Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2007

LMDCNQ Việt Nam phản đối nhà cầm quyền Việt Nam

LIÊN MINH DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
Alliance for Democracy and Human Rights for Viet Nam

vplmdcnqvn@gmail.com



Phản đối nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp dân oan đêm 18/7/2007 tại Sài Gòn


Kính gửi:

– Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước,
– Các dân oan Việt Nam,
– Các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước,
– Các lực lượng và các nhà đấu tranh cho tự do dân chủ trong và ngoài nước.
– Các Quốc Hội, các Chính Phủ và Nhân Dân yêu chuộng tự do và công bằng trên toàn thế giới,

Vào 11g00 tối ngày 18-7-2007, khoảng 1.300 dân oan đang chuẩn bị nghỉ đêm sau một ngày khiếu kiện mệt nhọc trên các vỉa hè gần tòa nhà Văn Phòng II Quốc Hội số 194 đường Hoàng Văn Thụ, Phường 9, Quận Phú Nhuận, thì nhà cầm quyền Việt Nam đã cho công an nổi và chìm, tay sai của họ, đến đây để giải tán bà con. Theo nguồn tin nhận được, đám công an này đã đem xe cứu hỏa tới dùng vòi rồng xịt nước vào dân chúng và dùng hơi cay để buộc dân phải giải tán. Đồng thời họ lùa dân oan như lùa những đàn vật lên các xe của họ để chở đi nơi khác.

Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam cực lực phản đối việc làm vô nhân đạo và vi hiến này của nhà cầm quyền Việt Nam. Thiết tưởng nhà cầm quyền Việt Nam đã cướp đất đai nhà cửa của người dân thì phải đền bù lại cho dân theo đúng lẽ công bằng và luật pháp quy định mới phải. Nhưng nhà cầm quyền này đã không giải quyết mặc dù biết bao người đã khiếu nại và kiện cáo cả hàng chục năm nay. Khi không còn nhà cửa ruộng đất để ở, để làm ăn sinh sống, bà con dân oan đành phải về Sàigòn để biểu tình ôn hòa bất bạo động hầu kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam quan tâm giải quyết, đặc biệt từ ngày 23/6 trước Văn Phòng II Quốc Hội. Bà con đã cam chịu sống cảnh màn trời chiếu đất, thiếu thốn trăm bề hàng mấy tuần lễ trên các vỉa hè thành phố. Nhà cầm quyền Việt Nam không những đã không thấy xót xa trước tình cảnh này mà còn:

– cho công an chìm nổi đến đe dọa, sách nhiễu, gây khó dễ để họ nản lòng bỏ cuộc
– cướp thực phẩm và thậm chí đánh đập những người dân Sài Gòn vì tình thương đem đến cho bà con biểu tình
– cấm người qua lại không được chụp hình để bưng bít thông tin (có người đến chụp hình bị công an chìm đánh đến chảy máu)
– v. v…

Trước các diễn tiến này Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam nhận định rằng:

– Đây là một bước leo thang trong tội ác của nhà cầm quyền Việt Nam đối với dân oan nói riêng, và đối với toàn dân tộc nói chung. Việc làm này chứng tỏ bản chất sùng bái bạo lực không hề thay đổi trong tư duy bộ phận lãnh đạo đảng CSVN;

– Lúc nào đảng và nhà nước CSVN cũng hô hào chống tham nhũng; nhưng khi dân oan lên tiếng kêu oan hàng chục năm nay thì họ không hề trừng trị những kẻ tham nhũng, mà lại trừng trị các nạn nhân của tham nhũng. Điều này một lần nữa chứng minh hệ thống cai trị của đảng CSVN phải cậy dựa vào tham nhũng để duy trì sự trung thành của đội ngũ cán bộ và từ đó duy trì quyền lực, bất kể những hệ quả lên đất nước.

– Những kẻ cai trị độc tài càng hung hãn thì tội ác của họ càng thêm nặng. Những kẻ trực tiếp hoặc gián tiếp gây tội ác không thể trốn tránh hay che đậy tội ác của mình, họ sẽ phải đối diện trước công lý khi dân tộc chuyển mình.

Ðể góp phần chận đứng tội ác hiện nay của nhà cầm quyền Việt Nam, Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam kêu gọi Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước, các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước, các lực lượng và các nhà đấu tranh cho tự do dân chủ trong và ngoài nước, các Quốc Hội, các Chính Phủ và Nhân Dân yêu chuộng tự do và công bằng trên toàn thế giới hãy:

– Cực lực phản đối và lên án hành vi đàn áp dân oan vô tội của nhà cầm quyền Việt Nam

– Tìm mọi cách áp lực đòi buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải trả lại đất đai cho dân oan đã bị tước đoạt cách bất công, đồng thời xử lý nghiêm minh những quan chức đã chiếm đất người dân cách bất công, buộc họ phải bồi thường thiệt hại cho các nạn nhân.

– Ðòi buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải trả tự do ngay cho những dân oan bị công an chở khỏi khu vực Văn Phòng Quốc hội II tối 18/7.

Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam cũng kêu gọi những ai đang hợp tác với nhà cầm quyền gian ác hiện tại hãy rút ra bài học: trong số dân oan, có biết bao gia đình đã hy sinh của cải, công sức, tính mạng cho đảng CSVN, thế mà kết cục họ đã bị đảng CSVN vô ơn đối với họ đến độ chẳng những cướp đoạt tài sản như thế, mà còn đàn áp họ khi họ kêu oan. Việc hợp tác, hy sinh cho chế độ CSVN chẳng những không được đảng ghi ơn, hậu đãi mà còn có tội đối với toàn dân tộc nữa. Hãy nghĩ đến tình trạng bị “vắt chanh bỏ vỏ” và hậu quả không tránh được của các tội ác mình làm.

Việt Nam, ngày 18 tháng 7 năm 2007

Ban Điều hành:
1 – Kỹ sư Đỗ Nam Hải, Sài Gòn
2 − Giáo sư Nguyễn Chính Kết, Sài Gòn (đang vận động tại hải ngoại)
3 − Cựu Sĩ quan Trần Anh Kim, Thái Bình
4 − Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Hoa Kỳ.

Cuộc Trường Kỳ Khiếu Kiện của Dân Oan Miền Tây

Cuộc biểu tình kéo dài 27 ngày của hàng ngàn dân oan các tỉnh thành miền Nam trước Văn phòng Quốc hội 2 ở số 194 Hoàng Văn Thụ, Quận Phú Nhuận, Sài Gòn, là một sự kiện rất đáng chú ý vì sau 32 năm chiếm được miền Nam, thì đây là lần đầu tiên có một cuộc biểu tình công khai kéo dài gần một tháng và tụ họp hàng ngàn người để phản đối các cán bộ CSVN tại các địa phương, móc ngoặc với tư bản đỏ lẫn tư bản xanh, lợi dụng cái gọi là “trưng dụng đất đai cho các công trình xây dựng” để chiếm nhà cửa ruộng vườn của người dân rồi bồi thường với giá rẻ mạt, khiến nhiều gia đình lâm vào cảnh không nhà không cửa, sống vất vưởng lang thang nghèo đói. Cuộc biểu tình đã bị công an CSVN phá vỡ, nhưng dư âm của cuộc biểu tình đã để lại trong lòng những người còn quan tâm đến vận mệnh đất nước nhiều cảm xúc khó tả. Chúng tôi cố gắng tổng hợp những sự kiện đã xảy ra trong cuộc biểu tình này, như một sự ngưỡng mộ đến những đồng bào dân oan đã can đảm đứng lên đòi hỏi bạo quyền CSVN phải trả lại những gì mà chúng đã dùng “chuyên chính vô sản” để cướp đoạt của người dân.

“Vào lúc 10 giờ sáng ngày 22 tháng 06 năm 2007, đồng bào ở các địa phương thuộc tỉnh Tiền Giang tập trung tại 171 Lý Chiến Thắng, Tiền Giang, mướn xe đò và xe tư nhân để đi biểu tình từ Tiền Giang lên Sài Gòn đòi hỏi chính quyền phải trả lại tài sản của họ đã bị chính quyền địa phương cướp đoạt, nhưng bị CA chận bắt tịch thu xe ngăn cản. Với quyết tâm phải lên Sài Gòn để biểu tình trước Quốc Hội 2 nên đồng bào đã dùng mọi phương tiện để đến được Sài gòn lúc hơn 7 giờ sáng ngày 23/06/2007 để đến Quốc Hội 2 tại 194 đường Hoàng Văn Thụ ở quận Phú Nhuận và bắt đầu biểu tình” – (Bản tin của Người Đưa Tin từ Sài Gòn, ngày Thứ Bảy 23/06/2007).

Kể từ ngày ấy 22/6/2007, tính cho đến trước đêm Thứ Tư 18/7/07, tức là khi bị CSVN huy động công an để đàn áp, thì cuộc biểu tình của dân oan Tiền Giang trước Văn Phòng Quốc Hội 2 tại Sài Gòn đã bước sang ngày thứ 26. Nhưng cũng từ đây, cuộc biểu tình khiếu kiện của dân oan Tiền Giang bắt đầu bằng vài trăm người, đã được nhân rộng, kéo theo các đoàn biểu tình, có thể nói là quy tụ hầu hết các tỉnh thành miền Nam như: Tây Ninh, Sài Gòn, Cần Thơ, Cà Mau, Đồng Tháp, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Bình Thuận, Long An, Kiên Giang, Lâm Đồng, Đồng Nai, Tiền Giang, An Giang, Vĩnh Long, Bến Tre, Trà Vinh, Tây Ninh, Bình Dương, và ngay cả Sài Gòn. Trong mấy ngày qua, số dân oan tụ tập quanh khu vực này, có lúc lên đến khoảng 2000 người, và cũng có lúc xuống vì những lý do khác nhau. Nhưng nhìn chung, tình hình mỗi lúc một "căng" hơn, với hàng đoàn dân oan kéo thêm về Sài Gòn. Tính ra là đã quy tụ được tất cả 18 tỉnh thành và 6 quận huyện Sài Gòn.

Những đoàn dân oan này đã không đơn độc, lẻ loi vì đã nhận được sự tiếp tế và ủng hộ tinh thần của đồng hải ngoại, kể cả người dân tại Sài Gòn. Như được tiếp sức, đoàn người này mỗi lúc một đông hơn, kiên quyết hơn và khôn ngoan hơn, không dễ bị mắc lừa bởi những lời hứa hảo huyền của nhà cầm quyền cộng sản.

Có nhiều sự việc xảy ra suốt 27 ngày biến động đó, mà tuần tự các diễn biến được ghi nhận như sau:

* Ngày Thứ 1 (22/6/2007): đoàn dân oan Tiền Giang rời tỉnh Tiền Giang để về Sài Gòn.

* Ngày Thứ 2 (23/6/2007): dân oan Tiền Giang tập trung trước tiền đình của văn phòng Quốc Hội 2 tại 194 đường Hoàng Văn Thụ ở quận Phú Nhuận và bắt đầu biểu tình. Cũng ngay trong ngày này, chị Cao Quế Hoa lần đầu tiên lên tiếng trong một cuộc phỏng vấn của báo đài hải ngoại, đã cho biết là đoàn biểu tình quy tụ về đây để đòi lại đất đai tài sản của họ đã bị chính quyền sang đoạt, và mong muốn đồng bào hải ngoại cũng như dư luận quốc tế quan tâm và can thiệp hỗ trợ cho họ.

* Ngày Thứ 3 (24/6/2007): Công an làm khó dễ, và dân oan phải chuyển ra ngủ ngoài đường trong 2 ngày vừa qua. Dù vậy, dân oan vẫn kiên quyết bám trụ cho đến khi nào được giải quyết. Lúc này con số đã là 100 người, và sẽ lên đến 200 trong cùng ngày. Riêng bản thân chị Hoa thì bị công an hăm dọa, theo dõi, được xem như là thành phần chủ chốt. Cuộc biểu tình tiếp tục diễn ra trong trật tự và bất bạo động.

* Ngày Thứ 4 (25/6/2007): Tính đến sáng ngày này thì con số tụ tập trước Quốc Hội 2 là trên 200 người. Có 2 dân oan đứng căng biểu ngữ ngoài nắng bị ngất xỉu, tình hình rất nguy kịch, nhưng đã được hồi phục sau khi được cấp cứu, và trở lại với đoàn tiếp tục biểu tình.
Cơ quan Thanh Tra Chính Phủ Liên Ngành và Ủy Ban Nhân Dân Tiền Giang tiếp tục hứa "cuội".

* Ngày Thứ 5 (26/6/2007): Đến buổi sáng này thì con số đã lên đến 300 người. Đó là nhờ 2 chiếc xe bus chở khoảng 100 người từ Vũng Tàu - Bà Rịa đến tăng cường, và kết hợp với dân oan Tiền Giang. Dân oan vẫn quyết tâm "bám trụ" cho đến khi được giải quyết thỏa đáng. Mưa tiếp tục rơi, và dân oan tiếp tục dầm mưa dãi nắng ... chờ tiếp!
Trong khi đó lực lượng công an được tăng cường để theo dõi và kiểm soát.

* Ngày Thứ 6 (27/6/2007): Mưa tầm tả của đêm hôm trước và cái nắng gay gắt của ngày hôm sau đã khiến nhiều bà con cảm lạnh vì phải ngủ ngoài trời.

* Ngày Thứ 7 (28/6/2007): Một phái đoàn nhà nước CSVN gồm có vụ trưởng Văn phòng Quốc Hội 2 tại Sài Gòn, đại diện của chính quyền tỉnh Tiền Giang (TG) gồm có 6 người trong đó có ông Phó Chủ Tịch UB Nhân Dân tỉnh TG, phó thanh tra tỉnh TG, Văn phòng Ủy Ban tỉnh TG; Ban An Ninh tỉnh TG cùng với các lãnh đạo phường và quận Phú Nhuận ... đã đến kêu gọi bà con về lại địa phương để được giải quyết dưới sự giám sát của Quốc Hội. Nhưng bà con nhất quyết không nghe, vì đã bị lừa nhiều lần.

Trong cùng ngày, một lực lượng công an được tăng cường hơn 100 người bao vây trụ sở và dọa sẽ giải tán đoàn biểu tình. Tai họa đang chờ chực ập xuống đầu dân oan.

* Ngày Thứ 8 (29/6/2007): Sáng nay thì số công an mặc sắc phục đã rút lui, chỉ để lại một số để kiểm soát dọc đường. Tuy nhiên, thêm vào đó là số công an an ninh tỉnh, an ninh chính trị và phản gián mặc thường phục được tăng cường để theo dõi và không cho người qua đường dừng lại và chụp hình.
Trong khi đó một số người già yếu ngã bệnh không thể ở lại, nên đành phải đưa họ trở về Tiền Giang. Tuy nhiên, một số dân oan từ Bình Phước, Vũng Tàu, Bà Rịa, An Giang và Đồng Tháp đã kéo về, tăng cường tổng số hiện diện lên đến khoảng 300.
Một điều thật bất ngờ đến độ không thể tưởng tượng được là để gây áp lực lên dân oan, người ta đã đóng cửa trụ sở Quốc Hội để không cho đồng bào vào bên trong sử dụng cầu tiêu. Trong khi đồng bào bên ngoài van xin thống thiết, thì các chức sắc bên trong vẫn đóng cửa im lìm.

* Ngày Thứ 9 (30/6/2007): Tranh thủ ngày cuối tuần trong khi trụ sở văn phòng 2 quốc hội đóng cửa, một số dân oan dự tính đón xe đò về nhà lấy ít áo quần. Khi xe đò sắp chạy thì có 1 tên công an (chìm) bảo tài xế đi Quận 6 để đón khách, tài xế tưởng thiệt liền cho xe đi theo. Khi đến trụ sở công an phường 1, quận 6 (114 Phạm Văn Chí, Phường 1, quận 6, Sài Gòn) bọn công an ùa ra chận xe và bắt dân oan đi vào đồn, nhưng đã gặp sự phản kháng mãnh liệt của dân oan, vì họ cho biết họ đi biểu tình chứ không vi phạm pháp luật thì không thể bắt họ. CA ra lệnh giữ xe và người, và nghiêm cấm sử dụng điện thoại.
Nghe tin, những đồng bào đang biểu tình tại Trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 nghe tin nầy muốn kéo đến hỗ trợ cho những người bị bắt. Đến chiều, trong lúc giằng co, công an đã xé rách áo quần chị Cao Quế Hoa. Mặc dầu lõa lồ, nhưng chị cương quyết không xuống xe, và chị đã bị cưỡng bức đưa về CA tỉnh Tiền Giang ngay trong đêm đó.
Sự giằng co này đã làm cụ bà Võ Thị Thu 84 tuổi người Cai Lậy, Tiền Giang kiệt sức và đột quỵ sau nhiều ngày dài dầm mưa dãi nắng. Ngay lúc đó, những đồng hương vì quá xúc động, tưởng bà cụ chết, đã khiêng bà đi về Trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2, vừa la to "CA quận 6 đánh chết đồng bào Tiền Giang". Bọn công an tại đây đã vô tâm không đáp ứng lời yêu cầu của đồng bào để đưa bà cụ này và một người nữa đi bệnh viện.
Tuy nhiên khi đồng bào khiêng xác bà cụ về đến Trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 thì CA tại đây đã chuẩn bị sẵn xe cứu thương để đưa xác bà cụ đi phi tang. May mắn thay, khi vào đến Bệnh Viện Phú Nhuận thì cụ bà hồi phục và tỉnh lại.

* Ngày Thứ 10 (1/7/2007): Sau khi chị Hoa bị bắt đưa về CA tỉnh Tiền Giang, đích thân tên Giám Đốc và Phó Giám Đốc CA tỉnh đã mời cơm và năn nỉ chị không biểu tình nữa nhưng chị vẫn cương quyết. Vì áp lực của đoàn dân oan ở Sài gòn, chúng phải thả chị ra lúc 1giờ sáng. Sau đó chị đã tìm đường trở lại Sài Gòn lúc 1giờ trưa ngày 1/7/2007. Ngay sau đó, qua cuộc phỏng vấn viễn liên, chị đã phát biểu: “... Tôi tố cáo hành động ngày 30/06/2007 của CA quận 6 đối với tôi như một tội phạm đặc biệt nghiêm trọng ... ông Nguyễn Minh Triết qua Hoa Kỳ... để cam kết thực hiện dân chủ nhân quyền cho nhân dân Việt Nam nhưng tôi không có chút xíu dân chủ, nhân quyền gì hết... Có phải tôi bị tội dám đấu tranh đòi lại quyền lợi hợp pháp của tôi nên tôi bị CA đối xử man rợ dã man như thế?”.
Chị cũng đã kể lại rằng "công an đánh chúng tôi dã man ... làm gãy ngón chân của tôi đến độ tôi bị xỉu không biết gì cả ..." Riêng bà cụ Võ Thị Thu sau khỉ tỉnh dậy tại bệnh viện đã được bà con Tiền Giang chăm sóc tận tình.

* Ngày Thứ 11 (2/7/2007): Sau biến động của ngày hôm trước, có thêm đồng bào từ nhiều nơi kéo về như Bình Phước, An Giang, Bạc Liêu, Hậu Giang, Bến Tre, Kiên Giang, Cờ Đỏ, Bà Rịa, Vũng Tàu ... và thêm đồng bào ở Tiền Giang, tăng cường cho đoàn biểu tình, nâng số người tham dự lên đến gần cả ngàn người.
Chị Lê Thị Nguyệt bị bắt ngày hôm trước cũng đã trở lại với đoàn biểu tình.

* Ngày Thứ 12 (3/7/2007): Từ sáng tinh mơ đã bắt đầu bao trùm không khí căng thẳng với sự hiện diện dày đặc của an ninh, công an chìm, kiểm soát chặt chẽ trong ngoài.
Trong khi đó phái đoàn Thanh tra Chính phủ mời dân oan qua Phòng Tiếp Dân (210 Võ Thị Sáu) để giải quyết khiếu kiện vào lúc 8 giờ sáng ngày 03/07/2007, nhưng nực cười là trên giấy mời hẹn 8giờ sáng thì lại được phát lúc 4giờ chiều cùng ngày.

Dân oan tiếp tục hô to các khẩu hiệu:
"Đã đảo chính quyền Tiền Giang tham nhũng !!!",
"Đã đảo ông Trần Thanh Trung, Phó chủ tịch Tiền Giang tham nhũng",
"Đã đảo bà Chánh Thanh tra của TG tham nhũng",
"Đã đảo chính quyền Bến Tre tham nhũng",
"Yêu cầu trả đất tập đoàn cho dân",
"Thủ tướng cứu dân, Quốc hội cứu dân, chính phủ cứu dân"...


* Ngày Thứ 13 (4/7/2007): Từ sáng sớm người đi đường đã thấy đầy rẫy các biểu ngữ "Dân Oan đi tìm công lý, đòi đất đòi nhà", "Làm Quốc lộ 1A giải tỏa trắng, chính quyền quên tái định cư cho dân", Chính quyền lừa bịp, phản dân hại nước" ...

Đến trưa thì con số dân oan tụ tập đã lên đến hơn 800 người.
Chiều lại, tuy mưa lớn nặng hạt, nhưng vẫn có hơn 100 dân oan chịu dầm mưa để cầm biểu ngữ đứng dọc theo hai bên đường.
Cuộc biểu tình đã bước sang ngày thứ 13 rồi nhưng tuyệt nhiên không thấy một tờ báo đài nào trong nước (trong tổng số 600 báo đài), đề cập đên cuộc biểu tình khiếu kiện này.
Hôm nay, phái đoàn Thanh tra Chính phủ cũng mời dân oan qua Phòng Tiếp Dân để giải quyết khiếu kiện nhưng đồng bào không nghe vì đã bị lừa nhiều lần rồi.
Trong ngày này cũng ghi nhân sự hiện diện của đồng bào đến từ những nơi xa như Cần Thơ, Cờ Đỏ, An Giang, Đồng Tháp...

* Ngày Thứ 14 (5/7/2007):

Trong ngày này có các sự kiện nổi bật được ghi nhận như sau:
- Một thanh niên giao bánh mì cho bà con đặt mua liền bị công an bắt giữ. Ngay lập tức, bà con nhảy vào can thiệp bảo vệ cho người thanh niên này.
- Sau khi "mời" bà con ra bên ngoài để nhân viên làm vệ sinh thì tất cả cầu tiêu tiểu bên trong văn phòng quốc hội bị khóa cửa ngay, không cho bà con sử dụng.
- Có thêm dân oan từ địa phương xa hơn nữa kéo về như Kiên Giang, Đồng Tháp.
- Công an tăng cường sử dụng chiêu "bóp bao tử", ngăn chặn mọi nguồn tiếp tế thức ăn nước uống. Một chiếc xe đi giao 5 thùng mì gói đã bị công an chặn bắt giữ ngay trước khi vào đến khu vực biểu tình. Dân oan đã vùng lên đòi lại số thức ăn cầm hơi này, nhưng vẫn không giành lại được.

* Ngày Thứ 15 (6/7/2007): Mặc dầu trời mưa tầm tã, nhưng bà con vẫn che lều căng bạt để tiếp tục biểu tình.
Có vẻ cái chiêu bài đóng cầu tiêu, chận nguồn thức ăn của công an bắt đầu có "hiệu quả", làm bà con khốn đốn khổ sở. Thức ăn do bà con đặt mua khó mà đến tay được, nếu người giao không nhanh tay ném thức ăn qua hàng rào rồi bỏ chạy thục mạng.
Nhiều người đi đường cảm tình cảnh cực khổ của bà con dân oan, muốn giúp mà cũng không được.
Công an nhân dân đã làm tròn nhiệm vụ hành dân một cách dã man theo chỉ thị của đảng.


* Ngày Thứ 17 (8/7/2007): Trong khi dân oan miền Tây tụ tập về Sài Gòn thì tại Cần Thơ đã có gần 100 đồng bào đã biểu tình để đòi lại ruộng đất, tài sản đã bị quan chức địa phương cướp đoạt nhưng bị CA đàn áp dã man và bắt nhốt một số người.


* Ngày Thứ 18 (9/7/2007): Công an từ các địa phương về Sài Gòn để "lùa" dân tỉnh mình về không cho biểu tình nữa. Tuy nhiên, trong ngày này con số dân oan tham dự biểu tình đã lên đến 1,500 người.
Chị Cao Quế Hoa vẫn liên tục bị công an theo dõi và rình bắt, nhưng được dân oan sẵn sàng che chở.


* Ngày Thứ 20 (11/7/2007): Từ sáng khoảng 100 đồng bào tỉnh Bình Thuận biểu tình tuần hành trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đi hướng về công viên trước mặt Dinh Độc Lập cũ với biểu ngữ: "Tố Cáo Huỳnh Tấn Thành, Chủ Tịch UBND tỉnh Bình Thuận tham nhũng". Trong đoàn biểu tình có nhiều nam nữ mặc áo thun trắng với hàng chữ: "Đả đảo bọn cướp đất, đánh đập dân dã man". Lúc 9 giờ cùng ngày đoàn biểu tình dừng lại ở công viên trước Dinh Độc Lập cũ thì bị CA đến giải tán.


* Ngày Thứ 22 (13/7/2007):
- Từ mờ sáng, khoảng 60 bà con thuộc các tỉnh Bình Thuận, Bình Định, An Giang, Đồng Tháp và Thành phố Sài Gòn biểu tình tuần hành từ trụ sở văn phòng QH 2 đến Dinh Độc Lập. Nhưng khi đến góc đường Lê Duẫn và Đinh Tiên Hoàng, đoạn hướng về Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ, thì bị khoảng hơn 100 CA được chở đến bằng 2 xe CA bao vây và không cho đoàn biểu tình tiếp tục cuộc hành trình. Đoàn này với đa số là phụ nữ, có vài người mặc áo thun phía trước có hàng chữ "Qui Nhơn cướp đất đánh người dã man" và sau lưng "Đã đảo Tham Nhũng". Đặc biệt trong những người đi đầu có một cụ già ốm yếu, áo mang đầy huy chương trước ngực đã gây sự chú ý cho nhiều người.
- Buổi chiều cùng ngày, một phái đoàn của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tỉnh Tiền Giang đã đến thăm hỏi và ủy lạo đồng bào dân oan 13 triệu đồng.


* Ngày Thứ 23 (14/7/2007): Tuy là ngày thứ Bảy cuối tuần nhưng đồng bào từ các tỉnh vẫn tiếp tục kéo về.
- Đoàn dân oan khiếu kiện tuần hành kéo đến tư dinh của Nguyễn Tấn Dũng ở đường Nguyễn Đình Chiểu
- Một phóng viên nhà báo đang "tác nghiệp" thì bị một công an giựt máy và hành hung, liền bị dân oan kéo đến bao vây, nên hắn vội bỏ chạy thoát thân, để lại một chiếc xe gắn máy mang biển số 52U4-6702
Bên ngoài tiền đình văn phòng trụ sở QH 2 giờ đây đầy rẫy các lều bạt của dân oan.

* Ngày Thứ 26 (17/7/2007): Đây có lẽ là cái ngày quan trọng nhất trong suốt quá trình biểu tình, vì một phái đoàn cao cấp của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã đến thăm dân oan tại đây. Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã bất chấp lệnh quản chế, đích thân Ngài hướng dẫn 1 phái đoàn gồm 5 vị đến thăm hỏi, trò chuyện ủy lạo và cứu trợ 300 triệu đồng cho dân oan khiếu kiện. Thay mặt Giáo Hội Ngài đã trao tặng dân oan số tiền 300 triệu đồng. Những lời phát biểu của Hòa Thượng đã làm nức lòng dân oan, và làm nhiều người xúc động:
"Tôi đến đây ngỏ lời thăm hỏi sức khỏe đồng bào, để chia sẻ nỗi thống khổ, tủi nhuc của đồng bào. Vì Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cũng là nạn nhân của chế độ như đồng bào,…”
"Giáo hội chúng tôi cũng đã từng khiếu kiện suốt ba mươi năm qua. Cho đến nay đã có cả nghìn bức văn thư khiếu kiện, mà họ không hề phản hồi một văn thư nào, không giải quyết gì cả. Họ coi dân như cỏ rác. Cho nên Giáo hội chúng tôi cũng đồng cảnh ngộ với đồng bào đi khiếu kiện ở đây. Vì vậy mà chúng tôi đến đây chia sẻ nỗi thống khổ đó. Chúng tôi mong rằng tình trạng như thế này sẽ không còn tồn tại ở trên đất nước này”.
“Phải đòi hỏi một chế độ đa nguyên, đa đảng, đại diện đầy đủ cho 80 triệu dân. Chứ chỉ có một đảng thì không thể giải quyết được gì cho 80 triệu dân….”
“Mỗi người góp một phần, chúng ta tiếp tục đòi hỏi cho bằng được tự do, nhân quyền và công lý”

Trong ngày này, số dân oan kéo về đây đã lên đến gần 2,000 người.
Ngay sau khi phái đoàn của Hoà Thượng Thích Quảng Độ đi rồi, thì công an bắt đầu tăng cường lực lượng cơ giới trong khu vực, trấn đóng các ngõ ra vào, gây hoang mang cho dân oan đang nằm tại đây. Người ta bắt đầu râm ran tự hỏi nhau không biết cái gì sẽ xảy ra kế tiếp.

* Ngày Thứ 27 (18/7/2007): Từ chập tối, các xe cơ giới của công an bắt đầu chận các ngõ ra vào. Hàng trăm công an được trang bị đầy đủ của các tỉnh với xe bít bùng, cứu thương, xe bus … đậu dài khắp cả dãy phố.
Đoán biết trước sự việc sẽ xảy ra, đoàn dân oan xúm lại và hô to các khẩu hiệu "xin Quốc hội cứu dân oan, xin Chính phủ cứu dân oan, xin Thủ tướng chính phủ cứu dân oan ... ", nhưng nào có ai nghe!
Khoảng 10.30g tối, lực lượng công an có xã hội đen yểm trợ tiến vào bên trong khu vực lều bạt với dùi cui roi điện và lựu đạn cay, bắt từng người một liệng lên xe bus, ai chống cự thì liệng lên xe bít bùng. Tuy đồng bào dân oan có kháng cự nhưng chỉ là yếu ớt, vì đa số là người già và phụ nữ thì làm sao chống trả được một lực lượng hùng hậu như vậy. Những sự chống trả giằng co đều nhận được những trận đòn man rợ của đám công an mất tính người này.
Khoảng gần 1giờ sáng, công an đã cưỡng bức xong hầu hết dân oan lên xe, và phá hủy các lều bạt tại dây.
Ngay khi màn đàn áp vừa chấm dứt thì lần đầu tiên mới có 1 tờ báo trong nước loan tin, là tờ Thanh Niên, nhưng lại là tin ... thất thiệt. Không biết các phóng viên của tờ Thanh Niên thật sự có mặt tại chỗ khi công an "ra quân" hay không, mà không hề nhắc đến việc đàn áp dã man của công an, mà chỉ bảo là các "bạn dân" này “chỉ làm công tác bảo vệ an ninh trật tự vòng ngoài”., trong khi các cán bộ Mặt trận Tổ quốc, đoàn thể, làm công tác dân vận. Làm gì có chuyện “những cán bộ MTTQ, đoàn thể và người dân tình nguyện, vừa vận động vừa phụ giúp bà con mang đồ đạc ra xe ô tô của các địa phương”. Ðây là một sự xuyên tạc, bóp méo sự thật vô cùng trắng trợn. Và điều này không có gì ngạc nhiên theo đúng truyền thống "nói láo như vẹm" của báo chí quốc doanh.

Chưa hết, báo Sài Gòn Giải Phóng còn nói "có sự liên kết giữa các tỉnh, xuất hiện những đối tượng cầm đầu xúi giục, có liên quan đến các tổ chức phản động ở nước ngoài… để kích động người khiếu kiện từ các tỉnh như Tiền Giang, Đồng Tháp, Long An, Bình Dương, Kiên Giang, Bến Tre, Bình Phước, Bình Thuận, Tây Ninh… tập trung về các cơ quan trung ương ở TPHCM và Hà Nội trong thời gian gần đây."

Trong khi đó thì thứ trưởng Công an Thi Văn Tám đã lập xong danh sách và chuẩn bị "bắt nguội" 13 đối tượng ở các địa phương "thuộc các thành phần này, đã trực tiếp tham gia kích động và cung cấp tiền bạc (nhận từ các tổ chức phản động) cho người dân đi khiếu kiện." (Thứ trưởng Công an Thi Văn Tám nói rằng đến nay đã xác định có 13 đối tượng ở các địa phương "thuộc các thành phần này, đã trực tiếp tham gia kích động và cung cấp tiền bạc (nhận từ các tổ chức phản động) cho người dân đi khiếu kiện.").

Cuộc biểu tình của dân oan các tỉnh miền Nam kéo dài suốt 27 ngày qua tại Sài Gòn tuy đã bị phá vỡ, nhưng đây chính là bước khởi đầu cho những chuỗi ngày tranh đấu sắp tới của dân oan khiếu kiện nói riêng, và toàn thể nhân dân Việt Nam yêu chuộng tự do dân chủ nói chung. Cộng sản Việt Nam đã dựa trên lòng sợ hãi của người dân để đè đầu cưỡi cổ, đàn áp trù dập. Nhưng người dân không còn sợ hãi nữa. Chúng ta có thể lạc quan mà nói rằng cái ngày mạt vận của chế độ độc tài đảng trị không còn xa nữa!

Lê Minh Úc tổng hợp (19/07/2007)

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2007

Dân oan khiếu kiện: bắt đầu một cuộc sụp đổ?

Ngày thứ 22 rồi! Dân oan khiếu kiện đã lên Sài gòn, đã ra Hà nội, trải bạt, che nylon, dãi nắng dầm mưa khắc khoải đợi chờ nhà nước và quốc hội giải quyết bao nỗi uẩn ức chất chồng từ nhiều năm tháng, trong những vụ xử lý vấn đề bồi thường tài sản, do nhà nước thu mua một cách độc tài, độc đoán đất đai của họ.

Ngay trong những ngày đầu của Cách mạng Pháp, 14 juillet 1789, dầu phải giải quyết, tổ chức, sắp xếp bao nhiêu việc quan trọng trong một quốc gia vừa thay đổi chánh thể, các nhà cách mạng Pháp vẫn nghiêm chỉnh thực hiện và bảo vệ các nguyên tắc căn bản về Nhân quyền và Dân quyền. Thí dụ:

Điều 10 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và Dân quyền năm 1789 của Pháp, về tự do tư tưởng: “Không ai có gì phải lo sợ đến những quan điểm của mình”. (Nul ne doit être inquiété en raison de ses opinions) hay:

Điều 17, cũng của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và Dân quyền ấy, giải rất rõ về “Phần bồi thường đúng mức và tiên khởi trong trường hợp bị truất hữu tài sản”. (L’exigence d’une indemnité juste et préalable en cas de privatisation d’une propriété).

Buồn thay! Ngày nay, ở Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) hai nguyên tắc tối thiểu vềNhân quyền và Dân quyền nêu trên đang bị chà đạp. Người dân của CHXHCNVN từ lâu đã bị tước đoạt quyền phát biểu ý kiến, nên không ai dám nói ra quan điểm của mình.

Nhưng, hơn ba tuần lễ nay, cả ngàn người đã và đang nằm vạ biểu tình ở Sài Gòn, ở Hà Nội để khiếu kiện, họ kêu gọi đích danh thủ thướng Nguyễn Tấn Dũng phải xử lý về những đàn áp của nhà cầm quyền đang trắng trợn cưỡng đoạt tài sản của người dân.

Những người đại diện nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội ở các địa phương nhân dịp Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại quốc tế (WTO), đã mượn chiêu bài phát triển, kiến thiết kinh tế, nhân danh xây dựng, quy hoạch đất nước, thu mua nhà, đất, ruộng nương,.. rồi bồi thường dưới giá thị trường, không nghĩ gì về công sức khai thác, về mức lợi tức thâu hoạch của người dân “khổ chủ”, để rồi liền đó, người của Nhà nước bán lại cho tư bản ngoại quốc đang đầu tư, cần xây dựng nhà máy, với giá gấp cao gấp mấy mươi lần, gấp mấy trăm lần so với giá mua. Bị lường gạt trắng trợn, quá uất ức, dân oan bắt buộc phải khăn gói lên Sài Gòn, ra Hà Nội khiếu nại với Trung Ương, nhờ giải quyết, mà có được ai đoái hoài và giải quyết gì đâu!

Vào tháng tư năm 1975, ở trận đánh Xuân Lộc, không quân Việt Nam Cộng Hòa sử dụng một quả bom gọi là "bom hút áp lực" (Bombe à dépression), CBU-55B. Quả bom này nặng khoảng 700 ki lô mà lính Mỹ thường gọi là bom “hái hoa đồng nội” (les faucheuses des pâquerettes). Bom được thả bằng dù, có khả năng hút hết dưỡng khí (oxygène) trong một bán kính 500 thước tây, nghĩa là trong đường kính 1 cây số, không một sinh vật nào sống được.

Đảng cộng sản (ĐCS) Hà Nội hiện nay như là những trái bom CBU được thả xuống đất nước Việt Nam - không cần dù - đang hút hết đời sống chính trị, xã hội và kinh tế.

Để phòng ngửa “phản ứng phụ”, ĐCSVN ra nghiêm lịnh, cấm phát biểu “ý kiến linh tinh”, cấm làm ăn ngoài vòng cương toả của Đảng, cấm báo chí tư nhân. Đảng mua đất của dân theo giá đảng định, đảng bán lại cho Tây cho Tàu theo giá Đảng muốn. Như vậy, thử hỏi, có phải đảng cộng sản là những trái bom CBU đang hút sạch không khí chính trị cùng sinh hoạt xã hội kinh tế của Việt Nam không ?

Dân oan biểu tình nằm vạ ở ngay trung tâm Sài Gòn, ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng của thủ đô Hà Nội, nên bộ máy công an không dám đàn áp mạnh? Kinh nghiệm bắt người trước sự chứng kiến của bà dân biểu Mỹ, kinh nghiệm bịt mồm Linh mục Nguyễn Văn Lý trước Toà án đã làm trò cười cho thế giới văn minh, đã khiến cộng đồng Việt Nam hải ngoại tức giận thêm, “rượt” Nguyễn Minh Triết cùng phái đoàn “cái bang” của Hà Nội phải chui lòn cửa hậu Nhà Trắng (White House).

Nên ngày nay, công an được lịnh len lỏi trong hàng ngũ người biểu tình, rình rập, tìm chụp cho được người xúi dục, hướng dẫn... đồng thời bắt những ai dám ủng hộ, dám tiếp tế dân oan.

Cộng sản áp dụng chiến thuật bao vây và biệt lập đoàn người biểu tình, khiến họ thiếu ăn, thiếu uống, lần hồi kiệt lực, họ sẽ nản lòng bỏ cuộc, ra về? Các cuộc biểu tình tự động giải tán? Bấy giờ “ở trển” đề nghị trả phân nửa giá biểu dân đòi, ví dụ dân oan đòi 10 đồng thì đảng sẽ chỉ trả 5 đồng thôi? Quá mỏi mệt, quá đuối sức, người “dân khổ chủ” đành chịu lép “của đổ hốt lại ” và “có còn hơn không”!... Vậy là mọi việc êm xuôi. Rồi sau đó, chánh quyền địa phương sẽ âm thầm “hốt” mấy kẻ cứng đầu đưa đi “an trí” hoặc “thủ tiêu”, như vụ “dân oan” trước đây ở Thái Bình (sau vụ Thái Bình, ngày nay không còn nhân chứng cũ nữa!). Ngắn cổ, bé miệng, người dân thua thiệt dài dài!

Những năm tháng trước đây dân oan luôn bị thiệt thòi, bởi họ đấu tranh đòi công bằng chỉ riêng cho quyền lợi của chính họ, vì họ chưa có quan niệm đấu tranh chính trị. Nhưng ngày nay, dân đã biết đi kiện rồi, họ không sợ nữa. Chế độ xã hội chủ nghĩa không thể ru mãi cho dân mê ngủ, không còn sợ công an nữa. Sự bất mãn đã bùng lên, rồi sẽ có dịp bùng to thêm. Đáng lý nhà cầm quyền Ba Đình phải có quyết định giải quyết, và giài quyết nhanh - nếu họ còn chút nhơn tánh - vì người dân khiếu kiện đang trong tình trạng thiếu vệ sinh, đói khát…

Suốt hơn 3 tuần lễ nay, giòng nước ô nhiễm cộng sản vẫn lặng lẽ trôi, Trung ương Đảng bận lo họp thay đổi dân sự, các quan “đại biểu” hăng say tranh cãi… giành ghế, toàn thể “đỉnh cao” của quốc hội bóp trán tìm “lý luận câu giờ” để xiết chặt thêm “bù lon” cho chiếc ghế. Ông Nông vốn kém mà tưởng mình Mạnh, muốn bắt chước Hồ Cẩm Đào ôm luôn cái ghế Chủ tịch nước, nhưng vì trót là họ Nông nên ông “nông” cả võ lẫn văn. Bây giờ lại có người đề nghị: ông Triết chuyên “lòn cửa hậu”, tài này đáng được kiêm Tổng thư ký Đảng? Về phần ông Nguyễn Tấn Dũng cũng rất ngon lành vì được thêm hai ông Phó thủ tướng Tây du… học.

Thế là thiên hạ xầm xì, đoán… mò rằng, với tình hình nhân sự mới này, quý đồng chí Nam Bộ sẽ giải quyết hay hơn. Nhưng… hai ông Nam Bộ có hay, có biết dân oan biểu tình kỳ này có dân Tiền Giang và có cả Bình Dương nữa? Dân oan bắt loa gọi lớn “tên” ông Thủ tướng Nam bộ chịu chơi, hỏi tại sao đã 22 ngày rồi mà ngài vẫn ngoảnh mặt làm ngơ?

Còn chần chờ gì nữa, dẹp quách cái đảng cộng sản ô nhiễm ù lì, thủ cựu, như Boris Yeltsin làm dạo nào cho được việc. Làm được như vậy, quí ngài sẽ đường hoàng đi vào lịch sử bằng cổng chánh!

Tại sao phải loay hoay thay người, đổi người chỉ với các đảng viên cộng sản? Tại sao không bắt chước gương Tổng thống Sarkozy của Pháp, xử dụng những nhân vật có tài ngoài đảng cầm quyền của mình? Ông Sarkozy dùng cả người của đảng đối lập (Đảng Xã hội). Trong chính phủ Pháp hiện nay, có các ông Bernard Kouchner làm ngoại trưởng, Jean Pierre Jouyet Thứ trưởng Âu Châu Vụ, Besson Thứ trưởng Vụ Kế hoạch, … toàn là những người của Đảng Xã hội. Tổng thống Sarkozy cũng đề nghị ông Dominique Strauss-Kahn giữ ghế Giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế (người của Đảng Xã hội, cựu ứng cử/ứng cử viên Tổng thống Pháp).

Người tốt sẽ làm việc tốt. Những Nguyễn Văn Đài, Lê thị Công Nhân có thể sẽ là những vị có khả năng giải quyết nạn khiếu kiện đất đai, nhà cửa, vì họ từng là những luật sư theo dõi các vụ việc kiện cáo này.

Đảng cầm quyền có dám nhờ những người ngoài Đảng làm việc không? Tổng thống George W. Bush cũng sử dụng ông Baker để tiếp tục việc làm ở Iraq. Không có gì xấu hổ cả. Cứ mời đối lập vào làm việc đi. Cứ cho các Đảng đối lập làm việc đi. Nhờ Phật Giáo Thống nhất làm môi giới giải quyết bất đồng giữa nhà cầm quyền cộng sản với người dân về vấn đề nhà đất, vì các Thầy có uy tín.

Đây là lần đầu tiên trong một chế độ cộng sản thực hiện cuộc cải cách ruộng đất không thành công. Đoạt đất điền chủ giao cho nông dân (đợt 1 thành công). Tước quyền sở hữu nông dân đưa vào hợp tác xã hóa (đợt 2 thành công); Lần này tước đất nông dân đem bán cho khách hàng đầu tư mở kỹ nghệ không thành công. Vì Đảng cộng sản không còn đại diện giới nông dân, và, cũng như Đảng không còn đại diện giới công nhân nữa!


Cơn lốc công nhân và dân chủ 2006

Năm 2006 đã bắt đầu bằng những cuôc biểu tình kéo dài cả tháng giêng của công nhân các xí nghiệp tư, và cả công nhân các xí nghiệp nhà nước. Lần đầu tiên ở nước CHXHCN Việt Nam có những cuộc đình công to lớn như vậy. Công đoàn nhà nước đáng lý binh vực, bảo vệ quyền lợi công nhân, lại đứng về phe chủ nhân, binh vực quyền lợi của chủ nhân ngoại quốc và đàn áp công nhân lao động Việt Nam. Tin đồn cho hay, khoảng 300 người bị bắt đến ngày nay vẫn biệt tin.

Rồi Nhóm Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ ra đời; rồi Đảng Thăng Tiến ra mắt; rồi Đảng Dân Chủ phục hoạt; tiếp theo là Phong Trào Công Nông, rồi một Công Đoàn độc lập cũng đã được thành lập...

Hàng loạt những bài phát biểu chính kiến của các nhà đấu tranh cho nhân quyền, dân quyền, Dân chủ được tung ra... Hàng ngàn chữ ký, hàng ngàn người hưởng ứng đứng ra đòi “Nhà cầm quyền hãy trả quyền phát biểu, quyền ngôn luận, quyền tư tưởng, quyền tín ngưỡng lại cho người dân”.

Ở hải ngoại, ngoài cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản với những phản ứng cố hữu, đấu tranh đòi ĐCSVN độc tài trả lại quyền tự quyết, trả lại tự do và công bằng cho dân tộc Việt Nam, một số sinh viên Việt kiều du học cùng một số không ít Việt kiều của CHXHCNVN đồng loạt đứng lên thành một Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ trong và ngoài nước, công khai tranh đấu đòi dân chủ hóa Việt Nam sớm, hầu phát triển hữu hiệu, theo đuổi kịp khoa học, mới mong đem lại sự giàu mạnh cho đất nước.

Năm 2006 thật sự là một năm nhiều đòi hỏi sôi nổi về dân chủ ở Việt Nam. Có thể nói đó là một năm của “trăm hoa dân chủ” đua nở trên toàn cõi Việt Nam. Các nhà đối kháng đấu tranh Dân Chủ ở Việt Nam không còn sợ sệt nữa, họ đối kháng công khai, bất chấp mọi sự đàn áp thô bạo của Công An, họ ngang nhiên chịu đựng tất cả các thủ đoạn hành hung như bóp cổ, bịt miệng hay những trận đòn dùi cui. Và năm 2007 “trăm hoa Dân chủ” lại tiếp tục nở rộ, đẹp hơn, muôn màu, muôn sắc, nông dân mất nhà mất đất, cha Lý bị bịt mồm (ta nên vinh danh tên công an đã cố tình tuyên truyền cái mặt thật của các ông chủ của anh ta).


Đảng CS Việt Nam mất định hướng

Nhắc lại chuyện xưa, nhưng không lâu lắm:

Năm 1975, miền Nam sụp đổ quá nhanh, nhà cầm quyền miền Bắc và ĐCSVN say men chiến thắng, đầu óc quay cuồng nên u mê áp dụng một chính sách sắt máu và hận thù nhằm trừng phạt dân chúng miền Nam. Chủ trương này đã đưa cả nước Việt Nam đi lùi vào bóng tối nhân loại thay vì thực sự thể hiện đoàn kết toàn dân, xây dựng đất nước.

Ngày hôm nay, nhờ tình thế đẩy đưa, trong tíc tắc, bỗng may mắn thoát khỏi danh sách CPC; được tổ chức APEC; gia nhập WTO; kẻ đi gặp Đức Giáo Hoàng, người Mỹ du thăm ông Bush… và xin được người ta hứa cho tí tiền đầu tư, những người cầm quyền Hà Nội và ĐCSVN đang tìm thế quốc tế mong duy trì chế độ, không còn dựa vào thuyết Mác-Lê nữa. Họ hy vọng với thế “lăng ba vi bộ” này có thể đối phó với “kinh tế thị trường, với tư bản chủ nghĩa, với dân chủ hoá” đang hung hãn tấn công thành lũy cuối cùng của Mác-Lê. Nhưng những người cộng sản ở Hà Nội vẫn sợ, họ luôn luôn bị ám ảnh: sợ rằng nếu chịu lắng tai nghe lẽ phải, tôn trọng tiếng nói nhân quyền, trả quyền công dân lại cho dân sẽ đưa họ đến con đường cùng, bị bức tử ngay lập tức? Nên bằng mọi cách, họ phải duy trì cho kỳ được chế độ độc đảng, độc tài toàn trị như hiện nay!

Thật là mù quáng, khi đã vào WTO, là vào một tổ chức có phương pháp quản lý thị trường theo khoa học. Tư bản chủ nghĩa tự nó là một khoa học về tư hữu. Báo chí là cơ quan thông tin cần thiết cho phát trìển. Thiếu tự do báo chí là thiếu thông tin về thị trường, tức không theo sát được thị hiếu của khách hàng. Bịt miệng người, bịt miệng báo chí, thì sẽ lùi vào bóng tối vì thiếu thông tin kinh tế xã hội là thiếu thông tin thị hiếu, thông tin thị trường, thông tin tiếp thị (marketing).

Chính trị chỉ là quan niệm của một nhóm hay một đảng phái nhằm hướng dẫn quốc gia trong sinh hoạt kinh tế với mục đích đem lại phúc lợi cho toàn dân. Đảng Cộng sản Việt Nam phải hiểu là vai trò độc quyền chính trị ngày nay là lỗi thời, lạc hậu. Tư tưởng, lý thuyết của một đảng phái chỉ là tư tưởng của một nhóm mà thôi.

Ngày nay nếu Việt Nam muốn chấp nhận luật chơi chung của thế giới, muốn sống còn và được vươn lên ngang hàng với các nước, không có cách nào khác hơn là phải thay đổi cơ chế, từ bỏ độc tài, đi vào con đường dân chủ thật sự

Kinh tế thị trường là cạnh tranh. Không còn độc quyền nữa. Và chỉ có cạnh tranh mới đem lại sáng tạo, thực tiễn, hàng có phẩm chất cao, giá rẻ, có người tiêu thụ nhiều, đem lợi nhuận lại cho người sản xuất.

Đảng phái cũng thế, đảng phái cũng chỉ là những món hàng cạnh tranh nhau, đảng phái nào có một chương trình đem lại phúc lợi mà không hao tốn xương máu nhiều, ít lãng phí cho toàn dân Việt Nam, đảng ấy sẽ được dân tín nhiệm bầu cho cầm quyền. Trong thị truờng chính trị cạnh tranh ngày nay, không còn là thời gian tranh tối tranh sáng để các đảng độc ác dùng tay che mắt dân, dùng lời mỵ dân, kêu gọi dân hy sinh, tiêu thổ kháng chiến, hoặc dùng chánh sách khủng bố, cắt cổ, mổ bụng dồn trấu, nấu phở, thả trôi sông như thời xa xưa nữa.

Dân chúng Việt Nam ngày nay cũng đã khác hơn thời thuộc Pháp. Sau trên 60 năm bị cộng sản Hà Nội lường gạt, người dân Việt Nam đã học quá nhiều điều đáng giá rồi!

Ngày nay nhân dân Việt Nam cần những đảng phái, đoàn thể, cần những nhà lãnh đạo chính trị với những chương trình minh bạch, trong sáng, với phương cách làm việc cụ thể, khoa học.

Dân chủ hóa chế độ để có một thể chế đa nguyên, một nền chính trị đa đảng, đảng cầm quyền được đảng đối lập kiểm soát. Người dân có quyền phát biểu, phán xét và có cả quyền khởi tố nhà nước nếu nhà nước không thực thi những quy định luật pháp. Chỉ có luật pháp là đứng trên tất cả, trên nhà nước, trên cả đảng cầm quyền.


Chính thống do nhân dân

Ngày nay ĐCS cầm quyền tại Việt Nam đang đứng trước cơn lốc dân chủ hóa, kinh tế thị trường hóa, hoàn cầu hóa, nên người ta có cảm tưởng như ĐCSVN đang bị khủng hoảng lý lịch nên phải đi tìm tính chính thống bằng cách ra nghị quyết bắt cán bộ, đảng viên học tập tác phong Hồ Chí Minh, sau khi thấy tư tưởng Hồ Chí Minh không còn hiệu lực nữa. Đảng phải họp hành để đổi nhân sự, và nghiên cứu lại lý luận. Nào là phe Nam bộ, nào là phải thêm phó thủ tướng… Thật đúng là phường chèo!

Muốn có tính chính thống, ĐCSVN phải chứng minh với nhân dân Việt Nam là một đảng cầm quyền thực sự có hiệu năng, biết lắng nghe tiếng nói của nhân dân, do dân, vì dân, bằng cách đứng ra tổ chức bầu cử tự do, có quốc tế kiểm soát. Có tự do lập đảng, lập đoàn thể chánh trị, có đối lập. Bỏ điều 4 Hiến Pháp 92, tu chính luật bầu cử tự do.

Thế nhưng, ngày nay,

Trong nước, ĐCSVN vẫn tiếp tục đàn áp nhân dân để không ai có quyền đặt lại “vai trò cầm quyền của ĐCS”. Còn ngoài nước, dùng ngoại giao o bế mong thế giới nhìn nhận vai trò cầm quyền của mình. Tất cả chỉ là trò tiếp tục đối trá với nhân dân mà thôi.

ĐCSVN nên hiểu và nhớ nằm lòng là tính chính thống cũng như lý lịch của ngưới cầm quyền, phải do nhân dân Việt Nam, và chỉ nhân dân Việt Nam mới có quyền ban cho mà thôi: bằng trưng cầu dân ý; bằng phổ thông đầu phiếu.

Chỉ có nhân dân Việt Nam và dân tộc Việt Nam mới ban cho cái chính thống và nhìn nhận “cái lý lịch và cái quyền được cầm quyền” cho người cầm quyền ở Việt Nam.

Tổng thống W. Bush, doanh nhân Mỹ, Liên hiệp Ậu Châu, Đức Giáo Hoàng, 11 tỷ dollars đầu tư, hai ông phó thủ tướng, cả hai chức vị Chủ tịch nước và Tổng thư ký Đảng… và cả Tư tưởng Hồ Chí Minh cũng không đem lại chính thống và lý lịch cho những người cầm quyền vì ĐCS là kẻ cướp chính quyền và giữ chính quyền bằng bạo lực !

Hãy bắt đầu tiến trình dân chủ hóa đất nước bằng cách trao trả quyền tự quyết lại cho nhân dân Việt Nam. Dân phải thật sự làm chủ.

Hãy chấp nhận dân chủ hóa như điều kiện để tiến đến hòa giải giữa nhà cầm quyền hiện nay với nhân dân.

Có hòa giải mới có ổn định, có ổn định mới có phát triển kinh tế.

Thế giới của WTO chỉ đầu tư vào những nước có ổn định và có luật lệ minh bạch, có một công đoàn độc lập, để thương lượng với các chủ nhân tư bản, trên thuận dưới hòa. Nhà nước chỉ là ông trọng tài. Đừng quên rằng 11 tỷ dollars được hứa chỉ là lời hứa của các anh tư bản.

Tôi cả quyết khi nào còn có tình trạng công an trị, dùi cui trị, thì Việt nam sẽ không làm sao có phát triển kinh tế thật sự và bền vững được! Việc tập đoàn dầu khí BP và tập đoàn đoàn tài chánh Merrill Lynch của Hoa Kỳ vừa tuyên bố rút khỏi Việt Nam (trong tháng 6 và 7/2007) mới chỉ là những tín hiệu báo động ban đầu cho nền kinh tế thiếu độ tin cậy và đầy bất trắc của Việt Nam.

Phan Văn Song

Rồi sẽ biết ai gan hơn ai

Một cuộc nói chuyện dông dài với một bác hưu trí, đã từng làm việc tại Văn phòng Chính phủ, xung quanh việc khiếu kiện của dân…

- Bác thấy tình hình dân khiếu kiện thế nào?

- Không ổn tí nào cả, bà con tội nghiệp quá, ăn vật nàm vờ ngoài đường , mưa gió... chẹp nhẹp!

- Bác có hay ra đó không?

- Ngày nào chả đi bộ ngang qua đó để tập thể dục.

- Thế bác có hay bắt chuyện với dân biểu tình không?

- Ui trời chuyện ai nấy làm mà.

- Nhưng mà phải có chuyện, dân họ mới làm um trời lên đó cháu, không thể khơi khơi đâu mà họ chịu dãi nắng dầm mưa.

- Mà cháu thấy sao mấy ông trên im ru vậy bác nhỉ?!

- Cái này nguy hiểm lắm, không giải quyết là không xong với dân đâu!

- Bác ngồi xe buýt nghe một bà nói chuyện là đã đi khắp nơi rồi, ra Hà Nội cũng 18 lần mà chưa được giải quyết, bây giờ về ngồi ở đây luôn.


- Họ khiếu kiện như vầy thì biết sao, ai đúng ai sai hở bác? À mà có cả dân tỉnh B. của bác đấy!

- Sai có lẽ ít mà đúng thì nhiều, cái thằng cha chủ tịch tỉnh B. ghê lắm à, bác biết nó mà.

- Thế họ có định bỏ mặc dân ngồi tới hết tiền rồi dân bỏ về không bác?

- Dân lì hơn quan mà cháu, ngày xưa thì dân biểu tình chống Mỹ, chống chế độ cũ cũng dân ta tiếp cứu, cán bộ vận động dân biểu tình chống giặc, giặc cũng phải thua.

- Thế bây giờ thì thế nào bác?

- Dân biểu tình chống lại cái sai của nhà nước.

- Thế họ đói khát rồi làm sao ai tiếp cứu cho họ?

- Thì dân lại giúp dân, tiếp sức cho dân biểu tình tiếp.

- Nhưng mà báo đài loan tin là sẽ trừng phạt nghiêm khắc mấy kẻ cầm đầu mà, sợ thế đấy.


- Đâu phải bắt mà dễ, bắt khó lắm, mà bắt rồi thả ra còn khó hơn!

- Mà dân đi biểu tình là phải có sự giúp đỡ của các luật sư, chả lẽ lại bắt mấy ông này tội cầm đầu??? Bác nhận thấy mấy hôm đầu băng rôn còn nghuệch ngoạc viết xấu, mấy hôm nay làm đẹp hơn nhiều, câu ra câu, chữ ra chữ, còn làm đẹp nữa chứ.

- Ơ, thế dân biểu tình lấy tiền đâu ra làm mấy cái biểu ngữ đó?

- Trời!! dân giúp dân, họ làm không công luôn ấy chứ!

- Bao giờ mới xong nhỉ bác?

- Chắc không lâu đâu, bỏ bê dân thế này là cực kỳ nguy hiểm cho chế độ. Chính phủ không gan bằng dân đâu cháu, kháng chiến chống Pháp chống Mỹ trường kỳ hơn 30 năm mà dân vẫn giúp Đảng cộng sản thắng đấy thôi!

- Vâng, cháu đã hiểu! Thôi ghé thăm bác tí, bác khỏe là vui rồi!

-----------------------------

Bài được lấy trên "Weblog – Yahoo" của bạn “holanhuong”, một trang weblog trong nước.

Không khí sau đêm giải tán khiếu kiện

Nhà báo tự do Trần Tiến Dũng
Gởi đến BBC từ Sài Gòn

Sang ngày 19.07, không khí chung ở nhiều điểm tụ họp dân uống cà phê, đọc báo tại thành phố sau một đêm đầy sự kiện là rất buồn, rất u ám.

Người ta ngồi bàn tán nhiều về vụ giải tán các nhóm dân khiếu kiện. Tưởng cũng nên nhắc lại những gì diễn ra cho đến đêm hôm qua.

Khi sự kiện bà con nông dân từ các tỉnh về tp HCM biểu tình đòi công lý kéo dài sang ngày thứ 2, dư luận Sài Gòn đã đồn rằng những người dân này khó có thể tiếp tục đeo đuổi công lý.

Những dấu hiệu mới cho thấy chính quyền sẽ nhân danh “ổn định - trật tự” để “Mời bà con về địa phương giải quyết.”

Người Sài Gòn có cơ sở khi đưa ra những lời đồn đoán trên vì sáng ngày 19/7, quốc hội khoá 12 sẽ họp phiên đầu tiên.

Bộ mặt của quốc hội khoá mới này sẽ ăn và nói với công luận trong và ngoài nước ra sao khi mà tại trụ sở văn phòng 2 của quốc hội, nằm trên góc đường Hồ Văn Huê- Hoàng Văn Thụ căng đầy những biểu ngữ tố cáo, kêu oan của những người dân miền Nam, những người đang khốn khó ngay trên miền đất được cho rằng phì nhiêu giàu có nhất cả nước.

Quốc hội khoá mới sẽ họp với hai phần ba là những đại biểu mới. Sự kiện người dân đòi công lý đang thử thách dũng khí chính trị của các đại biểu. Dù giải quyết khiếu kiện là một vấn đề nan giải, nhưng không thể làm ngơ trước những người dân vẫn còn tin ở công lý.

Họ không thể nhất trí với chuyện “Mời bà con về quê giải quyết,” bởi ai cũng biết rằng nơi ấy là một không gian không phân minh, nơi ấy là khoảng thời gian dài vằng vặc của những lời hứa suông.

Những ngày gần đây bà con biểu tình được người dân thành phố mở lòng chia sẻ.

Những thùng nước sạch, những gói mì, những lời hỏi thăm chân tình của người thành phố... Càng ngày, người dân thành phố lại càng thường xuyên vượt qua nỗi sợ để đến với bà con khốn khổ.


Cấm không được giúp

Nhưng trớ trêu thay chính tình cảm chia sẽ đùm bọc ấy lại đưa đến chuyện họ sẽ dứt khoát được “mời về địa phương giải quyết.”

Tối ngày 18/7, đoạn đường ngay trước Văn phòng 2 Quốc hội không còn cảnh kẹt xe như những ngày trước đó. Người ta thấy thêm những bóng thanh niên tình nguyện từ quận Đoàn Phú Nhuận tham gia giữ trật tự.

Một người đàn ông tóc bạc trắng rà xe Honda lại gần sát chỗ bà con biểu tình, ông nói như thông báo. Họ đưa bà con Sóc Trăng về hết rồi. Chỉ có bà con Tiền Giang và các quận quyết tâm bám trụ.

Ở phía đường Hoàng Văn Thụ, trên đoạn lề đường được vây kín bởi các khẩu hiệu của người biểu tình, một số người tụ lại để cố nhìn coi một điều gì đó, trong số những người bu coi có cả người mặc thường phục cầm máy quay phim chĩa vào. Hẳn là phía trong đang diễn ra một chuyện gì đó!

Mưa đêm bắt đầu rớt hột. Mọi người trên đường đang hối hả chạy nhanh về ngôi nhà bình yên của mình. Những người biểu tình lại một lần nữa chịu đựng cơn mưa phủ phàng đổ xuống...

Ngày thứ Năm góc đường này không còn rác sinh hoạt, không còn cảnh người ăn ngủ tạm bợ, không còn khẩu hiệu và không còn những gương mặt ngơ ngác, tuyệt vọng của những người nông dân đi đòi công lý.

Người ta nói họ đã được mời về địa phương và ở nơi ấy không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nhiều người khác tin rằng con người sống không thể thiếu công lý, và họ sẽ trở lại.