Thứ Hai, 9 tháng 7, 2007

Những chuyện khôi hài quanh chuyến đi của Nguyễn Minh Triết

Phải nói chuyến du Mỹ của thủ tướng Nguyễn Minh Triết là một cơ hội tốt giúp cho đồng bào tỵ nạn nhìn rõ hơn bản chất của nghị quyết 36 và diễn biến hoà bình ngày càng lộ rõ nét qua những sự dàn dựng vụng về của chính phủ Hoa Kỳ chọn lọc một số người Việt để tham khảo ý kiến về đối sách của Hoa kỳ với Việt Nam, trước và sau chuyến đi của ông Triết.
Nguyễn Minh Triết qua Mỹ với 2 mục đích chính: ký hợp đồng thương mại với Mỹ và hô hào cổ võ nghị quyết 36. Cái bắt tay trị giá 7 tỉ đô la hẳn làm cho cả đôi bên đối tác đều hài lòng về những quyền lợi béo bở riêng tư. Riêng người dân Việt phải chờ xem những hợp đồng thương mại vừa ký là điều may hay lại vẫn là một sự bất hạnh cho dân tộc Việt Nam . Nếu đó chỉ là những loại hợp đồng đại loại kiểu mua máy bay du lịch giống như Phan Văn Khải đã ký thuở nào, thì đó quả là đại hoạ cho dân tộc ta phải cưu mang thêm những món nợ lớn ngày càng chồng chất biết bao giờ con cháu mới trả hết cho ngoại bang. Nói như thế có nghiã là con nợ là chính quyền phải khom lưng chịu sự sai bảo của chủ nợ để được ngồi yên trên chiếc ghế quyền lực của họ.
Ý đồ thứ hai của ông Triết trong chuyến công du này là muốn hợp thức hoá sự có mặt của nhà nước và phổ biến rộng rãi nghị quyết 36 qua sự việc lên tiếng kêu gọi đồng bào hải ngoại " khép quá khứ hướng về tương lai để trở về đầu tư xây dựng đất nước vì Việt Nam có nhiều gái đẹp. Câu nói trên tự nó đã làm mất đi "chính nghĩa" lẫn tư cách của kẻ "lãnh đạo" một quốc gia. Thêm vào đó trong khi Nguyễn Minh Triết rêu rao đánh bóng chế độ thì ở quê nhà cả ngàn người dân đang phẫn nộ biểu tình ở nhiều nơi, khiếu kiện đòi nhà nước phải trả lại đất đai cướp giật của dân. Những chuyện khiếu kiện này đâu phải chỉ có mới xảy ra ngày hôm nay. Nó đã xảy ra từ hơn mấy chục năm rồi. Người dân khiếu kiện nhiều đến nỗi nhà nước phải tung ra chiến dịch "giải quyết khiếu kiện" để giải quyết cho một triệu hai trăm ngàn gia đình đã bị cán bộ tham ô ăn cướp nhà đất, vườn tược của họ. Giải quyết đâu chưa ai thấy mà chỉ thấy ngày hôm nay con số người bất mãn đi khiếu kiện ngày càng gia tăng. Còn những kẻ cầm quyền ngày càng tàn bạo hơn. Thí dụ gần đây nhất cho thấy cụ bà Võ Thị Thu, 84 tuổi trong đoàn biểu tình đã bị công an đánh trọng thương phải đem cụ gấp vào nhà thương cấp cứu. Cụ nay hồi sinh và được bà con biểu tình đến bệnh viện săn sóc cụ. Chỉ nội sự việc trên cũng đủ cho đồng bào nhìn thấy là làm sao người Việt hải ngoại có thể trở về canh tân đất nước và xây dựng một xã hội dân sự khi mà những kẻ nắm quyền vẫn tiếp tục bao che nhau, cướp của dân và coi mạng sống người dân như cỏ rác.
Về phiá chính quyền Mỹ, thì phải nói là vở tuồng diễn biến hoà bình vào giai đoạn chót lần này Hoa Kỳ đóng khá vụng về. Vụng đến độ dớ dẩn khiến người xem phải phì cười. Ai đời một siêu cường quốc như Hoa Kỳ có tầm ảnh hưởng chính trị trên toàn thế giới, vậy mà trước khi Nguyễn Minh Triết qua, tổng thống Bush lại phải mời một số nhân vật chính trị trong cộng đồng để xin tham vấn ý kiến của họ về việc đối sách với Việt Nam. Nếu quả thật tổng thống của một cường quốc mà đại dốt như thế thì vị ấy nên từ chức đi là vừa để cho khỏi nhục quốc sỉ. Nào đã hết, toà Bạch Ốc lại phong chức cho 4 nhân vật đó là đại diện cho cộng đồng tỵ nạn ở Mỹ. Ô hay, thật là dớ dẩn chưa kìa! Tổng thống Bush thừa biết là nhờ ông được toàn dân bầu nên ông mới được là đại diện của dân Mỹ. Còn cộng đồng người Việt tỵ nạn bên Mỹ có bao giờ bầu những người đó làm đại diện cho họ đâu mà sao ông lại lấy quyền tổng thống của mình phong chức đại diện cho họ mà không hề tham khảo ý kiến người dân Mỹ gốc Việt?!
Nếu chỉ nghĩ phớt qua như thế rồi hồ đồ kết luận là tổng thống Bush ngu dốt, thì qủa là lầm to. Chính phủ Mỹ thông minh và nhiều mưu mô lắm cơ. Này nhé trong diễn biến hoà bình bước vào giai đoạn chót, Mỹ và CSVN cần phải vẽ ra một quốc hội đa nguyên đa đảng trên hình thức. Họ cần sự tham gia của những chính trị gia sa lông ở hải ngoại để cho cái quốc hội hình thức đó thêm màu sắc sặc sỡ. Bởi thế cho nên tổng thống Bush mới có nhu cầu đánh bóng một số người mà họ nghĩ có thể chỉ bảo dễ dàng để chuẩn bị cho những người đó vào ngồi trong những chiếc ghế chính trị sa lông đẹp như chậu kiểng, và dĩ nhiên với sự thoả thuận ngầm của Cộng sản Việt Nam.
Đối với những ai thích chạy theo chủ nghiã thời cơ thì đây là một cơ hội ngàn vàng được bắt tay tổng thống Bush. Thái độ khúm núm chắp hai tay ngồi tiếp chuyện với tổng thống Bush tự nó nói lên tinh thần xin cho của một người. Còn đối với những kẻ sĩ đã từng thấu đau bài học Mỹ bỏ rơi Saigon, cũng như chứng kiến Mỹ vắt chanh bỏ vỏ những đồng minh của họ như Sadam Hussein, tổng thống Marcos, v.v.., thì tất nhiên những người đó sẽ không bao giờ cảm thấy hân hạnh được chơi trong ván bài diễn biến hoà bình này, vì họ hiểu rằng chỉ có người dân Việt mới biết thương dân Việt mà thôi. Những ai thực tâm yêu nước đều hiểu rằng trên chặng đường đấu tranh giành lại tự do dân chủ cho Việt Nam , để thắng địch thì phải biết "Lấy sức mạnh dân tộc làm chính". Có như thế mới giải quyết được tận gốc bài toán Việt Nam trong quá khứ đã và ngày hôm nay đang bị ngoại bang tranh giành xâu xé nhau vì quyền lợi kinh tế.
Thời gian 30 năm cũng khá đủ dài để làm nhụt chí những con người đi đấu tranh muốn nhìn thấy kết qủa đến với mình. Tuy nhiên không vì thế mà chúng ta, lại đi chọn thái độ từ bỏ con đường chông gai lấy sức mạnh dân tộc làm chính để chạy theo xin ngoại bang giúp giải quyết chuyện Việt Nam dùm cho dân tộc mình. Một vấn đề lương tâm rất nhức nhối cần đặt ra cho những ai đang hí hửng mơ được lọt vào mắt xanh của tổng thống Bush, cần phải suy gẫm về lời tuyên bố của ông khi mới đắc cử: "Những ai đang sống dưới bạo quyền và trong niềm tuyệt vọng hãy nhớ rằng Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ không quên quý vị đang bị đàn áp hoặc tha thứ cho kẻ đàn áp quý vị. Khi quý vị tranh đấu cho Tự do, Hoa Kỳ đứng bên cạnh quý vị". Và cũng xin đừng quên thông điệp của Hoà Thượng Thích Quảng Độ, trong 1 cuộc phỏng vấn với một nhà báo ngoại quốc liên quan đến tự do tín ngưỡng ở Việt Nam, Ngài đã nhắc lại câu nói bất hủ trên của tổng thống Bush rồi kết luận rằng: "Nhưng thực tại hôm nay trái ngược hẳn, Tổng thống (Bush) không đến đây đứng vào hàng ngũ chúng tôi, những kẻ bị áp bức, mà lại đứng bên cạnh những kẻ đàn áp chúng tôi".
Sự thật phũ phàng như thế đó. Người Mỹ đặt quyền lợi kinh tế cuả họ trên hết là chuyện bình thường. Khi hiểu được như thế thì chúng ta mới thấy rõ đường đi nước bước của tổng thống Bush là ngày hôm nay cái bắt tay trị giá 7 tỉ đô la, tự nó cũng đủ nói lên ông Bush cần những đồng minh có chủ trương "xin, cho" mà CSVN muốn, nhảy vào sân chơi đa đảng hình thức để Mỹ khỏi xấu hổ trước dư luận quốc tế về sự thờ ơ của Hoa Kỳ trước những vị phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam.
Ở hải ngoại, chúng ta có một căn nhà rạng ngời chính nghiã cần phải bảo vệ. Chúng ta là chủ của căn nhà này, cho nên không có lý do gì một kẻ lạ Cộng sản Việt Nam khi đặt chân lên đất của chúng ta lại bắt chúng ta phải có thái độ "xin cho" với họ. Nhất là kè thù đó chả có gì tốt để cho người Việt tỵ nạn chúng ta, cũng như họ chả có làm điều gì hay để mà chúng ta phải hãnh diện qụy lụy xin. Mọi nỗ lực đối thoại trong tinh thần "xin cho" chỉ làm cản trở công cuộc đấu tranh và kéo dài ngày đau thương cho dân tộc mà thôi. Cũng vì thế mà người Việt tỵ nạn chúng ta phải quyết đập tan những ý đồ "đối thoại, xin-cho" mà CSVN thâm độc tung ra để hợp thức hoá sự có mặt dan h chính ngôn thuận của họ ở hải ngoại. Không những thế chúng ta phải nhất quyết đồng tâm triển dương chính nghiã "đối đầu" để lật đổ chế độ độc tài tàn bạo. Đây mới chính là con đường đấu tranh đúng đắn nhất để đem lại tự do dân chủ đích thực cho Việt Nam . Ngày nào những tư bản đỏ CSVN còn nắm quyền lực thì ngày đó quốc hội đa đảng vẫn chỉ là một chậu kiểng để cho CSVN và những nhà tư bản trắng khai thác rêu rao Việt Nam nay đã có dân chủ hầu xoa dịu sự phẫn nộ của dư luận thế giới về sự chà đạp dân chủ nhân quyền ở Việt Nam.

Hạnh Quỳnh

Hải Ngoại Yễm Trợ Dân Oan Khiếu Kiện Tổng Nổi Dậy

Trên diển đàn Paltalk Cha Nguyễn văn Lợi đại diện Khối 8406 lên tiếng kêu gọi đồng bào trong và ngoài nước hãy cố gắng yễm trợ cho đồng bào biểu tình khiếu kiện.... bằng mọi cách...

Kính mời toàn thể Phật tử trong nước nhập vào đoàn người biểu tình để đòi lại các cơ sở Phật giáo đã mất... năm 1975.

Kính mời toàn thể giáo dân Việt Nam khắp nơi đứng lên đòi đất đai nhà nguyên đã bị cộng sản tịch thu...

Kính mời toàn thể tín đồ Tin lành đứng lên đòi quyền làm người.

KÍNH MONG TOÀN THỂ ĐỒNG BÀO HẢI NGOẠI GÓP MỘT BÀN TAY ĐỂ NÂNG CAO KHÍ THẾ ĐẤU TRANH...

CỘNG SẢN NGÀY NAY ĐANG BỊ THÙ TRONG GIẶC NGOÀI NÊN MỚI BU CHÂN MỸ..

NĂM 2009 VIỆT NAM SẼ MẤT LÃNH HẢI NẾU CHÍNH QUYỀN VÀ TOÀN DÂN IM LẶNG.

TOÀN DÂN VIỆT ĐỨNG LÊN CHỐNG NGOẠI XÂM--TÀU ĐANG XÂM LĂNG TIỆM TIẾN VÀO LÃNH THỔ VIỆT NAM

ĐỒNG BÀO ƠI TOÀN DÂN ĐỨNG LÊN PHÁ XIỀNG GỒNG...

CÒN CHẦN CHỜ GÌ NỮA: sau 32 năm hoà bình, cộng sản bóc lột toàn dân đến tận xương tủy,
Con em đi học phải đóng học phí gấp năm gấp ba lần ở các trường công cũng như tư thục....


Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2007

Hãng AP đưa tin về dân oan biểu tình tại Phú Nhuận Sài Gòn

Biểu tình về tranh chấp đất đai tại Việt Nam
Protests over land disputes in Vietnam
Associated Press
Sunday, July 8, 2007 (Hanoi)

Hàng trăm người đang cắm lều bên ngoài một văn phòng nhà nước tại Tp. HCM ở miền Nam Việt Nam để khiếu nại về những cáo buộc tham nhũng và bồi thường thiếu công bình khi đất của họ bị trung dụng cho những công trình xây dựng.

Người biểu tình từ 9 tỉnh thành miền Nam đã tụ tập từ ngày 22 tháng 6 ở trước văn phòng đại diện của cơ quan lập pháp Quốc hội, theo một công an quận Phú Nhuận cho biết.

Người công an này cho biết thêm."Họ căng lều trên vỉa hè, treo các biểu ngữ và các tấm bảng đòi hỏi bồi thường công bình cho đất đai của họ và lên án công khai vấn đề tham nhũng tại địa phương".

Anh ta nói rằng lực lượng công an đã được đưa đến để giữ trật tự và điều hành lưu thông. Người công an này nói lãnh đạo của vài tỉnh, thuộc quê quán của những người biểu tình đã đến để thuyết phục yêu cầu họ trở về địa phương, nhưng hầu hết đều không chấp nhận.

Báo Tuổi Trẻ ngày Thứ Bảy đã đăng lời của phụ tá thanh tra nhà nước Lê Tiến Hảo cho biết các thanh tra cao cấp của nhà nước đã được gởi tới để thúc giục các lãnh đạo cấp tỉnh giải quyết các vấn đề tranh chấp.

Cảnh người dân tụ tập tại các văn phòng nhà nước để đòi hỏi bồi thường khá hơn cho đất đai của họ bị nhà nước trưng dụng đang trở thành thông thường tại Việt Nam.

Hàng trăm mẫu đất đang bị trưng dụng hàng năm để xây dựng các khu công nghiệp và các công trình xây dựng khác

Nhiều người đã bị đưa ra toà vì tấn công các cán bộ nhà nước trong vấn đề tranh chấp đất đai trong vài năm vừa qua.




Protests over land disputes in Vietnam
Associated Press
Sunday, July 8, 2007 (Hanoi)

Hundreds of people are camping out near a government building in southern Vietnam's Ho Chi Minh City to protest alleged corruption and unfair compensation for their land, taken for infrastructure projects

Protesters from nine southern provinces have converged since June 22 in front of the representative office of the lawmaking National Assembly, said a police officer in Phu Nhuan District.

''They have set up tents on the pavements, hung up banners and placards demanding fair compensation for their land and denouncing local corruption,'' the officer said.

He said police were deployed to help keep order and control traffic.

The officer said that leaders of some provinces where the protesters came from had tried to persuade them to go home, but that most of them did not back down.

Saturday's Tuoi Tre (Youth) newspaper quoted deputy government inspector Le Tien Hao as saying senior government inspectors have been sent to the provinces to urge the provincial leaders to resolve the disputes.

Scenes of people gathering at government buildings to demand better compensation for confiscated land have become common in Vietnam.

Hundreds of hectares (acres) of land are being taken each year for industrial parks and other infrastructure projects.

Several people have been brought to court for attacking authorities in land disputes in recent years.

Giọt Nước Mắt... Bụi Đời

“Nói thật, hai ngày rồi chú chưa có hột cơm trong bụng, đói hoa cả mắt”- người đàn ông da sạm nắng, tay run run bưng cốc nước hướng cái nhìn khắc khoải nửa như van xin về phía tôi.

Họ - những con người lang thang, không nhà cửa, không nghề nghiệp, lẳng lặng như chiếc bóng bên lề cuộc đời, thường quay mặt đi để giấu giọt nước mắt tủi cực chực trào ra.

Đi bụi vì... thích

Gió từ sông Sài Gòn thốc từng đợt mang không khí mát rượi lẫn mùi tanh nồng của nước. Đang tìm chỗ nghỉ trưa, tôi lò dò lại gần ba người đàn ông đang ngủ vùi dưới chân cầu Sài Gòn. Tiếng xe chạy rầm rì, tiếng gọt dừa rất ngọt của anh bán dừa cứ sột sột, đều đều đơn điệu, buồn tẻ. Người đàn ông to, mập, đang say giấc vẫn không quên quàng tay giữ chặt chiếc xe đạp cũ. Một đôi dép nhựa sứt quai gối đầu, tấm mền rách và ít quần áo lỗ chỗ thâm kim của anh treo vất vưởng trên cổ xe. Rất thính nhạy, anh mở to mắt nhìn tôi cảnh giác. Hàng chân mày tỉa tót kỹ lưỡng, anh mặc quần đen nên nhìn vào tôi tưởng là bà béo ị nào đó. Vẻ mặt bặm trợn mà nói chuyện hiền lành, anh hỏi:

- Sao không về nhà mà ra đây nằm?

- Chán, mới bỏ nhà đi bụi.

- Mấy bữa nay ngủ ở đâu?

- Vỉa hè.

Thứ ngôn ngữ cụt ngủn, cộc lốc pha chút bất cần của dân bụi vận vào tôi lúc nào chẳng hay. Tôi buột miệng:

- Mới lên chưa có việc làm à? Theo tui lượm bọc đi, ngày cũng kiếm được vài chục. Tối tui hay ngủ ở vỉa hè ngoài Hàng Xanh ấy. Ở đó có đứa cỡ tuổi cô hoặc nhỏ hơn cô tận Đà Nẵng vào, tụi nó cũng đi lượm bọc”. Tuấn “Vũng Tàu” - người đàn ông chết tên với địa danh quê mình cho biết. Không vợ con, không giấy tờ lận lưng, một mình Tuấn lên Sài Gòn sống bằng nghề lượm bọc mười mấy năm rồi. Lâu lâu anh cũng về thăm nhà nhưng chỉ vài hôm lại đi. Người ở quê anh không biết thằng Tuấn đi đâu, làm gì trong suốt thời gian đó, chỉ thấy lúc nào về bộ dạng của anh cũng lê thê lếch thếch với chiếc xe đạp cà tàng, vẫn nghèo rớt mồng tơi dù đã gần 30 tuổi...

Tôi hỏi: “Tắm ở đâu?”. “Dưới đó”. Nhìn khúc sông Sài Gòn đang lặng lờ chảy, chỗ nào nông, sâu, làm sao biết. Thấy tôi ái ngại, anh cười khẩy: “Ngoài mé sông có bậc thềm, đứng đó tắm, giặt tại chỗ, phơi đồ ở mấy lùm cây kia kìa. Anh chỉ về phía những bụi cỏ khô cháy, rậm rạp đến xác xơ mà một thằng nhóc vừa chui vào phóng uế; có vài bộ quần áo cũ nhăn như miếng giẻ lau nằm rạp trên ngọn cỏ lất phất theo gió. Ban ngày nằm đây ngủ, đêm xuống anh đi lượm, mệt quá thì lăn lóc đâu đó ngủ bừa.

Những mảnh đời côi cút

Rời cầu Sài Gòn, tôi lần về hướng chợ Thủ Đức. Có khá nhiều người sống bằng nghề móc bọc, vác bao đi thất thểu cố tìm cái gì có thể lượm để bán. Đêm xuống thật nhanh, mới nắng vàng tươm, nóng hầm hập giờ lại mát dịu như tấm khăn voan. Tôi theo chân hai cậu nhóc đi chân đất, da đen nhẻm, còm nhom, mặc độc chiếc quần tà lỏn, mái đầu lơ thơ khét nắng. Hai cậu bé độ 9, 10 tuổi ôm một đống cây sắt vừa lượm được kéo lê vô vỉa hè. Thằng nhỏ phanh cái bao tời con cho thằng lớn bẻ cong bỏ vào. Tôi lại gần hỏi:

- Hai em lượm ở đâu vậy?

- Hỏi chi? Để lượm hả? - thằng nhỏ hỏi ngược. Thằng lớn nạt:

- Ăn cắp chớ đâu.

Vừa nói, nó trân gân đạp cong cây sắt, mắt láo liên như sợ ai nhìn thấy. Tôi nói như tạo sự an tâm:

- Tui cũng mới đi lượm bọc, chưa có chỗ ngủ, tối ngủ ở đâu cho tui theo với!

- Tụi tui đi bụi, không có nhà, ngủ ở chợ đầu mối - thằng nhỏ trả lời thành thật. Nó ngây thơ, thiệt thà bao nhiêu thì thằng lớn khôn ranh, lọc lõi bấy nhiêu:

- Thôi xạo quá bà ơi, đừng có giả điên!

Nó lôi bao sắt đi xềnh xệch rồi như nặng quá nó bảo: “Mày vác đi!”. Thằng nhỏ ghé vai, mím chặt môi cho thằng lớn đặt lên, mấy ký sắt oằn vai khiến thân thể ốm như que tăm của nó lảo đảo. Nó hỏi tôi bằng một giọng hụt hơi:

- Bà nói thiệt không, chứ ba mẹ bà đâu, hổng ai nuôi bà hết hả, mà sao thấy bà thơm dữ vậy?

Câu nhận xét vừa ngây ngô vừa thành thật của thằng nhỏ làm tôi bật cười:

- Thì mấy ngày rồi tui mới được tắm chứ bộ, tui không có ba mẹ...

Thằng nhỏ hồn nhiên quá khiến tôi bối rối. Tôi hỏi như cố lấp liếm những lời nói dối:

- Còn em thì sao?

- Từ nhỏ “tự nhiên” tui lớn lên, không có ai nuôi hết, đi lạc, lượm bọc nilon tới giờ. Mặt nó thoáng buồn xo, rồi nó lại cười toe khi thấy cuộn thước dây ai đó làm rớt. Thích thú như vừa lượm được món đồ chơi quý, nó kéo ra rút vào đến tội nghiệp. Lục lọi trong đống rác bên đường, hai đứa nhỏ lôi ra ống nhựa dài ngoằng, kéo lê dưới lòng đường một cách mệt mỏi.

Đi từ chiều tới giờ mà cái bao tời con của hai đứa chỉ được mấy cây sắt, vài vỏ lon sữa bò, một bọc bánh sandwich đã “quá đát” người ta vứt lẫn trong thùng rác trước nhà. Thằng nhỏ hí hửng phủi lớp bụi bám ngoài bọc bánh mốc thếch, mở ra lấy một cái nhai nhồm nhoàm. Đưa cho tôi nguyên bọc, nó bảo: “Ăn đi, ngon lắm!”. Thằng lớn giật lại: “Chê thì thôi, để tao, mà sao bà cứ lẽo đẽo theo tụi tui vậy?”. Ánh mắt nó nhìn tôi dè chừng. Thỉnh thoảng nó đi tụt lại phía sau để canh chừng như sợ tôi giật mất “chiến lợi phẩm”. Nó sợ cũng phải, dân lượm bọc thường hay chôm đồ của nhau, hở một chút là mất... Lâu lâu, nó kéo thằng nhỏ lại xầm xì cái gì đó, thằng nhỏ nghe xong cười khì: “bả” không có nhà thiệt mà, hay mình chỉ “bả” ra ba trong một hen!”.

- Ra đó mấy thằng đó “làm thịt” bả ráng chịu! Thằng lớn nói xong mắc cỡ nhìn tôi cười ngượng nghịu.

Đã khá khuya, chợ tan, lòng chợ vắng hoe. Hai thằng nhỏ ngập ngừng trước đống rác ngay chợ Thủ Đức. Tụi nó không dám vào bởi có người đàn bà phục phịch, xăm cặp mắt sắc lẻm án ngữ ở đó, bà “đôn” vào bao những gì chú bé đi cùng nhặt được từ đống rác. Còn một chồng bao lành lặn để gần đó chưa dùng đến, hai chú nhóc lại nhìn săm soi:


- Dì Chín, cho con cái nghen!

- Để đó, thằng nào lấy tao đập què tay - cất giọng the thé bà quát. Rồi bà sấn lại nhìn kỹ coi có mất cái nào không. Hai thằng nhóc rụt cổ, thằng lớn moi trong bịch rác cố tìm cái bao lớn hơn nhưng không có, bực bội nó quay sang quát tôi:

- Đã bảo bà đừng theo tụi tui rồi mà, bà có tiền trong túi á, đi thuê phòng mà ngủ, cứ theo ám không à! Thằng lớn thật tinh mắt, nó nhìn thấy vài chục ngàn trong túi quần tôi lòi ra vì sơ ý. Tôi cười giả lả:

- Có ít à! Để dành ăn chớ.

Thằng nhỏ nhìn tôi mủi lòng bảo:

- Hay bà về chợ Tam Bình trước đi, bà xin khuân, bốc hàng cho mấy chủ vựa ở đó, một đêm người ta trả cho bà 50.000 đồng lận, có chỗ ngủ, tụi tui còn phải đi lượm nữa, thằng Tí Chuột nó không thích cho bà theo. Tôi đứng nhìn theo hai dáng nhỏ liêu xiêu khuất sau con hẻm, chẳng biết đêm nay tụi nó có lượm thêm được nhiều thứ!?

Chợ đầu mối Tam Bình 12 giờ đêm mà nhộn nhịp như ban ngày. Đèn đường sáng choang, tấp nập những xe cút kít, xe tải chở hàng... Nhịp sinh học của những người ở đây dường như bị đảo lộn, công việc mưu sinh cuốn hút khiến người ta quên mất giấc ngủ đêm. Thằng nhóc chừng 10 tuổi trải bao trên đám cỏ gần cổng ra vào ngủ chập chờn. Tôi vừa ngồi xuống cạnh liền bị nó đuổi thẳng: “Chỗ này có người nằm rồi, bà đi chỗ khác đi”. Định hỏi nó dăm ba câu, nhưng thấy mắt nó mỏi nhừ, tôi lại thôi.

Ngang qua những khuôn mặt túa mồ hôi đẩy những xe cút kít hàng đi vội vã, có em chừng 8, 9 tuổi cởi trần trùng trục làm xăng xái, gương mặt tươi tỉnh; có bác xích lô già đang co ro trong “tổ ấm” của mình đợi khách. Vài anh bảo vệ nhìn chằm chằm từng dòng người qua lại, như chờ có tên trộm nào chạy qua là “thộp cổ”.

Thằng bé tên Minh đẩy một lúc hai chiếc cút kít nhiệt tình chỉ cho tôi chỗ ngủ. Rồi nó dắt tôi lại làm quen với một chú bé bằng tuổi nó. Không biết Minh đã nói gì mà thằng nhóc gặp tôi ngơ ngác: “Nó nói em lại chị cho em đồ hả?”. Tôi phì cười: “Ừ!”. Thằng nhóc mở to đôi mắt nhìn tôi chờ đợi. Gương mặt nó bầu bĩnh, lem luốc, như thể mấy ngày không được tắm: “Nói chuyện với chị chút nha! Em ở đây với ai, ba mẹ đâu ?”

- “Biết chết liền!”.

Thằng nhỏ trả lời cộc lốc, nhưng rồi lại cho tôi biết trước đây nó cùng cu Sún, bé Bẻo, thằng Tèo lượm củ cải dạt ở chợ Cầu Muối. Đêm xuống, chờ chủ vựa phân hàng, những rau, củ dạt đổ đi, tụi nó xúm lại lượm lặt, sáng ra phân thành “mớ” bán lẻ. Bây giờ chợ Cầu Muối giải tỏa cũng đồng nghĩa với miếng cơm bị cắt mất, tụi nó lên đây kiếm sống. Trong đám bạn đi cùng, có đứa có mẹ mà chẳng có ba, có đứa “tự nhiên” lớn lên như nó với thằng Tèo ở gầm cầu Ông Lãnh.

Có ai đó vừa ngang qua chỗ chúng tôi ngồi văng tục mắng yêu nó. Tiến còi (tên thằng bé) nhe hàm răng sún cười hì. Nó hất mặt về phía bờ tường chỉ: “Ngủ bên kia kìa”. Tôi nhìn theo, thấy mấy con người nằm lấp xấp ngủ ngon lành trên manh chiếu rách trải dưới nền đất lạo xạo đá cuội. Mặc cho mấy chị hàng rau, củ sát cạnh xăng xái gọt, bưng bê, xê dịch, ồn ào... thỉnh thoảng thằng bé nằm ngoài cựa quậy nó gãi khắp mình vì ngứa ngáy, muỗi chích tứ phía... Tấm mền ngắn cũn không đủ che hết bàn chân mốc thếch, đen sì của nó.

Tiến còi dắt tôi tìm chỗ ngả lưng sau khi tôi dúi cho nó vài đồng ăn kẹo. Trải tấm chiếu rách bươm mà nó giấu ở một góc khuất nào đó xuống khoảng đất trống, nó nằm cựa quậy một lúc thì ngáy khò. Tôi ngồi cạnh thằng bé ngả lưng qua đêm. Ý nghĩ những nguy hiểm xung quanh rình rập khiến tôi không sao chợp mắt. Bất giác tôi đưa tay vuốt nhẹ má Tiến còi, nhìn nó vùi mình vào giấc ngủ hồn nhiên không trăn trở, mặt buồn như phủ một lớp sương giá, tôi chắc trong trái tim nhỏ của nó cũng cồn lên sự khao khát được vỗ về. Giá mà những người mẹ, người cha không đang tâm vứt bỏ núm ruột mình thì đâu có những Tiến còi, bé Bẻo... sống cù bất cù bơ trong cảnh đói rách, thiếu thốn tình thương. Vậy mà nhiều đứa trẻ được nuông chiều, yêu thương, sống sung túc trong cảnh giàu sang thì lại bỏ nhà đi bụi khiến mẹ cha khóc hết nước mắt.

Một đêm ngồi ăn hủ tíu trên đường Võ Văn Ngân, tôi được nghe tâm sự của hai bà mẹ đi tìm hai đứa con gái bỏ nhà theo “tiếng gọi tình yêu”. Một bà than thở: “Ở nhà mở mắt ra là réo mẹ ơi con đói bụng, mẹ ơi con nhức đầu... không biết nó ra ngoài có được ăn no, tối ai đắp chăn cho. Đêm nghe tiếng kéo cửa rột rột, tôi cứ tưởng nó về mà đâu phải. Bưng chén cơm cứ nghĩ tới nó là nước mắt lưng tròng, nuốt không nổi!”. Bà kể: Một thằng lang thang bảo có gặp con bé ốm nhách, đen thui sống cùng thằng bụi đời trong căn chòi lá gần Saigon Water Park . Tụi nó lấy mì tôm sống nhúng nước sông cho nở rồi ăn, con bé chỉ có một bộ đồ mặc trên người nên khi tắm sợ ướt, nó treo đồ trong lùm cây, trần trụi trầm mình xuống sông. Thằng đó thấy tội nghiệp cho cái quần đùi mặc đỡ.

Bà mẹ tới tìm con, bà băng qua những bãi đất bồi lắng bùn đặc quánh, mênh mông, vắng bóng người, nhiều lần thót tim vì sợ. Người cha thì lầm lì không nói, ông quá đau lòng đã bỏ mặc đứa con gái “muốn làm gì thì làm”. Đã mấy lần ông lặn lội tìm nó về nhốt lại, dỗ dành, đe nẹt, nhưng rồi nó cũng trốn đi. Căn chòi lợp bằng lá dừa mà con bà ở nằm heo hút dưới rừng dừa nước rậm rạp. Nó sơ sài đến nỗi chỉ cần cơn gió mạnh thổi qua là mọi thứ có thể bị cuốn bay. Dưới nền là đống rơm khô mà nhìn vào người ta cứ tưởng lót ổ cho heo con nằm. Không gặp con gái mà gặp thằng bụi, bà khóc lóc, năn nỉ tha cho con gái bà, năm nay nó chỉ mới 15 - cái tuổi còn bồng bột, nông nỗi. Hôm sau, bà tìm đến thì căn chòi chỉ là đống tro tàn. “Nó đốt nhà đi rồi!” - giọng bà thảng thốt, đau khổ. Những cô con gái “rượu” của hai bà mẹ, có biết từng đêm hai bà rong ruổi khắp ngõ ngách trong thành phố, chỉ mong được tìm thấy chúng.

Bài và ảnh của Lệ Loan

Bretagne (Pháp): Hội Thảo về Việt Nam và Nhân Quyền

Bretagne tháng Sáu.

Trời mưa.

Mưa từ cửa ngõ Rennes vào. Mưa từ mũi cực Tây Brest xuống. Mưa từ miệt dưới Vannes, Quimper thổi ngược lên. Một, hai trăm cây số vẫn còn gần so với Paris, Poitiers. Ba trăm cây số hơn nhưng không làm sờn lòng những đấu sĩ đã vào tuổi bát tuần, hay “thất thập”... nản chí. Các cụ đã tuần tự về Langueux từ ngày trước chuẩn bị sẵn sàng. Chiều chù nhật 24 tháng 6, già trẻ “tỵ nạn” nào ngại chi “đưởng xa ướt mưa”, cùng tề tựu về. Để quyết tâm nói rõ cho người ở vùng Bretagne biết và hiểu về nhà nước cộng sản Việt Nam. Để cho mọi người thấy rõ những nổi khổ hiện nay của dân tộc Việt. Để ai ai cũng thấu hiểu những khó khăn tù đầy hiện tại của những người tranh đấu trong nước. Và để mong người Việt Nam tỵ nạn báo động đến các bạn láng giểng và chính quyền sở tại để tạo một áp lực ngoại giao hay kinh tế với chế độ đương quyền độc tài đảng trị ngõ hầu trả lại Tự do, Nhân quyền và Dân chủ cho nhân dân Việt Nam.

Chúng tôi là ai?

Mở đầu buổi Hội luận, đoạn phim “Vớt Thuyền Nhân Trên Biển Đông” đã khiến mọi người bồi hồi nhớ lại thuở hôm nào. Người tỵ nạn gốc Việt ta cũng như những người bạn Pháp, kẻ im lặng sống lại, người cảm động chứng kiến.

Trên một phần ba số người tham dự trong phòng là những boat-people thì làm sao quên được những ngày lênh đênh trên biển cả, mong manh trên chiếc thuyền, sau lưng bỏ lại cả một quê hương tù ngục, trước mặt là biển đen hiểm nghèo với cái khát, cái mệt, với cái chết chỉ chực chờ ập đến, nhưng với hy vọng sẽ đến bờ tự do.

Phải, chúng tôi đi tìm tự do.

- “Ở Việt Nam, trong chế độ cộng sản, chúng tôi không được nói những gì mình nghĩ. Dứt khóat, không bao giờ quay về sống trong chế độ đó!”.

Câu trả lời quả quyết của một thiếu phụ khi được vớt lên tàu tưởng đã khép lại thảm kịch nơi quê nhà để hướng về tương lai trước mặt.

Nhưng không!

32 năm sau.

Hình ảnh linh mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng trước toà khiến những người bạn không cùng màu da cũng phải lắc đầu giận dữ, hồ chi những phận lưu vong.

Bước lên diễn đàn, nhà báo lão thành Bùi Tín đã không cầm được nổi nghẹn ngào, thưa rằng: “Nay là một người tỵ nạn, một nhà báo tự do, xin được nói cho những người không được nói bên nhà”.

Vietnam: les obstacles, les challenges et comment s'en sortir.

Việt Nam: những chướng ngại, những thách đố và những lối ra.

Qua hơn 30 phút trình bày. Người Pháp nay đã biết rõ hơn, rằng tuy những thành quả kinh tế đạt được, nhưng nước Việt Nam vẫn còn thua xa những nước láng giềng trong khu vực. Ngoài những hào nhoáng phát triển du lịch, Việt Nam vẫn là một nước không có tự do dân chủ. Nguyên nhân chính là chế độ độc quyền độc đảng hiện tại. Đây là chướng ngại cần dẹp bỏ để Việt Nam hoà nhập cùng các nước trên thế giới.

Cựu đại tá Quân Đội Nhân Dân, người đã can đảm quyết bỏ tất cả những huy chương, tin tưởng rằng tương lai của đất nước sẽ thuộc về phía những người đang vận động đấu tranh dân chủ. Ông kêu gọi mọi người hãy tập hợp cùng nhân dân Việt Nam để đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tôn trọng và thực thi quyền căn bản con người để có thể phát triển và hội nhập cùng thế giới văn minh.

Trái lại với kiểu lưỡi gỗ của phái đoàn Nguyễn Đình Bin, đại diện Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tại Pháp, trong buổi tuyên truyền, kêu gọi đầu tư vào cuối tháng 3 vừa qua cũng tại Rennes (Bretagne, Pháp), Ban tổ chức, cởi mở và chân tình, đã mời mọi người đừng ngần ngại và hãy đặt thẳng câu hỏi đến các diễn giả. Trong gần một tiếng rưỡi đồng hồ, diễn đàn người Việt có, người Pháp có, mà đa số là những đại diện hội đoàn thiện nguyện và những sinh viên trẻ từng sang phục vụ giúp đỡ Việt Nam đã nêu lên những câu hỏi về những thắc mắc từ lãnh vực chính trị sang kinh tế, nhất là xã hội.

Mặc dù họ không chấp nhận những hành xử của nhà cầm quyền, nhưng vì lòng vị tha, vì lòng bác ái, những hội đoàn từ thiện Pháp không thể làm ngơ trước những nghèo đói, bệnh tật. Thật là, bỏ thì thương vương thì tội.

Tất cả đã được các tiến sĩ Phan Văn Song, Nguyễn Văn Trần, Võ Nhân Trí và nhà báo Bùi Tín giải đáp tháo gỡ rất khoa học và xác thật. Xác thật đến nỗi đôi lúc, khiến người đặt câu hỏi, nay được trả lời thỏa mãn, tuy thoát ra được những ray rứt. nhưng họ phải thú thật, đầu óc cứ phải bâng khuâng, vì đã vỡ lẽ là việc giúp đỡ nhân đạo của họ đã bị lợi dụng, bị đụng vào một sự thật quá phủ phàng. Nhà cầm quyền Việt Nam đã khoán trắng cho những đoàn thể thiện nguyện ngoại quốc giải quyết những thảm nạn xã hội. Thậm chí Nhà nước Việt Nam còn muốn giữ những hình ảnh đáng thương tâm đó để làm động lòng trắc ẩn phương Tây. Chưa kể đến những lạm dụng lòng bác ái thế giới để tham nhũng ăn chia, làm ăn.

Bất mãn về hình ảnh những cuộc đàn áp những nhà tranh đấu bên Việt Nam, một Nghị viên đại diện Vùng và cũng là chủ tịch hội đoàn từ thiện vùng Bretagne đã đến gặp Ban Tổ chức để xin thêm bản công bố danh sách các tù nhân lương tâm còn bị giam cầm. Ông cũng xin lá thư yêu cầu can thiệp gửi Ngoại trưởng Pháp Bernard Kouchner và lá thư yêu cầu bộ ba Mạnh-Triết-Dũng thả tức khắc những tù nhân chính trị, để sẽ in ra thêm ba mươi bản để vận động những người trong hội và những đồng Viện của ông ký tên ủng hộ. Và sau đó ông hứa ông sẽ đặt lại vấn đề về các Viện Trợ Thiện Nguyện, từ nay bắt buộc phải có điều kiện Nhân quyền và Dân chủ, với Hội đồng trong vùng.

Đặc biệt, sự có mặt của 3 phóng viên của 3 nhật báo. Thông tín viên của báo “Ouest-France” đã ở lại trò chuyện cùng các diễn giả và đã hỏi Ban Tổ chức cho mượn CD tài liệu “Vớt Thuyền Nhân” và “Linh Mục Lý Bị Bịt Miệng Trong Phòng Xử” để viết bài đăng đầy đủ cho tuần sau.

Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách

Buổi hội luận đã chấm dứt từ lâu. Mưa vẫn phủ ngoài trời như lúc mới đến. Mưa không giữ được chân người. Nhưng có lẽ tình người đã khiến ai nấy chưa muốn rời. Ngoài phòng giải lao, không còn phân biệt diễn giả, khán giả, nhà báo hay hội đoàn, Pháp hoặc Việt, mọi người vẫn còn đó tiếp tục chia sẻ nhau những suy nghĩ về những người cùng khổ bên kia trời.

Văng vẳng trong kia, Bích Chiêu, người ca sĩ danh tiếng của một thời đang diễn lại bản “Nổi Lòng” của Nguyễn Văn Khánh.

«Il pleut sur la ville,
Comme il pleut dans mon cœur … »

Có phải cơn mưa khiến hồn ai chùng xuống hay tiếng hát năm xưa?

Renner, cuối tháng 6/2007
V. Phạm