Thứ Năm, 26 tháng 7, 2007

Người Cày Có Ruộng! Hãy Trả Lại Ruộng Đất Canh Tác Cho Người Dân Cày!

Cái mệnh đề "Người Cày Có Ruộng!" có một ý nghĩa chính xác của nó là "Hãy Trả Lại Ruộng Đất Canh Tác Cho Người Nông Dân Thực Sự Đang Canh Tác!

Lịch sử nông nghiệp tổng quát ở các nước trên thế giới cho thấy ruộng đất canh tác là nguồn sống duy nhất của những người nông dân nghèo. Ruộng đất canh tác được hôm nay là xương máu của những người nông dân nghèo đã đi khẩn hoang. Ruộng đất canh tác được hôm nay là kết quả của những giọt mồ hôi những dòng nước mắt, và đôi khi là sinh mạng của những thân nhân trong những gia đình của người nông dân nghèo trong thời kỳ khai hoang ngày xưa. Ruộng đất canh tác được hôm nay có một số lượng nhiều như vậy không phải là quá dễ dàng trong một thời gian tương đối ngắn và mau chóng để các đại địa chủ thu tóm hết số đất đai vào trong tay của họ. Các cuộc tranh chấp ruộng đất canh tác giữa những đại địa chủ và những người nông dân nghèo đã thường xảy ra với nhiều cảnh tượng máu đổ đầu rơi gông cùm tù đầy ở một thuở xa xưa, và với những hình ảnh võ trang phản kháng, biểu tình chống đối bạo động và bất bạo động của những người nông dân nghèo bị cướp ruộng mất nhà phải nổi lên chống lại đại địa chủ trong nửa thế kỷ vừa qua, sau Thế Chiến Thứ Hai. "Người Cày Có Ruộng" đã là một câu khẩu hiệu vang dội thúc đẩy hầu hết người nông dân Việt Nam nghèo mạnh mẽ cầm lấy những ngọn tầm vông những cây mã tấu đánh lại những đại địa chủ Việt Nam và thực dân Pháp ở Việt Nam để đòi hỏi có được quyền sở hữu ruộng đất canh tác mà sinh sống.

Để ứng phó với tính cách bức thiết của vấn đề ruộng đất canh tác cho người nông dân nghèo, ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương những nước tự do như Nhật Bản, Đài Loan, Nam Hàn, Phi Luật Tân, Thái Lan, và Việt Nam Cộng Hoà (trước năm 1975) đều có những chương trình Cải Cách Nông Nghiệp, Phát Triển Nông Thôn, và Luật Người Cày Có Ruộng được thực hiện một cách rất thành công.

Cụ thể là chương trình Người Cày Có Ruộng được Douglas MacArthur thực hiện ở Nhật Bản, Chiang Kai-Shek-Tưởng Giới Thạch thực hiện ở Đài Loan, Syngman Rhee thực hi ện ở Nam Hàn, Nguyễn Văn Thiệu thực hiện ở Việt Nam Cộng Hoà (Miền Nam Việt Nam) trong thời gian 1970-1973; ở Thái Lan vào những 1997-2001; ở Phi Luật Tân vào những năm 1972-1980 qua những công cuộc tái-phân-phối ruộng đất cho đồng đều và xác nhận quyền sở hữu ruộng đất canh tác này căn cứ trên nguyên tắc người nông dân thực sự trực tiếp canh tác trên diện tích ruộng đất đã xác định được quyền làm chủ đất . Giải pháp Người Cày Có Ruộng đã thực sự mang lại những kết quả tốt của sự phát triển nông thôn và ổn định xã hội nông nghiệp.

Riêng ở nước Việt Nam Cộng Hoà (miền Nam Việt Nam) trong những năm 1970- 1973, đã phân phối 3,285,000 mẫu ruộng đất canh tác cho 1,000,000 gia đình nông dân nghèo. Mặc dù trong thời gian này cho tới tháng 4 năm 1975, ở miền Nam vẫn còn xảy ra những cuộc xung đột võ trang giành dân lấn chiếm đất của cả hai phe lâm chiến, nhưng phát triển kinh tế nông thôn của Việt Nam Cộng Hoà đã gia tăng 30% sản lượng nông nghiệp.

Vấn đề tham nhũng đã có xảy ra ở bất cứ một xã hội nào và có được giải quyết dứt khoát một cách thoả đáng hay không. Thí dụ như ở Phi Luật Tân, chính quyền của Tổng thống Marcos đã bị cáo buộc về tội tham nhũng các món tiền đô la viện trợ cho chương trình Người Cày Có Ruộng đã khiến cho chương trình này có tiếng mà không có miếng. Chính vì chương trình Cải Cách Điền Địa không có thực chất, Marcos đã bị thất cử tổng thống Phi và đã bị truy tố trước pháp luật của nước Phi về tội tham nhũng (?)

Theo tài liệu thống kê của Học Viện Nghiên Cứu Phát Triển Nông Thôn-Rural Development Institute thì Miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã đang có một hệ thống giao thông cầu đường được các đơn vị công binh Mỹ và công binh VNCH sửa chữa hoàn thiện. Miền Nam Việt Nam có một nền nông nghiệp rất khác với miền Bắc Việt Nam là hơn 80% các hộ nông dân đã được tư sản trung nông hoá hoàn toàn. Phương thức sản xuất nông nghiệp kiểu phong kiến đã bị xoá sạch. Những phương pháp canh tác mới có tiến bộ kỷ thuật đã được áp dụng để gia tăng năng suất.

Sau khi hoàn tất chương trình Người Cày Có Ruộng, nước Việt Nam Cộng Hoà đã có 80% tư sản trung nông hoá và thành phần nông dân này là lực lượng chính của sản xuất nông nghiệp của Miền Nam Việt Nam. Trong số 80% được tư sản trung nông hoá này chắc chắn phải có một số không ít gia đình thân nhân của các đảng viên CSVN.

Ở miền Nam Việt Nam trước 1975 có khoảng 20% là phú nông và tư sản trung nông giàu sở hữu chừng 10% ruộng đất canh tác. Số người nông dân giàu có này ngoài việc canh tác số ruộng đất sau khi đã truất hữu còn lại, họ cũng kinh doanh các dịch vụ cơ khí nông nghiệp, lưu thông nông sản phẩm, chế biến nông sản phẩm trong một môi trường thương nghiệp nông thôn và lao động nông nghiệp rất tự do.

Trình bày sơ lược qua tình hình nông nghiệp của Miền Nam Việt Nam vào thời điểm trước tháng 4 năm 1975 như trên để cho thấy những người CSVN khi vi phạm Hiệp Định Paris 1973 để cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam, họ đã cưỡng đoạt một nền nông nghiệp cơ khí hoá khá phát triển với một sản lượng nông nghiệp rất cao trong vùng Đông Nam Á.

Không kể đến những người dân thành thị Miền Bắc Việt Nam đã tròn xoe đôi mắt khi được trông thấy tận mắt những thành phố Miền Nam. Những người nông dân của Miền Bắc Việt Nam, từng quen thuộc với phương thức sản xuất nông nghiệp của các hợp tác xả, các tập đoàn sản xuất nông nghiệp sở hữu tập thể, đã phải ngạc nhiên thích thú khi được biết là người nông dân Miền Nam tự do canh tác ruộng đất của mình, đi cày bằng những con trâu của chính mình, hoặc thuê mướn một xe máy cày lớn, hoặc sở hữu một chiếc xe máy cày nhỏ chế tạo tại Đài Loan hay Nhật Bản. Còn vấn đề lúa giống và phân bón, hay vốn liếng để làm vụ mùa thì có Ngân Hàng Phát Triển Nông Nghiệp giúp đỡ cho vay.

Tiếc thay tất cả những nguồn lợi ích nêu trên đều bị huỷ hoại trong tay của những người CSVN khi họ cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam. Người CSVN chủ trương cải tạo xã hội chủ nghĩa đối với nông nghiệp của Miền Nam bằng hình thức hợp tác xã sản xuất nông nghiệp, người nông dân phải lao động tập thể.

Người CSVN thực hiện công cuộc tập thể hoá nông nghiệp là nhằm ngăn chặn khuynh hướng tự phát tư bản chủ nghĩa ở nông thôn. Họ đã muốn tạo ra một sự thuần nhất của kinh tế xã hội chủ nghĩa ở cả hai miền Nam-Bắc với hai hình thức sở hữu toàn dân và tập thể.

Người CSVN nhận định: "Chế độ tiểu nông hàng ngày hàng giờ sinh ra chủ nghĩa tư bản" . "Còn chế độ sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất và lối làm ăn riêng lẻ thì vẫn còn cơ sở vật chất và điều kiện xã hội cho khuynh hướng tư bản chủ nghĩa tự phát nảy nở" .

Người CSVN phải tiến hành tập thể hoá triệt để ruộng đất, tổ chức lại sản xuất theo hình thức lao động tập thể, chặn đứng con đường tư bản chủ nghĩa ở nông thôn. Hơn nữa, phải tập trung sức lao động, tư liệu sản xuất của bần nông và trung nông lại để xây dựng một phương thức sản xuất mới, một sự phân công lao động mới.

Trong khi ấy thực tế ở Miền Nam Việt Nam đã không còn có BẦN NÔNG! Có chăng nó chỉ là tên gọi của một giai cấp ở nông thôn để chỉ rõ thành phần đảng viên

Người CSVN đã áp dụng đường lối giai cấp ở nông thôn: "Dựa hẳn vào bần nông ... đi đến xoá bỏ sự bóc lột kinh tế của phú nông, cải tạo tư tưởng phú nông, ngăn ngừa địa chủ ngóc đầu dậy ...".

Ruộng đất canh tác tập thể hoá được đặt dưới sự quản lý và sử dụng của Ban Quản Trị Hợp Tác Xã, mà ban quản trị chủ yếu được chọn từ những thành phần Bần Cố Nông, là đảng viên CSVN. Như vậy có nghĩa là ruộng đất canh tác của người nông dân Miền Nam Việt Nam đã có được do từ chương trình Người Cày Có Ruộng của TT Thiệu trong những năm 1970-1973 lại bị tập thể hoá đưa vào các tập đoàn sản xuất nông nghiệp.

Lịch sử đã cho thấy những mô hình kinh tế nông nghiệp tập thể hoá tập trung cao độ như chương trình "Chuẩn Bị Đi Vào Chủ Nghĩa Cộng Sản" của Liên Xô, hoặc là chương trình "Bước Đại Nhảy Vọt" của Trung Cộng đã đều bị thất bại thê thảm. Thế mà những người CSVN lại đi bắt chước làm theo y nguyên như thế!!

Sau đây là nguyên văn lời nhận định của Báo Điện Tử Đảng CSVN, cơ quan trung ương của đảng CSVN:

"Mô hình sở hữu tập thể có nhiều sai trái, yếu kém, chậm được phát hiện, sửa chữa. Vì vậy, sau ba năm xác lập mô hình sở hữu tập thể cho thấy: việc tập thể hoá triệt để ruộng đất tất yếu dẫn đến tập thể hoá triệt để sức lao động và các tư liệu sản xuất khác của nông dân. Cách làm đó đã biến nông dân từ người làm chủ ruộng đất trở thành người làm công cho ban quản trị hợp tác xã - những người chưa đủ khả năng và kinh nghiệm quản lý.

Trong phương pháp tiến hành tập thể hoá, nông dân từ chỗ là một lực lượng sản xuất xã hội, một tiềm năng kinh tế to lớn trở thành đối tượng cải tạo, vì vậy đã triệt tiêu tính năng động, sáng tạo của họ trong sản xuất" !!!!!

Trong quá trình tập thể hoá, người CSVN đã coi việc phân biệt lợi ích kinh tế trên đất đai của những gia đình nông dân là không cần thiết, nên dẫn đến tình trạng cắt đất xâm canh và xáo canh diễn ra hết sức phức tạp ở nông thôn Miền Nam Việt Nam.

Việc điều chỉnh ruộng đất theo cách làm như trên, người CSVN đã vi phạm lợi ích của người nông dân ở miền Nam, đặc biệt là những tư sản trung nông - thành phần chính yếu của sản xuất nông sản phẩm ở miền nam. Thành phần trung nông này có vốn, phương tiện lao động và kinh nghiệm sản xuất. Họ tiêu biểu cho lực lượng sản xuất nông nghiệp đã đang phát triển mạnh ở nông thôn miền Nam trước năm 1975.

Người CSVN đã điều chỉnh sở hữu ruộng đất canh tác nhiều lần dẫn đến bình quân, xoá xâm canh, gây ra xáo canh. Họ đã làm cho quá trình sản xuất nông nghiệp và phân công lao động nông nghiệp bị biến động rất lớn. Ở nhiều nơi những người CSVN có chức có quyền chia ruộng đất cho cả những người hoạt động trong các lãnh vực phi-nông-nghiệp. Nói theo luận điệu nguỵ biện gian xảo của người CSVN là "việc họ tách ra khỏi sản xuất nông nghiệp lại chính là kết quả tiến bộ của quá trình phân công lao động xã hội." Như vậy những người "phi-nông-nghiệp" này là ai mà họ được đảng CSVN chia cho ruộng đất và "việc họ tách ra khỏi sản xuất nông nghiệp lại chính là kết quả tiến bộ của quá trình phân công lao động xã hội." Các chức vụ Thành Uỷ, Tỉnh Uỷ, Huyện Uỷ, Xã Uỷ, Phường Uỷ, Quân Uỷ, các cấp uỷ đủ loại của đảng CSVN là quá trình phân công lao động xã hội của đảng CSVN.Như vậy tính cách chiếm hữu ruộng đất canh tác của người nông dân miền Nam đã xảy ra từ năm 1976 tới nay càng lúc càng thêm phức tạp vì đã có tính chất tham lam nhập nhằng chồng chéo che giấu tài sản của người CSVN.

Những khiếu kiện của người nông dân bị tước đoạt ruộng đất không được giải quyết dứt khoát thoả đáng đã kéo dài quá nhiều năm. Ông Hồ Chí Minh nằm trong lăng mộ kia cũng phải trở mình thở dài ngao ngán, "nếu nước nhà độc lập mà dân không được hưởng hạnh phúc, tự do thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì". Và chính ông Hồ cũng đã từng hô vang vang khẩu hiệu "Người Cày Có Ruộng" để vận động nông dân tham gia cuộc chiến tranh chống thực dân.

Chẳng lẽ đối với người CSVN câu khẩu hiệu "Người Cày Có Ruộng" là một lời bịp bợm lừa gạt những người nông dân Việt Nam chất phác suốt đời sống gắn chặt với đất đai ruộng vườn của mình.

"NGƯỜI CÀY CÓ RUỘNG" có nghĩa chính xác là HÃY TRẢ LẠI RUỘNG ĐẤT CANH TÁC CHO NGƯỜI NÔNG DÂN THỰC SỰ ĐANG CANH TÁC!

Và nói theo Tiến Sĩ Đặng Hùng Võ là "Tham Nhũng Đất Đai Là Tham Nhũng Xương Máu Của Nhân Dân Việt Nam".

Những người CSVN hãy nghiêm túc thực hiện nội dung của câu khẩu hiệu "NGƯỜI CÀY CÓ RUỘNG" để người nông dân Việt Nam không cho rằng “những người CSVN cứ oang oang cái miệng nói một câu khẩu hiệu gian xảo bịp bợm”./.

Dr. Tristan Nguyễn, San Francisco 22.7.2007
(@vietvungvinh.com)

Quốc hội do “đảng cử dân bầu”, nhà nước do “đảng bảo quốc hội gật”

Phiên họp đầu tiên của Quốc hội “đảng cử dân bầu” Khóa 12 vừa bế mạc hôm 23/7 với những kết quả không làm ai ngạc nhiên vì nó đúng như những dự đoán của tất cả mọi người ngay trước khi phiên họp này khai mạc. Trái ngược với những tin tức về dân oan biểu tình tại Sài Gòn vừa qua đã không được đề cập đến, dù chỉ là vài dòng ngắn ngủi, thì những tin tức chung quanh phiên họp Quốc hội này đã được các tờ báo quốc doanh khai thác tối đa và cho chạy tít lớn trên các trang chính.

“Đảng đã thay mặt nhân dân cả nước giao cho chúng tôi trọng trách”!

Kết quả đầu tiên là Nguyễn Phú Trọng “tái” đắc cử chức chủ tịch Quốc hội. Ngay sáng 23/7, sau khi được tuyên bố “trúng cử” với 97,97% số phiếu hợp lệ (vậy là có vài phiếu “không hợp lệ”!), Nguyễn Phú Trọng đã nói rằng: "Cảm ơn vì sự tín nhiệm của QH, chúng tôi nhận thức sâu sắc rằng bằng lá phiếu của mình, các đại biểu QH đã thay mặt nhân dân cả nước giao cho chúng tôi trọng trách vô cùng lớn lao". Không hiểu các ông bà đại biểu QH nào đã thay mặt nhân dân cả nước trao cho Nguyễn Phú Trọng cái “trọng trách” đó? Ðúng ra thì Trọng nên nói là “Đảng đã thay mặt nhân dân cả nước giao cho chúng tôi trọng trách” vì ai cũng biết các đại biểu Quốc hội là do Ðảng đưa ra hoặc do Ðảng chấp nhận mới được ra ứng cử.

Theo bài bản đã định sẵn được các cơ quan báo chí truyền thông quốc doanh đưa tin, lần lượt 4 phó chủ tịch Quốc hội cũng được nêu tên là: Nguyễn Đức Kiên (đắc cử với tỷ lệ 96,75%); Uông Chu Lưu (93,91%); Huỳnh Ngọc Sơn (92,49%); Tòng Thị Phóng (91,08%). Những con số tỷ lệ đắc cử 91, 92, 93, 96 … rất đẹp, rất khéo vẽ chỉ có thể có trong những quốc gia độc tài nơi mà các kết quả bầu cử đã được xếp đặt trước.

Tiếp tục trò hề “đảng bảo quốc hội gật”, Trọng đã thay mặt Ủy ban Thường vụ Quốc hội đọc tờ trình danh sách đề cử để các đại biểu bầu Chủ tịch nước. Danh sách do Chủ tịch Quốc hội đọc chỉ vỏn vẹn có ... 1 ứng viên duy nhất là Nguyễn Minh Triết và đương nhiên là Triết đã được tái đắc cử vào vị trí này với một kết quả hết sức "khiêm nhường" là 98.78% tức là 487 phiếu trên tổng số 490 phiếu, vì phải trừ đi 3 phiếu của Tổng Bí thư (Mạnh), Chủ tịch Quốc hội (Trọng) và của chính Triết (Chủ tịch nước) !

Phát biểu nhậm chức, Triết nói "Tôi sẽ cùng vui với cái vui của mọi người đồng thời cũng chia sẻ những nỗi buồn, những nỗi đau của người dân. Tôi sẽ làm hết sức mình để sớm vơi đi những nỗi đau đó".

Mới cách đây có hơn 5 ngày thôi, hàng ngàn dân oan dãi nắng dầm mưa ngồi chờ đợi ở trước văn phòng QH2 mà có thấy Triết đến để “chia sẻ những nỗi buồn, những nỗi đau của người dân” đâu? Hay là Triết ghiền coi bóng đá cúp châu Á nên không biết ?

Báo chí quốc doanh cũng không quên khoe giùm Triết có bằng cử nhân toán (dưới thời ... "chế độ Ngụy"!). Thật ra Triết bỏ học ngang rồi vào bưng theo VC, thì làm sao mà xong được cử nhân Toán?. Và không biết có phải vì “nặng nợ” với cái “chế độ Ngụy” đã cho Triết có cơ hội “ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản” để đi học đại học không, mà Triết đã “cảm tác” ra hai câu thơ đọc ngay giữa nghị trường:

“Chúng mình nặng nợ Quốc Gia.
Quyết làm rạng rỡ nước nhà Việt Nam” (VietNamNet)

Sau khi được Quốc hội “chấp thuận” với 98,78% phiếu, thì tới phiên Nguyễn Minh Triết đọc tờ trình giới thiệu danh sách đề cử để QH bầu các chức vụ Phó chủ tịch nước, Thủ tướng, Chánh án TAND Tối cao và Viện trưởng Viện KSND. Vừa được tái đắc cử chức Chủ tịch nước xong là Triết có ngay sẵn tờ trình để đọc trước nghị trường, đề cử ra các chức vụ linh tinh khác. Ðiều này chứng tỏ rõ ràng là Triết đã biết trước và biết chắc chắn mình sẽ tái đắc cử. Một sự dàn cảnh vô cùng vụng về.

98.78% là chưa tính đến 3 phiếu của bác Mạnh, thằng Dũng và tui đó!

Chức Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao được giao cho Trần Quốc Vượng (nguyên là Phó Viện trưởng thường trực Viện kiểm sát nhân dân tối cao); trong khi vị trí Chánh án Toà án nhân dân tối cao thì được giao cho Trương Hoà Bình, người Long An (là Thứ trưởng Bộ Công an). Được biết tên Trương Hòa Bình (có bí danh là Sáu Đạt, được thăng trung tướng cách đây 3 tháng) là người được đảng CSVN dự trù kiêm thêm chức Chủ tịch Liên Đoàn VoViNam Việt Võ Đạo Việt Nam, một tổ chức do CSVN dựng nên để thâu tóm hết các võ đường trên thế giới của phái võ dân tộc cổ truyền này về dưới trướng của đảng.

Sáng Thứ Tư 25/7 thì Nguyễn Tấn Dũng được Quốc hội "bầu" vào chức vụ Thủ tướng với tỷ số phiếu thuận 96.96%. Cựu du kích gốc Cà Mau này được giới thiệu là có bằng cử nhân luật, nhưng không cho biết là bằng cử nhân do trường đại học nào cấp và vào năm nào, đã trúng cử đại biểu QH khóa 12 tại Hải Phòng. Anh cựu du kích này giỏi và chịu khó thật, người quê quán ở mũi Cà Mau miền Nam mà lặn lội ra ứng cử tận thành phố Hải Phòng ngoài miền Bắc xa xôi, Dũng không phải là người điạ phương Hải Phòng mà được cử tri Hải Phòng “tín nhiệm” với tỷ lệ 99%!

Báo VnExpress cũng không quên bốc thơm ông Thủ tướng là “một nhà kỹ trị và có hiểu biết về kinh tế” đang tìm cách đưa “nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN tham gia tích cực vào kinh tế thế giới”.

Như đã được dự đoán từ 3 tháng trước đây, Nguyễn Thị Doan, đại biểu Hà Nam, được Ðảng cho thay thế Trương Mỹ Hoa trong vai trò phó chủ tịch nước với một tỷ lệ chấp thuận 72% rất khiêm nhường.

Quốc hội thì do “đảng cử dân bầu”, còn nhà nước thì do “đảng bảo quốc hội gật” với kết quả đắc cử toàn là những con số gần như tuyệt đối!

Lê Minh Úc (25/07/2007)

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2007

Thiên anh hùng ca Dân Oan

“…Vấn đề của họ hôm nay là một thực tại đau khổ của người dân Việt Nam đang bị các tham quan bóc lột, vấn đề của họ là mất nhà, mất cửa không còn chỗ ăn chỗ ngủ, là niềm uất ức truớc những cảnh cư xử bất công…”
công an ta hiền như cục đất…


Cuộc biểu tình của dân oan Tiền Giang và các tỉnh Đồng Bào Sông Cửu Long đã bị giải tán bằng vũ lực đêm 18-07-2007! Chính quyền Việt Nam đã đáp lại những khiếu kiện của người dân oan nghèo nàn bằng vũ lực và cưỡng chế đưa đồng bào về địa phương thay vì giải quyết bằng đối thoại trong ôn hoà!

Cuộc biểu tình của dân oan Tiền Giang ở Sài gòn bắt đầu từ ngày 23-06-2007, đồng bào đã biến những lề đường truớc và bên cạnh Văn phòng Quốc Hội 2, số 194 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn thành "Hội Chợ Khiếu Kiện Đất Đai của Các Tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long". Những tấm lều che mưa dựng lên vội vã bằng những tấm bạt và vây quay bởi những biểu ngữ, băng rôn. Số người tham dự lên đến gần hai ngàn người. Đại biểu dân oan gồm có 19 tỉnh: Tiền Giang, Long An, Bến Tre, Đồng Tháp, Vĩnh Long, An Giang, Kiên Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Trà Vinh, Vĩnh long, Bình Dương, Tây Ninh, Bình Phước, Lâm Đồng, Cần Thơ, Hậu Giang, Cà Mau, Bình Thuận và chín quận ở thành phố Saigon là: Gò Vấp, Bình Chánh, Bình Thạnh và các Quận 4, 5, 6, 7, 9 và 12 (nguồn: Đơn Kiến Nghi khẩn cấp của Đồng Bào, ngày 16-07-2007). Kể từ ngày 11-07-2007 đồng bào đã diễn hành nhiều lần ở Sài gòn, có khi đoàn biểu tình đã vượt những cấm cản của công an và diễn hành đến nhà thờ Đức Bà, thuộc quận nhất trung tâm thành phố Sàigòn.

Công an TP.HCM đã dùng những biện pháp kém văn hóa như đóng cửa nhà Quốc Hội 2 để cho đồng bào không có phuơng tiện sinh hoạt "vệ sinh", ngăn chặn 50 thùng mì của một vị hảo tâm nào đó gửi đến để cho đòng bào bị đói, đánh một phóng viên khi họ đến chụp hình. Mãnh liệt nhất là những vụ tạm giam và làm nhục hai chị Cao Quế Hoa và Lê Thị Nguyệt và đã làm bà cụ Võ Thị Thu xúc động đến suýt chết. Chị Nguyễn thị Bảo Phương bị bắt giam nhiều ngày, bị đánh bạt tai trong lúc điều tra vì đã tiếp tế cho đồng bào và báo tin lên mạng. Đó là những hành động thiếu nhân đạo, lén lút của chính quyền địa phương và hành động nhắm mắt làm ngơ, vô cảm đối với đồng bào của trung ương và Đảng CSVN! Không có lý gì Việt Nam một thành viên của Liên Hiệp Quốc, sang năm 2008 sẽ đại diện LHQ đi bảo vệ cho nhân quyền trên thế giới mà đối xử với chính nhân dân mình tồi tệ và vô cảm như thế! Không hiểu Việt Nam sẽ "bảo vệ nhân quyền gì " ở xứ người ? Nếu có chăng thì chỉ là một đám đánh mướn chêt thay cho Tư Bản Mỹ, cho Tư Bản Đỏ Trung Quốc trên những chiến trường nóng bỏng ở Trung Đông hay Châu Phi thì đúng hơn!

Ngày 17-07, Đại lão Hòa Thương Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cùng với chư tôn Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội, Thượng tọa Thích Minh Nguyệt, Chánh Đại diện Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang, Thượng tọa Thích Thiện Lễ, Phó Đại diện Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang, Đại đức Thích Huệ Minh, Đặc ủy Thanh niên Ban Đại diện tỉnh Tiền giang, Thượng tọa Thích Giác Ngôn thuộc hệ phái Khất sĩ và hai Đại đức Thích Viên Hỷ, Thích Đồng Minh đã vượt vòng "vây" của công an Sàigòn vào tiếp xúc và cứu trợ đồng bào. HT Quảng Độ đã đến "để chia sẻ nỗi thống khổ, tủi nhuc của đồng bào" -trích bài phát biểu của HT QĐ -. Hòa thượng Thích Quảng Độ đã tặng cho đồng bào dân oan tại chỗ 300 triệu đồng (tương đương với 19 ngàn U$) để làm vơi bớt phần nào nỗi thiếu thốn, cơ hàn của đồng bào. Để cho đồng bào hải ngoại dễ hiểu xin đơn cử giá một phần cơm là 6 ngàn đồng, một gói sôi là 2 ngàn đồng. Một tấm bạt che mưa là 60 ngàn đồng. Đa số đồng bào rất nghèo vì đã mất cả nhà cửa ở thôn quê, có đồng bào phải chia một phần cơm ra làm ba bữa ăn cầm hơi. Ngoài ra còn có người bị bịnh tật hay bị thương tích phải vào nhà thuơng cứu chữa. Số đồng bào tham dự đã tăng lên trên ngàn nguời. Hôm phái đòan GHPGVNTN đến thăm có khoảng 1700 người biểu tình và có gần 300 công an chìm nổi.
Hòa Thượng Quảng Độ đã ghi một dấu ấn cho cuộc biểu tình của đồng bào Tiền Giang và các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long qua cuộc tham viếng và sinh hoạt hơn hai tiếng với đồng bào dân oan, đã đưa tiếng nói của dân oan Việt Nam lên dư luận trong và ngoài nước, nêu cao tinh thần BI TRÍ DŨNG của nhà Phật.

Tối ngày 18-07-2007 vào lúc 10h đêm lực lượng công an chìm nổi trên ngàn người, vũ trang tận răng dùi cui, lựu đạn cay, súng ống đã giải tán cuộc biểu tình nằm trụ của đòng bào dân oan trong hai tiếng đòng hồ, tất cả biểu ngữ, băng rôn bị dẹp sạch. Mặc dù đã được các báo mạng thông báo trước, nhiều đồng bào đã quyết định nằm trụ và sau cùng đã bị công an cữơng chế bắt chở lên xe về tỉnh. Một số nhà tranh đáu như chị Vũ Thị Thanh Phương, chị Lưu Thị Thu Duyên và vài người nữa đã bi bắt giam. Theo nguồn tin trên các báo mạng đáng tin cậy: roi điện, lựu đạn cay đã tung ra, một vài nguời bị đánh trọng thương. Trong khi giải tán toàn khu vực bi cúp điện, phá sóng điện thoại, công an đã dùng đèn pha chiếu vào dân oan và bắt từng nguời lên xe. Bà con đã la khóc chửi bới vang trời. Khoàng 5000 nguời dân Saigòn quanh vùng đứng xem hơn 1000 công an nam và công an nữ quần thảo với hơn 200 dân oan mà đa số là đàn bà con gái và các cụ già! Chi tiết cuộc đàn áp còn phải chờ đợi thời gian mới thu luợm rõ ràng được vì những ngưòi dân oan trong cuộc giờ đa số bị bắt, hoặc đã bi đưa về quê, các ký giả dân oan còn đang phải ẩn mặt. Riêng đài BBC thông báo tin giải tán cuộc biểu tình đêm 18-07 và vô tình hay cố ý kèm theo một cuộc phỏng vấn qua điện đàm với một dân oan: ông Trân, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. BBC viết Ông Trân dân oan nói: “Không có chuyện gì”. Tuy nhiên cũng đừng quên câu thứ hai "nói mánh"của ông Trân gửi cho đồng bào qua BBC: Ông nói thêm rằng “lần này quay về, chắc cũng khó lên lần nữa.” (!?). Nếu công an hiền như con mèo và không có chuyện gì thì tại sao dân oan đã từng cầm cự với công an nhiều ngày, nay đột nhiên lại "sợ", không dám lên nữa?

Về vấn đề có đàn áp bằng vũ lực hay không, các báo mạng nói "xạo" hay BBC "ngây thơ cụ", tác giả xin đặt câu hỏi để độc giả tự xét: Tại sao chính quyền không mời BBC, CNN đến làm nhân chứng? Tại sao chính quyền không cho báo chí quốc tế đến chứng kiên và quay phim như ở các nước có tự do dân chủ ? Tại sao lại phá sóng khi dẹp biểu tình? Tại sao lại tắt đèn khu vực và tấn công dân oan vào lúc 10h tối? Tại sao không có một tài liệu nào cho biết ai đã ra lệnh?

Trong lúc giải tán chắc chắn chính quyền có quay video rất rõ vì có đèn pha, xin đem công bố cho bà con trong và ngoài nuớc xem cách đối xử nhân đạo và văn minh của Đảng và nhà Nuớc với dân oan !

Biểu ngữ đã dẹp rồi nhưng lời oán than còn đây!

Gần một tháng trời đông bào Tiền Giang và các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long và các quận của TP.HCM đã trưng những biểu ngữ, những lời oán than, những nguyện vọng, những tiếng kêu thống thiết rất chua chát cho thân phận của đông bào trên các biểu ngữ đang dầm mưa dãi nắng trước cửa Quốc hội 2 như sau:

"Hội Chợ Khiếu Kiện Đất Đai của Các Tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long", "Dân Tiên Giang kêu oan, Quôc Hội ơi, cứu dân! Chính Quyên tỉnh Tiên Giang lừa dối dân", "Quôc lộ 1A giải toả trắng, chính quyền quên tái định cư", "Dân Tỉnh Trà Vinh Đòi lại đất", "Đi Tiềm Công Lý", "Thủ Tướng ơi Cứu dân", "Nhân dân an giang đả đảo tham nhũng", "Tỉnh Bến Tre kiên quyêt đòi công lý", "Kiên Giang quật khởi tiêu diêt tham ô", "Tiên Giang không giải quyêt đơn tố cáo, người tố cáo bị trù đập, bị đánh", "Tỉnh Bến Tre đòi đất tập đoàn, tập đoàn giải thể không trả lại đât cho dân", "Dân Bình Dương kiện chính quyền lấy đất trái pháp luật", "Tham nhũng đất đai là tham nhũng xương máu của nhân dân", "Dân Long An: An cư mới lạc nghiệp, dân giàu nước mới mạnh, đả đảo tham nhũng, còn tham nhũng dân còn khổ", "Dân Tiên Giang kêu oan, Quôc Hội ơi, cứu dân! Chính Quyên tỉnh Tiên Giang lừa dối dân", "Khẩn cầu Thủ Tướng cứu dân, dân Tiên Giang bị oan sai búc xúc”, "Dân An Giang cùng búc xúc vì bị giải toả theo lệnh cưỡng chế của UBND tỉnh".

Những tố cáo đích danh các tham quan:

"Chính quyên Tiền Giang phản Đảng lừa dân", "Đả đảo bà Nhàn,thanh tra Tiên Giang áp dụng luật rừng với dân, đê nghị cách chức", "10 hộ dân Đồng Tháp kiện chủ tịch tỉnh Trương Ngọc Hân và chủ tịch huyện Lai Vung Tạ Văn Hội cướp đât cướp nhà gây búc xúc lòng dân và làm chêt 1 mạng người", "Đả đảo Nguyễn Kim Châu, thanh tra chính phủ báo cáo không trung thực với thủ tướng", "Đả đảo ông Nguyễn Kim Châu theo đuôi Tiên Giang cướp đất, tài sản của dân", "UBND-Cty XD-PT Nhà Q4 chiêm đoạt đát đai của người dân phường 3 quận 4, Tp HCM, 10 năm chưa giải quyêt!", "Bà Hai Bình Dương tố cáo bà Trân Thi Kim Vân, phó chủ tịch tính cướp đất 11ha điều, bạch đàn làm của riêng, đề nghị bãi nhiệm; thẩm phán Nga, thẩm phán Hoàng tước đoạt trên 2ha cây ăn trái+ nhà cửa xây năm 1991 biếu không cho Triệu Công Minh? 14 năm đi đòi công lý còn bị tống giam 5 tháng 24 ngày".

Trích đơn khiếu kiên:

"...Niềm tin của 18 tỉnh thành và 6 quận TP.HCM không còn đối với chính quyền địa phương... khần cầu Thủ Tướng... Tập thể dân oan 18 tỉnh và 6 quận TP.HCM trăm ngàn lạy Thủ Tướng..".

Nguời Việt Nam nhất là dân Nam Bộ bao giờ cũng lấy tuổi tác để phân chia ngôi thứ, thê mà ngày hôm nay người dân oan trong đó có cả một cụ già đã hơn tám chục cúi lạy các Ngài. Thật là buồn tủi thay cho thân phận của người nô lệ da vàng, chịu nhục nhã để cầu cứu thế mà các Ngài thay vì nhỏ lệ cho dân đen, các Ngài đã đưa công an với dùi cui tới giải quyết. Khi ở Mỹ Ngài định mời cả ngàn người đang biểu tình chống ngài vào dự tiệc với "những lời chân thành, thẳng thắn" thế mà ở Việt Nam thì Ngài lại lặng thinh khi các dân oan cầu cứu Ngài với ngàn lạy Ngài Nguyễn Minh Triết có lẽ chỉ "yêu thương nhau, đoàn kêt với nhau vì chúng ta cùng một mẹ hiền VN" với các Việt Kiều có đô la mà thôi, còn cái đám dân nghèo khiếu kiện thì Ngài hơi bị ghét.

Nỗi khó khăn của dân oan

Dân oan đi biểu tình ở Việt Nam gần như không có bảo vệ của luật pháp. Tất cả đều trông chờ vào sự buồn vui của Bộ Chính Trị Đàng CSVN nói riêng và tình hình ngoại giao nói chung.
Dân oan là những người tranh đấu cho nhân quyền, họ đã không có hẫu thuấn từ Đảng CSVN nhưng đôi khi ngay từ các trí thức chình trị gia, hay từ cả các tổ chức chính trị tranh đấu cho nhân quyền và trong đồng bào hải ngoại, vì họ là những người đơn độc, vì mục tiêu của họ có tính cách cá nhân, có tính cách làng xóm, có tính cách địa phuơng, tranh đáu của họ ôn hoà và sau cùng họ là những người dân đen nghèo khổ, thấp cổ bé miệng trong những làng quê đang bị một bọn tham quan cậy quyền cậy thế của Đảng CSVN hà hiếp. Vấn đề của họ hôm nay là một thực tại đau khổ của người dân Việt Nam đang bị các tham quan bóc lột, vấn đề của họ là mất nhà, mất cửa không còn chỗ ăn chỗ ngủ, là niềm uất ức truớc những cảnh cư xử bất công. Chuyện họ bị mất đất, nhà của họ bị kéo sập, cái đó không to lớn, không cao xa, không có tính cách quốc gia đại sự, không có tính cách chính trị quốc tế nên không đủ để các trí thức gia, các chính trị gia xa lông đưa ra bàn luận với những lý thuyết sâu xa?

Dân oan khi đi biểu tình ở Sàigon cấm cờ Đỏ Sao Vàng. Cờ đỏ là chứng tỏ họ chỉ muốn phát biểu lên nỗi oan khiên của họ - những công dân của nước Việt Nam-. Chứng tỏ họ hoàn toàn ôn hoà và không có ẩn ý "lật đổ chính quyền". Một số đồng bào hải ngoại vì thế lúc ban đầu đã không hường ứng. Người nào đòi hỏi hay chờ đợi dân oan khiếu kiện ở Sàigon phải cầm cờ Vàng rồi mới ủng hộ là thiếu thực tế, là vô trách nhiệm đối với an sinh của đồng bào dân oan. May thay đồng bào hải ngoại đã thông cảm và đứng về phía người dân oan dù họ có thể là "phía bên kia", huy chương đầy ngực. Đã có những đông bào tị nạn, những cựu chiến binh của VNCH ở bên Mỹ đã hưởng ứng và đứng ra lập quỹ yểm trợ dân oan.

Đừng ngủ yên nữa!

Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ đã đi tiên phuông, vượt qua hàng rào quản thúc ngăn chặn của công an, đã thăm hỏi và yểm trợ đồng bào. Chư tôn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã thực thi tinh thần BI TRÍ DŨNG của nhà Phật. Hòa Thượng Quảng Độ đã kêu gọi "Muốn cho tình trạng này không còn xẩy ra nữa, thì chúng ta phải đòi hỏi cho bằng được nhân quyền, công lý và công bằng xã hội. Buộc họ phải trả lại cái quyền sống và quyền làm người cho ta, là vấn đề quan trọng nhất." truớc gần hai ngàn dân oan biểu tình đang bị bao vây của cả trăm công an chìm nổi, dùi cui, súng lớn súng nhỏ. HT Quảng Độ nói ở giữa Saigòn Việt Nam, nơi mà con người chỉ có vô tư ăn chơi, vô tư đút lót, vô tư tham nhũng nhưng không có quyền tự do căn bản của con người và bất cứ mọi đối lập đều bị bịt miệng, bóp chẹt từ trong trứng nước. HT Quảng Độ là ngôi sao Bắc Đẩu trong cái nhà tù lớn Việt Nam.

Nguời dân Saigòn và nhất là người dân lao động đã đứng lên giúp dân oan. Không cần phải to tiếng, không ồn ào nhưng thực tiễn. Một anh thanh niên nào đó đã chở bánh mì vào tiếp tê dù sau đó có thể bị bắt! Giá đĩa cơm ở quanh vùng biểu tình đã xuống giá! Khi cụ bà Võ Thị Thu ngất sỉu và được khênh đi ngoài phố cả cây số từ trụ sở công an về chố biểu tình, đã có những người dân Saigòn ra khiêng giúp. Chúng ta chưa có cái dũng khí như Hòa Thượng Quảng Độ, nhưng chúng ta có thể giúp dân oan biẻu tình về mặt nhân đạo, vấn đề an ninh của đồng bào, về vấn đề vệ sinh. Chúng ta có thể trò chuyện với họ để tìm hiểu những bất công của xã hội. Không lẽ giúp vấn đề nhân dạo cũng có tội hay sao? Không lẽ đến lắng nghe đồng bào cũng có tội hay sao? chỉ có Đàng mới được quyền nghe hay sao?

Ủng hộ nhân đạo cho dân oan, ủng hộ cho nhân dân Việt nam được trả lại quyền tự do dân chủ trong tinh thần bất bạo động là Đúng! Luật Pháp làm ra để giúp nguời dân, là để có công lý chứ không phải để cho tham quan bóc lột dân đen, để cho đàn áp dân oan "chạy án"! Đồng bào hải ngoại hãy gửi tài chánh về ủng hộ cuộc tranh đáu của dân oan, đừng đặt vấn đề cờ Vàng cờ Máu. Lá cờ chỉ là phương tiện, đòi cho được Tự Do Dân Chủ Công Bằng thực sự cho quê hương Việt Nam mới là mục tiêu.

Bây giờ đoàn biểu tình của các Tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long đã bị giải tán, nhưng đồng bào hải ngoại còn có thể giúp dân oan rất nhiều:

- Các Tổ chức Yểm Trợ dân oan ở Hái ngoại hãy tiếp tục làm việc, tiếp tục quyên góp, tìm cách giúp đỡ các dân oan. Bây giờ họ rất cần hải ngoại vì họ đang bị chia ra từng nhóm nhỏ. Họ sẽ bị công an địa phương nắn gân, sẽ bị bắt bỏ tù mà không ai hay. Hãy chuần bị cho một cuộc biểu tình mới của dân oan khiếu kiện!

- Kêu gọi các Tổ chức nhân quyền, như Ký giả không Biên Giới đặc biệt chú tâm tới những dân oan đã bị bắt

- Tổ chức những cuộc thắp nến trưóc cửa các tòa đại sứ Việt Nam ở hải ngoại để cấu an cho đồng bào oan.

- Các em sinh viên du học sinh hãy mạnh dạn tham gia vào các cuộc hội thảo ở hải ngoại, các em hãy đứng lên phát biểu ở hải ngoại, các em hãy ủng hộ dân oan. Các em là tương lai của đất nước, bây giờ em được tự do phát biểu mà còn không nói, thì lúc nào mới nói đây?

- Đồng bào hải ngoại hãy đòi hỏi chính quyền Việt Nam hãy trả tự do cho những người tranh đáu cho dân oan như nữ văn sĩ Trần Khải Thanh Thủy, chị dân oan Hồ Thị Bích Khương, LS Trần Quốc Hiền và tất cả các tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị đã bị bắt giam vô tội. Gần nhất là trả tự do ngay cho hai chị Vũ Thị Thanh Phương và Lưu Thị Thu Duyên.

- Đồng bào hải ngoại hãy đòi hỏi chính quyền Việt nam phải trở lại đối thoại với dân oan Tiền Giang và các tỉnh Đông Bằng Sông Cửu Long để giải quyết trong tinh thần ôn hoà bất bạo động và công bằng.

Một lần nữa tác giả xin nhắn nhủ các công an đã đàn áp đoàn biểu tình: "Kẻ hại các bạn sau này sẽ không phải là những người dân oan, những nhà tranh đáu cho dân chủ mà chính là Đảng CSVN". Các bạn sẽ là những nhân vật tế thần cho Đảng sau này. Hãy xem gương của công an Nguyễn Minh Tân, PA 24 Sở công an tỉnh Thừa Thiên-Huế, nguời đã bịt miệng cha Lý, giờ đã bị Chủ Tịch Nuớc Nguyễn Minh Triết nói trên CNN, ngày 24-06 : "Chúng tôi khẳng định việc này là không tôt, không đúng... Những việc này sẽ bị xử lý". Mai đây cả mấy ông quan toà, giám sát ở Huế và ngay các TRÊN của các công an sẽ được đi cải tạo, khi Thủ Tướng Dũng sang Mỹ vào tháng chín này. Các bạn công an tiếp tay đàn áp dân oan, đàn áp cuộc biểu tình bất bạo động, bắt bớ đánh đập bà con tiếp tê dân oan chính là "Người ta ăn ốc còn mình đổ vỏ".

Các sinh viên, thanh niên Việt Nam tại sao các bạn lại vô cảm truớc những nguời dân quê nghèo nàn , bị cướp mất đi cả ruộng vườn. Không ai yêu cầu các bạn chống lại Đảng cả. Nhưng nếu đưa một ổ bánh mì cho một dân oan biểu tình có gì là tội? Giúp một cụ già té sỉu đem vào nhà thương có gì là hại đến sự nghiệp của bạn? Đến thăm hỏi với đồng bào để chia sẻ với họ những nỗi niềm oan khiên có gì là tội?

Những nhà trí thức Việt nam còn là trí ngủ đến bao lâu nữa? Ngoài bản tuyên bố ủng hộ của khối 8406, đảng Vì Dân và các báo mạng tranh đáu cho dân quyền ra, ta thấy báo chí Việt Nam im lặng như chùa Bà Đanh, các nhà cấp tiến trong Đảng cũng còn đang suy nghĩ, các linh mục thần hoá, các sư quốc doanh và các thiền sư Làng Mai còn đang tụng niệm. Hỡi các văn sĩ , các nhạc sĩ, các hoạ sĩ, các nghệ nhân đang làm việc trong 600 tờ báo, đài truyền thanh, truyền hình ở Việt Nam, cái dũng sĩ của những ngày xưa đâu? Các bạn như câm như điếc hai mươi hôm nay, thật là nhục nhã cho hai chữ "cầm bút" ở Việt Nam.

Thiên anh hùng ca Dân Oan

Dân oan Tiền Giang và các Tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long đi biểu tình trong một chế độ độc tài độc đảng là một hành động dũng cảm. Không phải cứ thấy ngưòi chết , súng nổ, đạn bay thì chúng ta mới gọi đó là anh hùng. Thời gian của chiến tranh và của bạo động đã đi vào lịch sử. Lịch sử ngày hôm nay ở Việt nam đang được viêt lên bằng những cuộc biểu tình ôn hoà, bằng nước mắt, bằng những lời phát biểu can trường của Hoà Thượng Quảng Độ ngay giữa phố Sàigòn, giữa một chế độ độc tài độc tôn: "Ngoài cái trước mắt là vấn đề đòi lại công lý, là tài sản trả lại cho đồng bào. Nhưng sau đó phải đòi lại nhân quyền và dân chủ, tự do".

Lịch sử ngày hôm nay ở Việt nam đang được viêt lên bằng những chịu đựng thiếu thốn của dân oan: nằm trời chiếu đất, bị bỏ đói, bị cướp thùng mì gói, bị cấm sinh hoạt "vệ sinh", bị xé quần xé áo nơi bến xe, bị đánh sặc máu mũi vì chụp hình dân oan, những lựu đạn cay, roi điện, cuỡng bữc vất lên xe như heo như bò. Những người dân không tấc sắt đang đứng lên đòi bạo quyền phải trả lại những công bằng tối thiểu cho quyền làm nguời ở Việt Nam họ là những anh hùng của Việt Nam trong thế kỷ thứ 21.

Dân oan Tiền Giang và Các Tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long cùng 9 quận Sàigòn nói riêng và của dân oan cả nuớc nói chung đã và đang dựng lên thiên anh hùng ca tranh đấu cho một Việt Nam có Nhân Quyền Dân Chủ và Tự Do trong thế kỷ thứ 21.

Cuộc biểu tình của dân oan Tiền Giang là dấu ấn cho cuộc đấu tranh đòi lại Tự Do Dân Chủ ở Việt Nam.

Phản đối việc giải tán bằng vũ lực cuộc biểu tình bất bạo động của đông bào Các Tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long!

Hãy thả tât cả các dân oan bị bắt giam vì tham dự cuộc biểu tình Tiền Giang!

Cuộc tranh đấu bất bạo động cho Tự Do Dân chủ và Đa Nguyên ở Việt nam sẽ thành công!

Đinh Thiên Vũ

Lạc điệu !

“… Người ta vẫn làm theo kiểu cũ, thời cửa đóng then cài, sau bức màn tre, thành cố tật, bất cần người dân trông thấy, người các nước khác trông vào !…”

Mùa hè trong nước đang nóng, cái nóng nung người nóng nóng ghê ! Thời sự trong nước cũng nóng, nóng nóng ghê, nóng dồn dập. Khai mạc quốc hội khoá 12, bầu các chức vụ cao nhất: Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội mới, Thủ tướng mới, Chánh án Toà án nhân dân tối cao mới, Viện trưởng viện kiểm sát tối cao mới, cử các thành viên chính phủ mới... Trước cuộc họp quốc hội đã có cuộc họp hội nghị trung ương 5 của khoá X.

Họp Trung ương đảng và họp quốc hội đầu tiên sau khi hội nhập quốc tế, chắc hẳn sẽ có không khí mới mẻ, cách đề cập mới mẻ, những nội dung mới mẻ, thúc đẩy chính sách đổi mới một bước quan trọng về phía trước. Vậy mà không phải thế. Mọi hy vọng dù nhỏ nhoi đều nhường cho thất vọng.

Mười ngày họp Trung ương chỉ để đẻ ra 5 nghị quyết dài dòng, nhạt nhẽo, giáo điều và công thức đến ghê rợn. Vẫn là văn phong và nhãn hiệu của cái công ty viết lách ''Học viện chính trị quốc gia'', tha hồ viết để nhận thù lao loại đặc biệt hàng tỉ đồng chia nhau. Nghị quyết về ''cải tiến sự lãnh đạo của đảng'', về ''công tác lý luận, tư tưởng và báo chí'', về ''cải cách hành chính'', về ''công tác kiểm tra của đảng'', về ''nhân sự cấp cao của nhà nước''; 5 nghị quyết cổ lỗ mang những căn bệnh của cơ quan lãnh đạo mà nhà nghiên cứu Đặng Quốc Bảo đầy nhiệt huyết và trí tuệ chỉ ra từ 3 năm trước: thiếu tầm nhìn chiến lược, thiếu khả năng đột phá để tiến lên, xa rời thực tế nóng bỏng của đất nước.

Quốc hội khoá 12 có gì mới hơn ? - trẻ hơn, có học hơn đôi chút, nhưng có mặt lại tệ hơn ,- tiến lên, lùi xuống - , về cơ bản vẫn là quốc hội ''của đảng, do đảng, vì đảng''. Tỉ lệ người ngoài đảng có dự định tăng từ 10% lên 20%, thì chỉ đạt chưa đến 9%, chỉ có 43 người ngoài đảng bên cạnh 450 đảng viên. Điều làm trò cười là sau khi kêu gọi cử tri tự ứng cử tự do, có đến 230 công dân hí hửng tự ra ứng cử thì đảng đã dùng công cụ Mặt trận tổ quốc (của riêng đảng CS) gạt phăng 200 vị ra qua 3 màn hiệp thương đầy ''sáng tạo'', để rồi loại nốt 29 trong 30 vị còn lại trong danh sách qua màn ''lãnh đạo'' bằng rỉ tai, chỉ trỏ của đảng viên ở chi bộ cơ sở, để cuối cùng chỉ còn duy nhất một vị trúng cử. Có lẽ nên có chỗ ngồi riêng biệt cho của hiếm.

Quốc hội thời hội nhập vẫn là theo nếp cũ, không có tự do ứng cử, bầu cử, không có tranh cử, không có chương trình khác nhau để so sánh lựa chọn, phần lớn vẫn là bầu qua quít cho xong chuyện, cho yên thân; nhiều chuyện cười ra nước mắt, như sai ô - sin đi bầu thay ông bà chủ, như một chú bé bỏ phiếu thay cho cả gia đình lớn, một người bỏ 20 phiếu cho cả số nhà !

Vẫn là một quốc hội lạc điệu với nền dân chủ văn minh, một quốc hội kiểu cổ lỗ, vắng bóng không khí tranh cử sôi nổi có lựa chọn của toàn xã hội, một cuộc bầu cử nhạt nhẽo, đơn điệu, đáng xấu hổ với người nước ngoài, đáng tự vấn lương tâm của kẻ lãnh đạo thời mở cửa và hội nhập.

Đêm trước ngày 493 đại biểu quốc hội mới tề tựu tại thủ đô để vào lăng viếng ông Hồ Chí Minh, Bộ công an đã huy đông cả một đội quân đặc nhiệm,với súng đạn lớn nhỏ, dùi cui, hơi cay, xe thùng, xe tải càn quét tàn bạo gần một nghìn dân oan đang đòi lại quyền sở hữu nhà đất hợp pháp bị bọn cường hào mới là quan chức cộng sản địa phương chiếm đoạt bằng quyền lực thô bạo. Tội ác mới chồng lên tội ác cũ, quốc hội mới khoá 12 khai mạc trong một cuộc ''chiến tranh một chiều'' bằng bạo lực đối với những người cùng khổ nhất trong xã hội, chà đạp nhân phẩm của lương dân oan trái mà lẽ ra họ phải có trách nhiệm tiếp cận để tìm hiểu, tháo gỡ vướng mắc và giải quyết.

Có đại biểu quốc hội nào dám đứng dậy chất vấn bộ công an về hành động thô bạo mất lòng dân trên đây, khi tin xác thực là có người dân bị công án đánh chảy máu, vỡ đầu, có người bị đánh sái chân sái tay, bị ngất xỉu, bị ném lên xe tải như súc vật ?

Và có đại biểu nào dám đứng thẳng dậy chất vấn người cầm đầu chính phủ về sự kiện ngày 9 tháng7 mới đây tàu chiến Trung quốc bắn chết ngư dân nước ta tại vùng biển Trường Sa, dư luận quốc tế đưa tin sôi nổi, và nhân sự kiện này yêu cầu công khai hoá, minh bạch hoá tất cả những tổn thất trên đất liền và trên biển qua các hiệp định Việt - Trung năm 1999 và năm 2000, đến nay vẫn bị giấu kín các bản đồ kèm theo văn kiện.
Trong thời mở cửa, hội nhập, công khai, minh bạch, không thể cứ che che giấu mãi nhân dân và công luận.

Theo dõi trên truyền hình những phiên họp đầu quốc hội khoá 12 sao mà cổ lỗ nặng nề. Màn bầu chủ tịch Quốc hội, bầu Chủ tịch nước ,rồi bầu Thủ tướng hình thức, rỉnh rang. Đúng là đóng kịch gượng gạo, vô duyên. Mấy vị đó đều được phân vai vế chia nhau ngôi thứ, tử đại hội đảng 10 hơn 1 năm trước cho nhiệm kỳ 5 năm, đã nhận việc hơn 1 năm rồi, nay lại bầy trò bầu cử, mỗi vị đều nguyên vị, không có ai ứng cử , tranh cử, vậy mà vẫn cứ giới thiệu ''danh sách'' (!), rồi trao đổi ý kiến cả buổi ở từng đoàn, rồi xếp hàng bỏ phiếu ''độc diễn'', đúng là diễn trò để chụp ảnh, quay phim, mất thì giờ vô tội vạ, đáng xấu hổ khi bao nhiêu việc khác thiết thực cần làm. Người ta vẫn làm theo kiểu cũ, thời cửa đóng then cài, sau bức màn tre, thành cố tật, bất cần người dân trông thấy, người các nước khác trông vào ! Thật là lạc lõng, lạc điệu với thời cuộc, lạc điệu với thế giới văn minh.

Rồi đúng vào dịp khai mạc quốc hội khoá 12, vụ PMU 18, vụ án số một trong 20 vụ tham nhũng lớn nhất được đưa ra xử ngày 1 tháng 8, sau 19 tháng ngâm tôm. Lại một trò cười ra nước mắt của 493 đại biểu nhân dân, vì 8 kẻ tội phạm chính từng bị truy tố về tham nhũng thì nay chỉ còn bị xử về 2 tội ''đánh bạc'' và ''đút lót''. Vụ án đã được uốn nắn lại cho vừa khuôn khổ cần thiết; 3 triệu 6 đôla cá cược được hạ xuống là hơn 700 ngàn đôla, Bùi Tiến Dũng thoát khỏi tội tham nhũng lớn có thể bị mất đầu, vì không có bằng chứng tiền công quỹ bị moi móc, vì người đại diện WB (Ngân hàng thế giới) cũng thừa nhận là không có dấu vết như thế. Có thể chính cơ quan điều tra của bộ công an theo lệnh trên đã giúp Bùi Tiến Dũng chùi sạch mép, để không còn dấu tích ăn vụng hàng mấy triệu đôla công quỹ. Dũng chỉ cần khai tỉnh bơ đó là tiền riêng vay mượn bạn bè thân quen. Vì sao ? Vì Dũng là kẻ thân tín, coi như người nhà của ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh, vì Dũng được ông Mạnh tin cậy gửi gắm cả con gái và con rể, để hai quý nhân này là '' tay hòm chìa khoá'', nghĩa là Chánh văn phòng và phó văn phòng của ''Dũng - Tổng''. Có đại biểu nào lên tiếng về kiểu cách chống tham nhũng độc đáo đến vậy ?

Và có ai dám đặt vấn đề tư cách đại biểu của cậu ''hoàng tử cộng sản'' Nông Quốc Tuấn con trai ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh, từng bị đa số đại biểu đại hội X đảng CS gạt bỏ khỏi danh sách do ông Mạnh tiến cử, thế mà kỳ này ông Mạnh vẫn cố nhồi nhét lấy được, sau khi đổi chỗ bỏ phiếu của Tuấn từ Hànội lên Lạng Sơn để ăn chắc. Cứ như Kim Nhật Thành chuẩn bị cho quý tử Kim Chính Nhất nối ngôi ! Cũng là lạc điệu.

Ngày 24-7 mới rồi khi nhậm chức ông Triết và ông Trọng đều long trọng hứa xây dựng nền dân chủ pháp trị, một chế độ nghiêm theo Hiến pháp và luật pháp do dân vì dân. Thế nhưng những chuyện tức thì xảy ra nhãn tiền tại quốc hội và quanh quốc hội cho thấy vẫn có những khoảng cách khá xa giữa lời hứa và việc làm. Có quá nhiều điều lạc điệu với đổi mới và hội nhập.

Họp Trung ương đảng và Quốc hội nhạt nhẽo giữa mùa hè oi bức, dân ta chỉ tìm vui ở những trận đá bóng để hy vọng, để rồi cũng lại thất vọng .Nền đá bóng nhích lên khá nhưng vẫn ở vị trí 117 của thế giới do virus tham nhũng xâm nhập nặng nề. Mong rằng Quốc hội đặt chỉ tiêu phấn đấu để nước ta không còn xếp thứ 146 về dân chủ 138 về tự do báo chí, thứ 125 về rủi ro trong đầu tư, đèn đỏ về chất lượng đại học...

Lại phải chờ 5 năm nữa ? Để không còn là quốc hội của đảng, do đảng, vì đảng. Để có tự do ứng cử thật sự. Để không còn duy nhất một người tự ứng cử trúng cử. Để không còn dẹp dân, xúc dân để mừng quốc hội mới mở cửa. Để không còn hoàng tử cộng sản nối ngôi. Để chống tham nhũng không còn kiểu tài tử, tuỳ tiện làm trò cười, chạy tội cho nhau. Để đổi mới ra đổi mới. Hội nhập ra hội nhập.

Để tiếp nhận ngay thật và lương thiện những giá trị quý báu nhất của thế giới văn minh: tự do, dân chủ, bình đẳng, tôn trọng hiến pháp, luật pháp, tôn trọng nhân quyền, từ đó vươn lên những thứ hạng cao của thế giới về mọi mặt của cuộc sống.

Bùi Tín

Dân biểu Loretta Sanchez gởi thư yêu cầu Chủ tịch Triết giải thích về việc công an dùng bạo lực đối với những người biểu tình trước Quốc hội 2

Thưa Chủ tịch Triết

Tôi viết (lá thư này) để bày tỏ sự thất vọng sâu xa của tôi về cách đối xử với những người biểu tình ôn hòa tại Tp. HCM ngày 18/7/07. Theo tôi biết thì có khoảng 1500 công an Việt Nam đã được điều động để phá vỡ một cuộc toạ kháng ôn hòa của 1700 nông dân. Tôi đã đọc những báo cáo cho biết khoảng 30 nông dân đã bị thương nặng vì hành vi bạo động của công an.

Là một Dân biểu Quốc hội đại diện cho một cộng đồng đông đảo của người Mỹ gốc Việt, tôi rất lo ngại về những báo cáo công an dùng bạo lực tại cuộc toạ kháng. Tôi đặc biệt lo ngại hơn khi mà ông vừa mới đến thăm Tổng thống Bush vào ngày 22/6, và ông ấy đã bày tỏ cho ông biết sự quan trọng của nhân quyền trong quan hệ hữu nghị giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Đặc biệt là Tổng thống Bush đã tuyên bố trong buổi họp báo chung với ông là ông ta đã nói với ông điều sau đây:


"Tôi cũng đã xác định rất rõ ràng là để cho những quan hệ được phát triển sâu đậm hơn, điều quan trọng là những người bạn của chúng tôi có một quyết tâm mạnh mẽ về nhân quyền, tự do và dân chủ. Tôi đã giải thích sự tin tưởng mạnh mẽ của tôi là xã hội được giàu đẹp hơn khi người dân được phép bày tỏ tư tưởng của họ một cách tự do hay được tự do hành đạo."


Lời tuyên bố này liên quan đến tầm quan trọng của nhân quyền đối với Hoa Kỳ, là lời tuyên bố tiếp theo sau bản thông cáo chung giữa ông và Tổng thống Bush ngày 17/11/06. Bản thông cáo chung này cũng lại đề cập đến tầm quan trọng của nhân quyền:


"Tổng thống Bush đã giải thích Chiến lược An ninh Quốc gia của Hoa Kỳ, mà Chiến lược này đã nhấn mạnh tầm quan trọng của nền hoà bình thế giới và sự ổn định phát triển trong tất cả các quốc gia có sự tôn trọng hoàn toàn cho nhân quyền và những quyền tự do căn bản. Chủ tịch Triết đã báo cho Tổng thống Bush biết về những luật lệ và quy định được công bố mới đây về tự do tôn giáo đang được thi hành trên khắp các địa phương tại Việt Nam. Cả hai nhà lãnh đạo cũng đã ghi nhận tầm quan trọng của việc tiếp tục làm cho tiến triển vấn đề đối thoại nhân quyền song phương, và tái xác nhận rằng điều đó nên được thực hiện với một thái độ cởi mở, xây dựng và có kết quả”.


Qua những trao đổi về tầm quan trọng của nhân quyền trong buổi hội kiến hồi tháng 11/06 và tháng 6/07 giữa ông và Tổng thống Bush, tôi cảm thấy thất vọng và bực mình bởi những báo cáo về việc công an hành xử tàn bạo tại Sài Gòn vào ngày 18/7/07. Tôi muốn được thấy nhà nước Việt Nam chú ý một cách nghiêm túc hơn về vấn đề nhân quyền. Những báo cáo liên tục về việc vi phạm nhân quyền tại Việt Nam trong vài tháng vừa qua, là điều thất bại trong việc thuyết phục nhân dân Hoa Kỳ rằng nhà nước Việt Nam có những tiêu chuẩn căn bản về nhân quyền mà các đối tác thương mãi và các thành viên của cộng đồng thế giới mong đợi.

Tôi muốn được nghe thẳng từ ông tại sao những hành vi bạo động này đã được công an Việt Nam xử dụng đối với những người biểu tình ôn hòa.

Kính thư
Loretta Sanchez
Dân biểu Hạ viện

Đồng kính gởi:
Bà Condoleezza Rice, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao