Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 15

Nghe VSR phỏng vấn chị Hoa

*Chị Cao Quế Hoa báo động hôm nay tình trạng an ninh của chị bị đe dọa phải nhờ đồng hương bảo vệ mới được an toàn.

*Chị Bảo Khánh của đài Việt Nam Sydney Radio phỏng vấn đặc biệt chị Lê Thị Nguyệt khi bị CA quận 6 cưỡng bức đưa về lại Tiền Giang cùng với chị Hoa.

*Dù mưa tầm tả đồng bào biểu tình vẫn che lều căng bạt dưới mưa để tiếp tục biểu tình.

*CA ở các địa phương có đồng bào biểu tình khiếu kiện đã lên Sài Gòn cố tình "lùa" dân của địa phương mình về lại địa phương không cho lên Sài gòn để khiếu kiện.

*Quân đội được huy động "tham chiến" chống biểu tình?

Lúc gần 4 giờ chiều nay, một phụ nữ tự xưng là người của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội đang có mặt tại 210 Võ Thị Sáu, Phòng Tiếp Dân và một người tên là Long, cũng tự xưng là Phó chủ nhiệm VP/QH2 Sài Gòn đến đưa thư mời một mình chị Hoa qua bên trung tâm Tiếp Dân để làm việc nhưng chị Hoa không chịu và đồng bào cũng lo cho an ninh của chị nên cũng đồng lòng ngăn cản không cho chị đi. Hơn 20 CA đã được bố trí sẵn định xông vào cưỡng bách chị Hoa đi nhưng bị sự "sẵn sàng kháng cự" để bảo vệ chị Hoa của đồng bào nên CA phải bỏ ý định. Được biết hôm nay CA sắc phục cũng như CA chìm được huy động từ các địa phương có đồng bào lên Sài Gòn khiếu kiện tụ tập ở các bến xe để nhận diện "gà của mình" hầu tìm cách ngăn cản không cho đến VP/QH2 để gia nhập đoàn biểu tình khiếu kiện. Ngoài ra, tại khu vực trụ sở VP/QH2 cũng được tăng cường CA sắc phục và an ninh chìm đế giám sát, theo dõi, nhận diện để thu hình những người tham dự biểu tình, phải chăng để có thể "bắt nguội" về sau?

Vào khoảng xế trưa thì trời đổ cơn mưa to nhưng cũng không thể ngăn được quyết tâm của đồng bào nên họ đã căng bạt, bận áo mưa để tiếp tục biểu tình (xin xem hình chụp lúc 3 giờ chiều ngày hôm nay (06/07/07)).

Để trả lời phỏng vấn của đài VN Sydney Radio, chị Lê Thị Nguyệt đã cho biết CA quận 6 đã đối xử với chị một cách tàn nhẫn "... CA quận 6 bắt chúng tôi trong khi quần áo lõa lồ, tôi chỉ mang 1 áo nịt ngực và 1 quần lót từ TP/HCM về ... đánh chúng tôi dã man ... làm gãy ngón chân của tôi đến độ tôi bị xỉu không biết gì cả ...", xin mời nghe nguyên bài phỏng vấn đính kèm.

Đồng bào cũng ghi nhận có hai quân xa đã đậu ở hai đầu của trụ sở nhiều giờ, phải chăng quân đội đã được huy động "sẵn sàng ứng chiến" để dẹp biểu tình nếu có bạo động?

Mặc dù có sự ngăn cản "trắng trợn" của CA ở bến xe cũng như tại chỗ biểu tình, đồng bào từ mọi nẻo cũng đã cố gắng "bươn chải" để được hòa nhập vào đoàn biểu tình khiếu kiện đã bước sang ngày thứ 15.

Tình trạng khó khăn của đoàn biểu tình càng ngày càng được nhà nước "săn sóc" để được khổ cực hơn bằng cách vẫn tiếp tục đóng cửa các nhà vệ sinh cũng như ngăn chặn không cho đồng hương tiếp tế giúp đỡ ẩm thực cho đồng bào biểu tình đến nỗi những người phân phối bánh mì hay thực phẩm, được đồng bào biểu tình đặt mua, phải vội vàng ném các bao thực phẩm qua hàng rào rồi tháo chạy thoát thân không thì sẽ bị CA "hỏi thăm". Thật là mỉa mai và bất hạnh cho dân tộc chúng ta vẫn còn như thời man khai qua sự đối xử của "tôi tớ nhân dân" hành hạ "chủ đất nước" ngay trong thế kỷ 21.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 11:00 đêm tại Sài Gòn ngày 06/07/2007




Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2007

Trả Ta Sông Núi

Chân Và Giả



“… Cái gì giả nghĩa là đã từng có thật nhưng bây giờ không còn nữa thì người ta mới làm giả để tưởng nhớ - theo nghĩa tinh thần như tượng thuyền nhân vượt biển, theo nghĩa tiện dụng như cái chân-gỉa của người thương binh. Khi người ta làm gỉa như hai thí dụ trên là vì cái thật qúy gía không còn. Nhưng cái thật vẫn còn mà người ta cứ làm gỉa là gỉa dối như hột xoàng gỉa (không đeo hột xoàng đâu có chết). Còn làm gỉa để gạt người gạt mình là gỉa nhân gỉa nghĩa như thức ăn chay (trai) được trình bày qua hình thức mặn (mạng). Không ăn đùi gà, heo quay bằng bột cũng đâu có chết.”

“Thưa tiên sinh! Hôm nay tiên sinh, ốm?!”

“Tôi chẳng ốm đau gì sất.”

“Tiên sinh hiểu lầm rồi! Ý tôi muốn nói là tiên sinh liệu hồn! không khéo thì tiên sinh ốm đòn.”

(Cả bàn cười ha hả).

“Tôi biết! Cánh đàn ông ngoài garage này không nỡ đánh tôi vì nhìn đi nhìn lại thì tôi to xác nhất, các bà trong nhà thì còn lo ăn chay cho no bụng để có sức mà bàn về việc đai-ẹt (diet). Sau đó lo… lo qua lo lại hai cái lọ, chẳng ai rỗi hơi mà tẩm quất cho tôi. Các ông còn nhớ người xưa có câu: ‘điếc hay ngóng, ngọng hay nói’ với câu: ‘xấu ưa làm tốt, dốt ưa nói chữ’ là thói đời nó thế! Người nông dân nắng mưa dãi dầu nên ưa nằm mơ thấy mình là quân vương, sống trong nhung lụa. Hoàng thượng sống trong nhung lụa thì lại thường nằm mơ thấy mình ra đồng với cái cày, con trâu cho đời thanh thản. Tương tự như thế! Những người học thật thường ẩn dật, nên ngoài lề đường mới nhiều học gỉa, tiên sinh… chữ nghĩa bây giờ rẻ nên người ta xài hoang!”

“Vậy! Xin hỏi: Tiên sinh đây là học gỉa hay học thật, ạ!”

“Tôi bảo ông dốt thì ông không tin vì ông tin tôi dốt hơn ông. Nhưng tôi nói ngược lại, nói cho đúng ý ông thì ông hoang mang vì ông cũng đâu tin ông giỏi đến thế! Sau đó, ông đổ thừa cho tôi là kẻ nịnh để ông không chịu trách nhiệm về việc tôi khen ông giỏi - khi có ai chất vấn ông. Nhưng thâm tâm ông hài lòng với ý nghĩ mình giỏi một cách trí trá hơn cả câu nịnh bợ - cũng gỉa trá nốt - nếu tôi có nói. Cái chân và gỉa trệu trạo muôn đời để cùng tồn tại cho mọi thành phần, mọi hoàn cảnh… có thể lý giải được những việc không nên làm trở thành chấp nhận được và những việc đương nhiên trở thành vô lý - khi cần. Nếu tôi là học thật thì tôi đã ngồi nhà gãi đầu gối chứ đâu cất công đến đây để hầu chuyện các ông dốt thâm căn cố đế mà trường hợp cá nhân tôi đã chứng thực được câu: ‘ở bầu thì tròn ở ống thì dài’; ‘gần mực thì đen gần đèn thì sáng’ có tự ngàn đời.”

“Chắc tiên sinh đã thấy sao hộ mạng của tiên sinh tắt hôm nay?”

“Thì sang năm, các ông được đi ăn giỗ kẻ hèn này!”

“Lão này hôm nay phải gió thì phải!”

“ Đùa với các ông cho vui. Đừng ai đánh tôi nhé. Tôi mà biết vợ chồng gia chủ nhà này cho ăn chay thì tôi đã ở nhà làm homework, (xe cần thay nhớt, cần rửa, cỏ chưa cắt, tóc chưa hớt…) Nhưng cái tật ham vui và nhất là… ham ăn. Đúng là tham thực cực thân mà mò đến đây”.

“Thế tiên sinh đã nghe: ‘miếng ăn qúa khẩu thì tàn’?”

“Tôi biết cả: ‘không ăn một miếng lộn gan lên đầu’ Nhưng thật tình mà nói thì tôi không thích mấy - khi nhìn món ăn chay mà làm cho giống cái đùi gà (một cọng xả giống giống như cái xương đùi của con gà, chung quanh bọc mì căn, nhân bên trong là đậu hũ, nấm mèo với cà rốt xắt sợi, bún tàu…) Công nhận là ngoài những người phụ nữ chỉ biết đi mua thì người phụ nữ Việt Nam khéo tay mà theo tôi là nhất thế giới, nhìn y như cái đùi gà chiên ngoài tiệm ông gìa mắt kính (Kentucky). Không biết khi cúng, người được cúng có nổi giận?! Khi ăn, người mời ăn và người được mời ăn có lừa được mình là ‘real chicken’ hay không?!

Tôi thì chịu, ban nãy đến đây, tôi thấy dĩa heo quay đỏ tươi trên bàn. Ỉ chỗ thân tình nên tôi rón ngay một miếng - khai vị. Ai dè, hoàn toàn là bột. Lớp đỏ tươi bên ngoài nhìn hấp dẫn như da heo quay, kế đến lớp trắng trong như mỡ, đến lớp đục màu thịt heo chín. Lớp bột trong cùng còn quét màu nâu-nâu-đen, nướng cháy cháy y như heo quay chánh hiệu ông Tàu. Bỏ vô miệng rồi mới biết là hiệu ông… Phật.

Thời buổi này lường gạt lấn sân vô tới cửa thiền môn rồi sao trời? Đến khi vỡ lẽ ra là ngày tẩy trần nên các bà cho ăn chay. Thế là tôi thất vọng! Ra đây uống bia với các ông, không biết các ông có cảm giác (cảm nhận) như tôi: Cữ hễ ăn chay thì thèm mặn, ăn cơm thì thèm phở, (đừng nghĩ lung tung đấy nhá!) Nhân danh sự ấm ức cá nhân, tôi kể về thịt chó bảy món cho các ông nghe vì đêm qua tôi khó ngủ, cứ trằn trọc mãi mới nghĩ ra là mình nhớ thịt chó! Coi như chuyện ăn mặn nói ngay ăn chay nói dóc”.

“Chúng tôi thấy tiên sinh chỉ còn có ăn đòn là biết thân…”

“ Trong đám không dám đánh mình vì sợ thì có ngày, có kẻ bỗng hết sợ! Và trong đám không nỡ đánh mình vì thương thì cũng có ngày, có kẻ hết thương! Nên tôi biết dừng lại ở cái chừng mực… sắp ăn đòn! Yên chí đi.

… các ông biết không? Thịt chó ăn theo miền nên đừng nói là ở đâu có con chó ngon nhất; ở đâu nấu ngon nhất, cũng trật hết. Thần dân cẩu xực (là ăn thịt chó chứ đừng nghĩ là ăn như chó, tiếng Tàu nói ngược, nó thế!) cùng đồng ý với nhau là: nhất mực nhì vàng tam khoang tứ đốm. Nhưng không có bốn thứ cao cấp ấy thì con vằn, con vện cũng ngon như thường bởi người hiểu biết đâu có mấy: ‘đông mè hè khuyển’ là kinh điển. Mùa đông lạnh nên hỏa nhiệt tâm thân không bốc ra ngoài được, các cụ ta ăn cá mè là loại thực phẩm hàn - mát để giải bớt thân nhiệt. Mùa hè nóng làm cho thân nhiệt bốc qúa, tâm thân bị hàn nên ăn thịt chó là thực phẩm hỏa - nóng để sưởi lòng. Ý nghĩa của câu ‘đông mè hè khuyển’ được giải thích theo thuyết âm dương trong y học cổ truyền và tư tưởng phương Đông là thế.

Như người Đại Hàn, nội cái tên quốc gia của họ, nghe đã đóng băng nhưng họ chén thịt chó vào loại nhất hành tinh là vì con người và con chó có thể ăn chung mọi loại thực phẩm - trừ phế phẩm từ con người thì con chó không phải giành với con người. Nhưng con gì sống chung với con người thì cũng đồng nghĩa với trên đà tuyệt chủng! Con người ăn con chó để bảo toàn thực phẩm cho mình ở miền gía băng. Nghèo đói thì ai dư hơi mà nghĩ đến thuyết âm dương. Nam Hàn mới khá lên đây thôi, cứ vào Nhà hàng của một dân tộc, nếm qua các món ăn đặc sản của họ thì đoán được dân tộc đó giàu hay nghèo. Ẩm thực, ngoài việc nói lên Văn hóa dân tộc, nó còn nói lên sự giàu nghèo thâm căn cố đế của dân tộc ấy. Có ai tìm được cái đầu cá hay ruột cá trong Nhà hàng Mỹ? Con tôm lớn đã đành, con tôm bé teo, họ cũng bóc vỏ chứ không ăn cho có chất vôi (can-xi) như lý giải ở những nước nghèo.

Còn ở quê ta, miền Bắc thuộc xứ lạnh nhưng đâu phải nhà ai cũng có ao cá mè để ăn. Các cụ ta ăn thịt chó bốn mùa vì đói nghèo cũng như Đại Hàn vậy. Trong miền Nam nóng bỏ bu, đúng là nên ăn thịt chó theo câu: ‘đông mè hè khuyển’ nhưng chẳng ai ăn trước khi có người Bắc di cư vào Nam mà đúng nhất là trước khi Hòa bình lập lại. Sau ’75 không ăn thịt chó thì ăn thịt nhau à? Có thịt gì đâu mà ăn! Ơn cách mạng là ở chỗ đó. Trước ’75, người miền Nam không ăn thịt chó, người Bắc có ăn bởi nhớ quê xưa chứ không phải đói cá, đói thịt đến phải ăn thịt chó trong đất miền Nam. Nói tóm lại: Thuyết âm dương bát ngát nên chỉ giành cho giới học gỉa khi trà dư tửu hậu; giới học thật - tay làm hàm nhai tay quai miệng trễ thì có cái bỏ vào miệng đã là may trên một đất nước điêu linh. Trên tinh thần ấy, tôi kể các ông nghe:

Gia đình tôi thuộc diện di cư (Bắc ’54), tôi đi tàu há mồm vào Nam từ khi còn rất bé nên chẳng nhớ gì nhiều về quê hương Bắc bộ. Người trong Nam hát nhạo người Bắc di cư là: ”từ Bắc vô Nam tay cầm bó rau, tay kia cầm sợi dây để trói con cầy…” không sai, không sai vì chính tôi được ăn thịt chó ngay trên tàu há mồm. Mẹ tôi dấu cách nào thì tôi không biết, cứ thỉnh thoảng bỏ vào miệng tôi một miếng thịt luộc đã khô săn, cho có chất thịt… chó, làm như không ăn thì mất gốc Bắc không bằng! Trên tàu, họ có cho ăn tử tế! Tôi còn nhớ thế. Nhưng tôi nhớ cái mùi thịt chó luộc đã mươi ngày ấy đến đêm qua, đến hết đời tôi cũng có thể lắm! Tôi nhớ song song với hình ảnh đoàn người di cư xuống tàu như đàn gia súc, có những ông Tây cao to xịt thuốc trừ chấy rận. Không có họa cộng sản thì con người đâu bị chà đạp nhân phẩm, khinh khi đến đụng chạm vào lòng tự ái ngay trên quê hương mình để đời đời ấn tượng trong tuổi thơ.

Theo ông cụ tôi thì thịt chó luộc xong ăn ngay sẽ bị khai khai mùi nước tiểu trẻ con, nên người sành điệu là luộc xong cái đùi trước của con chó (đùi trước ăn thịt luộc, đùi sau ăn rựa mận là sành điệu) thịt luộc treo lên gác bếp giăm hôm, chẳng thiu thối gì đâu, (thịt chó có cái đặc biệt là ăn bị giắt răng đến hôm sau cũng không hôi, treo đến khô không hư) khi hạ xuống thái lát vừa ăn thì thịt rất săn chắc vì đã róc hết nước, bay hết mùi khai, chấm miếng mắm tôm, ăn kèm với cái lá mơ, lát riềng non thái mỏng thì linh hồn bay đến thiên đàng. Chắc thế nên mới có truyện: “Trẻ con không được ăn thịt chó” của đại văn hào Ngô Tất Tố, đã lột mặt nạ để phô ra bộ mặt thật của con người và cuộc sống trên một miền đất nước lầm than.

Nhưng khi miếng thịt chó di cư, khi vào miền Nam rồi thì chỉ có nhịn thèm vì không thấy người trong Nam ăn thịt chó nên các cụ di cư ưa nhắc nhau như chúng ta giờ đây ưa nói về những món ăn bình dân ở quê nhà - tùy miền của người nói (kể). Sau ’75 thì Nam Bắc một nhà - đói rách như nhau nên ăn thịt chó có tính thống nhất từ Bắc vô Nam. (Món chó xào lăn, hầm nước dừa bắt đầu xuất hiện ở những xóm làng miền Nam. Đạo đời xào xáo là chó nấu chao, ướp chao nướng vỉ).

Riêng tôi, nhiều đêm nằm nhớ thịt chó như nhớ người yêu. Tôi nói bà xã thì bà ấy hỏi ngược lại mình: “Bây giờ về Việt Nam, liệu anh còn dám ăn không?” Tôi thật không trả lời được vì chính mình đã thay đổi rồi thì phải?! Bởi cứ nhìn những đứa trẻ trong nhà mình, chúng nó ôm ấp, hôn hít con chó như người bạn thân thì mình có nỡ ăn thịt bạn của con mình không? Nói ra thì sợ người đời mắng nhiếc: trưởng gỉa học làm sang. Tôi nín thinh như lúa trong bồ tới hôm nhà tôi xin đâu miếng mẻ, bà ấy đi chợ mua cá trê, riềng, thì là… đủ gia vị để thực hiện món cá trê om mẻ. Đến lúc hỏi tôi: “Anh còn nhớ ngày xưa mẹ nấu món này ra sao không?”

Tôi trổ tài liền! Ôi thôi. Tôi bày la liệt cái nhà bếp. Vợ tôi dọn dẹp thấy tội luôn. Tội nhất là bà ấy phải lồng đến mấy lượt bao ny-lon để trút nồi cá trê om mẻ của tôi vào và đi bỏ thùng rác”.

“Nam mô a di đà Phật! Bạch tiên sinh, hôm nay bọn hèn không ăn chay thì đã khiêng tiên sinh ném xuống bể bơi. Chuyện bá vơ thế cũng kể.”

“Nhưng tôi thành công món khác, các ông ạ! Để tôi kể cho các ông nghe trước, nếu được chấp nhận thì lần sau họp mặt, tôi làm cho các ông thưởng thức.”

“Được. Tiên sinh mà bá vơ thêm một lần nữa thì chúng tôi xử trảm tiên sinh đấy!”

“…thế này, tôi cho là thất bại cái món cá trê om mẻ bởi hai nguyên do: Cá trê đông lạnh nên thịt con cá bị ứ máu trong đó mà phát tanh (tanh khiếp). Thứ hai, mẻ ở đây vàng vàng chứ không trắng như hũ mẻ ngày xưa ở nhà tôi. Tôi vào Sở làm hỏi một chị bạn - Bắc rặt. Chị cho biết: Con mẻ ở đây yếu lắm, không khỏe như con mẹ! Mẻ Mỹ không ăn cơm thiu, cơm thừa như bên nhà được. Chị phải nấu cháo đặc, để nguội cho mẻ ăn và giữ vệ sinh cẩn thận cho hũ mẻ trong tủ bếp, nghĩa là nơi không nóng cũng không lạnh, không sáng cũng không tối, thì mẻ mới trắng được. Mẻ bị vàng nghĩa là có qúa nhiều con mẻ chết trong đó nên khi nấu lên ăn có hậu đăng đắng. Té ra mẻ vàng thì đắng mẻ trắng thì chua, mẻ chùa thì… tôi không biết! (Các ông cười cái gì? Đừng có mà ăn chay nghĩ mặn!)”

“Đúng là đồ con mẻ…”

“Nhưng không có con mẻ thì cũng phiền lắm cơ! Tôi tự gầy cho mình một hũ mẻ, trắng phau nhá! (Đừng có cười. Để tôi nói) J Tôi nhớ da diết cái mùi rựa mận ăn với bún tươi - khi mà ngày nào cũng xoay quanh mấy món chán chết được. Tôi lại ra tay cho vợ được dọn dẹp nhà bếp, nhưng lần này thành công mỹ mãn. Tôi đi chợ mua giò heo nhưng chỉ mua móng thôi, không mua phần trên đầu gối, lắm thịt thì ngon gì? Phải gân gân sần sật… mới đã! Vợ tôi dặn với theo: ‘mua giò Việt Nam ít mỡ, không lông anh nhá!’ Tôi thì không hảo ngoại nhưng nghĩ mua giò bên chợ Hồng-Kông ngon hơn, tôi thấy hệ thống tủ lạnh ở chợ ấy có uy tín! Phần các bà sợ bên chợ Hồng-Kông bán mắc hơn bên chợ Việt Nam chút đỉnh. Ai dè, giò Việt Nam không mỡ không lông thật các ông ạ! Giò Hồng-Kông lông không với mỡ, phát ớn. May là tôi không ghé chợ Mỹ! Chẳng biết còn kinh đến đâu?

Đem về, tôi cho lên lò nướng, mở lửa đùng đùng mà chẳng thấm vào đâu, chờ đến bao giờ nó mới cháy vàng như thui đây chớ! Tôi lấy cái đèn khò hàn máng xối, tôi khò lũ móng heo cháy vàng ươm, thơm nức mũi. Vợ tôi đem rửa nước, bà ấy lấy cục chùi soong, chùi nồi, chùi sạch đến trắng ra như chưa thui. (Vợ tôi mà không phá tôi thì bà ấy chịu không được! Hay cốt ý trả thù lần trước thì còn trong nghi án.) Tôi giận run vì tất tần tật đã công giã tràng. Tôi đành khò lần nữa, lần này tôi khò cho cháy đen luôn, khi rửa lại nó vàng sỉn ngả sang màu hơi nâu là vừa, các ông ạ! Thơm lắm.

Tôi ướp tí muối, đường, bột ngọt, tiêu trắng, cooking wine rồi để đấy. Đi xem hũ mẻ thì trắng có trắng, tôi khều một tí đưa lên kính hiển vi, cộng quân ngo ngoe thấy ớn! Bọn nằm vùng cỡ nào cũng lọt vô được bí mật quốc gia. Tôi phân vân vì lâu qúa không ăn mẻ, chả biết có sao không đây? Tôi cho chúng vào máy xay sinh tố, bấm nút năm phút trả thù! Chúng nó chóng mặt cả lũ khi tôi đưa lên kính hiển vi lần thứ hai hay chết tan xác hết bọn phỉ rồi thì phải! Tôi biết chúng đã chết tan xác trong ấy nhưng nhìn đỡ sợ. Tôi lược lại, bỏ xác nhưng xác cũng chẳng còn vì cái máy xay sinh tố nhà tôi nhìn vào đến bốn lưỡi dao-thấy ớn. Tôi bắc nồi giò ướp sẵn lên bếp, đổ nước mẻ vào nấu. Vợ tôi giã riềng bằng cối đá, tôi nhớ khi xưa ăn rựa mận ưa bị lảm xảm trong miệng bởi xác riềng giã trong cái nón sắt của lính, thế là tôi cho riềng vào máy xay, xay và lọc vài tua thì loại được xác riềng ra khỏi món tổng hợp. Khi đổ nước riềng vào nồi giò đang sôi với mẻ, hơi rựa mận bốc lên ngay, các ông ạ! Tôi chỉ còn việc ngồi canh cho giò chín tới (cứng qúa ăn không được mà mềm qúa thì ngán).

Trong nhà, vợ tôi luộc bún. Tôi ngồi đọc báo ngoài sau hè cũng là ngồi canh lửa, vớt bọt. Hình ảnh xa xưa lại thoáng hiện những gương mặt trong gia đình. Những anh em tôi khi còn nhỏ cứ tò tò sau lưng ông cụ nhà tôi chờ từ chó chết đến chó chín! Bố tôi chỉ ra tay khi nấu thịt chó chứ thức ăn ngày thường thì mẹ tôi nấu. Bố tôi có thói quen khi mời bạn bè về nhà thì vợ con trở thành những người phục vụ, nhưng hôm nào ông cụ nấu cho vợ con ăn thì dứt khoát không tiếp bạn bè. (Dù họ có vô tình đến, cũng chỉ mời ly nước trà rồi tiễn khách chứ không mời ở lại ăn như người trong Nam thường dùng câu: “gặp bữa…” Bố tôi không đi đâu trong ngày phục vụ vợ con dù bất kỳ ai rủ rê, mời mọc).

Tôi nhớ mãi hình ảnh anh em tôi được ngồi bàn ăn bảnh chọe như người lớn, bố mẹ tôi thành hai người phục vụ chứ không phải con nít thì múc cho một tô là xong! Bố mẹ tôi tôn trọng con nít ngang với người lớn là một tiến bộ bị lên tiếng nhất so với những gia đình chú bác của tôi. Ở nhà chú bác, con nít chỉ được ăn sau khi dọn bàn của người lớn ở nhà trên xuống-còn gì ăn nấy! Ký ức không đẹp ấy đeo đẳng cả đời cô em họ tôi. Bây giờ cô ấy dọn bàn cho con nít ăn trước, còn gì người lớn ăn sau để trả thù tiền kiếp, cũng là một cách trả thù ngạo mạn đấy chứ! Tôi rất thích được cô em họ gọi mời ăn uống vì nó làm sống lại hình ảnh gia đình tôi thuở xưa.

Tôi vẫn thấy mùi hương chưa phải lắm! Chưa đúng mùi rựa mận nên bàn với vợ. Nhà tôi lần này không phá tôi như lần trước, bà ấy lấy hũ mắm tôm cho vào một muỗng (muỗng cà phê), mùi bốc lên ngay! Y chang. “Mươi phút nữa là giò vừa ăn đấy anh ạ!” Chẳng biết mùi rựa mận có làm cho hương sắc thêm đậm đà mà ăn nói ngọt ngào đến lạ! Bà ấy đi dọn bàn ăn tử tế, trông xom tụ lắm! Tôi nghĩ gì không biết? Bảo nhà tôi dọn cúng bố mẹ trước đi rồi mình ăn.

Khi mùi gỉa cầy quyện với mùi hương (nhang) trên bàn thờ, tôi thấy hãnh diện hơn thành qủa đạt được trên nước Mỹ! Tấm lòng đối với tiền nhân mới đích thực là cái cần - hơn cái có. Đầu óc khoa học kỹ thuật trong tôi thì bảo là các cụ đã là cát bụi vô tri nhưng lòng thành thì thấy hai cụ đang chén gỉa cầy hể hả. Tôi tự hỏi lại mình: Đâu là chân? Đâu là gỉa? Đi tìm sự rạch ròi giữa chân và gỉa để làm gì khi đời sống vốn dĩ hư-thực. Các ông thấy sao?”

“Vấn đề là cuối cùng thì chị nhà phải lồng mấy cái bịt ny-lon?”

“Không. Lần này ngon lành. Nhà tôi không nể mặt ông bác sĩ cảnh báo cholesteron gì nữa! bà ấy làm tới thấy thương luôn. Tôi dấm dẳng được vài miếng thấy ngon, no cơn thèm hơn là no bụng. Tôi hiểu ra một điều là ký ức cũng biết đói chứ chả riêng gì cái bao tử. Nếu các ông muốn thử thì tôi cũng không tiếc công đâu. Tuần sau nhé?”

“Để chúng tôi xem lại phần bảo hiểm nhân thọ cho kỹ, chắc ăn rồi ăn gỉa cầy tiên sinh nấu sau vậy!”

“Ngon thật đấy! Nhưng tôi trình bày với các ông để nghị sự xem mình có nên gọi món ấy là “Giò heo nấu mẻ” cho nó chính xác với nó! Tại sao phải gọi là gỉa cầy trong khi nó là giò heo. Giò heo có cái ngon khác với thịt chó. Người Việt thì dù ở đâu cũng cứ tự hào mình là người Việt, sao phải mang tên Mỹ để nghe lủng củng cái lỗ tai người khác? Bộ tên Mỹ thì con người có gía trị hơn sao? Các ông tưởng tượng ngài Bob họ Vũ thì ra cái thể thống gì? Còn gì là học gỉa!”

Tiên sinh diễn thuyết tới lên đèn mới ra về, vài tuần sau tiên sinh triệu tập khách thưởng ngoạn toàn học gỉa với tiên sinh, chẳng có học thật nào góp mặt nhưng món giò heo nấu gỉa cầy của tiên sinh thì ngon thật. Nên mọi người đồng ý cho tiên sinh chính thức gọi món ấy là: “giò heo nấu mẻ” chứ không gọi là gỉa cầy để mất uy-tín-con-heo.

Phan

NGUYỄN CAO KỲ: CON NGƯỜI HAI MẶT

Tranh: Babui (DCVOnline)

Kính gởi ông Nguyễn Cao Kỳ

Sau lời phát biểu a dua, nịnh bợ của ông với phái đoàn CSVN do nguyễn minh Triết cầm đầu trong chuyến công du đầy thất bại và nhục nhã vừa qua tại đất nước Hoa kỳ, và trong bài viết "Việt nam đa nguyên: con đường phải đến" của tôi đăng trên các trang web: Tiếng nói Tự do Dân chủ, Đối thoại, Ý kiến…, tôi cũng nhấn mạnh rằng: cá nhân ông không đủ khả năng để cứu nổi ĐCSVN tồn tại được.

Thời gian qua cũng có rất nhiều người lên tiếng phản bác về sự ngông cuồng, ngạo mạn của ông, tôi dự định sẽ không nói thêm gì về ông nữa để đầu óc được rảnh rang mà nghĩ đến việc làm có ích khác. Nhưng hàng ngày các cơ quan truyền thông báo chí, đài phát thanh, truyền hình cùng với lối tuyên truyền của các cán bộ đảng viên trong guồng máy CSVN khiến cho tôi phải xấu hổ dùm ông, cho nên tôi đành phải viết lên những dòng chữ này, hy vọng rằng ông sẽ đọc được mà suy gẫm lại chính mình.

Trước hết tôi xin tự giới thiệu với ông, tôi là một quân nhân Không quân của VNCH (binh chủng do ông làm tư lệnh và lúc đó ông là người đầu tiên hô hào Bắc tiến). Nhưng thời gian tôi đi lính thì ông là phó tổng thống, thú thật trước đây tôi rất có cảm tình với ông nhất là giây phút Sàigòn lâm nguy do sự do sự hèn nhát của tân tổng thống chỉ định Dương văn Minh và một số tướng lãnh lúc đó, chính ông đã đề xuất tử thủ và mở kho súng dự trữ để phát cho dân Sàigòn, nhưng rồi cách nay khoảng 9, 10 năm tôi còn nhớ trong chương trình thiên niên kỷ của đài BBC, một phóng viên đã hỏi ông về lý do tại sao ông lại thay đổi lập trường thì ông trả lời: Lúc trước tôi phát biểu để lấy phiếu, còn bây giờ tôi phát biểu với thực lòng. Từ đó tất cả những cảm tình của tôi dành cho ông coi như đã hết, nhưng tôi nghĩ rằng dù cho ông có phản bội lại quê hương, phản bội lại những người đã một thời cùng đi trên con đường chính nghĩa với mình, cũng như quay lưng lại với nhân dân những con người chân lấm tay bùn chắc chiu từng đồng tiền để đóng thuế vào ngân sách quốc gia cho ông tự do sung sướng, và với lòng tự trọng tối thiểu của một con người chắc có lẽ ông cũng không đến nỗi phải bán rẻ lương tâm mà cúi lòn một cách nhục nhã trước bọn người đã làm tan nát quê hương mình.

Riêng tôi cũng còn chút lịch sự với ông. Chắc ông cũng biết rằng: trào lưu tiến hóa của loài người là sự cạnh tranh để cùng nhau tiến bộ, con đường đó bắt buộc phải là đa nguyên trên mọi lĩnh vực từ kinh tế lẫn chính trị…. và đó cũng là con đường mà quyền tự do dân chủ, nhân quyền, bình đẳng…. của người dân phải được tôn trọng, những chính quyền độc tài,độc đoán dù không phải là CS thì sẽ không bao giờ tồn tại trong thời đại này. Vì thế mà đã có biết bao nhiêu người phải hy sinh cho việc làm đầy chính nghĩa.

Thiết tưởng ông cũng là một con người sinh ra và lớn lên ở miền Bắc VN, dĩ nhiên ông vẫn biết ĐCSVN đã cai trị và hành hạ đồng bào ruột thịt của mình như thế nào rồi. Hàng trăm ngàn người dân vô tội phải chịu chết oan trong đợt cải cách ruộng đất thời gian 1954 – 1956, biết bao nhà trí thức bị tù đầy trong đợt thanh trừng nhân văn giai phẩm, cũng như hàng chục ngàn người dân ở Huế bị chôn sống trong các mồ chôn tập thể khi CS tạm chiếm vào dịp tết Mậu thân năm 1968….., chắc có lẽ ông cũng biết sự điêu ngoa, giả dối và tàn bạo của những con người lãnh đạo trong hàng ngũ ĐCSVN điển hình là Hồ chí Minh (xin ông tìm đọc cuốn sách về huyền thoại của Hồ chí Minh vừa được LM Nguyễn hữu Lễ xuất bản, hoặc trên trang web: vietnamexodus.org thì sẽ rõ).

Riêng đối với ĐCSVN kể từ ngày tiếm quyền lãnh đạo đất nước đến nay họ đã làm được gì ? ngoài việc dâng đất và hải đảo của Tổ quốc cho quan thầy Trung quốc điển hình là quần đảo Hoàng sa và phần đất Ải Nam Quan vùng đất địa đầu giới tuyến trong hiệp định biên giới vào cuối năm 1999, họ còn tạo cho Việt nam ngày nay nằm trong danh sách nghèo nhất thế giới, tham nhũng nhất thế giới, nhân công rẻ nhất thế giới, lao động bị bốc lột nhất thế giới, con gái phải tình nguyện làm nô lệ tình dục nhiều nhất thế giới để mong có tiền giúp đỡ gia đình, nhân dân bị chính quyền cướp đất đai không chịu nỗi cho nên đã phải nằm sương dãi nắng để kêu oan tại các cơ quan đầu não của trung ương điển hình là tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng (Hà Nội) và văn phòng Quốc Hội 2 ở Sàigòn mà hiện nay vẫn còn tiếp diễn, bất chấp mọi sự đàn áp thô bạo của công an CS.

Vai trò Hòn ngọc Viễn đông mà miền Nam Việt Nam đã có trước 1975 giờ đây đã không còn nữa, cơ quan quyền lực tối cao của đất nước là Quốc hội thì gần 100% là đảng viên do đảng đưa ra, hiến pháp và luật pháp thì chồng chéo và mâu thuẩn với nhau để lừa gạt nhân dân, tất cả các cơ quan ban nghành dù nhỏ nhất cũng phải là đảng viên đứng đầu…., nói về sự mỵ dân của ĐCSVN thì đây là câu chuyện dài không có hồi kết thúc.

Kính thưa ông (tôi dùng chữ kính thưa để gọi là còn chút lịch sự với ông), trong bữa tiệc chiêu đãi của Nguyễn Minh Triết tại một vùng hẻo lánh của miền nam California ông nói rằng: Trước đây ông cũng có chủ trương thống nhất đất nước, nhưng người anh em phía bên kia (miền Bắc) đã làm được, bây giờ ông kêu gọi mọi người hãy cùng nhau phục tùng ĐCSVN và nghe theo lời kêu gọi của Nguyễn Minh Triết xóa bỏ hận thù để xây dựng quê hương, ông còn cho Triết là người yêu nước thật sự, một sự lố bịch nữa là ông ra lệnh cho những người trước đây dưới quyền chỉ huy của ông: hôm nay mọi bất đồng đều được chấm dứt. Ông lấy tư cách gì để nói lên những điều tồi tệ này trong khi tên tuổi của ông đã không còn gì trong cộng đồng dân tộc ?

Vấn đề thống nhất đất nước và xây dựng quê hương là ước mơ của toàn dân Việt Nam, nhưng không phải vì chuyện thống nhất mà nhân dân phải cam chịu sống dưới một chế độ độc tài, độc đoán của Chủ nghiã Cộng sản đã bị cả thế giới lên án và từ bỏ, không phải vì ước mơ thống nhất mà người dân lại chấp nhận từ bỏ quyền làm người cơ bản nhất cũng như cúi đầu nhận chịu sự lãnh đạo vĩnh viễn và độc nhất của ĐCSVN chỉ có hơn hai triệu đảng viên trong tổng số trên 80 triệu người còn lại. Ông có nghĩ rằng nếu hơn 62 năm vừa qua mà nước Việt Nam đi theo con đường đa nguyên, đa đảng thì đất nước có thua Thái Lan, Nam Hàn, Singgapore, Malaysia …. như ngày nay không? Ông đừng nhìn thấy VN ngày nay nhờ có sự kinh doanh của các nhà đầu tư của tư bản nước ngoài (vì nhân công VN rẻ mạt so với các nước khác), nhờ được vay những số tiền khổng lồ của các ngân hàng thế giới, cho nên nền kinh tế bấp bênh của đất nước có phần tiến triển mà ông cho là ĐCSVN có tài để rồi hết lời ca ngợi tung hô.

Cái tiến bộ của Việt Nam ngày nay khá hơn ngày trước là chỉ nhìn từ góc độ đất nước Việt Nam, cũng như ngày hôm qua mình đói bây giờ mình không đói thì cho là mình có tiến bộ, chớ đối với các nước trong khu vực cùng hoàn cảnh với mình lúc trước thì mình không bằng ai như: Singapore, Nam hàm, Malaixia, Đài Loan, Thái Lan… .Nhờ đục khoét tiền thế giới cho Việt Nam vay mượn mà các nhà lãnh đạo CSVN mới tự do có tiền gởi vào các ngân hàng quốc tế mỗi người hàng trăm triệu đôla (xin ông tìm hiểu sẽ biết), rồi đây con cháu của chúng ta sẽ trả đến bao giờ mới dứt. Ông đã vô cảm trước nỗi đau của đồng bào mình để đi theo và ca tụng những con người CS mà cả thế giới văn minh đều nguyền rủa thì đó là quyền của ông.
Nhân dân Việt Nam trong đó có cả cộng đồng người Việt hải ngoại và những người trước 1975 mà ông cho là dưới quyền chỉ huy của ông chỉ khuyên ông là từ nay về sau ông nên câm miệng, đừng có mạo danh mà tuyên bố lung tung nữa bởi vì cá nhân ông bây giờ chỉ là một con giòi trong đống c… mà thôi, ông nên nịnh hót ĐCSVN để gia tài và cơ sở làm ăn của ông tại Việt Nam đừng bị phá sản khi mà con bài của ông không còn hiệu quả nữa.

Tôi nghĩ chắc ông cũng không còn dám trở qua Mỹ để sống tự do như lúc trước nữa đâu, dù sao ở Việt Nam vẫn còn một phòng sang trọng của nhà thương điên Biên Hòa mà ĐCSVN sẽ dành cho ông sau này. Dù cho cố Tổng thống Nguyễn văn Thiệu không đủ khả năng để chiến thắng CS, nhưng với lời nói: "Ðừng tin những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm" sẽ đi vào lịch sử, rất đúng và mọi người có lương tri cần phải học thuộc lòng, "hùm chết để da, người ta chết để tiếng" nghe ông. Tôi chỉ khuyên ông là nên suy nghĩ lại việc làm cũng như lời nói của mình để mà sám hối trước lịch sử và nhân dân ngay bây giờ trước khi quá muộn.

Trong tương lai con đường đa nguyên, đa đảng sẽ là bước đi của dân tộc và đất nước, còn ĐCSVN sẽ tồn tại nhưng không bao giờ có cơ hội độc quyền, độc đoán như ngày nay nữa đâu. Xin chào ông

Ngày 06/07/2007
Hoàng Trung Chánh

VIỆT NAM ĐA NGUYÊN: CON ĐƯỜNG PHẢI ĐẾN

Trong hoàn cảnh đau thương mà hiện nay nhân dân đang phải gánh chịu. Rất mong những nhà lãnh đạo ĐCSVN, lực lượng công an,quân đội … những người đang trực tiếp đàn áp các phong trào đấu tranh cho tự do dân chủ, đang thực thi các chính sách độc tài phản dân chủ hãy tự vấn lương tâm, sáng suốt nhận định đúng, sai để từ đó dừng tay và cùng với nhân dân xây dựng lại những gì đã mất.

Các chiến sĩ công an, quân đội đừng vì danh lợi đê hèn trong cuộc sống, đừng vì miếng cơm manh áo mà tiếp tục vâng lệnh cấp trên làm điều bất chánh. Các nhà đối lập bất đồng chính kiến hiện nay họ đã can đảm nói lên cái sai trái mà ĐCSVN đã và đang theo đuổi, họ là những ân nhân của dân tộc trong đó có gia đình và thân nhân của cả công an, quân đội và các thành phần cán bộ đảng viên trong guồng máy độc tài đảng trị.

Tự do ngôn luận, tự do nói lên cái sai trái của chính quyền, tự do lập hội, tư do báo chí…. là những việc làm đáng được hoan nghênh mà các nước tiến bộ trên thế giới đang theo đuổi, các công ước quốc tế về quyền làm người và Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế nhân quyền của LHQ cũng được chính quyền CSVN cam kết thi hành, ngay cả điều 69 của Hiến pháp Việt Nam hiện nay cũng công nhận.

Thế giới ngày nay là sự phát triển và tiến bộ của con người, đồng nghiã với sự tự do dân chủ trên mọi phương diện. Những chế độ độc tài, phong kiến không còn phù hợp với trào lưu tiến hóa của nhân loại đã và đang bị đào thải trên trường quốc tế. Thực tế đã cho chúng ta thấy rằng trên mọi vấn đề của xã hội từ kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục...vv, nếu muốn tiến bộ thì phải có cạnh tranh.

Trong trường học học sinh phải cạnh tranh học tập mới biết được học sinh giỏi, trong xí nghiệp công nhân làm việc cạnh tranh và sáng tạo mới tìm ra được công nhân giỏi, nhà nông làm ruộng phải có cạnh tranh, cần cù và siêng năng học hỏi những kỹ thuật khoa học để áp dụng vào đồng ruộng thì mới có kết quả tốt, dòng nước của con sông chảy qua ngày hôm nay không phải là dòng nước của con sông chảy qua ngày hôm trước, nền văn minh thế giới của thế kỷ trước sẽ không phải là nền văn minh của thế kỷ này… vv…, mọi vấn đề chung quanh ta trong cuộc sống luôn luôn phải đổi thay, phải sáng tạo và cạnh tranh nếu chúng ta không muốn mình lạc hậu.

Nhưng muốn có cạnh tranh để tiến bộ thì phải có nhiều thành phần họat động trong cùng mục đích, rõ ràng những nước văn minh tiên tiến trên thế giới đều là những nước có nền dân chủ tự do theo thể chế đa nguyên. Điều này cũng chứng minh rằng: Lời nói và đường lối của Marx-Lênin, của ông Hồ chí Minh sẽ không còn phù hợp với nền văn minh hiện tại, đất nước Việt nam với truyến thống hào hùng của tiền nhân bắt buộc phải chuyển mình theo đà tiến bộ của nhân loại để xứng đáng là con rồng Châu Á, địa vị mà miền Nam VN đã có trước 1975.

Chủ nghĩa tư bản trong thể chế đa nguyên là một chủ nghĩa hiện thực bởi vì nó luôn luôn thay đổi để phù hợp với trào lưu tiến hóa của loài người, lịch sử hiện tại cũng chứng minh rõ ràng là các nước theo thể chế độc quyền lãnh đạo (dù không phải là CS) thì đất nước đó sẽ dần dần rơi vào lạc hậu và sẽ bị loài người tiến bộ lên án. Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng đang bị loài người đào thải, đây là một thực tế bởi vì hiện nay CNCS đã thực sự cáo chung ở chính nơi phát sinh ra nó (đó là Liên Sô và cả khối Ðông Âu), một vài nước Cộng sản còn lại trên thế giới như Trung quốc, Cu ba, Bắc hàn và Việt Nam thì đang ngửa tay nhận viện trợ hoặc áp dụng kinh tế thị trường kiểu làm ăn của chủ nghĩa tư bản để được ấm no và tồn tại. Trong quá khứ cũng như hiện tại chưa bao giờ các nước theo CNCS có đủ khả năng tự vươn lên nếu không có sự đầu tư giúp đỡ từ các nước tiên tiến đa nguyên.

Chúng ta thử khách quan nhận định vấn đề này để có cái nhìn đúng đắn cho hướng đi chung của dân tộc. Trong thời chiến tranh lạnh: công bằng để nhận xét là các nước theo CNCS hầu hết đều thua xa các nước có nền dân chủ đa nguyên như: Trung Quốc thua xa Đài Loan và Hong Kong, Bắc Hàn thua xa Nam Hàn, miền Bắc VN thua xa miền Nam VN trước 1975, Đông Đức thua xa Tây Đức, toàn khối CS Đông âu kể cả Liên sô đều thua xa các nước tự do tư bản.

Những nước có nền kinh tế hùng mạnh nhất như: Anh, Pháp, Mỹ, Nhật, Canada, Úc…v.v… đều là những nước theo chủ nghĩa tư bản đa nguyên từ kinh tế lẫn chính trị. Ngày nay khi chiến tranh lạnh kết thúc: nền kinh tế các nước theo chủ nghĩa tư bản vẫn tiếp tục dâng cao, ngược lại những nước theo CNCS thì tàn tệ để rồi phải chịu cáo chung trên trường quốc tế. Trung quốc và Việt Nam nhờ chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường theo kiểu tư bản chủ nghĩa cho nên mức sống của người dân khá hơn thời kinh tế tập trung theo đường lối Marx-Lênin. Điều này đã chứng minh là con đường kinh tế đa nguyên của tư bản chủ nghĩa là đúng. Nếu các nhà lãnh đạo ĐCSVN hiện nay biết quay đầu để nhìn nhận sự thật về cái chủ nghĩa Cộng sản ảo huyền, từ bỏ độc tài, độc đoán về chính trị thì đất nước VN sẽ đẹp biết bao.

Đã đến lúc toàn dân VN trong và ngoài nước cần phải dẹp bỏ mọi bất đồng để làm sao cho sự hy sinh của hàng triệu người dân VN anh em trên cả 2 miền đất nước được mỉm cười nơi chín suối. Người viết xin những ai còn tin vào thiên đường cộng sản hãy suy nghĩ lại con đường sai lầm mà các nhà lãnh đạo ĐCSVN đang bắt nhân dân phải cúi đầu nhận chịu. Chính sách cải cách ruộng đất 1954-1956 ở miền Bắc đã gây nên biết bao cảnh chết chóc đau thương không đáng có, đàn áp và tiêu diệt những thành phần trí thức trong các phong trào trăm hoa đua nở, giai phẩm mùa thu. Lừa bịp nhân dân dưới chiêu bài chống Mỹ cứu nước, tuyên truyền và bịa đặt ra những điều không có thật ở miền Nam để nhằm khuyến khích sự hận thù và gây chia rẽ sự đoàn kết trong cộng đồng dân tộc, dâng hiến quần đảo Hoàng sa cho Trung quốc để được TQ hậu thuẩn trong chiến dịch Hồ Chí Minh xâm lăng miền Nam khi biết chắc rằng Hoa Kỳ đã thực sự phản bội nhân dân miền Nam; nâng ông Hồ Chí Minh lên hàng thánh sống, bắt nhân dân phải tôn vinh là vị cha già dân tộc trong khi cả cuộc đời của ông ta đầy bất công và tội lỗi. Đây là sự thật mà hầu hết các nhà nghiên cứu về lịch sử đã thừa nhận. Miền Nam VN sau 30 năm nội chiến luôn luôn chịu sự tàn phá triền miên của bom đạn, nhưng nền kinh tế và cuộc sống của người dân miền Nam vẫn hơn xa người dân miền Bắc thân yêu.

Sau ngày 30/04/1975 đáng lẽ những nhà lãnh đạo ĐCSVN phải nhìn thấy được con đường của CNCS là không đúng, để mà chuyển hướng tìm hướng đi đúng phù hợp với nguyện vọng của toàn dân. Nhưng trái lại vẫn đi theo vết thương tồi tệ cũ khiến cho hàng triệu người phải bất chấp hiểm nguy ra đi tìm tự do nơi xứ lạ, đảng đã áp dụng chính sách ngu dân, nhồi sọ thành phần trẻ sinh sau 1975 để chỉ biết có đảng, có Hồ chí Minh là đúng. Ngay cả cuộc sống tâm linh và niềm tin tôn giáo không thể thiếu trong lòng dân tộc cũng được đảng kiểm soát gắt gao qua sự giám sát của mặt trận tổ quốc và ban tôn giáo của đảng, việc đi chùa, nhà thờ, thánh thất, tổ chức lễ hội nhân gian theo truyền thống tôn giáo chỉ được thực hiện ở những nơi đã được đảng thành lập và công nhận.

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam thống Nhất, Giáo hội PGHH thuần túy cùng một số hệ phái đạo Tin lành tuy không có quyết định giải tán của chính quyền nhưng không bao giờ được tự do hành lễ, hầu hết các nhà sư thuộc Giáo hội PGVNTN đều bị theo dõi, bị đàn áp, bị quản chế rất là nghiệt ngã. Đặc biệt nhị vị Hòa thượng Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ vẫn tiếp tục bị giam lỏng tại nơi thiền viện của các ngài không cho tiếp xúc với bất cứ ai ở bên ngoài. Cụ Lê Quang Liêm của Giáo hội PGHH thuần túy và một số các mục sư của hệ phái Tin lành Mennonite cùng những vị linh mục của Công giáo như: LM Lý, LM Chân Tín, LM Lợi, LM Giải….vẫn phải chịu chung hoàn cảnh đàn áp do chính quyền mang lại. Càng ngày ĐCSVN càng đi sâu vào tội lỗi, việc dâng đất (Ải Nam Quan) cho quan thầy Trung quốc qua hiệp định biên giới cuối năm 1999 là thêm một vết nhơ nữa. Nhân dân và lịch sử sẽ không bao giờ tha thứ cho những hành động bán nước này của ĐCSVN.

Trên đây chỉ là một phần trong muôn ngàn những việc làm sai trái và độc đoán mà ĐCSVN đã thi hành đối với nhân dân. Nhân dân Việt Nam vì sống dưới sự đô hộ của ngoại bang trong thời gian dài mong muốn có được cuộc sống tự do độc lập, do không hiểu rõ bản chất thật của Cộng sản cũng như chính sách của Mỹ trước đây tại Việt Nam, Hồ Chí Minh đã lợi dụng điểm này bằng sự dối trá trong Bản tuyên ngôn độc lập mà ông đọc ngày 2/9/1945, ông đã mượn nguyên văn Bản tuyên ngôn độc lập của Mỹ và Pháp để lừa bịp nhân dân miền bắc VN. Với sự điêu ngoa giả dối của Hồ Chí Minh, CNCS đã âm thầm được thực thi tuyệt đối tại miền Bắc thân yêu, khi trực tiếp sống với CNCS thì mới biết được mặt trái của nó. Vì vậy cho nên hàng triệu người phải tìm đường vào miền Nam. Trường hợp này cũng được lập lại sau ngày 30/04/1975 khi Cộng sản chiếm miền Nam, hàng triệu người đã bất chấp hiểm nguy vượt biên tìm tự do nơi xứ lạ, công bằng mà nói nếu trong thời gian đó ĐCSVN cho tự do ra đi thì sẽ không còn ai ở lại. Bây giờ thì những người vượt biên lại được được chính quyền cho là "Việt kiều yêu nước".

Thời gian qua, với sự thành đạt của đồng bào ta ở các nước tự do dân chủ đa nguyên, đã thành lập các hội đoàn thiện nguyện trở về xây dựng lại quê hương với phương châm lá lành đùm lá rách, Việt Nam cũng được sự giúp đỡ của các nước tự do dân chủ để vào WTO, được Hoa Kỳ cho hưởng PNTR, được xóa tên trong danh sách CPC… Đây là những thuận lợi đầy đủ để tiến lên ngang tầm thế giới. Những tưởng đặc ân này sẽ giúp ĐCSVN sáng mắt mà quay về lẽ phải, nhưng không họ đã lợi dụng lòng tốt của đồng bào ta ở hải ngoại, lợi dụng sự giúp đỡ nhiệt tình của thế giới tự do để rồi trở mặt hoàn toàn, thẳng tay đàn áp thô bạo các nhà đấu tranh dân chủ trong nước, ĐCSVN đã đồng hóa những lời hứa trước quốc tế và sự giả dối chỉ là một bởi vì bản chất của cộng sản là thế, CNCS đã bị cả thế giới lên án và đưa vào sọt rác, sự thật về Hồ chí Minh đang được Linh mục Nguyễn Hữu Lễ in thành sách để làm nền tảng cho phong trào đấu tranh đòi trả lại tên Sài Gòn, nhưng hiện nay ĐCSVN vẫn phát động phong trào học tập tư tưởng và đạo đức của Hồ chí Minh, thử nhìn xem trong thực tế tư tưởng của Hồ chí Minh là cả một chuỗi dài gian manh và giả dối, từ việc bán đứng nhà chí sĩ Phan Bội Châu cho Pháp đến việc dùng đường lối liên minh để tiêu diệt hầu hết các đảng phái không theo đường lối Cộng sản như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt và Dân Xã Đảng của Đức Huỳnh Phú Sổ…v.v…, còn về đạo đức thì ông Hồ chí Minh lại là con người quên ơn bạc nghĩa không ai bằng, khi hoạt động ở Trung quốc ông kết hôn với bà Tăng Tuyết Minh, nhưng lúc qua Liên sô thì lại sống chung với Nguyễn thị Minh Khai là vợ của Lê Hồng Phong một đồng chí cộng sản quốc tế của mình (trong bản lý lịch của Hồ chí Minh tại Viện lưu trữ hồ sơ mật khi Liên Sô tan rã ghi tên vợ là Nguyễn thị Minh Khai), nhưng khi công thành doanh toại về VN làm lãnh tụ thì lại sống chung và có con với cô bé Nông thị Xuân chỉ đáng tuổi cháu chắt của mình, khi Nông thị Xuân yêu cầu được sống công khai thì Hồ chí Minh lại cho phép tên dâm tặc bộ trưởng công an Trần quốc Hoàn hãm hiếp và thủ tiêu, còn đứa con được giao cho thư ký riêng là Vũ Kỳ nuôi dưỡng. Thử hỏi một con người tội lỗi như thế có gì để mà học.

Nhưng ở trên đời cái gì cũng có sự trả giá của nó, hành động bịt miệng Linh mục Lý trước tòa cùng với 2 công an có mang súng đứng 2 bên linh mục ngày 30/03/2007 tại Huế cũng như những phiên tòa xử các nhà trí thức đấu tranh kiên cường như LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Thị Công Nhân và nhiều nhà trí thức khác…v.v.. đã là đỉnh điểm cuối cùng cho một chế độ bạo tàn đúng như lời tuyên bố của Hòa thượng Thích Quảng Độ là kỳ đại hội lần thứ 10 của đảng vừa qua là lần đại hội cuối cùng. Chưa bao giờ có sự phản đối kịch liệt và đồng loạt của cả cộng đồng thế giới đối với chế độ độc tài CSVN như lúc này, từ những kháng thư của hầu hết các cơ quan, hội đoàn nhân quyền quốc tế đến sư bày tỏ ủng hộ nhiệt tình của các chính phủ, quốc hội Ba lan, Tiệp khắc, Hòa Lan, Đức cho đến các nghị quyết lên án CSVN vi phạm nhân quyền của Hội đồng Nghị viện Châu âu và nhất là Quốc hội Hoa Kỳ một nước đã từng quyết định cho VN vào WTO, cho VN hưởng PNTR, bỏ VN trong danh sách CPC.

Cuộc hội kiến quan trọng của Tổng thống Bush và các nhân vật tối cao nhất trong chính quyền Mỹ tại Phòng Bầu dục Tòa Bạch ốc ngày 29/5/2007 vừa qua với 4 nhà đấu tranh dân chủ người Việt ở hải ngoại, cùng với bức thư gởi Tổng thống Bush của anh Đỗ Nam Hải trong nước là những bằng chứng hùng hồn cho những ai còn mê muội với ảo huyền Cộng sản. Không biết rồi đây chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sẽ đối phó ra sao trong chuyến đi Mỹ từ ngày 18 đến 22/6/2007 sắp tới.

Với những gì mà các phong trào đấu tranh đã đạt được, với những sự chịu đựng can trường bất khuất của các nhà dân chủ đang phải đối diện trong lao tù Cộng sản, với sự tiếp sức hào hùng của đồng bào ta ở hải ngoại cùng với sự trợ giúp của cộng đồng thế giới, với tình thế đầy thuận lợi như hiện nay chúng ta có quyền tự hào về một nước Việt nam đổi mới theo chiều hướng tự do dân chủ và đa nguyên theo ý nguyện của toàn dân sẽ trở thành hiện thực trong một thời gian không xa. Hy vọng rằng những đảng viên, những chiến sĩ công an, quân đội nhân dân, những cán bộ viên chức chính quyền cùng những người đang tiếp tay cho guồng máy cộng sãn hiện nay sẽ nhìn thấy được sự thật mà quay về với nhân dân, để khỏi mang tội với non sông tổ quốc, để cho lịch sử VN khỏi phải ghi thêm vết nhơ đen tối nữa. Mong lắm thay!

12/06/2007
HOÀNG TRUNG CHÁNH