Thứ Tư, 25 tháng 7, 2007

Dân biểu tình vì dân chủ

Chính quyền trong nước cho biết họ đã “thuyết phục” được bà con biểu tình chống tham nhũng, bất công ở Sài Gòn trở về nguyên quán cho địa phương giải quyết. Ðồng bào biểu tình trong suốt tháng trời, từng ngày một số người càng đông hơn. Trong thời gian đó đảng cộng sản luôn miệng nói bà con hãy trở về địa phương nhưng không ai nghe. Ấy thế mà mô bữa lúc nửa đêm lại được “thuyết phục” và bỗng dưng nghe lời răm rắp. Thế thì người ta đã thuyết phục như cách nào mà hay như vậy?

Những cuộc biểu tình gần đây ở Hà Nội cũng như ở Sài Gòn cho thấy người Việt mình giờ đã khôn lắm. Năm xưa ở Thái Bình, nông dân đã tấn công cả các trụ sở công an, gây tình trạng vô chính phủ ở nhiều làng xã máu đã đổ, nhiều người đã chết và bị bắt mất tích. Ở Thọ Ðà, nông dân biểu tình đã chặn đường, đốt xe, đánh trả công an. Năm nay đồng bào biểu tình ở Hà Nội hay Sài Gòn biết không thể lấy trứng chọi với đá, họ chỉ đi tay không, hoàn toàn bất bạo động. Nhiều người quan sát chê là bà con biểu tình đông thì đông thật nhưng không có tổ chức; họ thấy một khuyết điểm là không có lãnh đạo. Lúc đầu chỉ có dưới trăm người, từ mấy tỉnh Tiền Giang, Long An, Ðồng Nai, sau dần dần mới tăng lên từng ngày một, mỗi ngày thêm vài tỉnh tham dự. Không ai điều động, không ai phối hợp, nhiều người đến dự biểu tình vào ban ngày, đến tối lại về nhà bà con ngủ trọ! Như vậy, chưa gọi là một phong trào chống đối chế độ được.

Nhưng đứng về phía chính quyền cộng sản chắc họ phải nhìn thấy chính tình trạng “thiếu tổ chức” đó mới đáng lo sợ. Người dân tự động đứng lên, không cần ai “lãnh đạo,” chứng tỏ dân ở khắp nơi đang ôm một mối uất hận âm ỉ từ mấy chục năm nay chưa nguôi. Cho nên không cần ai tổ chức, không lãnh đạo, không phối hợp, mà hàng ngàn dân chúng từ mấy chục tỉnh, thành kéo nhau về thành phố cùng kêu lên một tiếng như nhau. Tại sao có tình trạng bột phát như vậy? Gốc rễ phải nằm sâu dưới cái bề mặt bằng phẳng có vẻ an toàn của chế độ. Sau khi đám biểu tình bị dẹp, những ông kẹ ở địa phương chắc đang vỗ bụng hả hê, ăn khao mừng chiến thắng. Nhưng bộ đầu não ở trung ương chắc không thể ngủ yên được. Cái gì đã gây nên những mối uất hận lớn lao, chỉ chờ cơ hội là bột phát lên như thế?

Bà con ở nước ngoài còn có dư luận nghĩ rằng người trong nước biểu tình chỉ đòi hỏi những vấn đề cụ thể, như chuyện chiếm đất và đòi bồi thường đất; bà con chỉ lo nhu cầu cơm áo thôi chứ không ai đi biểu tình đòi tự do dân chủ cả. Nói như vậy là coi thường dân trí người Việt.

Người dân đi Thái Bình, Thọ Ðà liều mạng chống công an, nông dân biểu tình ở Hà Nội, Sài Gòn từ hơn hai chục năm qua không phải chỉ vì vấn đề cơm áo. Họ đứng dậy chính vì phản đối bị người cán bộ nhà nước đối xử bất công, bị cường hào áp bức, oan khuất quá mới phải kêu lên. Ở Thái Bình, ở Thọ Ðà ngày xưa và ở Hà Nội hay Sài Gòn bây giờ không ai đi biểu tình vì bị mất mùa gây đói kém. Những năm 1980 nhiều người chết đói ở Thanh Hóa, Thái Bình, cũng không ai biểu tình đòi ăn cả. Bây giờ cũng chưa thấy thanh niên tìm không ra việc đi biểu tình, hay vì thất nghiệp mà xuống đường. Người dân đi biểu tình vì bị oan ức, chứ không phải vì muốn ăn ngon mặc đẹp hơn. Những cuộc cách mạng xưa nay bùng lên thường vì người dân cảm thấy nhục, hơn là vì đói. Mà nỗi oan ức nhục nhã người dân đang chịu là do hệ thống chính trị của đảng cộng sản gây ra. Thứ nhất là guồng máy cai trị dựa trên bè đảng của những tay tham nhũng, không thể nào trong đồng đảng họ lại thanh toán lẫn nhau được. Thứ hai là người dân bị bịt miệng, không có tiếng nói. Cả hai nguồn gốc gây ra bất công và uất ức đó nằm trong hệ thống chuyên chính của đảng cộng sản. Người dân xuống đường không cần nêu các vấn đề chính trị như tự do ngôn luận, tự do hội họp. Nhưng các cuộc biểu tình bắt nguồn từ bế tắc chính trị đều là những vận động chính trị. Những người dân hiền lành chỉ nêu lên các mục tiêu ngắn hạn, những vấn đề cục bộ ở địa phương của họ, nhưng cả nước đều có những vấn đề như nhau chứ không riêng một địa phương nào. Cho nên hành động biểu tình cùng xảy ra khắp nơi chính vì nhu cầu tự do dân chủ. Nếu dân không được sống trong tự do dân chủ thì những căn nguyên gây ra nỗi oan ức không bao giờ chấm dứt!

Những người đi biểu tình không đòi các quyền tự do dân chủ mà lại chỉ đòi bồi thường đất đai vì không ai dại gì đụng tới những vấn đề cấm kị để công an có lý do hốt ngay lập tức! Ðồng bào đã khôn ngoan hành động hoàn toàn trong vòng luật pháp của đảng cộng sản. Ngay khi chỉ trích chính quyền địa phương đồng bào Tiền Giang còn căng biểu ngữ tố cáo cán bộ cấp dưới đã “đánh lừa đảng, đánh lừa dân.” Bà con coi đảng như một ông vua bị đám nịnh thần mê hoặc vậy! Nhưng ai cũng biết trong thực chất chính “ông vua” này cũng cùng một rọ với đám nịnh thần đó! Ðồng bào biểu tình đã khôn ngoan tự kiềm chế để tự bảo toàn mạng sống của mình. Ðiều này chứng tỏ bà con có ý thức rất cao về chính trị. Khi người dân có ý thức cao như vậy, mà nguồn gốc tạo ra oan ức, bất công không được giải tỏa thì dẹp xong một cuộc biểu tình không phải là đã yên thân.

Ðảng Cộng Sản Việt Nam có thể sẽ coi như họ đã chiến thắng sau khi dẹp bỏ được các đám đông biểu tình trong tuần này. Sẽ phải chờ nhiều tháng, nhiều năm nữa mới có người dám đi biểu tình nữa. Nhưng nếu chế độ còn tiếp tục chuyên chế thì sẽ không yên. Những vụ Thái Bình, vụ Thọ Ðà đã qua, đến những vụ ở Thanh Hóa, Hải Dương, Ðồ Sơn; bây giờ lại ở ngay Hà Nội và Sài Gòn. Sau mỗi lần đàn áp, đảng cộng sản có thể tạm yên được một thời gian. Họ có thể dùng nhiều thủ đoạn. Những người đứng đầu các cuộc phản kháng to gan nhất cũng có thể bị mua chuộc hay bị dọa nạt cho nản chí. Người nào đòi hỏi bồi thường đất đai, chính quyền có thể “hối lộ,” trả tiền đầy đủ cho họ im đi, không còn to tiếng nữa. Những người không chịu khuất phục thì bỏ tù hay bắt đem đi biến mất, thế là những người khác phải sợ. Nhưng mỗi lần dẹp yên như vậy chỉ giống như quét rác đẩy vô gầm giường. Có thể trấn áp, che giấu những nỗi oan ức được một thời gian, nhưng không tháo gỡ được căn nguyên khiến lòng dân cứ bất mãn hàng chục năm nay chưa dứt. Những nỗi oan khuất lại tiếp tục nung nấu, chỉ chờ dịp lại bùng lên, vì căn nguyên gây bất công oan ức vẫn tồn tại đó.

Muốn tháo gỡ được căn nguyên thì phải tự hỏi tại sao nỗi oán đã lên cao chồng chất hết năm này qua năm khác như vậy. Dễ thấy nhất là nạn cường hào tham nhũng lộng hành ở khắp nơi. Dân có kêu oan thì phủ bênh phủ, huyện bênh huyện, không ai tháo gỡ được. Phủ huyện bênh nhau vì tất cả ở trong cùng một băng đảng, phải dựa vào nhau mà tồn tại. Pháp luật chỉ áp dụng cho dân thường, còn cán bộ thì xử lý nội bộ trong đảng, người dân biết như thế.

Vậy làm cách nào để giải quyết được những cảnh tham nhũng, bất công cho người dân? Chỉ có một cách là cho người dân quyền bỏ phiếu chọn người cai trị họ. Ở từng địa phương một, từ xã lên đến huyện, đến tỉnh, dân có quyền tự do ứng cử, bầu cử, và bổ nhiệm hay bãi nhiệm các quan chức bằng lá phiếu. Chỉ khi nào những người cai trị lo sợ có ngày dân không còn tín nhiệm mình, thì lúc đó nạn tham nhũng, bất công mới giải được. Hệ thống chính trị của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay không dám chấp nhận thách đố này. Từ trên xuống dưới đều là “đảng cử dân bầu.”

Người dân đóng vai con giun bị dầy xéo bao nhiêu năm, bây giờ quẫy lên, nhưng không ai giải quyết được, vì cả hệ thống chính trị của đảng cộng sản không có cơ chế nào giúp giải quyết các vấn đề đó. Một điều đáng buồn nôn là trong suốt thời gian đồng bào gần 20 tỉnh và thành phố miền Nam đi biểu tình chống tham nhũng, bất công, không hề thấy một đại biểu Quốc Hội nào đến ủng hộ, hay ít nhất là thăm viếng. Không ai nói một câu, không ai viết một bài nào bàn về những vấn đề mà người dân đang khiếu kiện! Ðại biểu Quốc Hội chỉ là những công chức do đảng cộng sản bổ nhiệm, chính họ nằm trong cái hệ thống đảng trị đó. Cái chế độ tự xưng là “dân chủ gấp vạn lần tư sản” nó dân chủ như thế đó! Ðến những người lãnh lương làm đại biểu cho dân mà còn như vậy, thì người dân trông cậy vào ai?

Cho nên gần đây ở trong nước phong trào đòi tự do dân chủ đang dâng lên sôi nổi không phải vì có nhiều nhà trí thức bỗng dưng rảnh rỗi, có thời giờ viết tuyên ngôn và lập tổ chức, gây phong trào. Những người như bà Lê Thị Công Nhân, ông Nguyễn Văn Ðài, ông Nguyễn Văn Lý, ông Nguyễn Tấn Hoành bỗng nhiên cùng lên tiếng đòi dân chủ tự do một loạt, là vì họ sống bên cạnh người dân bình thường, và họ được nghe rõ những nỗi oan ức trong lòng dân. Suốt nửa thế kỷ trong chế độ cộng sản ở nước ta chưa bao giờ có nhiều phong trào đòi dân chủ tự do như hai ba năm gần đây. Chưa bao giờ phong trào công nhân đình công lại lên mạnh như mấy năm gần đây. Chưa bao giờ có nhiều thanh niên, sinh viên bày tỏ ý kiến công khai trên mạng lưới phê phán người cầm quyền như bây giờ. Ðó là những dấu hiệu của một xã hội bất ổn, đang chờ thay đổi. Hay nói như các người Mác xít, cả xã hội đang mang bào thai của một cuộc cách mạng.

Ai có thể đoán được bao giờ thì thay đổi? Rất khó tiên đoán lịch sử. Không ai đoán trước được vụ khủng bố ngày 11 Tháng Chín xảy ra. Mà đến những biến cố lớn hơn, như vụ bức tường Berlin sụp đổ, các cơ quan tình báo đầy đủ tin tức nhất mà cũng không đoán được. Không ai có thể ngờ các nước cộng sản Ðông Âu tan rã nhanh như vậy. Ông Gorbachev, người cũng nắm vững các tin tức về tình trạng nước Nga và Liên Bang Xô Viết, nhưng cũng không đoán trước được những cuộc cải tổ để cải thiện nhằm củng cố chế độ cộng sản của ông sau cùng chấm dứt một guồng máy cai trị đã kéo dài trên 70 năm. Khi những nhà trí thức Tiệp viết tuyên ngôn đòi dân chủ hồi 1977, đảng Cộng Sản Tiệp Khắc cũng coi họ chỉ là những anh bất mãn chuyên nghiệp, bắt bỏ tù một loạt là yên. Khi công nhân ở bến tàu Gdansk nhúc nhích đòi cải thiện công việc, các lãnh tụ Cộng Sản Ba Lan cũng chỉ nghĩ tới các biện pháp đã dùng ở Poznan hơn 20 năm trước, là đàn áp tàn bạo thẳng tay.

Nhưng các biến cố lớn trong lịch sử đều được nung nấu âm ỷ từ nhiều năm chờ cơ hội bùng lên. Các nhà trí thức Tiệp hay các người lao động ở Ba Lan không phải tự dưng nổi hứng mà lên tiếng đòi các quyền lợi vật chất và tinh thần của họ. Họ sống giữa lòng xã hội, họ lắng nghe, và sau cùng chính áp lực của cả xã hội thúc đẩy họ phải đứng lên... Trong cuộc biểu tình ở Thiên An Môn năm 1989, chính các ký giả làm cho báo chí nhà nước cũng đi biểu tình cùng các sinh viên và công nhân, vì họ cũng cảm thấy nhục nhã khi phải đóng vai hề làm quân cờ cho đảng cộng sản sai khiến. Có lúc, tất cả mọi người cùng có nhu cầu ngửng đầu, đứng lên, cùng một lúc.

Bây giờ ở Việt Nam cũng đang có hiện tượng như vậy. Những nông dân ở Thái Bình, Hải Dương, ở Tiền Giang, Ðồng Nai cũng như các thanh niên trí thức ở Hà Nội và Sài Gòn cùng cảm thấy một điều: Không thể im lặng mãi được. Không thể chịu nhục mãi như thế được.

Ai đoán trước được chế độ cộng sản ở Việt Nam sẽ kéo dài cho đến bao giờ? Rất khó đoán. Nhưng có một điều chúng ta có thể đoán, là sẽ tới lúc ở nước Việt Nam không còn chế độ cộng sản nữa. Dù không biết chế độ tồn tại được bao lâu, nhưng chúng ta biết gió đang đổi hướng.

Ngô Nhân Dụng
(Người Việt)

Miễn Visa, một cạm bẫy tinh vi của Việt cộng.

Cả hơn tháng nay có mấy người quen đến «chơi hay đến thăm» gia đình tôi và lần nào tôi cũng có nghe bàn đến chuyện về Việt nam được «miễn Visa». Tin nầy thì chúng tôi đã biết từ ngày ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết tuyên bố trong thời gian đi Mỹ vừa qua. Sở dĩ tôi viết bài nầy là muốn gửi đến những người quen biết đến «chơi hay đến thăm», nếu có đọc qua, thì mỗi lần đưa tin «miễn Visa» cũng xin nói đến mưu mô thâm độc quỷ kế, một cạm bẫy tinh vi của Việt cộng trong chiến thuật nầy.

1. Chủ trương lấy tiền và kiểm soát người tỵ nạn cộng sản.

Trước đây Việt cộng nghĩ rằng vấn đề chu cấp Visa nhập cảnh sẽ là chiến thuật hiệu nghiệm trong việc kiểm soát cộng đồng Việt kiếu tại nước ngoài. Các toà đại sứ Việt cộng được lệnh phải dễ dãi với Việt kiều mỗi lần muốn về tham quan trong nước. Ban đầu toà Đại sứ yêu cầu kiều dân muốn về Việt nam phải đích thân đến toà đại sứ để khai lý lịch tường tận qua «ba đời bốn kiếp» của mình. Lối khai lý lịch «ba đời bốn kiềp» chẳng thu hút được số đông du khách Việt kiều, nên Việt cộng liền cho ra một loạt khai lý lịch «nhẹ nhàng» hơn, nhưng số người Việt tỵ nạn cộng sản vẫn còn thưa thớt.

Thấy vậy, Việt cộng liền cho phép các hãng du lịch máy bay thay mặt đương đơn xin Visa trực tiếp với toà Đại sứ Việt cộng, nghĩa là không cần vào lời khai lý lịch người xin Visa nhập cảnh. Kế hoạch nầy, ngoài việc toà Đại sứ Việt cộng thu thêm được ít đô-la, chứ không cách nào kiểm soát và kiềm chế được người tỵ nạn cộng sản. Có chăng chỉ được vài tên hoặc là thành phần thiếu hiểu biết, hoặc là những tên trong các băng đảng «ăn cháo đá bát», chuyên nghề đâm lén sau lưng các đồng liêu tại nước ngoài đứng ra xin làm điểm chỉ mật báo mà thôi. Bằng chứng những cuộc chống đối Việt cộng tại hải ngoại hôm nay đã trả lời trực tiếp nói lên sự thất bại ê chề trong các kế hoạch xin Visa nhập cảnh của Việt cộng.

2. Miễn Visa, sự giải thích vòng vo của Việt cộng.

Không được kế hoạch nầy thì có kế hoạch khác. Miễn sao kiểm soát được dân tỵ nạn cộng sản để lủng đoạn các cộng đồng người Việt hải ngoại là thượng sách. Đó là kế hoạch «Miễn Visa» cho tất cả những người Việt nam tại nước ngoài như chủ tịch Nguyễn minh Triết tuyên bố qua các diễn giải vòng vo sau đây.

Theo chủ tịch Hội Liên Lạc với người Việt nam hải ngoại tại Saigon thì «Việc bỏ thị thực cũng phải đi kèm với một số thủ tục, ví dụ không cần xin thị thực nhập cảnh nhưng mà chắc chắn cũng phải có một cái gì để xác nhận là có nguồn gốc Việt Nam. Bởi vì đa số người Việt Nam ở nước ngoài đều mang quốc tịch nước ngoài, thì không phải cứ cầm passport nước ngoài vào một cái là được mà còn phải có một thủ tục đi kèm, đó là cái giấy xác nhận nguồn gốc Việt Nam. Và cái giấy xác nhận nguồn gốc hiện nay thì do hiện nay ở Bộ Ngoại Giao, các đại sứ quán của chúng ta là coi như là có cái hướng dẫn để mà thức hiện việc này. Tức nhiên là đối với mỗi nước thì luật quốc tịch nó gắn liền với luật pháp quốc tế, và như vậy mình phải làm việc song phương. Thí dụ đối với kiều bào ở Mỹ thì làm việc với chính phủ Mỹ, kiều bào ở Pháp thì mình làm việc với chính phủ Pháp vân vân…Cần phải chuẩn bị song phương tức là Việt Nam với các nước là phải thông cái vấn đề này. Còn bây giờ kiều báo có thể hỏi đại sứ quán Việt Nam tại các nước, tại vi đại sứ quan Việt Nam ở tại các nước là cái nơi sẽ phải giải thích và hướng dẫn những chi tiết cụ thể. Ở thánh phố Hồ Chí Minh thì có Ủy Ban Về Người Việt Nam Nước Ngoài là cái nơi cung cấp giấy xác nhận nguồn gốc Việt Nam.»

Theo ông Lê quốc Hưng, phó giám đốc thường trực sở Ngoại vụ Saigon thì «Vấn đề miễn thị thực là cho những người có gốc Việt Nam, chứ còn bây giờ hai người đều cầm passport Mỹ, có người mình cho vào có người mình không cho vào, là bởi vì cái người mình cho vào là người có gốc Việt Nam thì nó phải có cái gì xác nhận là gốc Việt Nam chứ. Dù là anh mang quốc tịch nước ngoài nhưng anh là người có gốc Việt Nam, và định nghĩa thế nào là người có gốc Việt Nam thì cái việc đó sẽ phải có những hướng dẫn cụ thể. Khi tôi nói đến nghị quyết ba mươi sáu của đảng có nghĩa là đối với tất cả bà con Việt kiều ở nước ngoài. Bà con người Việt, bà con gốc Việt, chứ không chỉ riêng Việt kiều ở Mỹ. Ở đâu có người Việt Nam thì đều được hưởng quí chế đó hết cả. Để làm được cái chuyện đó thì nó phải là đồng bộ, nó phải tất cả các cơ quan ban ngành, nó phải đi từng bước. Tôi lấy vị dụ như bây giờ chuẩn bị chúng tôi đang phải làm cái chuyện là giải quyết cho bà con về nước không cần visa. Nhưng bây giờ những người Việt Nam về nước thì mới không cần visa, chứ còn những người quốc tịch khác thì vẫn phải visa chứ. Như vậy để xác định người nào là người Việt Nam thì đấy là chuyện mà chúng tôi đang cố gắng nỗ lực để tìm ra một phương án tối ưu. Ví dụ như là bà con có thể đến đăng ký là người Việt Nam hay thế nào đó, và chúng tôi sẽ phải cấp một giấy tờ gì đấy. Thì trên cơ sở những cái giấy tờ đó thì bà con có thể về nước yên tâm và không cần phải visa nữa.».

3. Miễn Visa, một vấn đề cần khai triển.
Theo nhà báo Nguyễn Cần, cư ngụ tại tiểu bang California là nơi có một cộng đồng Mỹ gốc Việt đông nhất Hoa Kỳ đã đưa ra một nhận xét đáng chú ý : «Người nào giữ passport của nước nào thì trên thực tế đương nhiên coi như người đó có quốc tịch đó. Nhưng bây giờ mình ở Mỹ về chẳng hạn thì mình phải có hai loại giấy tờ, thứ nhất là phải có passport của Mỹ, cái giấy tờ thứ hai mà muốn được khỏi visa thì phải có thêm một giấy chứng minh mình là người Việt Nam. Đó là một vấn đề».

Người viết rất tiếc nhà báo Nguyễn Cần không khai triễn «vấn đề» đó ra sao, nên tiện dịp tôi cần tiếp tay khai triễn «vấn đề» đó để bà con Việt nam, những người không cộng sản tại Bỉ đừng quá nhẹ dạ mà sẽ bị xập bẫy Việt cộng trong việc xin thêm «một giấy chứng nhận mình là người Việt nam» để có một «Miễn Visa 5 năm».

Sở dĩ trong bài nầy tôi muốn nhắc riêng đến bà con người Việt tỵ nạn cộng sản tại Bỉ, nguyên do cũng vì bấy lâu một số đông bà con đã lên toà Đại sứ Việt cộng vô tình đóng thuế xin thị thực tờ Giấy Khai Sinh mỗi lần cưới hỏi, mà các lãnh tụ các hội đoàn tôn giáo và chính trị tại xứ nầy không dám nhúc nhích. Các ngài lãnh tụ không «làm chính trị» hoặc có «làm chính trị hai mang» đã im thin thít để được về Việt nam thuê con gái vị thành niên và đàn bà Saigon-Hànội đấm bóp !. (Một bọn hèn như lũ chó dại).

Thực ra người viết chưa biết Việt cộng hiến kế cách khai lý lịch «ba đời bốn kiếp» để xin chứng thư Miễn Visa sẽ ra sao, nhưng một ý nghĩ thô thiển nhứt là :

a) Khi bạn đưa đơn xin «xác nhận mình là người Việt nam» tức là bạn gián tiếp thối thác quyền công dân bạn là người dân Bỉ, bởi lẽ theo hiến pháp Bỉ thì người dân không có quyền mang hai quốc tịch. Một việc làm tuy ngoài ý muốn của bạn, nhưng khi hữu sự về phương diện chính trị sự nhập tịch Bỉ của bạn sẽ là vấn đề.

b) Mặt khác bạn tự động «xin xác nhận bạn là người Việt nam» thì mọi thủ tục hành chánh và pháp lý bạn phải tuỳ thuộc vào Việt cộng và chính quyền Bỉ không có quyền viện dẫn lý do để can thiệp cho bạn được, dù cho có chuyện Việt cộng khủng bố và áp đặt lên bạn những tội vạ vô căn cứ.

Vậy tôi trân trọng xin các chủ biên báo chí và giám đốc diễn đàn điện tử đăng tải cho bà con trong cộng đồng tỵ nạn cộng sản điều nghiên kỹ càng khi tự động nghe theo kế hoạch «Miễn Visa» cuả Việt cộng. Tôi chân thành cám ơn.

Lê Hùng Bruxelles.

Cái bẫy "xác minh nguồn gốc Việt Nam để được miễn thị thực visa" của CSVN
Quê Hương Chùm Khế Ngọt Ngào
Bản-tin ngày 19-7-2007 của đài Á Châu Tự Do RFA có phỏng vấn những thắc mắc về qui-định xác minh nguồn gốc Viêt nam để được miễn thị thực visa.

Nghe qua bản-tin thì vấn-đề xin xác-minh về nguồn-gốc Việt-nam sẽ được hiểu như sau:

Xác-minh nguồn-gốc Việt-nam tức là người đứng đơn xin minh-xác mình là nguời Việt-Nam thực-sự. Giấy xác-minh nầy sẽ do Tòa-Đại-Sứ nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-nghĩa Việt-Nam cấp ; như vậy việc minh-xác nầy sẽ là một chứng-minh hết-sức hoàn-mỹ của chánh-quyền nước CHXHCNVN với thế-giới là: Người đứng đơn đã xin chánh-thức minh-định mình là người công-dân của nước CHXHCNVN vậy.

Như vậy người xin được làm công-dân nước CHXHCNVN khi trở lại VN với bất cứ một lý-do gì khi có việc lôi-thôi giữa cá-nhân với cá-nhân hay với các tổ-chức ở trong nước ; hay xa hơn nữa là với chánh-quyền Việt-Cộng thì sẽ do chánh-quyền quốc-nội hoàn-toàn xử-lý số mạng của quí-vị mặc dù quí-vị đang có quốc-tịch ngoại-quốc.

Cái bẫy nhỏ nầy là vậy đó, chỉ vậy thôi.

Nếu quí-vị nào cảm thấy qua nghị-quyết 36 đã thấy và ngửi được mùi quê-hương là chùm khế ngọt thì xin hãy vui lòng phấn-khởi hồ-hởi vô đơn xin xác-minh mình là người công-dân nguyên-gốc của nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam vậy.

Nguồn-Gốc rõ-Ràng

Nguồn-gốc ngoại-kiều được rõ-ràng
Là điều hạnh-phúc quá thênh-thang
Ăn trên trong lúc vòng lao-lý
Ngồi trước khi chờ án-lệ làng
Xác-nhận Công-dân người Việt-Tộc
Chứng-minh chánh-sách phỉ đàng-hoàng
Ai ơi! Khế ngọt nguyên chùm chín
Cố-quốc mau về cúng phát-tang

Tiểu Bảo
23-7-2007
(@take2tango.com)




Những thắc mắc về quy định xác minh nguồn gốc Việt Nam để được miễn thị thực visa
2007.07.19
Thanh Trúc, phóng viên đài RFA

Hôm thứ Hai vừa qua, ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do phát thanh một bài do Thanh Trúc thực hiện có nội dung liên quan đến lời công bố của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết lúc công du Hoa Kỳ hồi tháng Sáu là bắt đầu từ tháng Chín năm nay, kiều bào ở hải ngoại về thăm nhà sẽ được miễn visa.

Điều này có nghĩa là không riêng người Việt ở Hoa Kỳ mà ở khắp nơi trên thế giới được miễn thủ tục xin thị thực chiếu khán trước rồi mới được nhập cảnh Việt Nam như trước giờ.

Sau khi bài được phát đi, qua đó phỏng vấn tiến sĩ Lâm Bạch Vân, chủ tịch Hội Liên Lạc Với Người Việt Nam Ở Nước Ngoài tại thành phố Hồ Chí Minh, và ông Lê Hưng Quốc, phó giám đốc thường trực Sở Ngoại Vụ thành phố Hồ Chí Minh, Thanh Trúc nhận được khá nhiều ý kiến thắc mắc của thính giả.

Để câu chuyện được rõ ràng hơn, mời quí vị nghe lại lời giải thích của tiến sĩ Lâm Bạch Vân cũng như của ông Lê Hưng Quốc:

Tiến sĩ Lâm Bạch Vân: Việc bỏ thị thức cũng phải đi kèm với một số thủ tục, ví dụ không cần xin thị thực nhập cảnh nhưng mà chắc chắn cũng phải có một cái gì để xác nhận là có nguồn gốc Việt Nam. Bởi vì đa số người Việt Nam ở nước ngoài đều mang quốc tịch nước ngoài, thì không phải cứ cầm passport nước ngoài vào một cái là được mà còn phải có một thủ tục đi kèm, đó là cái giấy xác nhận nguồn gốc Việt Nam.

Và cái giấy xác nhận nguồn gốc hiện nay thì do hiện nay ở Bộ Ngoại Giao, các đại sứ quán của chúng ta là coi như là có cái hướng dẫn để mà thức hiện việc này. Tức nhiên là đối với mỗi nước thì luật quốc tịch nó gắn liền với luật pháp quốc tế, và như vậy mình phải làm việc song phương. Thí dụ đối với kiều bào ở Mỹ thì làm việc với chính phủ Mỹ, kiều bào ở Pháp thì mình làm việc với chính phủ Pháp vân vân…

Cần phải chuẩn bị song phương tức là Việt Nam với các nước là phải thông cái vấn đề này. Còn bây giờ kiều báo có thể hỏi đại sứ quán Việt Nam tại các nước, tại vi đại sứ quan Việt Nam ở tại các nước là cái nơi sẽ phải giải thích và hướng dẫn những chi tiết cụ thể. Ở thánh phố Hồ Chí Minh thì có Ủy Ban Về Người Việt Nam Nước Ngoài là cái nơi cung cấp giấy xác nhận nguồn gốc Việt Nam.

Vấn đề miễn thị thực là cho những người có gốc Việt Nam, chứ còn bây giờ hai người đều cầm passport Mỹ, có người mình cho vào có người mình không cho vào, là bởi vì cái người mình cho vào là người có gốc Việt Nam thì nó phải có cái gì xác nhận là gốc Việt Nam chứ. Dù là anh mang quốc tịch nước ngoài nhưng anh là người có gốc Việt Nam, và định nghĩa thế nào là người có gốc Việt Nam thì cái việc đó sẽ phải có những hướng dẫn cụ thể.

Ông Lê Hưng Quốc: Khi tôi nói đến nghị quyết ba mươi sáu của đảng có nghĩa là đối với tất cả bà con Việt kiều ở nước ngoài. Bà con người Việt, bà con gốc Việt, chứ không chỉ riêng Việt kiều ở Mỹ. Ở đâu có người Việt Nam thì đều được hưởng quí chế đó hết cả.

Để làm được cái chuyện đó thì nó phải là đồng bộ, nó phải tất cả các cơ quan ban ngành, nó phải đi từng bước. Tôi lấy vị dụ như bây giờ chuẩn bị chúng tôi đang phải làm cái chuyện là giải quyết cho bà con về nước không cần visa. Nhưng bây giờ những người Việt Nam về nước thì mới không cần visa, chứ còn những người quốc tịch khác thì vẫn phải visa chứ.

Như vậy để xác định người nào là người Việt Nam thì đấy là chuyện mà chúng tôi đang cố gắng nỗ lực để tìm ra một phương án tối ưu. Ví dụ như là bà con có thể đến đăng ký là người Việt Nam hay thế nào đó, và chúng tôi sẽ phải cấp một giấy tờ gì đấy. Thì trên cơ sở những cái giấy tờ đó thì bà con có thể về nước yên tâm và không cần phải visa nữa.

Câu hỏi mọi người nêu lên ở đây là để được miễn visa mà phải chứng nhận mình là người gốc Việt Nam thì phương cách khai báo ra sao, dựa trên tiêu chuẩn nào. Một thính giả còn email cho Thanh Trúc, bày tỏ e ngại rằng qui định vừa nói có thể tạo cơ hội để nhân viên sứ quán Việt Nam tại các nước gây khó dể người xin xác minh không, và liệu có yêu cầu người xin xác minh phải khai báo lý lịch không?

Thủ tục đi kèm
Nhà báo Nguyễn Cần, cư ngụ tại tiểu bang California là nơi có một cộng đồng Mỹ gốc Việt đong nhất Hoa Kỳ, trình bày quan điểm chung chung ông nghe được từ khi có tin sắp bãi miễn visa cho Việt Kiều về thăm nhà.

Nhà báo Nguyễn Cần: Không có visa hay có visa thì một số người Việt ở đây vẫn gặp trở ngại khi về Việt Nam. Thứ nhất bảo là phải chứng minh nguồn gốc Việt Nam, thì đối với những người ở khu vực Đông Nam Á được nhập cảnh vào Việt Nam không cần visa thì dể rồi, ví dụ họ cho Thái Lan, Cambodia, Singapore, mình đưa passport của nước đó ra là đương nhiên họ cho vào.

Bởi vì người nào giữ passport của nước nào thì trên thực tế đương nhiên coi như người đó có quốc tịch đó. Nhưng bây giờ mình ở Mỹ về cẳng hạn thì mình phải có hai loại giấy tờ, thứ nhất là phải có passport của Mỹ, cái giấy tờ thứ hai mà muốn được khỏi visa thì phải có thêm một giấy chứng minh mình là người Việt Nam. Đó là một vấn đề

Cái khó khăn là bởi nếu như trên hộ chiếu có ghi tên Việt Nam và nơi sinh Việt Nam thì không cần có các loại giấy tờ nói tên. Mà thức ra thì hộ chiếu Việt Nam bây giờ là đổi tên hết rồi, tên Việt Nam không còn nữa. Rồi ở trên đó để nơi sinh Việt Nam nhưng mà có nhiều cái không có để. Thành ra chứng minh bằng cách nào?

Đem theo một cái khai sanh hay đem theo những giấy tờ gì còn lại. Nhiều người đi đã mưới năm hai mươi năm những giấy tờ đó họ vất đi hết rồi thì làm sao họ chứng minh được họ là quốc tịch Việt Nam. Ở đây tôi thấy dấu hiệu của họ là muốn như vậy thì mình có thể xin toà lãnh sự của Việt Nam ở đây xác nhận mình là người Việt Nam theo những giấy tờ mình chứng minh mình cầm theo là đủ.

Nhưng mà đa số người Việt ở đây không muốn đến toà lãnh sự Việt Nam ở bất cứ nơi nào trên đất Mỹ, có thể nói đến 90% sẽ không chịu làm công việc ấy. Thành ra trở ngại vẫn còn. Tôi có đọc tài liệu trong nước thì thấy hai việc khó khăn mà họ đang xét, thứ nhất là vấn đề an ninh, thứ hai là vấn đề tiền cấp visa đó.

Vấn đề an ninh thì còn cái thắc mắc là từ trước đến nay chính phủ Việt Nam có danh sách những Việt kiều không bao giờ được cho nhấp cảnh vào Việt Nam, xin visa là họ bác. Rồi có những người khi đã về tới Saigon họ không cho vô họ đẩy lui. Thành những trường hợp đó còn kho khắn hơn trước nữa.

Hồi trước mình gởi một cái đơn lên mình xin visa họ không cho là mình biết không được về. Bây giờ mình về tới Saigon rồi thị họ lật sổ đen ra họ thấy tên mình trong đó là họ tống mình về. Thành ra mình sẽ gặp khó khăn, mình không biết được mình có phải thuốc loại được cho về hay không cho về. Đó là những thắc mắc thông thường thôi, chứ còn thắc mắc nữa thì còn nhiều vấn đề lắm.

Trong khi đó ông Phan Thành, Việt kiều Canada, hiện là chủ tịch Hội Doanh Nghiệp Người Việt Nam Ở Nước Ngoài tại Saigon, trả lời câu hỏi của Thanh Trúc.

Ông Phan Thành: Chủ tịch nước nói tháng Chín này bỏ visa cho bà con nước ngoài về thăm đất nước quê hương thì tôi cho là việc có thật và đúng hẹn lại lên.

Thanh Trúc: Nhưng thưa ông Phan Thành, phó giám đốc Sở Ngoại Vụ thành phố Hồ Chí Minh là ông Lê Hưng Quốc nhấn mạnh rằng cần phải có thủ tục đi kèm, tức là phải xác nhận được mình là người Việt Nam.

Và để mà xác nhận như vậy thì có phải đang ký với các đại sứ quán Việt Nam ở các nước trên thế giới. Bên hải ngoại có một điều họ băn khoăn là đăng ký như vậy không biết có phải kê khai lý lịch không. Bởi vì đối với những người đã ra đi gần như họ bị dị ứng với cái kiểu gọi là kê khai lý lịch.

Ông Phan Thành: Tôi làm công tác kiều bào nhiều năm và tôi làm chuyện này nhiều lần. Thật ra mà nghĩ cái đó và nói cái đó là không có chịu nghĩ sâu. Làm giấy xác nhận nguồn gốc Việt Nam đơn giản thôi. Nều người nào có giấy khaa sanh hoặc là có passport xác nhận quốc tịch Mỹ nhưng mà sinh đẻ ở Việt Nam là họ cấp giấy rồi. Đơn giản lắm.

Thậm chí có người không có khai sanh thì tụi tôi có hai người làm chứng là anh này người Việt Nam gốc Việt Nam là được thôi. Còn nếu ở nước ngoài là chổ những toà đại sứ bên đó là đơn giản thôi, họ chỉ nhìn vào chứng cớ nào trong giấy tờ hay passport gì đó là họ cấp cho mình.

Nếu có căn cước của Việt Nam cũ thì cũng không có vấn đề gì. Không có kê khai lý lịch gì đâu chị ạ. Cái giấy đó bình thường thôi, tôi đánh giá chuyện này là chuyện thất và không có trở ngại gì cho người Việt Nam ở nước ngoài cả.

Theo tin từ Bộ Ngoại Giao trong nước thì tới lúc này chưa thể khẳng định chi tiết về thủ tục bãi miễn visa cho Việt kiều về nước sẽ được thực hiện trong khuôn khổ nào và trong mức độ nào, ngoài điều kiện đã biết là cần phải xác minh nguồn gốc Việt Nam của mình.

Xác minh nguồn gốc
Để rộng đường dư luận, Thanh Trúc tìm cách liên lạc với Bộ Ngoại Giao ở Hà Nội. Người trao đổi vấn đề với Thanh Trúc là ông Trần Văn Thịnh, Vụ Trưởng Vụ Công Tác Cộng Đồng, một trong những đơn vị trực thuộc Bộ Ngoại Giao, có liên hệ trong tiến trình chuẩn bị bãi miễn visa cho Việt kiều nước ngoài về thăm nhà. Mời quí vị theo dõi buổi nói chuyện này:

Thanh Trúc: Thưa ông, ý nghĩa của sự xác minh mình là người có nguồn gốc Việt Nam nó như thế nào?

Ông Trần Văn Thịnh: Theo tôi được hiểu và hiện nay thì các cơ quan chức năng, chủ yếu là Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh ấy, họ đang nghiên cứu để làm sao thực hiện cái chỉ thị của chủ tịch nước được tốt nhất.

Thế và việc xác minh những người- ở đây muốn khẳng định là những người mà về Việt Nam là những người nước ngoài có nguồn gốc Việt Nam-Thế thì để xác minh được cái nguồn gốc Việt Nam theo tôi hiểu thì phải dựa trên những giấy tờ và những thủ tục pháp lý để mà chứng minh rằng những người Việt Nam đang ở nước ngoài là trước đây họ từng có quốc tịch Việt Nam, họ đã từng ở Việt Nam.

Thanh Trúc: Thế thì ông có thể giải thích rõ hơn những loại giấy tờ nào, khai sinh hay lý lịch hay là cái gì khác?

Ông Trần Văn Thịnh: Thực ra thì tôi bây giờ tôi cũng chưa thể nói ngay được những cái giấy tờ đó là những giấy tờ gì, vì là các cơ quan chức năng đang nghiên cứu và họ sẽ công bố vào một ngày gần đây. Nhưng mà chúng ta vẫn hiểu rằng những cái giấy tờ mà chúng ta cần nhất để chứng minh mình là người có nguồn gốc Việt Nam thì đó có thể là hộ chiếu là chứng minh thứ là giấy khai sinh vân vân…

Còn có cần thêm những giấy tờ gì khác nữa không thì đó là các cơ quan chức năng sẽ tính để mà làm sao tạo điều kiện cho những người Việt Nam ở nước ngoài có thể có thuận lợi nhất để mà về Việt Nam theo quí chế miễn thị thực.

Thanh Trúc: Thưa ông Trần Văn Thịnh, có một điều này mà Thanh Trúc cũng muốn thưa rõ với ông là đối với nhiều người Việt Nam ở nước ngoài muốn về thăm quê nhà, cái nỗi e ngại – cái này là ấn tượng từ lúc xưa- khi còn ở trong nước họ thường phải kê khai lý lịch, và mỗi lần phải kê khai lý lịch hoặc là người ta gọi ‘lý lịch trích ngang’ khi mà xin đi ra khỏi thành phố hay là xin giấy tờ gì để làm việc gì hoặc là đi xin việc làm gì đó thì họ đều phải kê khai lý lịch và thường thì họ gặp khó dể không ít.

Các viên chức chính quyền địa phương hồi đó thường bắt bẻ đúng hay không đúng bắt đi tới đi lui khai đi khai lại. Cái ấn tượng đó vẫn còn nằm trong đầu óc họ. Cho nên bây giờ họ nghe nói phải xác nhận nguồn gốc của mình là người Việt Nam thì bỗng dưng họ nghĩ không biết người ta có bắt mình kê khai lý lịch, có bắt mình phải trình một cái lý lịch trích ngang hay không.

Trong tư cách Vụ trưởng Vụ Công Tác Cộng Đồng trực thuộc Bộ Ngoại Giao thì ông giải thích thắc mắc này như thế nào?

Ông Trần Văn Thịnh: Tôi không nghĩ rằng là sẽ có thủ tục về kê khai lý lịch. Thế còn việc để mà xác minh nguồn gốc Việt Nam thì nó sẽ có nhiều những cách thức mà các cơ quan chức năng họ sẽ phải đưa ra để làm sao tạo điều kiện thuận lợi cho bà con khi mà kê khai những tờ đơn hoặc là những application forms ấy mà.

Tôi cũng hiểu những cái tâm tư hoặc những cái lo lắng của bà con. Thế nhưng tôi vẫn nghĩ rằng là những cái qui định sắp tới thì rõ ràng là nó sẽ thuận lợi hơn đối với bà con chứ không thể nào mà lại gây một cái khó khăn cho bà con so với trước đây được. Trong tương lai, một khi quyết định của chủ tịch nước đã có thì những cơ quan chức năng phải có trách nhiệm thức thi nghiêm túc.

Tôi nghĩ là những thủ tục đó sẽ được hướng dẫn trong một hai ngày gần đây, trong thời gian sắp tới sẽ có hướng dẫn rất là chi tiết để bà con hiểu cách thức phải làm như thế nào để mà triển khai quyết định của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã phát biểu với bà con kiều bào tại Mỹ.

Thế thì chị cứ nói với bà con là bà con cứ yên tâm, trong một thời gian gần đây thì sẽ có cái hướng dẫn rất là chi tiết cho bà con, bà con cứ yên tâm rằng một khi đã được triển khai đó thì những thủ tục sẽ phải là tốt hơn so với trước đây.

Thanh Trúc: Giả dụ bây giờ Thanh Trúc từ Hoa Kỳ qua Thái Lan du lịch và từ Thái Lan muốn đi về Việt Nam thì Thanh Trúc cứ lại toà đại sứ Việt Nam ở Bangkok để xin xác nhận Thanh Trúc là người Việt Nam phải không ạ?

Ông Trần Văn Thịnh: Tôi không dám khẳng định với chị là cái cách cái thủ tục như thế nào để cho nó thuận tiện. Nhưng mà tôi biết rằng là các anh ở bên Công An ấy người ta đang nghiên cứu để có cách nào cho nó thuận tiện nhất và các anh sẽ tính đến tất cả mọi trường hợp mà cái việc cấp phát giấy tờ cho thuận lợi đối với mọi người.

Còn có thể trong quá trình triển khai hoặc là lúc đầu thì không loại trừ nó có những cái trục trặc nhất định. Thì vì chuyện đó mới bắt đầu vận hành nhưng mà chắc chắn là chính sách ban hành nó phải tốt hơn so với trước đây chứ không thể nào xấu hơn so với trước được.

Chúng tôi chỉ lo về những vấn đề liên quan đến chính sách thôi chứ còn những vấn đề cụ thể như chị vừa hỏi thì chúng tôi phối hợp cùng với các đồng chí và các anh chị ở bên Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh. Thế nhưng mà ví dụ như kiến nghị hay chủ trương liên quan tới việc miễn thị thức cho kiều bào thì chúng tôi là một trong những cơ quan mà sẽ báo cáo hoặc kiến nghị để mà xin cái chủ trương đó.

Qúi thính giả vừa nghe mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi mỗi tối thứ Năm hàng tuần. Mong quí vị tạm hài lòng với những tin tức Thanh Trúc thu thập được để cống hiến qúi vị. Xin kính chào tạm biệt và hẹn tái ngộ tối thứ Năm tuần tới.

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2007

Xem Quốc hội trá hình nhóm họp!


Ðại biểu Nhân Dân (Hình: http://360.Yahoo.com/VNTuongLai )
Ngày 19/07/2007 Quốc hội bù nhìn cộng sản Việt Nam khóa 12 nhóm họp tại Hà Nội với 493 nghị sĩ gật gù, gia nô của Đảng CS vì:

1/ Thành phần Quốc hội:
Toàn là đảng viên chiếm 90%, số còn lại cũng là loại đảng viên không cần thẻ đảng để trang sức cho chế độ độc đảng không hơn không kém. Đây là chuyện lạ của thế giới văn minh vì QH từ Chủ tịch nước, thủ tướng, tổng bí thư đến các bí thư trung ương, bí thư tỉnh, các chủ tịch tỉnh, hội đồng nhân dân tỉnh, các bộ trưởng… và cả thầy tu quốc doanh, không thiếu một ai trong bộ máy “nhà nước” để kết hợp tài tình thành công thức bất biến:

Quốc Hội = Hành pháp + Tư Pháp + Lập Pháp + Thầy Pháp *

dưới sự độc quyền lãnh đạo của đảng CSVN, thật đúng là “khuôn vàng thước ngọc” của một thể chế độc tài độc đảng.

2/ Cách vào Quốc hội:
Được Đảng lựa chọn qua cái gọi là Mặt Trận Tổ Quốc, ép dân bầu rồi nói xạo là 99% dân đi bầu, nhưng thực tế chỉ khoảng 32% dân đi bầu, ai không tin hỏi lại dân và cả bọn thuộc ban bầu cử của chúng xem, hộ nào cũng cầm 1 nắm thẻ cử tri bầu thế cho xong, trả nợ cho rồi!

Có nơi buổi chiều xem danh sách cử tri và số phiếu chênh lệch hốt đại cho vào đủ số (như ở Đồng nai… và ở đâu cũng vậy) vì thừa biết ai vào QH cũng phải là “tín đồ” thờ: Mác Lê - Hồ - Mao – Staline - Pônpốt - Fidel Castro – Dollar - Euro – vàng - kim cương - bất động sản – ăn chơi - gái đẹp … cả! nên nhân dân Việt nam quá biết không thèm đi bầu, có nơi không quá 20% đi bầu, mà nói xạo hết biết là “Ngày hội toàn dân” mà không thấy ngượng, sự thực nầy ai mà không biết ???

3/ Hành vi tại Quốc hội:
Ngáp, nặn mụn, ngủ gục... vì toàn nghe nghị quyết, nghe báo cáo láo, tô hồng chủ nghĩa xã hội hoang đường… dài lê thê, nghe phổ biến đường lối Ðảng, rồi vẽ một kẻ thù trừu tượng chung chung nào đó như “các thế lực thù địch, phản động từ Mỹ đang thực hiện diễn biến hòa bình…” (thực ra lúc thì : “khúc ruột ngàn dặm” lúc thì "phản động" chẳng hạn) để đoàn kết bên nhau không xa rời Đảng ta, chiến đấu bảo vệ sự giàu sang kiếm được nhờ cai trị độc tài, bất chấp bị nhân dân và lịch sử vạch mặt hỏi tội.

Chỉ cần biết cách nhận phong bì rồi về “nghiên cứu” làm thế nào kiếm tiền nhiều hơn như bàn cách xẻ ngân sách, thông qua những gì Ðảng “làm”, kể cả luật do Ðảng soạn trước để tạo điều kiện có nhiều cơ hội ăn cướp và áp chế nhân dân nhiều hơn… để củng cố và duy trì chế độ độc đảng cho càng ngày càng độc ác, khiếp hãi hơn…. là xong.

Còn chất vấn ư? Trò hề rẻ tiền nhất là ai chất vấn? và có chất vấn thì làm gì được ai khi tất cả quyền lực nằm trong tay Ðảng? Thực tế chất vấn đi về đâu, giải quyết được gì? Trăm năm sau vẫn thế, nếu cái đảng CS gian dối nầy còn tiếm quyền nhân dân.

Chú ý:
Tại Việt nam không có chuyện phe thân Trung Quốc hay phe thân Mỹ : Không, không bao giờ có, bọn bồi bút, cò mồi viết xạo tung hỏa mù làm lạc hướng chú ý của dư luận. Tất cả chỉ “cá mè một lứa” hết, toàn bọn bất lương quỉ quyệt ám hại tương lai dân tộc Việt đau khổ nầy. Tham quyền, tham tiền, nói dối, nói ngang ngược với nhân dân.

Tóm lại:
Nếu nói QH Việt Nam là Bù Nhìn là hơi cao giá vì bù nhìn còn dọa được chim muông bảo vệ mùa màng, còn QH Việt Nam không bảo vệ được ông chủ của mình là nhân dân.

Chứng minh:
Tối 18/07/2007 tại 194 Hoàng văn Thụ được gọi là tòa nhà Quốc hội 2 sau khi đóng cửa không cho cụ già, phụ nữ đi vệ sinh nhiều ngày, đã trấn áp bởi cả ngàn công an, chuyện nầy mới toanh đây, ai cũng nhớ chối không được rồi!.

Hoặc kiến nghị cử tri có bao giờ các đại biểu Quốc hội dám trả lời trực tiếp thẳng vào câu hỏi của dân đâu? Ði lạc đề, lòng vòng, và còn sai công an canh me cử tri đến độ ngạt thở dù cử tri là hầu hết cán bộ địa phương chiếm 80% ghế cử tri.

Thật đau khổ cho đồng bào chúng ta, cái Quốc hội mà nhìn quanh toàn là toàn người trong bộ máy đảng và chính quyền tham nhũng là những người nắm quyền lực, kết băng đảng, phe cánh khắp địa phương, khắp tỉnh thành để hối lộ tham nhũng, trấn lột, gieo tai ương cho nhân dân lại là đại biểu cho họ, thật là một sự lừa dối nhân dân vô tiền khoáng hậu trong lịch sử dân tộc của "thời đại Hồ chí Minh”

Như vậy QH Việt nam là gì đây? Xin đồng bào xác định dùm…

Kỹ sư Ngọc Anh
Sài Gòn ngày 24/07/2007

Nhìn Tiền Giang Nhớ Tới Thái Bình

Sau gần một tháng lên thành phố Sài Gòn, tập họp trước Văn phòng 2 Quốc hội để khiếu kiện về nhà đất, ruộng vườn, tài sản bị chính quyền địa phương chiếm đoạt, dân chúng các tỉnh miền Nam không được chính quyền trung ương giải quyết mà lại còn ra lệnh cho công an đàn áp và giải tán bằng vũ lực.

Cuộc biểu tình của các bà con Miền Nam, khiến người ta nhớ tới lại cuộc nổi dậy của các nông dân tỉnh Thái Bình và mấy tỉnh miền Bắc, xẩy ra khoảng mười năm trước, và cuối cùng, đã bị đàn áp vô cùng dã man.

Điểm khác biệt giữa mười năm trước và bây giờ, là các phương tiện thông tin hồi ấy chưa thuận tiện như ngày nay, và cuộc nổi dậy phát xuất một tỉnh nhỏ, nên nhà cầm quyền cộng sản đã có thể đàn áp trong âm thầm, tránh được con mắt quan sát của giới ký giả quốc tế.

Cuộc biểu tình của hàng ngàn bà con Tiền Giang diễn ra tại nơi “nhĩ mục quan chiêm”, ngay tại thành phố đông nhất nước là Sàigòn, và có người tham dự biểu tình còn có cả điện thoại di động, có thể trực tiếp nói truyện hay gửi hình đi khắp thế giới. Điều mà các sinh viên ở Thiên An Môn, và các nông dân ở Thái Bình không có. Với kinh nghiệm bức hình bịt miệng Cha Lý đã làm cả thế giới nổi giận, hy vọng Hà Nội sẽ nhận thức được rằng những chiếc điện thoại cầm tay nhỏ xíu là thứ võ khí đáng sợ hơn nhiều so với súng ống, dùi cui, và những bàn tay bịt miệng.

Nhưng tàn bạo là bản năng của mọi chế độ độc tài, và bản năng này thường làm họ mất khôn. Vì vậy, tuy cuộc biểu tình của bà con Tiền Giang có ưu thế hơn các nông dân Thái Bình trước đây, nhưng người ta vẫn không khỏi lo ngại khi nghĩ tới những hậu quả tàn khốc nếu cuộc đàn áp diễn ra. Hà Nội chỉ không dám đàn áp khi họ thấy được rằng cuộc đàn áp sẽ là một tai họa khổng lồ cho chính họ, còn tai hại gấp trăm gấp ngàn lần vụ bịt miệng cha Lý. Ý chí sắt đá của bà con biểu tình khiếu kiện, và hậu thuẫn rộng rãi của đồng bào trong nước cũng như ngoài nước, là thành trì bảo vệ trước đe dọa đàn áp.

Nói tới cuộc đàn áp phong trào nổi dậy của nông dân Thái Bình, có lẽ không mấy ai biết rõ hơn nhà văn Dương Thu Hương, quê Thái Bình, người đã trưởng thành và được giáo dục ngay trong lòng Xã hội chủ nghĩa. Từ khi quyết định ở lại Paris vào cuối năm ngoái để có thể yên ổn viết văn, bà Dương Thu Hương đã cho phổ biến vào tháng Tư vừa rồi một đoản văn mang tựa đề “Bức tường của các huyễn tưởng”. Để độc giả có một ý niệm về phương cách đàn áp hiểm độc của Cộng sản Việt Nam, chúng tôi xin trích lại sau đây phần nói về vụ Thái Bình:

***

Cách đây chừng một thập kỷ đã xảy ra vụ nổi loạn của nông dân Thái Bình. Những người dân cày đói ăn biểu tình yêu cầu bọn quan chức địa phương hoàn lại những món tiền bị cưỡng đoạt trái phép. Cuộc khởi loạn thoạt tiên xảy ra trên bảy huyện trong tỉnh, trước hết là Quỳnh Phụ, sau đó lan ra các tỉnh lân cận như Hải Hưng, Vĩnh Phú, Quảng Ninh…

Phóng viên nước ngoài rầm rộ đổ đến Hà Nội. Đương nhiên đây là bộ phận đáng e ngại nhất đối với nhà cầm quyền Hà Nội vì ở Việt Nam chưa có báo chí theo đúng nghĩa. Đối với đảng Cộng sản, phóng viên là con cháu trong nhà, bảo gì phải nghe nấy, nếu hỗn hào sẽ đuổi ra khỏi cửa, bẻ gẫy cần câu cơm… Cho dù vẫn dương dương tự đắc là độc lập, quan lại Việt Nam chỉ e ngại mấy ông mắt xanh mũi lõ, vì chỉ mấy ông này mới có khả năng gia tăng hoặc làm hao hụt hầu bao của các bậc lãnh đạo dân chúng. (Những chiếc vé xanh là quốc hồn quốc túy bây giờ). Vậy thì họ sẽ phản ứng ra sao với đám phóng viên ngoại quốc?

Họ đón tiếp niềm nở, nụ cười thường trực gắn trên môi: trà ngon, gà vườn, quà tặng rẻ tiền nhưng lạ mắt… Kèm theo đó là sự hứa hẹn mềm mỏng: “chúng tôi sẽ để các ông các bà xuống tỉnh Thái Bình trong thời gian ngắn nhất, với điều kiện bảo đảm được sự an toàn của quý vị”. Sự trì hoãn đó có hiệu lực. Một tuần, hai tuần, ba tuần trôi qua. Các ông tây bà đầm không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Quỹ thời gian có hạn. Hà Nội chỉ là một quán trọ xoàng. Hành tinh mênh mông còn có biết bao nơi chốn mời gọi… Họ lần lượt ra đi.

Khi phóng viên nước ngoài cuối cùng lên máy bay và các ống kính đã chĩa về hướng khác là lúc cuộc đàn áp bắt đầu. Trong một đêm, hàng nghìn cựu chiến binh đã bị bắt. Không một tờ lệnh. Hoàn toàn là lệnh mồm. Ở Việt Nam, lệnh mồm là thứ hiệu lực nhất. Lực lượng đàn áp là bộ phận được trả lương hậu hĩnh nhất trong guồng máy này. Trên 40% kinh phí quốc dân dành để nuôi họ. Vì thế, cuộc vây bắt diễn ra êm nhẹ. Hoàn toàn trong bóng đêm. Sót lại là tiếng kêu khóc của đám dân quê đói khổ, thất học, thân nhân của những người bị cùm trói và tống vào xe thùng sắt.

Các cựu chiến binh Thái Bình, những người đã hiến dâng toàn bộ tuổi thanh xuân trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, những thương bệnh binh nạn nhân của chất độc da cam, những người thường được ca ngợi véo von là anh hùng cứu nước. Họ sẽ được đảng Cộng sản thân yêu đối xử ra sao?

Họ bị phân tán vào khắp các trại tù, sống trà trộn giữa đám tội phạm thật sự. Ở đó, họ sẽ chết trong một thời gian rất ngắn bởi chính các bạn tù này. Bọn tội phạm được lệnh thủ tiêu họ. Đương nhiên, “lệnh mồm” và ban bố một cách thì thầm đến tận từng cá nhân.

Đây chính là “phương thức châu Á”, nhóm danh từ tôi tạm mượn ông Karl Marx tôn kính ở phương Tây. Bọn tội phạm được hứa hẹn giảm án theo thành tích: giết một người án 20 năm giảm xuống 18 năm. Giết hai người, 18 năm còn lại 16… Cứ thế mà thực thi.

Khởi sự là các cuộc khiêu khích, gây hấn. Sau đấy là cuộc tàn sát bằng các hình thức khác biệt, trong đó một hình thức đặc biệt hiệu nghiệm và rất ấn tượng: giết người bằng đũa ăn. Người châu Á ăn cơm bằng đũa. Dụng cụ ẩm thực biến thành vũ khí sát nhân là sự ứng biến tuyệt vời. Người ta vót những chiếc đũa bằng gốc tre đực, thứ tre cứng như sắt, một đầu đũa được chuốt nhọn như kim đan. Khi các cựu chiến binh Thái Bình đang ngủ, bọn tội phạm bất thình lình đóng chiếc đũa này vào lỗ tai của họ. Với độ dài 25cm, đũa xuyên suốt từ tai nọ sang tai kia. Nạn nhân chết tức khắc không kịp bật một tiếng kêu.

Như thế, trong bóng đêm và trong sự im lặng, những người cầm đầu cuộc biểu tình của dân cày Thái Bình đã chết theo kiểu ấy. Chính quyền Việt Nam thực sự là kẻ sáng tạo lỗi lạc. Với nguyên tắc: hiệu quả tuyệt đối trong sự an toàn tuyệt đối, họ đã thực hiện một Thiên An Môn nhung lụa mà sự thành công ở mức tối đa. Hiệu quả tuyệt đối vì số người bị giết nhiều gấp bội số người chết bởi xe tăng và súng liên thanh trên quảng trường Thiên An Môn Trung Quốc. An toàn tuyệt đối vì không một nhà báo nước ngoài nào nhòm ngó nổi nhà ngục Việt Nam, không một ống kính nào ghi lại được, dù một hình ảnh nhù nhòa, tội ác của họ. /.

Đa Nguyên

Thư Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ gởi Cụ Hoàng Minh Chính


Ngày 24 tháng 7 năm 2007

Kính gửi: Cụ Hoàng Minh Chính
Tổng thư ký Đảng Dân Chủ XXI

Thưa Cụ Tổng thư ký,

Vì hoàn cảnh, đã lâu tôi không có dịp liên lạc được với Cụ, tuy nhiên tôi vẫn quan tâm theo dõi tin tức về sức khỏe của Cụ. Hôm nay tôi rất mừng được đọc bản Tuyên bố của Đảng Dân Chủ XXI đề ngày 18.7.2007 về chuyến đến thăm đồng bào khiếu kiện ở trước văn phòng Quốc hội II tại Sài gòn của phái đoàn GHPGVNTN vào ngày 17.7.2007 với tình cảm sâu đậm. Thay mặt Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang và Hội Đồng Lưỡng Viện, tôi chân thành cám ơn tấm lòng ưu ái và sự tín nhiệm của Cụ Tổng thư ký đã dành cho Giáo hội chúng tôi.

Trong bản Tuyên bố có hai vấn đề thiết yếu liên quan đến việc giúp đỡ đồng bào khiếu kiện mà Cụ đã có nhã ý đề nghị Giáo hội chúng tôi thực hiện sau đây:

Thứ nhất: Chuyển số tiền 3000 USD (ba nghìn đô la Mỹ) đến đồng bào khiếu kiện để giúp đỡ họ phần nào trong hoàn cảnh đói khát, màn trời chiếu đất. Nhưng rất tiếc là phái đoàn Giáo hội chúng tôi đến thăm đồng bào lần thứ hai vào sáng ngày 17.7.2007 thì đêm ngày 18.7.2007 công an đã đàn áp và cưỡng bức đồng bào lên xe đưa về quê. Như vậy hiện giờ chưa có nhu cầu yểm trợ đồng bào khiếu kiện, do đó chúng tôi xin gửi lại Cụ số tiền 3000 USD nói ở trên.

Thứ hai: Cụ đề nghị Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đứng ra thành lập một Ủy ban nhân dân cứu trợ đồng bào khiếu kiện, chúng tôi rất hân hạnh được ủy thác và sẵn sàng làm việc này vào bất cứ thời điểm nào có nhu cầu và không gặp khó khăn, trở ngại. Nhưng tôi nghĩ điều này sẽ không dễ dàng đâu. Như chuyến đến thăm đồng bào bất ngờ vào ngày 17.7.2007 vừa rồi, chắc phái đoàn Giáo hội chúng tôi chỉ may mắn hơn các tổ chức và đoàn thể khác mà tôi tin là cũng đã thử nghiệm nhưng không thành công đó thôi. Tuy nhiên, chúng ta hãy cứ hy vọng và tin tưởng sẽ thành công.

Kính chúc Cụ cùng gia quyến bình an và mạnh khỏe.

Viện Trưởng Viện Hóa Đạo
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Thích Quảng Độ.