Thứ Hai, 30 tháng 7, 2007

Lư Thị Thu Duyên: Tố cáo cán bộ hưu trí cấu kết với điạ phương vu khống làm chứng gian

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc
Thành phố Sài Gòn ngày 26- 7- 2007

ĐƠN TỐ CÁO

“Về việc ông PHẠM BÁ TỊCH, cán bộ hưu trí ngụ tại 158 đường Đào Duy Anh, phường 9, Quận Phú Nhuận cấu kết chặt chẽ với các cấp chính quyền Phường, Quận, Thành phố HCM ra làm chứng vu khống nhằm cản trở quyền khiếu nại tố cáo của Công dân, và đẩy tôi vào vòng lao lý với ý đồ tước đoạt toàn bộ tài sản hợp pháp của gia tộc họ Lư”.

Kính gửi
THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HÒA XHCN VIỆT NAM

Tôi là : LƯ THỊ THU DUYÊN, gia đình diện chính sách, có công với chế độ, hiện tôi đang ngụ tại 77/13B Trần Bình Trọng, Phường 1, Quận Gò Vấp, Thành phố Sài Gòn. Nay tôi làm đơn này yêu cầu thủ tướng Chính phủ xử lý nghiêm việc làm chứng sai sự thật của một cán bộ hưu trí với mục đích cản trở quyền khiếu nại tố cáo của công dân. Sự việc xảy ra như sau:

Khoảng 21giờ ngày 18/07/2007 tại Văn phòng 2 của Quốc hội (vụ công tác phía Nam) số 194 Hoàng Văn Thụ, Phường 9, Quận Phú Nhuận. Tôi và toàn bộ bà con các tỉnh thành phía Nam có mặt tại địa chỉ trên cùng nhau quyết tâm không rời khỏi nơi này, nếu không được Thủ tướng Chính phủ giải quyết trả lại toàn bộ tài sản mà chúng tôi đã bị các cơ quan chức năng địa phương cấu kết với nhau tước đoạt phi pháp. Một số bà con Tiền Giang đã phát loa kêu gọi sự giúp đỡ của Thủ tướng Chính phủ, các cấp chính quyền Trung ương cũng như các ban ngành đoàn thể ở thành phố giúp đỡ họ tránh khỏi sự quấy nhiễu của một số người xấu do lực lượng Công an chìm đưa đến trà trộn vào trong dân khiếu kiện với mục đích xấu là cướp giật và gây sự đánh người và sau đó mời công an khu vực đến để vu cáo cho dân khiếu kiện gây mất an ninh trật tự nơi công cộng để bắt nhốt họ. Sau gần 2 giờ phát loa kêu gọi sự can thiệp của chính quyền, kết quả là họ đã đưa lực lượng tinh nhuệ dùng để chống bạo động đến đông hơn gấp bộ số người dân khiếu kiện với rất nhiều xe cứu thương, xe chữa cháy và cả xe chở tù đến. Họ mang những công cụ đó đén đây không phải để bảo vệ dân mà để đàn áp và cưỡng chế những người dân khiếu kiện trong tay chỉ có duy nhất vũ khí mà chính quyền các cấp rất lo sợ và họ cho là nguy hiểm cho chế độ, cho an ninh quốc gia. Đó là những lá đơn khiếu kiện + lòng dũng cảm dám tố cáo tham nhũng và sự kiên trì bền bỉ đi khắp từ Nam ra Bắc với mục đích duy nhất là đòi lại những tài sản hợp pháp của mình đã bị tước đoạt sau ngày đất nước thống nhất 30/4/1975.

23 giờ 00 thấy tình hình quá căng thẳng, biết rằng nếu chống cực lại họ thì dân con chúng tôi chỉ có đường chết và đẫm máu mà thôi. Tôi và chị Vũ Thanh Phương nắm tay nhau ngồi nơi thềm nhà Quốc hội 2 quan sát một số bà con An Giang, Tiền Giang, Bến Tre bị an ninh mật vụ và các “thanh niên tình nguyện” cưỡng chế khiêng đi khỏi thềm nhà quốc hội 2 trong tiếng kêu khóc rền vang cả một góc trời. Một số an ninh mật vụ đến yêu cầu chúng tôi lập tức rời bỏ nơi đây, tôi và chị Thanh Phương trả lời sẽ đi ngay sau khi bà con đi hết với mục đích được đối thoại trực tiếp cùng lãnh đạo UBND thành phố như năm 2000. Chị em tôi cũng là những người cuối cùng rời khỏi đường Lê Duẩn dưới sự chứng kiến của thủ tướng người Nguyễn Tấn Dũng và Bí thư thành ủy Lê Thanh Hải (lúc bấy giờ ông Dũng đang giữ chức vụ Phó Thủ tướng thường trực và ông Hải là Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố HCM ). Còn nhớ lúc đo ông Lê Thanh Hải có nói với lãnh đạo Ủy Ban Nhân dân Quận Gò Vấp : “Nên giải quyết dứt điểm cho gia đình này”.

Trớ trêu thay dựa vào câu nói lấp lửng đó của vị lãnh đạo thành phố ông Trần Kim Long Chủ tịch Quận đã hứa cuối sẽ trả lại toàn bộ khu thổ mộ cho gia tộc họ Lư trong 6 tháng giữa cuộc họp có đầy đủ các ban ngành đoàn thể Quận, lập biên bản đàng hoàng nhưng không hề cho chúng tôi lấy bản sao để làm bằng với ý đồ lật lọng bác đơn của gia tộc họ Lư.

Sau khi tôi trình bày họ vẫn không đồng ý và hùa nhau từ 5 đến 6 người mật vụ an ninh khiêng tôi và chị Thanh Phương qua công an quận Phú Nhuận và quăng tôi giữa sân lúc này đã là 00 giờ ngày 19/7/2007.

Đến 01h 00 sáng ngày 19/07/2007 thì cách ly tôi và chị Thanh Phương, họ đưa tôi lên phòng họp của công an quận ở trên lầu và sau đó thì 4 sĩ quan an ninh chính trị, trong đó có 2 người là sĩ quan cao cấp thuộc bộ công an từ Hà Nội vào đã thay phiên nhau liên tục thẩm vấn suốt 18 giờ đồng hồ mà không được nghỉ ngơi kể cả lúc đó là ban đêm. Trong lúc tôi đang bị cảnh sát hỏi cung như tội phạm hình sự, thì chồng tôi đau bao tử tài phát vì bị khủng bố tinh thần.Hoàn cảnh thật éo le và ngặt nghèo. Gia đình tôi cuống cuồng đi tìm vì không biết tôi đang bị giam nhốt ở đâu, bị bắt vì tội danh gì ?

09 giờ sáng cùng ngày họ yêu cầu tôi ký vào biên bản vi phạm hành chính về an ninh trật tự với lý do tụ tập nơi đông người mà không được phép của cơ quan có thẩm quyền (trình nguyên văn).

Tôi đã đồng ý ký tên vào biên bản này với mục đích nhận được bản sao để làm bằng chứng tố cáo đường dây tham nhũng của các cấp chính quyền địa phương hình thành từ Phường + Quận + Thành phố và một số quan chức trung ương họ đẩy tôi vào vòng lao lý với mục đích dẹp bỏ khiếu kiện hòng tước đoạt những tài sản còn lại là ngôi nhà và miếu thờ của gia tộc tôi xin đưa bằng như sau :

Sau khi nhận rõ bộ mặt gian trá của Chủ tịch UBND quận Gò Vấp Trần Kim Long (đã đi tù do tham nhũng) sáng 28.11.2000 chị em tôi cùng một số bà con thành phố gồm có quận Hóc Môn, quận I và các tỉnh là Đồng Nai, Tiền Giang tất cả là 69 người quay lại đường Lê Duẩn căng lều bạt tiết tục khiếu kiện. Cũng xin nói thêm rằng vì góp phần giữ danh dự cho quốc thể XHCN Việt Nam khi dịp tổng thống Mỹ BinClintơn đến thăm Việt Nam lúc đó, nên người dân khiếu kiện tại đường Lê Duẩn đã đồng ý quay trở về địa phương dù chỉ sau dăm ba câu hứa hẹn của một số quan chức chính quyền. Cũng như họ, tôi tự an ủi rằng chính quyền địa phương sẽ quan tâm giải quyết thỏa đáng cho gia tộc họ Lư vì đi làm cách mạng cộng sản mà chịu nhiều oan ức và thiệt thòi cho đến nay. Nhưng chúng tôi đã lầm, khi tổng thống Mỹ BinClintơn kết thúc chuyến thăm trở về nước, thì tất cả mọi việc đều trở lại như cũ. Lời hứa gió bay, họ thách thức gia đình tôi rằng : “ Chúng mày có giỏi ra trung ương mà kiện, gia tộc họ Lư đừng mong thoát khỏi thành phố này ” !!!

Bà con khiếu kiện chúng tôi quay lại đường Lê Duẩn, chính quyền thành phố HCM này đã chỉ đạo công an phường Bến Nghé đánh đập dã man làm chị tôi ngất xỉu chỉ vì cái tội dám công khai vạch trần bộ mặt lừa đảo của một số quan chức địa phương được sự bảo vệ tuyệt đối của chính Ủy ban nhân dân thành phố này. Khi đưa được 6 người phụ nữ chúng tôi về đến đồn Công an phường Bên Nghé thì chị Lư Thị Thu Trang tôi đã bị ói và ngất xỉu. Thấy tình trạng của chị mình lâm vào tình trạng nguy hiểm như vậy, mặc dù đang bị họ tạm giữ trong đồn nhưng tôi đã liều mình lăn ra được than khóc và yêu cầu họ đưa chị tôi vào bệnh viện để chữa trị. Nhờ bà con đi đường lên tiếng ủng hộ, cuối cùng họ cũng lấy xe áp tải chị em tôi vào bệnh viên không khác gì tội phạm nguy hiểm. Tôi không bao giờ quên việc ông công an phường dặn bác sĩ ngay trước mặt tôi : “Các anh chị chỉ được khám và chữa trị chứ không được cung cấp giấy chứng thương cũng như tình trạng bệnh tật của chị này ”. Thế đấy, bọn họ dám ra tay đàn áp đẫm máu nhân dân, nhưng vô cùng hèn hạ không dám chịu trách nhiệm về những tội ác mà lực lượng công an gọi là nhân dân gây ra cho người dân lành vô tội !!!

Sau khi giam giữ chúng tôi đến 12 giờ đêm cùng ngày, họ thả ra mà không hề cho biết lý do bắt giữ người trái phép, cũng như biên bản vi phạm. Thật là tùy tiện vô luật pháp, vậy mà họ vẫn xưng xưng tự nhận là nhà nước pháp quyền XHCN Việt nam chính hiệu!!!

* Lần thứ 2 chị em họ Lư chúng tôi bị công an bắt giữ trái phép vào ngày 27/03/2007, khi chị em tôi tới số 210 đường Võ Thị Sáu để nộp đơn khiếu nại công văn 8573 của Ủy ban nhân dân thành phố do ông Nguyễn Hữu Tín ký (thời gian này vì có con nhỏ nên 2 chị em chỉ gửi đơn qua đường Bưu điện chứ không gửi trực tiếp). Ông Hải Ninh cán bộ tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước không nhận đơn khiếu nại, yêu cầu chúng tôi qua văn phòng thủ tướng chính phủ ở số 7 đường Lê Duẩn mà nộp. Tôi có hỏi lý do tại sao không nhận đơn khiếu nại của công dân. Ông Ninh không trả lời được, sau đó chỉ đạo Công an Phường 7, Quận 3 bắt chị em tôi về đồn và câu lưu đến 20 giờ cùng ngày mới thả ra. Trong khi đó con trai tôi mới 4 tuổi và 2 cháu con chị Thu Trang (đứa lớn 4 tuổi, nhỏ 2 tuổi) các cháu đi học mẫu giáo mà không có người đón về nhà. Họ vô cớ bắt giữ người trái phép mà không cần phải có lý do chính đáng.

Lần bắt giữ người trái phép vào lúc 00 giờ ngày 18 rạng sáng ngày 19/07/2007 vừa qua là lần thứ 3. Tôi hiểu rõ ý đồ đen tối của họ, bằng mọi giá hộ cố đưa tôi vào danh sách những người thường xuyên gây mất an ninh trật tự để bắt giữ tôi và hợp thức hóa việc đưa tôi vào tù hòng tước đoạt chút tài sản còn sót lại của gia tộc họ Lư. Qua sự việc trên tôi đoan chắc rằng Ông Phạm Bá Tích cán bộ hưu trí của Phường 3 Quận Phú Nhuận có quan hệ mật thiết với những quan chức tham nhũng đã trù dập gia đình tôi suốt 32 năm qua, nay vẫn tìm đủ mọi cách để triệt tiêu họ Lư chúng tôi. Vì thời điểm xảy ra cuộc đàn áp, khung cảnh tại số 194 đường Hoàng Văn Thụ thật sự hỗn loạn. Số lượng dân khiếu kiện khoảng từ 700 đến 800 người + hơn 500 quân cảnh sát cơ động, cùng chính quyền các ban ngành đoàn thể + an ninh mật vụ nhiều không thể tính được chính xác. Chỉ có thể đoán tổng cộng hơn 2.000 con người đang có mặt tại đây. Vậy mà ông Phạm Bá Tích vẫn nhận ra tôi, một người phụ nữ mà ông không hề quen biết. Thì rõ ràng ông đã được sự chỉ đạo sâu sát rất chặt chẽ từng tý một của tập đoàn tham nhũng, bịa đặt và tìm những chứng cứ không hề có thật, với mục đích chụp mũ vu khống cho tôi những tội danh mà tôi không hề vi phạm.

Nay tôi làm đơn này yêu cầu Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng khẩn cấp điều tra cũng như có biện pháp bảo vệ tính mạng và tài sản cho một công dân lương thiện đang bị đe dọa tính mạng nghiêm trọng xin chân thành cảm ơn. Kèm theo đơn này tôi có đính theo biên bản dưới đây đã bị công an Sài Gòn lập ra để chứng minh.

Người viết tố cáo ký tên
LƯ THỊ THU DUYÊN
Số nhà 77/13B Trần Bình Trọng
Phường 1, quận Gò Vấp, Thành phố Sài Gòn

Không có nhận xét nào: