàn'' - một người theo dõi phỏng vấn trên CNN và đọc lại bản ghi của Nhân Dân cho biết.

''Cùng câu trả lời nhưng câu hỏi khác hẳn''.

Câu hỏi mà báo Nhân Dân đưa ra là: ''Tôi không biết trong lúc xử, ông Lý có lời lẽ thô bạo hay không?'', và để trong ngoặc đoạn “Phóng viên vừa hỏi vừa đưa tấm ảnh Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại tòa và hỏi Chủ tịch nước có biết tấm ảnh này không?”.

Câu hỏi của phóng viên trên thực tế là: “Bây giờ tôi sẽ đưa cho ông xem một bức ảnh đã được truyền đi khắp nơi trên thế giới và gây ra quan ngại, nhất là ở Hoa Kỳ. Có lẽ ông biết bức ảnh này?”.

Thêm thắt

Ngoài ra trong bản ghi của CNN cũng không có câu mà báo Nhân Dân thuật lại là ''Có báo báo nói rằng Nguyễn Văn Lý la lên tại tòa?''.

Vẫn người theo dõi sát tin tức nói thêm: ''Câu trả lời cũng bị thêm vào mấy đoạn (ít nhất là so với script của CNN), như việc Vatican đồng ý bắt Linh mục Nguyễn Văn Lý, rồi Nguyễn Cao Kỳ về thăm Việt Nam, tuyên bố ''nước Việt Nam có luật Việt Nam''.

''Nói chung trình độ của người ''chế biến'' có vẻ kém hơn so với tầm của ông Triết một bậc, nhưng lại hung hăng hơn một bậc.

''Đây là điều đáng ngạc nhiên và cũng thật buồn cười trong kỷ nguyên internet''.

Một số sự khác biệt khác giữa bản ghi của CNN và báo Nhân Dân và phiên bản tương tự trên Tuổi trẻ, VietnamNet (DCVOnline, dưới bài của nhà báo Bùi Tín, 11/07/2007 – DCV) và cũng đã được đưa lên diễn đàn X-cafe.

Người đưa vấn đề lên X-cafe nói rằng hai câu cuối cùng trong bản của báo Nhân Dân cũng không có trong bản ghi lại phỏng vấn của CNN.

Cuộc phỏng vấn với Chủ tịch Triết do nhà báo kỳ cựu Wolf Blitzer thực hiện được chiếu trên đài CNN hôm Chủ Nhật 24/06 lúc 11 giờ trưa giờ miền Đông Hoa Kỳ.

(*): Bài của BBC, ngảy 10/07/2007.

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2007

Tem Gửi Thư "Lê Thị Công Nhân"

Con tem này có giá trị với tất cả các bưu điện tại Hoa Kỳ.

Xin xữ dụng nó gửi đi toàn thế giới cho công cuộc tranh đấu chung cũng như nêu cao gương sáng của anh thư Lê Thị Công Nhân.

Loại tem có hình nữ luật sư Lê Thị Công Nhân, mổi tập 20 con tem 41 cents giá $ 19. 95.

Mọi chi tiết xin liên lạc về:

Quyen Le
9353 Bolsa Ave # C5
Westminster, CA 92683

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2007

Làm sao không bật khóc trước thảm cảnh của đồng bào khiếu kiện tại Sài Gòn





Hôm nay đầu tuần ngày 09/07/2007 đồng bào khiếu kiện tiếp tục đổ về thành phố đến Văn phòng Quốc Hội 2 ở số 194 Hoàng văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn. Hôm nay chúng tôi ghi nhận an ninh chìm nổi lùng sục khắp nơi nhưng đồng bào vẫn căng biểu ngữ nhiều hơn mọi khi, dọc hai bên cổng chính vào trụ sở (xem hình) để biểu lộ sự phẩn uất của mình, đồng thời đồng bào còn giăng biểu ngữ dọc theo con đường bên hông ngay dưới trời mưa. Cơn mưa gây thêm khổ não cho đồng bào.

Hôm qua Chúa Nhật, một số đồng bào vẫn quyết tâm "bám trụ" nên căng bạt ngồi suốt đêm ngày dọc theo bờ tường, dưới các cây xanh ven đường, giữ vững những biểu ngữ đã căng mấy ngày qua. Bên trong, những nông dân khốn khổ từ tỉnh xa không có thân nhân tại thành phố SG, họ đã ăn ngủ vật vờ tại chổ, giặt đồ trong mưa và phơi trên bờ rào. Nhà vệ sinh sang trọng của tòa nhà vẫn bị chỉ đạo khóa chặt không cho đồng bào xử dụng gây trở ngại lớn cho bà con dân oan, thật không thể biện hộ cho sự vô nhân đạo của bọn bạo quyền.

Ngoài bờ rào, phía trụ sở bên lề đường Hồ Văn Huê một cô gái nông thôn lên thành phố khiếu kiện, cô mặc hai caí áo dài tay, đội nón và dưới nón là một cái mũ kéo che mặt tay ôm một bao ny lon trắng đựng khăn, quần áo, đồ đạc cá nhân và một chai nước ngồi nhìn mọi người qua đường. Lại gần, thấy cô độ tuổi đôi mươi với khuôn mặt lo buồn, thể hiện rõ một người nghèo khổ vùng sâu, với đôi dép nhựa cũ dưới chân mà lòng chúng tôi như quặn lại, nước mắt chúng tôi không thể nào ngăn được.

Tới gốc cây phía trên, những bà mẹ, những nông dân ngồi ủ rũ xúm nhau giữ băng rôn, có người cầm khúc bánh mì lót dạ. Quan sát toàn cảnh, thấy họ rất ốm, thể hiện sự suy kém dinh dưỡng hàng ngày, màu da rạm vàng, lưng còm xuống làm chúng tôi phải bật khóc! Trở về nhà tôi cầu trời phù hộ cho những đồng bào chúng ta sớm đòi lại ruộng đất là nguồn sống chân chánh duy nhất mà cha ông của họ truyền lại bao đời nay.

Kỹ Sư Ngọc Anh
Sài Gòn

(Xin mời xem đoạn Video để thấy nhiều biểu ngữ và "băng rôn" của các tỉnh trải dài theo đường lộ)


Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 18

* Chị Cao Quế Hoa vẫn tiếp tục bị đe dọa an ninh cá nhân trong thời gian cuối tuần.

* CA tăng cường kiểm tra trong ngoài trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 và các bến xe miền Tây để ngăn chặn đồng bào lên hưởng ứng biểu tình khiếu kiện ở Sài Gòn.

* Hơn 100 đồng bào khiếu kiện biểu tình tại Cần Thơ mặc dù một số bị CA bắt và trù dập.

* CA ở các địa phương tiếp tục lên Sài Gòn để "lùa" dân của địa phương mình về không cho lên Sài Gòn để khiếu kiện.

* Với những áp lực ngăn cản của CA và an ninh địa phương nhưng số đồng bào khắp các tỉnh miền Tây vẫn tiếp tục lên Sài Gòn nâng số đồng bào tham dự cao nhất trong ngày là trên 1500 (Xin nghe phát biểu của chị Hoa lúc 8g30 tối ngày 09/07/2007)


Lúc 8 giờ 30 tối ngày 09/07/2007, chúng tôi đã trao đổi với chị Hoa và được biết mới có 3 người thuộc Ủy ban Nhân dân Tỉnh và Thanh tra Chính phủ ở tỉnh Tiền Giang đến "mời miệng" đồng bào về lại Tiền Giang để chính quyền và Thanh tra Chính phủ sẽ cứu xét khiếu kiện của họ nhưng đồng bào không đáp ứng vì nghĩ "bổn cũ lừa dân" đang được dàn dựng lại.

Chị cũng cho biết hiện tại đang có trên 800 người đang ngủ lăn lóc tại đây và cao điểm nhất lúc 4 giờ chiều nay, số người lên trên 1500 người. Hôm nay họ cũng chiêu dụ đồng bào qua bên Phòng Tiếp Dân đường Võ Thị Sáu nhưng chỉ có một ít người qua bên đó.

Nghe trao đổi với chị Hoa

Suốt thời gian cuối tuần qua, CA tăng cường kiểm soát trong ngoài VP/QH2 và tỏ vẻ như muốn trấn áp đồng bào rời khỏi đây cũng như hăm doạ bắt chị Hoa nên đồng bào luôn đề cao cảnh giác và tỏ thái độ sẵn sàng "đối đầu" với sự đàn áp của CA, có lẽ nhờ đó mà CA chưa thực hiện được ác ý của họ. Vì thời tiết mưa bão và VP/QH2 nghỉ cuối tuần nên đồng bào biểu tình đã tranh thủ về quê nhà thay áo quần và tắm giặt nên chỉ còn vài trăm ở lại "trấn ải".

Nghe tình hình cuối tuần

Từ bữa thứ năm 05/07/2007 đến hôm nay, các phòng vệ sinh đã bị đóng cửa không cho đồng bào sử dụng làm cho đồng bào rất bất mãn và yêu cầu ban quản trị Văn phòng Quốc Hội 2 phải can thiệp để mở cửa các phòng vệ sinh cho đồng bào đang biểu tình sử dụng

Nghe đồng bào bức xúc

Được biết trong ngày 8/07/2007, đã có gần 100 đồng bào đã biểu tình tại Cần Thơ để đòi lại ruộng đất, tài sản đã bị quan chức địa phương cướp đoạt nhưng bị CA đàn áp dã man và bắt nhốt một số người.

Nghe VSR phỏng vấn chú Tư Cần Thơ


Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 10:00 đêm tại Sài Gòn ngày 09/07/2007

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2007

Đại sứ Na Uy gặp Hoà thượng Thích Quảng Độ

Theo tin của BBC và của Phòng Thông Tin Phật giáo quốc tế có trụ sở đặt tại Paris ngày 3/07/2007, trong ngày 2/07/2007, đại sứ Na Uy (Norway) tại Hà Nội, ông Kjell Storlokken cùng ông Fredrik Steen, bí thư thứ nhất Đại sứ quán Na Uy đặc trách Chính trị và Kinh tế, đã đến vấn an Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền viện ở Sài Gòn. Đây cũng là lần đầu tiên Đại sứ Na Uy từ Hà Nội bay vào Sài Gòn để gặp Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Cuộc thăm viếng và trao đổi diễn ra trong một tiếng rưởi đồng hồ, từ 9 giờ sáng đến 10 giờ 30.

Hòa thượng Thích Quảng Độ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một tổ chức không được nhà nước thừa nhận từ năm 1981. Vào tháng 10 năm ngoái, tổ chức nhân quyền Na Uy, Quỹ tài trợ Thorolf Rafto, đã trao giải nhân quyền cho Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Hòa thượng Thích Quảng Độ trình bày với đại sứ Na Uy sơ lược về lịch sử Phật giáo Việt Nam, đặc biệt nhấn mạnh sinh thế Phật giáo trên các lĩnh vực tôn giáo, văn hóa, giáo dục, từ thiện xã hội trước năm 1975 và tình hình Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị nhà cầm quyền cộng sản đàn áp, không cho hoạt động kể từ sau ngày 30/4/1975.

Đại sứ Na Uy đã đặt câu hỏi về khả năng thống nhất Phật giáo Việt Nam thống nhất, thay vì có hai Giáo hội tranh chấp ngày nay.

Hiệp định Genève năm 1954 chia cắt Việt Nam thành hai thể chế chính trị. Năm 1955 Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do ông Hồ Chính Minh cầm đầu về tiếp quản Hà Nội, thì hai năm sau Tổng hội Phật giáo Việt Nam, tiền thân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (1) bị giải thể. Nhà nước cộng sản cho ra đời "Hội Phật giáo Thống nhất Việt Nam", thực tế là một thứ bình phong về tín ngưỡng, là công cụ chính trị phục vụ cho các mục đích của Đảng.

Sau năm 1975, chủ trương đối với Phật giáo miền Bắc trước kia của chính quyền cộng sản lại được áp dụng tại miền Nam. Nếu như trong năm 1955, nhà cầm quyền cộng sản bỏ ra 2 năm để tiêu diệt Tổng hội Phật giáo Việt Nam, thì sau năm 1975, nhà cầm quyền Cộng sản bỏ ra 6 năm để giải thể Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất khi cho thành lập một Giáo hội Phật giáo vào năm 1981, tức là Giáo hội Phật giáo quốc doanh ngày nay.

Hòa thượng Thích Quảng Độ cũng giải thích cho Đại sứ Na Uy hiểu rằng, công cuộc đàn áp nhằm tiêu diệt tôn giáo nói chung và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất nói riêng, diễn ra trên hai phương án. Một mặt đàn áp, khủng bố, vu khống, miệt thị, bắt bớ, giam tù và quản chế, nếu không là thảm sát, hàng giáo phẩm Phật giáo. Mặt khác đem lợi danh, mua chuộc hoặc đe dọa, khủng bố nhằm lôi kéo một số tăng sĩ làm tay sai cho nhà cầm quyền trong việc chính trị hóa Phật giáo, thông qua Phật giáo quốc doanh để kiểm soát Phật tử.

Hiện nay, ở thời điểm cần hội nhập cộng đồng thế giới trên lĩnh vực kinh tế và chính trị, nhà cầm quyền cộng sản không thể khủng bố trắng bằng những cuộc thảm sát hay bắt bớ đại quy mô như trước. Nhà cầm quyền Hà Nội kích động, tuyên truyền làm cho quần chúng sợ hãi và dư luận quốc tế e dè, bằng thủ thuật vu cáo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất "làm chính trị", "âm mưu lật đổ chính quyền", v.v... Mặt khác, họ thổi kèn đánh trống cho chủ trương "thống nhất hai Giáo hội". Thực tế nhằm thanh toán sự hiện hữu của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, lập lại mô thức Giáo hội Phật giáo quốc doanh của năm 1981. Vì nếu thực tâm, nhà cầm quyền Cộng sản hãy để cho Phật giáo toàn quyền lo chuyện nội bộ của mình. Do đó, Hòa thượng Thích Quảng Độ tuyên bố lập trường thống nhất Phật giáo Việt Nam của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất như sau :

1 – Hà Nội phải phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

2 – Hà Nội phải hoàn trả Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tất cả các cơ sở chùa viện, văn hóa, giáo dục, từ thiện mà Nhà nước chiếm dụng sau năm 1975. Bước đầu, hoàn trả ngay cho Giáo hội hai cơ sở chính yếu là Việt Nam Quốc tự và Trung tâm Văn hóa Quảng Đức để Giáo hội có cơ ngơi đặt trụ sở cho Viện Tăng thống và Viện Hóa Đạo.

3 - Giáo hội Phật giáo Việt Nam do Đảng và Nhà nước thiết lập năm 1981 ra khỏi Mặt trận Tổ quốc.

4 – Hà Nội phải làm sáng tỏ cái chết của Cố Hòa thượng Thích Thiện Minh năm 1978.

© DCVOnline




--------------------------------------------------------------------------------

Chú Thích của Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế (International Buddhist Information Bureau), B.P. 63 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France), Tel.: (331) 45 98 30 85, Fax: Paris (331) 45 98 32 61, Email : ubcv.ibib@buddhist.com:

(1): Theo sử liệu, Tăng đoàn Phật giáo thống nhất thành giáo hội từ thời Đinh. Đại Việt Sử ký toàn thư, Kỷ Nhà Đinh viết "năm Tân Mùi (Tây lịch 971), Tống Khai Bảo năm thứ 4, vua quy định cấp bậc văn võ, tăng đạo. Tăng thống Ngô Chân Lưu được ban hiệu là Khuông Việt Đại sư, Trương Ma Ni làm Tăng lục". Tăng thống là chức triều Đinh phong cho người đứng đầu và lãnh đạo giáo đoàn Phật giáo, Tăng lục là chức quan trông coi Phật giáo dưới Tăng thống. Dưới thời Pháp thuộc, văn hóa và đạo lý Việt bị suy đồi, nên vào những năm 20 đầu thế kỷ XX, các bậc Cao tăng và Cư sĩ đứng lên Chấn hưng Phật giáo Việt Nam. Nhờ vậy, năm 1931, Hội Nam Kỳ Nghiên cứu Phật học ra đời tại Saigon, rồi Hội An Nam Phật học ở Huế (1932) và Hội Phật giáo Bắc Kỳ ở Hà Nội (1934), v.v... Ngày 6/5/1951, 6 tập đoàn Tăng Ni và Cư sĩ ba miền Bắc, Trung, Nam họp hội nghị Phật giáo toàn quốc ở Huế và cho ra đời Tổng hội Phật giáo Việt Nam. Nguyên do dưới thời Pháp thuộc, Dụ số 10 không công nhận Phật giáo như một giáo hội và buộc phải sinh hoạt theo quy chế hội đoàn. Sau cuộc tranh đấu cho tự do tín ngưỡng của Phật giáo thành công năm 1963, sang năm 1964 Dụ số 10 mới bị hủy bỏ, nên từ đây Phật giáo mới có danh xưng Giáo hội, gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 12






Nghe phỏng vấn chi Hoa

*Phái đoàn Thanh tra Chính phủ đến để giải quyết khiếu kiện của dân

* Mời qua Phòng Tiếp Dân để được giải quyết vào lúc 8 giờ sáng ngày 03/07/2007 nhưng giấy mời được phát lúc gần 4 giờ chiều cùng ngày.

* Trong một hai ngày tới sẽ có Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội sẽ đến đây với sự hướng dẫn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các bộ ngành phải giải quyết dứt điểm cho dân.

Ngay sáng tinh sương ngày thứ ba 03/07/2007, đồng bào biểu tình đã thấy không khí căng thẳng khi công an và an ninh chìm được tăng cường và kiểm soát trong ngoài chặt chẽ, phải chăng có một việc gì đặc biệt sẽ xẩy ra. Vì quá đông, đồng bào không có chỗ ngủ nên phải về ngủ nhờ ở nhà bà con hay bạn bè đã lần lượt trở lại khu biểu tình để chuẩn bị "băng rôn", biểu ngữ, tiếp tục "dàn quân" biểu tình dọc theo đường lộ trước trụ sở VP/QH2.

Đồng bào cho biết lúc đông nhất là vào khoảng 9 đến 11 giờ sáng, người đông nghẹt cả lề đường và bên trong không thể đếm cho xuể và ước lượng có thể lên đến cả ngàn người (?), những tiếng hô vang dội đường phố :

"Đã đảo chính quyền Tiền Giang tham nhũng !!!",
"Đã đảo ông Trần Thanh Trung, Phó chủ tịch Tiền Giang tham nhũng",
"Đã đảo bà Chánh Thanh tra của TG tham nhũng",
"Đã đảo chính quyền Bến Tre tham nhũng",
"Yêu cầu trả đất tập đoàn cho dân",
"Thủ tướng cứu dân, Quốc hội cứu dân, chính phủ cứu dân"...

của đồng bào ở các nơi như Tiền Giang, Bến Tre, Long An, Bình Dương, Bình Phước, An Giang, Kiên Giang, Bà Rịa, Vũng Tàu...

Trong ngày, có một phái đoàn Thanh tra Chính phủ do ông Phó Tổng thanh tra Mai Quốc Bình đã đến để giải quyết cho hơn 30 người dân khiếu kiện thuộc Gò Công, những người nầy sau khi được làm việc và giải quyết (!?) đã rời khỏi chỗ biểu tình để về nhà. Tuy nhiên, có đồng bào cho rằng những người dân ở Gò Công đã quá tin vì tuy có mặt ông Mai Quốc Bình, nhưng ông không ký tên trong biên bản thì nó không có giá trị và như thế là những đồng bào Gò Công lại bị lừa gạt nữa để yên tâm ra về (!?)

Một chuyện bất thường khác là đồng bào được giấy mời đến số 210 Võ Thị Sáu, là Phòng tiếp dân Trung ương 2 lúc 8 giờ sáng nhưng giấy mời lại được phát ra lúc gần 4 giờ chiều cùng ngày !!!

Đồng bào cũng nhận được tin là trong một hai ngày tới sẽ có Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội sẽ đến đây với sự hướng dẫn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các bộ ngành phải giải quyết dứt điểm cho dân.

Lúc gần chiều thì trời đỗ cơn mưa tầm tã nên đồng bào phải dẹp các biểu ngữ hay "băng rôn" và tìm chố trú mưa cũng như về nhà người thân nên số đồng bào còn lại ở đêm khoảng trên dưới 300.

Được biết thì chị Lê Thị Nguyệt cũng đã được thả và đã trở lên biểu tình với đồng bào từ ngày hôm qua 02/07/2007.

Số lượng công an tăng cường ngoài đường để ngăn chặn không cho khách đi đường dừng chân hay chụp hình, có một xe gắn máy hai người chở nhau chạy qua chỗ biểu tình bị công an phát giác và rượt đuổi theo nhưng hai người nầy đã chạy thoát.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 10:00 tối tại Sài Gòn ngày 03/07/2007

Thả người bất đồng chính kiến: trò lừa bịp

DCVOnline – Phỏng vấn Nguyễn Quốc Quân

Một số người Việt hải ngoại tham gia vận động cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam và hai tổ chức quốc tế vừa gặp gỡ Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ hôm 27/06/2007 với mục đích chủ yếu là để nghe Hội đồng An ninh Quốc Gia trình bày lại về nội dung trao đổi giữa tổng thống G.W. Bush và chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết hôm 22/6.

Thả 3 người không cùng chính kiến trước khi Chủ tịch Triết sang gặp Tổng thống Bush chung cuộc chỉ là một trò lừa bịp. Ai lừa, ai bị lừa? Mời bạn đọc theo dõi bài phỏng vấn một người đã vào nghe “off the record debriefing” của Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ.

Ông Nguyễn Quốc Quân, một người được mời tham dự cuộc họp đã cho Đàn Chim Việt biết rằng phía chính quyền Mỹ yêu cầu những tin tức về cuộc gặp của chủ tịch Triết và tổng thống Bush là “off the records debriefing” nên ông không thể trích dẫn lời nói của các viên chức chính phủ trong cuộc họp này.

Tuy nhiên ông Quân cho biết sẵn sàng bày tỏ các hiểu biết và một số thông tin dưới dạng phát biểu ý kiến cá nhân của ông.

Trước câu hỏi là mặc dù được phía chính phủ Mỹ yêu cầu, ông có nên giữ bí mật những thông tin này đối với những người Việt Nam có quan tâm hay không, ông Quân khẳng định “không phải là họ yêu cầu mình giữ bí mật” và nói rõ những người dự họp có thể phát biểu ý kiến riêng, “nhưng mà quý vị đừng có nhân danh chúng tôi (chính quyền Mỹ - DCV)”.

“Chúng tôi cũng cố gắng một phần nào chia sẻ được với đồng bào”, ông Quân nói.

Nghe: Audio 1




Những điều nói được

Cũng theo ông Nguyễn Quốc Quân, các viên chức của Hội đồng An ninh Quốc gia cho biết một trong những phần chính tổng thống Bush nêu ra trong buổi gặp gỡ hôm 22/6 với chủ tịch Triết chính là vấn đề nhân quyền.

Tổng thống Bush đã nhắc nhở chính quyền Việt Nam thông qua chủ tịch Triết rằng điều kiện cần phải có để phát triển sâu rộng hơn quan hệ Việt Mỹ chính là yếu tố nhân quyền. Ông Bush cũng công khai bày tỏ quan niệm về một xã hội mà người dân có những quyền tự do căn bản, trong đó có quyền tự do tôn giáo.

Ông Nguyễn Quốc Quân cũng suy đoán rằng có lẽ tổng thống Mỹ cũng đã đưa cho nhà cầm quyền Việt Nam một tín hiệu rõ ràng rằng “đây là một cơ hội, nếu quý vị muốn đưa Việt Nam trở thành một thành viên có uy tín trong cộng đồng quốc tế, nếu quý vị muốn đưa đất nước Việt Nam tiến lên thì đây là một cơ hội rất tốt. Nhưng nếu quý vị muốn tự mình phá huỷ tất cả những cơ hội này đi thì đó là quyền ở quý vị”

Về những quyền căn bản khác như quyền tự do thông tin, tự do lập hội… ông Quân cho biết “đây cũng là trong phạm vi chúng tôi không phát biểu được. Nhưng mà cá nhân tôi, tôi nghĩ hai ông (Bush và Triết – DCV), nhất là ông tổng thống Bush cũng đã nhắc đến tất cả, nhất là quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và tự do phát biểu ý kiến”.


Nghe: Audio 2



Kinh tế và nhân quyền

Trước câu hỏi liệu rằng những quyền lợi về kinh tế trong quan hệ Việt - Mỹ có lấn át vấn đề nhân quyền, dân chủ hay không, ông Nguyễn Quốc Quân cho rằng không những không phải thế mà ngược lại, đầu tư phát triển sẽ giúp nhân dân Việt Nam, nhất là giới trẻ có cơ hội để giao tiếp với thế giới bên ngoài.

“Thứ hai là giúp cho người dân Việt Nam có cơ hội có công ăn việc làm.

Thứ ba là giúp cho nhân dân Việt Nam có một tư thế độc lập về kinh tế đối với chính quyền. Và vì vậy, nhờ đó mà nó sẽ có một tầng lớp trung lưu mới độc lập về tài chánh đối với chính quyền và nó đã có tham vọng về kinh tế thì nó cũng có tham vọng về chính trị.

Nghĩa là nếu đã có thay đổi về kinh tế, về hạ tầng thì nó cũng sẽ đòi hỏi thượng tầng cũng phải thay đổi theo”.

Tuy nhiên, ông Quân cho rằng “phát triển kinh tế chỉ giúp đỡ nhân dân Việt Nam khi nó có đi đôi với nhân quyền”, và muốn thế thì các nhà đầu tư phải giao dịch trực tiếp với nhân dân Việt Nam mà không nên qua đảng cộng sản trong nước.

Cũng theo ông Quân, khi đầu tư càng phát triển bao nhiêu thì nhà cầm quyền càng khó kiểm soát bấy nhiêu về thông tin và điều này sẽ đưa đến thay đổi nhanh chóng.

Nghe: Audio 3



Các tổ chức quốc tế nói gì

Trong lần gặp mặt này có cả đại diện của Amnesty International và Human Right Watch.

Theo ông Quân, Human Right Watch đã nêu lên trường hợp các nhân vật bất đồng chính kiến bị bắt rất nhiều sau khi Hà Nội tổ chức Hội nghị thượng đỉnh APEC.

Tổ chức Amnesty International thì nhận xét có sự đồng nhất ý kiến giữa hành pháp và lập pháp Hoa Kỳ trong vấn đề nhân quyền ở Việt Nam và họ cũng muốn nhìn thấy kết quả cụ thể trong những ngày sắp đến.

Ông Quân cho hay những người có mặt cũng nhấn mạnh rằng ba người được nhà cầm quyền Hà Nội trả tự do “không phải là những người tính vào được”.

Cụ thể là ông Nguyễn Vũ Bình đã được hứa thả từ tháng 11/2007 khi tổng thống Bush sang Việt Nam và đến bây giờ mới thả.

Ông Lê Quốc Quân thì không phải được thả mà thực ra “chúng tôi có được tổ chức đã cấp học bổng cho ông ấy (National Endowment for Democracy, NED, DCV) họ nói rõ với chúng tôi là ông ấy được bailed out”, tức là đóng tiền để được tại ngoại hầu tra, ông Nguyễn Quốc Quân nói.

Ông Phan Văn Bàn đã được trả tự do từ mấy tháng trước và không liên quan gì đến chuyến đi của Nguyễn Minh Triết.

“Tóm lại là trong cái deal này họ vẫn cứ dùng thủ đoạn cù nhầy mà sự thực đếm ra thì không có ai cả”, ông Quân kết luận.

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2007

Saigon Chuẩn Bị Biểu Tình Lớn

300 Dân Cả Nước Kéo Về Saigon Hợp Sức Tiền Giang Kêu Oan

Sự kiện cả tuần qua mấy trăm đồng bào tỉnh Tiền Giang đã lên Sài Gòn biểu tình trước Văn phòng II Quốc hội để đòi hỏi CSVN phải giải quyết tình trạng đất đai, tài sản gia đình họ bị tước đoạt một cách bất công, mà nhà cầm quyền cộng sản địa phuơng không giải quyết thỏa đáng, đã khiến các cơ quan truyền thông và đồng bào hải ngoại vô cùng quan tâm.

Qua đài RFA, sáng ngày 28 tháng 6, bà Cao Quế Hoa cho biết thêm một số chi tiết là, tính đến hôm nay thì đồng bào Tiền Giang đã biểu tình đến ngày thứ bảy rồi. Mỗi ngày đồng bào đều luân phiên người túc trực vì những ngày qua mưa bão nên nhiều người bị bệnh. Nếu đồng bào mà còn ít thì Văn phòng Quốc hội và Công an CSVN sẽ trục xuất mọi người ra khỏi thành phố. Bà Hoa còn cho biết thêm là, sẽ có thêm những đoàn đồng bào từ Bà rịa- Vũng Tàu và Đồng Tháp kéo về tham gia cùng với đồng bào Tiền Giang.

Bà nói: "Sau nhiều năm đi đòi công lý, nhiều lần lãnh đạo tỉnh ra đến Hà Nội rước chúng tôi về hứa giải quyết nhưng rồi không giải quyết gì. Do đó chúng tôi phải kiên quyết đòi hỏi quyền chính đáng của chúng tôi. Giải quyết thỏa đáng theo đúng nghị định, chủ trương của nhà nuớc, không thể hứa suông".

Khi được hỏi trong những ngày qua có viên chức nhà nước nào ra làm việc với đoàn không thì bà Cao Quế Hoa cho hay, chỉ có Ông Nguyễn Văn Phòng, phó chủ tịch tỉnh Tiền Giang, phó thanh tra Tỉnh, ông Hoa, Ủy ban tỉnh và hai vị bên công an tỉnh Tiền Giang đến khuyên nhủ đồng bào về tỉnh để giải quyết. Nhưng đồng bào vốn đã bị chính những quan chức này từng ra Hà Nội rước họ về trước kỳ Đại hội Đảng, và hội nghị APEC; nhưng sau đó vẫn không giải quyết dù có văn bản đóng dấu hẳn hoi.

Bà Hoa nói: "Tối qua có ông Nguyễn Văn Vạn, vụ truởng công tác quốc hội phía nam nói đã xin ý kiến văn phòng chính phủ yêu cầu lãnh đạo Tiền Giang rước dân về giải quyết; nhưng chúng tôi không tin tưởng".

Riêng đối với thái độ của công an CSVN thì bà Cao Quế Hoa cho hay, vào ngày 22-6 đồng bào đến Đài Truyền hình với mong mỏi cơ quan truyền thông nói lên nỗi oan ức của đồng bào nhưng khi đoàn kéo xuống đường Trần Quốc Thảo thì có công an đến cướp xe. Tuy nhiên, đồng bào cương quyết đoàn kết bảo vệ nhau để không bị công an làm cho tan rã.

Bà Hoa cũng cho biết, dân chúng rất ủng hộ đoàn biểu tình, thông cảm nỗi khổ sở của đồng bào tỉnh Tiền Giang nhưng họ không dám nói vì nhiều thứ; bà con vẫn ủng hộ đoàn, khuyên đoàn cố gắng tiếp tục, và bà con đã sẵn lòng giúp đỡ để đoàn có thể trải qua những ngày ở đây.

Đề cập đến tình trạng truyền thông và báo chí trong nước có ai lui tới hỏi han, bà Cao Quế Hoa nói rằng: "Tôi thấy có một phóng viên nước ngoài đến nói chuyện với một bà mẹ Việt Nam Anh hùng đeo huân chuơng, thì có một viên chức an ninh đến và người đó rút thẻ nhà báo BBC ra, và nguời nhân viên đó xuống nước. Còn đối với các nhà báo trong nước thì ai quay phim chụp ảnh đều bị bắt. Đến nay chúng tôi biểu tình công khai ở thành phố mà không có báo đài nào nêu lên".

Một nguời khác trong đoàn biểu tình đã cho đài RFA biết nguyên nhân đi theo đoàn Tiền Giang để khiếu kiện và tự giới thiệu rằng:

"Tôi tên Lê Minh Duy, ở Gò Công Tây Tiền Giang. Tôi mất đất đã chín năm rồi. Nay tôi lên Văn phòng Quốc hội để khiếu kiện. Trước đây tôi khiếu kiện ở đủ các cấp rồi mà họ chỉ qua chỉ lại. Tôi nghĩ đây là cơ quan cao nhất nên phải đến để khiếu kiện để đòi quyền lợi gia đình vì gia đình mất đất, kinh tế đi xuống từ đó em/con tôi phải thất học...

Ngoài ra, trong số mấy trăm người thuộc đòan biểu tình này còn có những nguời được công nhận là có công với cách mạng. Một bà mẹ "Việt Nam Anh hùng" tên là Nguyễn Thị Thê, ấp Long Bình, xã Văn Luông, Gò Công Tây cho hay, bà đã bị mất đất bảy năm nay rồi. Nhà nước CSVN cũng đã bắt bà và giam trong xà lim 12 tháng chỉ vì bà không chịu giao đất cho họ.

Bà nói: "Họ lấy đất giao cho nguời ''dư ăn dư để''; bí thư, chủ tịch cướp đất đem đi bán. Tôi tố cáo mà không giải quyết gì. Gia đình tôi đi cách mạng còn bị vậy huống gì người dân nữa. Chồng tôi đi cách mạng đã hy sinh rồi"...

Tin tức ngày hôm nay từ người đưa tin Sài Gòn có mặt đến 10 giờ đêm ngày 29-06 (giờ VN) cho biết, suốt đêm 28-6, đồng bào Tiền Giang hồi hộp chờ sự đàn áp của nhà cầm quyền CSVN khi thấy hơn 100 CA sắc phục tăng cường bao vây trụ sở của Văn Phòng Quốc Hội 2, và với quyết tâm chấp nhận mọi sự bất hạnh có thể đến để cố bám trụ với một mong ước được Quốc Hội, những người đại diện cho dân đáp ứng thỉnh cầu can thiệp chính quyền áp dụng đúng luật pháp, thay vì để cho các quan chức địa phương lợi dụng chính sách của nhà nước, bóp méo luật pháp để cướp đoạt tài sản của họ và đẩy họ vào đường cùng, không nhà không cửa không nơi nương thân.

Nhưng đêm dài cũng đã qua với nhiều sự "thăm hỏi" của các cơ quan truyền thông trên khắp thế giới, với sự quan tâm của các cơ quan quốc tế nhân quyền cùng với sự quyết tâm chấp nhận sự hy sinh của đồng bào Tiền Giang. Sáng 29-06, lực lượng CA sắc phục đã rút chỉ để lại một số kiểm soát dọc đường phối hợp với nhân viên của Ban Chỉ huy Quân sự (Dân quân) ngăn cấm tất cà khách bộ hành đi ngang qua thấy chuyển lạ dừng chân xem thì bị Dân quân dùng dùi cui hăm dọa đuổi khỏi chỗ biểu tình. Sau buổi trưa, đồng bào Tiền Giang đã phát giác ra có nhiều Công an mặc thường phục, An ninh Tỉnh, An ninh chính trị và phản gián... đứng dọc theo đường để theo dõi và canh chừng đồng bào không cho chụp hình và theo dõi làm khó dễ những người ra ngoài đi mua thức ăn hay đi vệ sinh. Hôm nay có một số đồng bào lớn tuổi bị ở ngoài trời mưa nắng liên tục cả tuần nên bị bệnh nặng không thể ở lại nên đành phải đưa họ về lại Tiền Giang, nhưng lại có một số đồng bào ở các nơi khác nghe tin đồng bào Tiền Giang đang biểu tình trước Trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 đã 1 tuần lể để khiếu kiện nên tụ tập kéo về để cùng biểu tình. Chúng tôi ghi nhận có sự hiện điện của đồng bào ở Bình Phước, Vũng Tàu, Bà Rịa, An Giang và Đồng Tháp đã tăng cường đem tổng số hiện diện lên đến khoảng 300.

Đặc biệt bữa nay Trụ sở Quốc Hội đóng cửa không cho đồng bào vào trong để sử dụng nhờ cầu tiêu, cầu tiểu nên gây khá nhiều khổ sở cho các cụ lớn tuổi và phụ nữ nhưng cũng không làm họ nao núng và vẫn quyết tâm ở lại cho đến cùng vì có về lại địa phương cũng không có nhà để ở và cũng phải ở bờ ở bụi.

Đồng bào ở ngoài nắng mưa để tha thiết cầu xin quốc hội can thiệp cúu cuộc sống của họ, thì những chức sắc của Quốc Hội đóng cửa ngồi bên trong (xin xem hình đính kèm).

Trong khi chúng tôi trao đổi với đồng bào qua điện thoại thì Công an đi tuần tra bên ngoài cũng như bên trong tăng cường để ngăn chặn không cho sử dụng điện thoại di động hay chụp hình. Những thống khổ, bất hạnh của đồng bào đã được thu âm tại chỗ biểu tình lúc 7 giờ 30 tối ngày 29/06/2007, trong đó có 6 đồng bào tỉnh Tiền Giang và Đồng Tháp: ông Cao Văn Hải, Ông Nguyễn Ngọc Nhuận, ông Nguyễn Văn Sinh, ông Võ Châu Thao, bà Nguyễn Ngọc Giàu, bà Nguyễn Thị Huệ, và một phụ nữ không rõ tên, đã được chuyển quảng bá rộng rải trong các ngày qua.

Cuộc biểu tình đã qua ngày thứ 8 và đêm nay không biết việc gì có thể xẩy ra cho những đồng bào bất hạnh nầy, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

(Người đưa tin từ Sài Gòn - 10:00 giờ đêm ngày 29/06/2007
tại trước Văn Phòng Quốc Hội ở Sài Gòn)