Thứ Tư, 27 tháng 6, 2007

Làm báo kiểu Hà Nội

“… chỉ có các phóng viên cuả phía Việt Nam thì dường như bị hỏng tai hết cả, hay không hiểu tiếng Mỹ …”

ĐƯA TIN MỘT CHIỀU

Làng báo nhà nước cộng sản Việt Nam đã để lại nước Mỹ hình ảnh tồi tệ nhất cuả họ sau chuyến viếng thăm 5 ngày cuả Chủ tịch Nhà nước Nguyễn Minh Triết. Họ không những chỉ nói một nửa sự thật mà còn ngụy tạo tin để đánh lừa dư luận.

Thứ nhất, taị Nữu Ước ngày 18-6, chặng dừng chân đầu tiên cuả Triết, những phóng viên được tháp tùng đã tường thuật không thiếu một chữ lời phủ nhân để đánh lừa dư luận cuả Triết nói rằng ở Việt Nam “không hề có chuyện bắt bớ, xét xử vì lý do bất đồng chính kiến….Những người này vi phạm pháp luật Việt Nam và phải được xử lý theo pháp luật Việt Nam. Họ hoạt động có tổ chức, kết nối trong nước, ngoài nước, nhận tiền, lập đảng này đảng khác, lên kế hoạch lật đổ chế độ. Hành động như vậy không thể chấp nhận được".

Các báo này cũng đề cao tuyến bố có sắp đặt trước cuả Triết nhằm vào người Việt tị nạn sống tại Hoa Kỳ, theo đó, kề từ ngày 1/9 (2007), người Việt về nước không cần phải thị thực sổ thông hành và thân nhân cuả các quân nhân VNCH tử trận chôn tại Nghĩa trang Quân đội ở Thủ Đức nay có thể tự do đến chăm nom, sửa sang vì nay Nghĩa trang này đã được chuyển quyền quản lý từ Bộ Quốc phòng sang cho tỉnh Bình Dương.

Nhưng những phóng viên viết bài đã quên rằng chế độ không chỉ bắt giam những người lính VNCH còn sống từ sau ngày 30-4-1975 mà đã “bỏ tù” cả những người chết chôn ở Nghĩa trang này từ 32 năm qua !

Những tờ báo không có người được phép đi theo thì hoặc đã đăng lại bài tường thuật cuả báo có phóng viên gửi đi, hay in “nguyên con” bài viết một chiều cuả Thông tấn Xã Việt Nam mà không hề có lời phản bác. Trong khi các đài phát thanh, hay thông tấn quốc tế viết về các hoạt động cuả Triết ở Nữu Ước, đã không quên đề cập đến những lời lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền, tự do ngôn luận cuả các tổ chức nhân quyền, tôn giáo, báo chí, chính phủ và các dân biều, nghị sĩ Mỹ, nhất là đối với các vụ bắt giam những người bất đồng chính kiến từ đầu năm đến nay.

Thứ hai, chủ trương đề cao “Việt kiều” và “rào trước đón sau “ để chỉ viết về những điều tốt cuả chuyến đi còn phản ảnh trong bài Bình luận cuả báo Nhân Dân, cơ quan tuyên truyền cuả trung ương đảng trong số ra ngày 18-6-07. Báo này viết: “Một nhân tố quan trọng trong việc phát triển quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ là hơn 1,5 triệu kiều bào Việt Nam tại Hoa Kỳ. Ðảng và Nhà nước ta có chính sách nhất quán coi Việt kiều là một bộ phận không thể tách rời, luôn đánh giá cao tấm lòng hướng về Tổ quốc và những đóng góp cuả kiều bào vào sự nghiệp phát triển đất nước. Chính phủ Hoa Kỳ công nhận sự đóng góp cuả Việt kiều đối với sự phát triển kinh tế cuả Hoa Kỳ. Chuyến thăm cuả Chủ tịch nước sẽ chuyển thông điệp hòa hợp dân tộc tới cộng đồng Việt kiều một cách mạnh mẽ và cụ thể hơn.”

“Việt Nam và Hoa Kỳ có những điểm khác nhau về thể chế, cơ cấu kinh tế, xã hội, trình độ phát triển, ở cách xa nhau nửa vòng quả đất. Do thiếu thông tin, nên một bộ phận nhỏ người Hoa Kỳ vẫn giữ thái độ thiếu thiện cảm với Việt Nam. Một số bất đồng, nhất là vấn đề dân chủ, nhân quyền, là rất nhỏ so với lợi ích chung cuả cả hai nước và cần được giải quyết thông qua đối thoại.”

“Xu thế ủng hộ Việt Nam vẫn là chủ đạo, phát triển quan hệ kinh tế - thương mại là trung tâm trong quan hệ Việt Nam và Hoa Kỳ.”

Trước khi rời Việt Nam ông Triết cũng đã lạc quan nói với hãng thông tấn nhà nước, Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN): “Chuyến đi diễn ra trong bối cảnh quan hệ hai nước đang tiến triển tích cực, các mặt hợp tác phát triển cả về chiều rộng và chiều sâu, đem lại nhiều kết quả thiết thực đáp ứng lợi ích và nguyện vọng cuả nhân dân hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ. Tôi sẽ trao đổi với Tổng thống Bush và các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ về những biện pháp cụ thể nhằm tăng cường tính hiệu quả và ổn định cuả quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ. Tôi sẽ gặp những người dân Hoa Kỳ cũng như người Việt Nam đang sinh sống ở Hoa Kỳ để góp phần thắt chặt hơn nữa tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước, tăng cường sự hiểu biết và thông cảm lẫn nhau giữa hai dân tộc. Tôi cũng sẽ gặp gỡ lãnh đạo giới doanh nghiệp Hoa Kỳ và khuyến khích họ làm ăn nhiều hơn nữa với Việt Nam…”

“…Tuy hai bên vẫn còn một số bất đồng, nhất là vấn đề dân chủ, nhân quyền, nhưng tôi tin rằng những khác biệt này là rất nhỏ so với lợi ích chung cuả hai nước và cần được giải quyết thông qua đối thoại. Với nỗ lực và thiện chí cuả cả hai bên, tôi tin rằng quan hệ hai nước sẽ phát triển hơn nữa trong thời gian tới, phục vụ lợi ích cuả hai dân tộc, góp phần bảo đảm hòa bình, ổn định và thịnh vượng ở khu vực châu Á.”
Về mục tiêu kinh tế-thương mại thì ông Triết đã đạt được. Liên lạc mậu dịch giữa Việt Nam và Mỹ sẽ tăng từ 4 tỉ Mỹ kim hiện nay có thể lên đến khoảng 10 tỉ Mỹ kim sau chuyến đi cuả Triết. Nhưng về mặt chính trị thì ông Triết đã ra về tay không, nhất là trong giấc mơ “tăng cường sự hiểu biết và thông cảm lẫn nhau giữa hai dân tộc”.

Bởi vì chính phủ Mỹ không coi chuyến viếng thăm cuả ông Triết là “cuộc thăm viêng cuả một quốc khách” (state visit) mà chỉ là cuộc thăm, tuy chính thức, nhưng bình thường là làm việc mà người Mỹ gọi là “working visit”, nên không có các nghi lễ dành cho quốc khách như có đội quân danh dự dàn chào, 21 tiếng súng đại bác mừng, chào cờ hai quốc gia tại Tòa Bạch Ốc, dự tiệc cuả Tổng thống Bush khoản đãi hay được mời đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc hội, không có Thông cáo chung (Final Comunique) vv…

Báo chí Mỹ cũng chỉ coi sự có mặt cuả ông Triết và phái đoàn Việt Nam ở Mỹ là “low profile”, không quan trọng bằng tin chiến sự ở Iraq, tình hình chính trị Do Thái-Palestinian, Ba Tư (Iran) hay vấn đề Luật Di dân cuả Nước Mỹ đang gặp khó khăn tại Quốc hội.

Thậm chí trong bản tin đầu giờ ngày 22-6 -07 cuả đài phát thanh CBS, phóng viên cuả đài này tại Tòa Bạch Ốc đã không loan tin về nội dung cuộc thăm Bạch Ốc cuả Nguyễn Minh Triết mà ngược lại đã có bài tường thuật chi tiết về cuộc biểu tình chống ông Triết bên ngoài Tòa Bạch Ốc cuả khoảng 2000 người Việt Nam. Các đài truyền hình Mỹ cũng “bỏ qua” chuyện cuả Triết, ngoại trừ đài CNN và hãng tin AP (Associated Press) đã có cuộc phỏng vấn riêng với ông Triết, sau cuộc họp với Tổng thống Bush.

Trong hai cuộc phỏng vấn này, ông Triết đã lặp lại quan điểm Việt Nam không cần phải thay đổi về lập trường nhân quyền và dân chủ tự do vì mỗi nước có luật lệ, lịch sử và tập quán đối xử với công dân cuả họ riêng.

Có một chi tiết ‘ngoại giao’ đáng chú ý là chính phía Việt Nam đã yêu cầu Toà Bạch Ốc bỏ phần trả lời báo chí, sau khi ông Triết và Tổng thống Bush kết thúc lời phát biểu sau cuộc họp riêng dài 30 phút cuả họ. Các nhà báo có mặt dự đoán ông Triết “ngại” trả lời các câu hỏi về nhân quyền cà các vụ đán áp trong nước.

Còn việc như báo Nhân Dân hy vọng “chuyến thăm cuả Chủ tịch nước sẽ chuyển thông điệp hòa hợp dân tộc tới cộng đồng Việt kiều một cách mạnh mẽ và cụ thể hơn.” thì hoàn toàn thảm bại vì ông Triết đi đến đâu cũng bị những người biều tình chống đối đuổi theo đến đó, từ Nữu Ước đến Hoa Thịnh Đốn và sang California, chặng dừng chân cuối cùng cuả ông Triết.

Sự phủ nhận này còn được chứng minh bằng những biểu ngữ lên án chế độ đàn áp dân chủ, nhân quyền. Ảnh Linh mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng tại tòa án Huế ngày 30-3- 07 và những tấm hình ông Triết bị gạch mặt hình chữ X cũng được người biểu tình mang theo.

HAI NGÀY NGỘT NGẠT

Thứ ba, trong thời gian ngót 2 ngày cuả ông Triết tại thủ đô nước Mỹ, ngoài việc đọc bài diễn văn kêu gọi đầu tư tại Phòng Thương mại Mỹ và chứng kiến việc ký kết các Thoả hiệp hợp tác Thương mại, ông Triết có hai cuộc gặp quan trọng: Chiều ngày 21-6 gặp các Lãnh tụ Quốc hội cuả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa, và trưa ngày 22/6 vào Toà Bạch Ốc gặp Tổng thống Bush.

Theo thông lệ thì khi gặp các lãnh tụ Quốc hội, khách thường được tiếp như một người thân quý cuả cơ quan lập pháp và các lãnh tụ cũng được nghe những lời cảm ơn cuả khách về sự ủng hộ cuả Quốc hội đồi với những quan hệ ngọai giao và kinh tế giữa hai nước.

Riêng Việt Nam thì nếu không được Quốc hội thông qua đạo luật bình thường quan hệ kinh tế giữa hai nước thì Việt Nam chưa được gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, WTO, như đã xảy ra hồi đầu năm 2007.

Nhưng cuộc viếng thăm Quốc hội cuả ông Triết lại không bình thường như trông đợi. Hai lãnh tụ, Chủ tịch Hạ viện Bà Dân biểu Nancy Pelosi và Lãnh tụ khối đa số Thượng viện, Nghị sĩ Dân chủ Harry Reid, và Nghị sĩ Mitch McConnell, Lãnh tụ phe thiểu số Cộng hòa tại Thương viện đã nói cho ông Triết nghe đầy tai về những than phiền và quan tâm cuả các đồng viện cuả họ về những vụ bắt bớ và đàn áp dân chủ, nhân quyền và hạn chế các quyền tự do cuả Việt Nam trong thời gian gần đây.

Chủ tịch Nancy Pelosi nói với báo chí: “Dân chủ ở Việt Nam và liên lạc Thương mại giữa Việt Nam và Hoa Kỳ là hai vấn đề hàng đầu trong cuộc thảo luận.” (Democracy in Vietnam and the U.S.-Vietnam trade relationship were two issues at the top of the agenda.)

Trước lúc ông Triết bước vào Quốc hội, nhóm Dân biểu quan tâm đến Việt Nam mà phần đông thuộc đảng Cộng hòa như Frank Wolf (Virginia), Chris Smith (New Jersey), Tom Davis (Virginia), Ed Roy (California) và Bà Zoe Lofgren (Dân chủ, California) đã họp báo lên án Việt Nam vi phạm nghiêm trọng nhân quyền và đòi Việt Nam phải thả ngay lập tức và vô điều kiện những người tù chính trị và tôn giáo.

Vài ngày trước khi ông Triết đến Mỹ, các nhà lập pháp này cũng đã viết thư cho Bộ Ngọai giao, Tổng thống Bush và đề nghị với các Lãnh tụ Quốc hội rằng Việt Nam phải bị đặt trở lại danh sách các nước “đáng quan tâm” (Countries of Particular Cerncern, CPC) nếu Việt Nam tiếp tục giam giữ các tù nhân lương tâm và không giữ lời cam kết tôn trọng dân chủ, nhân quyền và tự do, nhất là quyền tự do tôn giáo.

Một Dự luật có nội dung như thế đã được Bà Dân biểu Zoe Lofgren đệ nạp tại Hạ Viện.

Riêng Thượng nghị sĩ Cộng hòa Chuck Hagel, tiểu bang Nebraska thì nói rằng các vụ bắt người bất đồng chính kiến cuả Việt Nam là hành động không thể làm ngơ và là việc đáng quan tâm cuả nước Mỹ. Ông yêu cầu Tổng thống Bush nói cho Nguyễn Minh Triết biết như thế.

Sự việc thì như vậy nhưng báo chí Hà Nội chỉ đưa tin rất “đại khái chủ nghĩa” về cuộc gặp gỡ không “xuôi buồm thuận gió” cuả ông Triết tại Quốc hội. Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) viết : “Tại cuộc gặp và trao đổi ý kiến với Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ Nancy Pelosi ở trụ sở Quốc hội Hoa Kỳ, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nhấn mạnh Việt Nam luôn coi Hoa Kỳ là một trong những đối tác quan trọng nhất và mong muốn xây dựng mối quan hệ đối tác hữu nghị, hợp tác nhiều mặt với Hoa Kỳ trên nền tảng sâu rộng, hiệu quả và vững chắc vì những lợi ích chiến lược lâu dài chung cuả cả hai nước và hai dân tộc….”

“…Chủ tịch Nguyễn Minh Triết cho rằng việc hai bên còn tồn tại một số ý kiến khác nhau về quan niệm và phương thức đảm bảo quyền con người là điều bình thường do hoàn cảnh lịch sử, truyền thống văn hóa và tập quán khác nhau. Sự khác biệt này là rất nhỏ so với lợi ích chung và tiềm năng hợp tác rộng lớn giữa hai nước….”

“Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ Nancy Pelosi bày tỏ tin tưởng chuyến thăm này sẽ góp phần định hình rõ hơn mối quan hệ nhiều mặt giữa hai nước. …Thượng nghị sĩ Harry Reid, lãnh đạo phe đa số tại Thượng viện, Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, lãnh đạo đảng Cộng hòa tại Thượng viện bày tỏ ủng hộ quan điểm về một nước Việt Nam hòa bình, ổn định sẽ góp phần duy trì hòa bình và ổn định ở khu vực và trên thế giới.”

Đến sự việc diễn ra tại Tòa Bạch Ốc hôm 22/6/07 thì báo chí Việt Nam đã xác nhận thêm lần nữa điều mà họ vẫn thường phủ nhận là họ đã được lệnh chỉ thông tin những gì có lợi cho nhà nước.

Tuyên bố chính thức cuả Tổng thống Bush, sau cuộc họp riêng, được Tòa Bạch Ốc phổ biến viết rằng ông đã: “Giải thích với Chủ tịch (Nguyễn Minh Triết) rằng chúng ta muốn có những liên lạc tốt đẹp với Việt Nam. Và chúng ta cũng đã đạt được những liên lạc tốt đẹp về kinh tế. Chúng ta đã ký kết một Thoả hiệp khung về Thương mại và Đầu tư. Và tôi rất lấy làm cảm kích về sự phát triển cuả nền kinh tế Việt Nam.”

“Tôi cũng nói rất rõ rằng, để giúp cho sự giao hảo phát triển sâu rộng hơn, điều quan trọng cho tình hữu nghị cuả chúng ta là phải có sự quan tâm mạnh mẽ về nhân quyền, tự do và dân chủ. Tôi đã giải thích sự tin tưởng mãnh liệt cuả tôi rằng xã hội chỉ có thể giầu mạnh khi người dân được cho phép phát biểu tự do và thờ phượng tự do.”

(I explained to the President we want to have good relations with Vietnam. And we've got good economic relations. We signed a Trade and Investment Framework Agreement. And I was impressed by the growing Vietnamese economy.

I also made it very clear that in order for relations to grow deeper that it's important for our friends to have a strong commitment to human rights and freedom and democracy. I explained my strong belief that societies are enriched when people are allowed to express themselves freely or worship freely.)

Để trả lời về điểm này, Nguyễn Minh Triết đáp lại, qua thông dịch viên, vẫn theo bản tin cuả Tòa Bạch Ốc: “Tổng thống và tôi đã có sự trao đổi quan điểm thằng thắn và cởi mở về những vấn đề có thể chúng ta còn khác nhau, đặc biệt về các vấn đề liên quan đến tôn giáo và quyền con người. Mục đích cuả chúng ta là chúng ta nên tăng cường trao đổi với nhau để có sự hiểu biết lẫn nhau tốt đẹp hơn. Và chúng tôi cũng quyết tâm không để cho những khác biệt ảnh hưởng đến trên tất cả, vấn đề quyền lợi rộng lớn hơn.”

(Mr. President and I also had direct and open exchange of views on a matter that we may different [sic], especially on matters related to religion and human rights. And our approach is that we would increase our dialogue in order to have a better understanding of each other. And we are also determined not to let those differences afflict our overall, larger interest.)

Các hãng tin quốc tế Mỹ AP (Associated Press), AFP cuả Pháp (Agent France Press) và Reuters cuả Anh và các Đài phát thanh quốc tế có mặt tại Tòa Bạch Ốc hôm 22/6/07 đều tường thuật trung thực lời tuyên bố cuả ông Bush và ông Triết.

Riêng chỉ có các phóng viên cuả phía Việt Nam thì dường như bị hỏng tai hết cả, hay không hiểu tiếng Mỹ, nên họ chỉ viết về điều ông Triết nói.

Tỉ dụ như thông tín viên Anh Tuấn cuả báo điện tử VietNamnettuy có mặt tại Tòa Bạch Ốc nhưng đã không điếm xỉa gì đến những điều Tổng thống Bush nói về nhân quyền và tự do. Anh Tuấn gửi tin về Hà Nội: “Đề cập tới những vấn đề còn tồn tại trong quan hệ hai nước, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cho biết, ông và Tổng thống Bush "đã trao đổi thẳng thắn và chân tình về những vấn đề hai bên còn nhiều khác biệt, nhất là vấn đề tôn giáo và dân chủ".

Phóng viên đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) cũng “giả câm, giả điếc” trước câu nói rành mạch cuả Tổng thống Bush. Đài này cũng chỉ chủ ý tường thuật câu đáp lời cuả ông Triết: “ Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cảm ơn sự đón tiếp chân tình cuả Tổng thống và sự mến khách cuả nhân dân Hoa Kỳ trong 4 ngày vừa qua. Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cũng phát biểu với báo giới, cho biết: Ông và Tổng thống Bush đã trao đổi nhiều vấn đề còn có nhận thức khác nhau, nhất là về tôn giáo và nhân quyền. Hai bên thống nhất cách tiếp cận là cần tăng cường đối thoại để hiểu biết lẫn nhau, quyết tâm không vì khác biệt này để ảnh hưởng đến mối quan hệ to lớn cuả hai nước.”

Hai tỉ dụ này đã đại diện cho cách tường thuật về cuộc gặp Bush-Triết trên toàn thể báo in và điện tử cuả Việt Nam.

XUYÊN TẠC TIN TỨC

Thứ tư, ngoài phần tin tức một chiều, hãng Thông tấn xã Việt Nam và báo Vietnamnet còn làm trò cười cho thiên hạ khi hai cơ quan này đăng tin mà không giải thích để người đọc có cảm tưởng như là hai báo Wall Street Journal và Washington Post đã “tự ý” đăng trang trọng trên báo cuả họ về hình ảnh Việt Nam và Thư gửi nhân dân Mỹ cuả Nguyễn Minh Triết trong thời gian thăm Mỹ.

Trên số báo ra ngày 21-6-07, VietNamNet viết: “Ngày 20/6/2007, nhân thời điểm Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đang ở thăm chính thức Mỹ, báo Wall Street Journal- nhật báo kinh tế uy tín hàng đầu nước Mỹ, đã đăng một phụ trương đặc biệt về VN gồm 4 trang, tập trung giới thiệu hình ảnh mới cuả VN.”

“Nổi bật trong các bài viết là hình ảnh Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết bắt tay Tổng thống Mỹ Bush chụp tại Hà Nội nhân dịp APEC 2006, hình ảnh tháp rùa Hồ Gươm...”

“Việt Nam được giới thiệu là ngôi sao mới đang lên cuả châu Á với những thành tựu mới về kinh tế, sự thay đổi vị thế trên trường quốc tế, thị trường chứng khoán Việt Nam đang phát triển mạnh mẽ, thu hút sự chú ý cuả các nhà đầu tư nước ngoài, các ưu đãi đầu tư cuả Việt Nam, việc Việt Nam đang hợp tác với Microsoft về bảo vệ bản quyền, các sân golf cuả Việt Nam ngày càng hấp dẫn du khách...”

“Phụ trương này được đăng trên ấn bản phát hành toàn cầu cuả Wall Street Journal (WSJ) với tổng số lượng phát hành khoảng 2,2 triệu bản, trong đó ở châu Âu là khoảng hơn 114 nghìn bản, châu Á - Thái Bình Dương khoảng 80 nghìn, riêng tại Mỹ gần 2 triệu bản.”

“Đây là lần đầu tiên WSJ đăng phụ trương về Việt Nam. Phụ trương này do Công ty 2B Media cuả Việt Nam và Công ty Partner Concepts tại Mỹ phối hợp thực hiện….”

Phụ trang này có nhiều bài viết để quảng cáo về một nước Việt Nam mới từ trang 13 đến trang 15. Nhưng VNNET lại quên phứa đi điểm quan trọng là Phụ trang này được Wall Street Journal đề rõ ràng ngay trên đầu là “Special Advertising Section”, có nghĩa là trang Quảng cáo có trả tiền.

VNNET giả bộ như không biết nên không viết rõ như thế nên có thể gây hiểu lầm cho người theo dõi rằng tờ Wall Street Journal đã tự ý làm như thế để ca tụng Việt Nam nhân chuyền thăm Mỹ cuả Nguyễn Minh Triết.

Đến ngày 22-6, đúng vào ngày có cuộc gặp giữa Nguyễn Minh Triết và Tổng thống Bush thì Thông tấn xã Việt Nam lại diễn lại trò đánh lừa dư luận bằng bản tin: “Hà Nội (TTXVN) - Báo "Bưu điện Oasinhtơn"(Washington Post) , tờ báo có số phát hành lớn nhất ở Mỹ, ngày 21/6 đã đăng bức thư có chữ ký cuả Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói về quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ.”

“Đăng kèm bức thư này là ảnh Chủ tịch Nguyễn Minh Triết bắt tay Tổng thống Mỹ George Bush, phía sau là bức tượng chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh và cờ đỏ sao vàng cuả Việt Nam và bức ảnh Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đang đứng xem Tổng thống Bush gẩy đàn bầu trong chuyến thăm Việt Nam tháng 11/2006….”

“…Bức thư cuả Chủ tịch Nguyễn Minh Triết viết: "Mặc dù hai nước cách xa nhau về địa lý, nhưng Việt Nam và Hoa Kỳ có lịch sử quan hệ gần như ngay từ khi nước Mỹ ra đời.

….Quan hệ giữa hai nước chúng ta đã trải qua một quá khứ thăng trầm và đáng buồn. Ngày nay, vì cả lợi ích trước mắt và lâu dài cuả hai nước, Việt Nam và Hoa Kỳ đang nỗ lực cùng nhau xây dựng một chương mới trong lịch sử giữa hai nước. Với Việt Nam, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ sẽ luôn luôn là một đối tác quan trọng và cam kết hợp tác nhiều mặt cuả chúng tôi là chắc chắn….”

Lá thư cuả ông Triết được đăng nguyên trang 19, phần A, không đề “Special Advertising” (Quảng cáo đặc biệt), giống như Lá thư, đăng cùng ngày (22-8-07) trên trang 7 cuả báo Washington Times, cuả một số cộng đồng người Việt ở Mỹ và các tổ chức đấu tranh Dân chủ-Tự do trong nước gửi Tổng thống Bush yêu cầu ông áp lực với Nguyễn Minh Triết trả tự do cho những tù nhân lương tâm và buộc Việt Nam phải tôn trọng dân chủ, nhân quyền và các quyền tự do cuả người dân.

Cả hai Thư ngỏ này đều phải trả tiền cho tờ báo nhận đăng. Một nhân viên phòng quảng cáo cuả tờ Washington Post xác nhận Thư cuả ông Triết đã do Tòa Đại sứ Cộng sản Việt Nam ở Hoa Thịnh Đốn đem đến tòa soạn đăng có lệ phí.

Đối với nhiều độc giả, nhất là người dân ở Việt Nam thì không thể biết thư cuả ông Triết cũng như Phụ trương đăng trên báo Wall Street Journal là phải trả tiền. Giá tối thiểu cuả mỗi trang báo như thế là 100 ngàn Mỹ kim, nếu không có sự trợ giúp lấy giá đặc biệt cuả tờ báo.

CON MỒI NGUYỄN CAO KỲ

Nếu bài nói chuyện cuả ông Triết ở Nữu Ước đã không nói đúng sự thật về các vụ đàn áp những người bất đồng chính kiến trong nước thì chặng dừng chân chót cuả ôngTriết ở Nam California lại gây chia rẽ thêm người Việt Nam khi ông Triết sử dụng con bài hết thời Nguyễn Cao Kỳ để quảng cáo cho chế độ.

Ông Triết nói tại buổi tiệc tiếp tân: "Đến đây, tôi thực sự xúc động được gặp bà con, trong không khí cởi mở, thân mật như thế này. Anh Nguyễn Cao Kỳ đang ở Việt Nam nhưng khi nghe chuyến thăm cuả Đoàn có cuộc gặp gỡ ở đây đã bay về Mỹ và có mặt ở đây hôm nay.”

“Điều đó nói lên cái gì? Điều đó nói lên rằng chúng ta là người Việt Nam, dù quá khứ thế nào đi nữa, bây giờ hãy yêu thương nhau, đoàn kết với nhau vì chúng ta cùng một mẹ hiền Việt Nam, cùng hướng về Việt Nam. Có phải như vậy không?" (VNNET, 23-6-07)

Theo tường thuật cuả thôngtín viên Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) thì có khoảng 1.000 “bà con kiều bào tại bang California và nhiều địa phương khác ở Hoa Kỳ” tham dự buổi tiếp tân, nhưng không nói rõ có bao nhiêu trong số này là người cuả Hà Nội hay thân chế độ.

TTXVN tường thuật: “Tại buổi chiêu đãi và gặp mặt, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã có bài phát biểu ý kiến quan trọng gửi đến toàn thể cộng đồng người Việt Nam ở Hoa Kỳ nói riêng và hơn ba triệu người Việt Nam ở nước ngoài nói chung….”

"Chúng ta là người Việt Nam”, ông Triết nói, “ bây giờ hãy thương yêu nhau, hãy đoàn kết bởi vì chúng ta cùng một mẹ hiền Việt Nam. Trong gia đình, bạn bè có lúc cũng còn giận nhau, chúng ta hãy gác lại tất cả để đoàn kết xây dựng một nước Việt Nam vững mạnh hùng cường, sánh vai cùng bạn bè thế giới. Với ý chí, bản lĩnh Việt Nam và sự đoàn kết, thống nhất cuả mỗi người Việt Nam, chắc chắn chúng ta sẽ thành công. Nếu ai đó còn ngần ngại, hãy nói với họ rằng mẹ hiền Việt Nam lúc nào cũng dang rộng vòng tay đón nhận tất cả những người con cuả mình về với Tổ quốc... Không có lý do gì để những ngần ngại này làm ảnh hưởng tới khối đoàn kết, ảnh hưởng tới nhiệm vụ xây dựng đất nước".

“Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết khẳng định, Ðảng và Nhà nước Việt Nam không bao giờ thành kiến đối với những người còn có ý kiến khác biệt, trái lại luôn mong tất cả bà con người Việt Nam ở ngoài nước đều có nhiệt tình, thiện ý xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, vững mạnh.”

"Do những thông tin chưa đầy đủ, một bộ phận người Việt Nam ở nước ngoài chưa có dịp về quê hương để tận mắt chứng kiến những đổi thay nhanh chóng, tiến bộ đáng mừng cuả đất nước... Chúng ta phải làm sao thông cảm với nhau, chia sẻ với nhau và hướng đến một mục tiêu chung nhất là xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh".

Được Tổng lãnh sự Việt Nam ở San Francisco, Trần Tuấn Anh mời, Nguyễn Cao Kỳ đáp lễ : “ Bài nói cuả Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gây xúc động lớn đối với tôi.

Tôi trước đây đã từng đứng ở bên kia đấu trường với Chủ tịch. Những gì tôi được nghe hôm nay được xuất phát từ tình cảm, trái tim cuả một người dân Việt. Điều đó làm tôi rất ngạc nhiên và có thể nói rất cảm động. Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã nói về dân tộc, về đất nước. Tôi nghĩ, tôi không thể nói thêm gì hơn là tôi hoàn toàn chấp nhận tiếng nói cuả một dân tộc, một người Việt Nam.

Dù muốn dù không, đối với thế giới bên ngoài, đặc biệt đối với người Mỹ, tôi là một thứ biểu tượng cuả một bộ phận khác bên này cuả người Việt. Vì vậy, sự hiện diện cuả tôi ngày hôm nay, sau khi trở về Việt Nam, tôi muốn nói với đồng bào Việt Nam, đặc biệt những người từng dưới sự chỉ huy cuả tôi là: Ngày hôm nay, mọi bất hòa đã chấm dứt.

Ngày hôm nay, chúng ta kỷ niệm sự kiện này nhân dịp Chủ tịch nước đến Mỹ, cùng nhìn về tương lai. Ở đây không có vấn đề Quốc - Cộng. Ở đây chỉ có vấn đề Việt Nam và dân tộc Việt.

Tôi muốn nhắn lời cảm ơn chân thành đến anh em trong nước 3 năm nay đã đón tiếp tôi. Tôi biết ơn những lời nói từ tâm hồn một người lãnh đạo cuả đất nước Việt Nam, một sự nâng niu gắn bó dân tộc. Xin cám ơn mọi người và xin cám ơn Chủ tịch, một người yêu nước". (VNNET, 23-6-07)

Phóng viên Việt Ân cuả báo Quân đội Nhân dân viết khác một chút:“ Tiến sĩ Trần Tuấn Anh mời ông Nguyễn Cao Kỳ phát biểu. Vui cùng mọi người, ông lại nghẹn ngào:

“Kính thưa ngài Chủ tịch nước, bài nói cuả ngài gây nên sự ngạc nhiên lớn. Bởi vì không giáo điều, mà là lời cuả một con dân đất Việt. Thật cảm động… Từ Việt Nam sang dự cuộc gặp mặt này chỉ để nói rằng tôi đã 78 tuổi, ngày càng nhận thấy những người từng theo tôi và chịu sự chỉ huy cuả tôi trước đây, nay hãy sống trong tình yêu thương, tận tụy xây dựng non sông, đất nước.”

Nguyễn Cao Kỳ, từ 3 năm qua đã quên mình từng một thời lấy tư cách lãnh đạo quân đội, đẩy không biết bao nhiêu chiến sĩ quân lực VNCH vào cõi chết để chống xâm lăng Cộng sản từ miền Bắc. Sau khi được Hà Nội cho phép quay về Việt Nam làm ăn, sinh sống, ông Kỳ đã có những lời nói “quy hàng” và “tung hô” chế độ Cộng sản làm đau lòng thân nhân cuả những người đã hy sinh cho tổ quốc và đồng đội còn sống sót, đang sống vất vưởng ở Việt Nam.

Với những lời nói ca tụng Nguyễn Minh Triết và chế độ Cộng sản ở California hôm 23/6/07, Nguyễn Cao Kỳ đã tự tay cắt bỏ chút nhân cách nhỏ nhoi còn sót lại trong con người ông ta mà không biết đã tự chui đầu vào dây thòng lọng.

Nhưng vấn đề Quốc-Cộng lại chưa bị xóa tan như ông Kỳ nghĩ mà càng rõ rệt và xa cách nhau hơn, sau chuyến thăm Mỹ cuả Nguyễn Minh Triết.

Phạm Trần
25/06/07

Những điều lẽ ra...

Đứng dậy đi và…quên quá khứ đi!

Ai căm thù ai đây?

“… Không có gì đẹp hơn là khi cả nước nhìn nhau như anh em, dù là bất đồng và phảỉ chấp nhận bất đồng cuả nhau…”

Lẽ ra, lẽ ra... Đáng lý ra, đáng lý ra... Hay: phải chi hồi đó... Phải chi mà... Chúng ta có quá nhiều lần để nói lên những lời hối tiếc. Rằng lý ra chúng ta đã có thể làm đẹp hơn, làm hay hơn. Và nếu ai cũng có thể đoán trước những bất trắc, sai lầm để tránh thì thế giới này đẹp biết là bao nhiêu.

Những chuyện linh tinh thì có quá nhiều, khó tránh nổi. Mỗi khi chúng ta bị phạt vì cách láí xe thế này, thế nọ, và rồi chúng ta lại tự hối tiếc rằng phải chi mình đi chậm lại, hay quẹo cho đúng theo đèn, và vân vân. Mỗi khi có chuyện gây gổ trong nhà, rồi chúng ta lại phải làm hòa, và trong lòng lại tiếc phải chi nhẫn nhịn trước, để buồn lòng nhau mà chi.

Nhưng có những chuyện hối tiếc cũng không kịp nữa. Và không gì có thể đền bù, vì không còn là chuyện nhỏ nữa. Một người đã chết, là đau thương cho cả một gia đình. Một người vào tù, là đau đớn cho cả một gia đình. Thời gian rồi sẽ làm quên đi mọi chuyện, sẽ xóa nhòa mọi chuyện, nhưng vẫn không thể làm người chết sống lại.

Và đó là những vết thương lớn cuả quê nhà. Chủ Tịch Nước CSVN Nguyễn Minh Triết trong buổi tiệc đêm Thứ Sáu ở Dana Point, một thành phố biển cách thủ đô tị nạn Little Saigon, đã nói rằng không có gì đẹp bằng lòng yêu thương, rằng căm thù mà chi nữa, rằng hãy cùng góp sức xây dựng lại cho Mẹ Việt Nam...

Phảỉ chi mà, người chết nghe những lời này mà sống lại được. Cuộc chiến thống nhất quê nhà thì đã xong rồi, phải chi mà, đúng vậy, phảỉ chi mà… lúc đó Miền Bắc thật tâm làm hòa với Miền Nam sau khi toàn thắng thì hay biết mấy.

Hàng trăm ngàn người vào tù cải tạo, và nhiều người không còn sức để chờ ngày ra tù. Hàng triệu người bị đẩy đi kinh tế mới, lên rừng, lên thác, để lại thành phố cho những kẻ chiến thắng kiêu căng. Cả triệu người ùa ra biển vượt biên, trong đó số người bỏ mạng ngoàì khơi không ít.

Đúng rằng đó là chuyện quá khứ. Nhưng chính phủ CSVN chưa bao giờ thật tâm nói tới chữ hối tiếc.

Kiêu căng tới nỗi Vũ Hạnh lôi mấy cuốn sách mới in lại cuả Dương Nghiễm Mậu ra giữa chợ để lấy roi đánh (nói theo kiểu văn chương cuả truyện “Nhan Sắc,” cuả nhà văn họ Dương). Trời ạ, 32 năm rồi đấy.

Căm thù tới nỗi mới mấy tuần trước còn cấm nhiếp ảnh gia Nick Út triển lãm, dù mọi giấy phép và vấn đề tổ chức đã sửa soạn xong. Có phảỉ chỉ vì tấm ảnh người anh cuả nhiếp ảnh gia Nick Út mặc áo trận phi công VNCH? Hay vì lý do nào khác.

Đó là những chuyện mới xảy ra vài tuần nay. Chưa cần nhắc tới chuyện ông Trần Đức Lương áp lực Mã Lai và Indonesia đập vỡ các tượng đaì thuyền nhân ở đảo Pulau Bidong và đảo Galang mấy năm trước.

Và bây giờ ông Nguyễn Minh Triết kêu gọi người Việt hải ngoại hãy quên quá khứ, “ôm lòng căm thù mà chi”, nhưng thực sự nên thấy, những người thất trận không có quyền đòi hỏi gì, vì luôn luôn quả bóng nằm trên sân kẻ thắng trận.

Những gì ông Triết hứa hẹn, như bỏ visa nhập cảnh, hay giúp mua nhà dễ dàng, vân vân, thực sự chỉ nhìn người Việt hải ngoại như người vụ lợi, cần về VN để tìm lợi riêng, và như thế đã nhìn sai vấn đề.

Tôi tin rằng rất nhiều người Việt hải ngoại không còn lòng căm thù quốc cộng nữa, mà đại đa số đều mong muốn quê nhà có nhân quyền thực sự, có các quyền tự do căn bản thực sự cho người dân. Đaị đa số không nhìn Việt Nam như chỗ để nghỉ hè, nghỉ mát để cần phảỉ miễn visa. Đại đa số cũng không nhìn VN như nơi để về hưu dưỡng già, để cần mua nhà thủ tục dễ dàng.

Và đại đa số cũng không dễ bị nhà nứớc mua chuộc, dù hôm nay chính phủ và các sở tình báo CSVN tiền rừng bạc biển. Nhà nước có thể hỏi hải ngoại rằng giá bao nhiêu thì có thể họ sẽ bán linh hồn? Một căn nhà Phú Mỹ Hưng? Một số tiền? Hay gì nưã?

Thực sự, nhà nước nên thấy đại đa số doanh nhân về VN kinh doanh đều muốn VN kinh tế vững mạnh, muốn tạo thêm việc làm cho dân Việt quốc nội. Chứ còn đâu có bao nhiêu trong họ dễ dàng bán linh hồn cho CSVN...

Phải chi mà, đúng là phảỉ chi mà... nhà nước CSVN thực sự nhìn Miền Nam như anh em một nhà từ 1975 thì xong từ lâu rồi. Cũng hệt như Hoa Lục khi đón nhận Hồng Kông và vẫn tôn trọng các quyền căn bản cuả người dân Hồng Kông, và đã xem mô hình tài chánh Hồng Kông như khuôn mẫu đáng học hỏi.

Không phải chuyện Bắc Kinh đã ký cam kết giữ nguyên trạng 50 năm cho Hồng Kông đâu. Mà đơn giản chỉ vì, Bắc Kinh không nhìn dân Hồng Kông như kẻ thù. Trong khi đó, Hà Nội lại nhìn dân Sài Gòn như kẻ thù.

Đaì BBC hôm 25-6-2007 có bản tin ghi lời ông Võ Văn Kiệt trên báo Singapore, trích:

“...Trả lời phỏng vấn cuả một tờ báo Singapore, cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt bày tỏ sự không hài lòng về tốc độ cải cách ở Việt Nam.

Ông Kiệt tỏ ý thất vọng là chính phủ hiện nay cuả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã không tăng tốc tiến trình đổi mới để theo kịp thế giới toàn cầu hóa...”

Trong bản tin, đài BBC ghi thêm:

“...Gần đây, trong một cuộc phỏng vấn đặc biệt cuả BBC, ông Võ Văn Kiệt lên tiếng rằng nên đối thoại với những người bất đồng chính kiến.

Ông nói với BBC khi ấy rằng "chính kiến khác nhau, ý kiến khác nhau là bình thường, và điều quan trọng là cần phải có đối thoại, nói chuyện với nhau một cách sòng phẳng..."

Chuyện ông Kiệt nói thì chỉ là chuyện ông Kiệt nói. Còn công an làm lại là chuyện cuả công an. Nhưng đây là chỗ lý thú để ông Nguyễn Minh Triết suy ngẫm.

Trong khi chính phủ bắt hàng loạt các nhà bất đồng chính kiến, thì ông Triết kêu gọi những người hải ngoại, đại đa số là bất đồng chính kiến với Hà Nội, hãy về làm ăn kinh doanh và quên quá khứ.

Thực sự, quá khứ đã quên rồi. Chuyện trước mắt là đối thoại với người trong nước còn không chịu làm, thì làm sao chính phủ thật tâm đối thoại với hải ngoại? Tới mấy tảng đá trên đảo xa còn bị đánh vỡ để trả thù, thì tất nhiên bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lý là điều dễ hiểu.

Phải chi mà Hà Nội nhìn Sài Gòn như anh em thật sự, như Bắc Kinh từ 10 năm nay nhìn về Hồng Kông, thì đâu cần tới chuyến đi cuả ông Triết hôm nay làm chi.

Chuyện qua rồi, thôi bỏ, dù là khó quên lắm, nhưng vì nghĩa lớn cũng sẵn sàng. Dù rằng người chết không thể sống lại. Vậy thì cùng nhìn về tương lai đi. Tuy nhiên, chuyện bây giờ làm gì, vẫn là trong quyền cuả nhà nước Hà Nội trước hết. Và toàn dân mong đợi rằng, trước hết, nhà nước hãy trả tự do cho các nhà dân chủ, hãy nhìn họ như anh em để đối thoại trước hết. Không có gì đẹp hơn là khi cả nước nhìn nhau như anh em, dù là bất đồng và phảỉ chấp nhận bất đồng cuả nhau. Và hãy cho những người bất đồng đó quyền tự do phát biểu, tự do báo chí... Không phải là đẹp sao?

Trần Khải

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2007

Lịch Sử Chiến Tranh Việt Nam và Vinh Danh Người Lính VNCH








Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản


Chủ Nghĩa Mậu Dịch có hai loại là Chủ Nghĩa Mậu Dịch Tư Bản và Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản.


Chủ Nghĩa Mậu Dịch Tư Bản có một lịch sử rất dài bắt đầu từ những đội thương thuyền của các nước Anh, Pháp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha,...và Chủ Nghĩa Thực Dân. Trãi qua thời gian, Chủ Nghĩa Mậu Dịch Tư Bản tồn tại và phát triển rất mạnh mẽ cho tới hôm nay nhờ vào Cái Xương Sống cứng cáp của nó là Thị Trường Tự Do và tư tưởng tự do cá nhân.




Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản có một lịch sử dài ba mươi năm, nó hình thành sau ngày thầy phù thuỷ chính trị Kissinger đã thuyết phục được Mao-Chu mở cửa Trung Quốc để đón tiếp Tư Bản Mỹ, mà người đại diện chính thống của Tư Bản Mỹ là Nixon. Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản mới thoạt nghe qua lại tưởng lầm là Mậu Dịch Quốc Doanh của Cộng Sản. Thực chất lại không phải như vậy.


Mậu Dịch Quốc Doanh của Cộng Sản là những hoạt động thương mại do nhà nước Cộng Sản đầu tư vốn 100% và quản lý điều động phân phối tiêu thụ ở cả hai phương diện nội thương và ngoại thương trong một nền kinh tế hoạch định chỉ huy. Mậu Dịch Quốc Doanh của Cộng Sản đã không thành công vì không có tính sáng tạo và tính cạnh tranh thương trường. Người khách hàng tiêu thụ của thị trường hoạch định trong hệ thống mậu dịch quốc doanh không được có quyền tự do lựa chọn hàng hoá để tiêu thụ. Mậu Dịch Quốc Doanh của Cộng Sản cung cấp cái gì thì khách hàng tiêu thụ cái đó, và do thị trường hoạch định không có tính cạnh tranh đã bóp nghẹt sáng kiến phát triển thị trường cũng dần dần làm chết khô héo nền kinh tế chỉ huy hoạch định của Cộng Sản.


Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản không phải là Mậu Dịch Quốc Doanh của Cộng Sản, nhưng nó đã lột xác biến thể từ Mậu Dịch Quốc Doanh của Cộng Sản hoàn toàn để trở thành Mậu Dịch Tư Doanh với một tỷ lệ phần trăm của Cộng Sản tham dự trong một nền kinh tế thị trường vừa mới được mở ra ở một xã hội còn do người Cộng Sản cai trị.


Lịch sử cho thấy rõ ràng là những người lãnh đạo Cộng Sản Trung Quốc đã rất tin tưởng vào công cuộc đầu tư Quản Lý Doanh Nghiệp (Entrepreneurship) và các Tư Bản Mỹ ở Wall Street đã đang là người bạn dẫn dắt Trung Quốc trên đường hiện đại hoá đất nước Trung Quốc. Tư Bản Mỹ đã đang đổ vốn hàng tỷ tỷ Mỹ kim và chuyển nhượng kỷ thuật đầu tư vào Trung Quốc. Người CSTQ xây dựng hàng loạt nhà máy xí nghiệp gia công sản xuất và cung cấp một lực lượng rất đông lao động được trả lương thấp để tạo ra hàng loạt đủ loại hàng hoá tiêu dùng cho thị trường tiêu thụ khổng lồ ở Mỹ. Cán cân mậu dịch giữa TQ và Mỹ đã bị chênh lệch quá mức bình thường có lợi nhiều cho TQ cũng là một yếu tố hấp dẫn những người lãnh đạo CSVN học tập làm theo CSTQ.


Hơn nữa, sau cái chết của Chủ Tịch Mao, những người lãnh đạo CSTQ đã dẹp qua một bên Tư Tưởng Chủ Nghĩa Mao (Maoism), để mạnh dạn xây dựng thành công Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản TQ, và có chủ trương hướng dẫn cho giới trẻ TQ vào con đường lập nghiệp đầu tư quản lý doanh nghiệp với lòng tràn đầy ước muốn làm giàu. Người CSTQ có chủ trương như vậy là để cho giới trẻ TQ với ước muốn làm giàu sẽ xao lãng tâm trí không còn đòi hỏi cải cách chính trị, yêu cầu tự do dân chủ nhân dân gì nữa. Kể từ biến cố Thiên An Môn, ở TQ có hiện tượng mạnh người nào người nấy lo kiếm tiền để làm giàu, hoặc tối thiểu để trở thành Tiểu Tư Sản Mới với ước muốn phải có được Thập Đại Vật Dụng ở trong nhà như sau: một máy truyền hình màu, một dàn máy khuếch đại âm thanh nổi, một bộ bàn ghế tủ giường hợp theo mốt thời trang, một bộ máy giặt sấy quần áo, một cái tủ lạnh, một chiếc xe gắn máy, môt máy chụp hình hay quay phim, một chiếc quạt máy, một máy vi tính, một cái điện thoại di động. Nói theo Antonio Martins là ở Trung Quốc "bất luận bạn thuộc vào thành phần giai cấp nào, nếu bạn có tiền, thì bạn được tốt đẹp - In China regardless of class, if you have money, you're fine". Và hiện nay, những người lãnh đạo CSTQ chấp thuận cho tư nhân sở hữu đất đai bất động sản, và tư nhân được phép khai phá sản, thì Trung Quốc không còn là một quốc gia thực sự theo chủ nghĩa CS nữa. Thực tế cho thấy những người lãnh đạo CSTQ đã từ bỏ chủ nghĩa CS để mạnh dạn xây dựng chủ nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản TQ ngay sau cái chết của Chủ Tịch Mao.


Nhưng tại sao TQ chưa trở thành một quốc gia thực sự hiện đại với chủ nghĩa mậu dịch tự do trong một nền kinh tế thị trường tự do?


Bởi vì CSTQ cho phép người dân TQ tiêu thụ được tự do lựa chọn những món hàng tiêu thụ, và CSTQ còn thúc đẩy người dân TQ tiêu thụ mạnh hàng hoá nội địa để phát triển nội thương. Nhưng CSTQ không cho phép người dân TQ có ý kiến đối lập chính trị. CSTQ không cho phép người dân TQ có quyền tự do lựa chọn những người thực sự đại diện cho dân. Vào năm 1990 sử gia Jonathan Spence đã có một nhận định rất sâu sắc như sau, "Nếu Trung Quốc có mục đích phát triển trở thành một quốc gia hiện đại . . . . . . . . . Sẽ KHÔNG có được một Trung Quốc thực sự hiện đại cho tới khi nào người dân Trung Quốc được trả lại tiếng nói của họ - If China was to develop as a modern nation . . . . . . . . .There would be NO truly modern China untill the people were given back their voices".


Người CSVN đang theo bước chân của người CSTQ để xây dựng Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản (Communist Mercantilism) ở Việt Nam. Tầng lớp ưu tú lãnh đạo chính trị của đảng CSTQ và giới chỉ huy thương nghiệp TQ rất tin tưởng vào công cuộc đầu tư quản lý doanh nghiệp TQ (Chinese Entrepreneurship) để phát triển xã hội hơn là tin tưởng và chủ nghĩa CS mà hiện giờ hầu như không còn một người TQ nào muốn nhắc tới nó nữa. Ở TQ đã hình thành rõ rệt một tầng lớp Tư Bản Đỏ giàu sụ và một số Tiểu Tư Sản Mới hàng ngày say mê làm ra tiền để xây dựng thành công Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản Trung Quốc, mà nó còn có một ý nghĩa rất xấu khác nữa là Chủ Nghĩa Hám Lợi của Con Buôn do từ ngữ Mercantile và Mercantilism mà ra. Sự cách biệt giữa Giàu và Nghèo của người TQ càng ngày càng sâu rộng ở khắp cả nước trong khi những người cầm quyền TQ vẫn không tỏ ra có một dấu hiệu nào cho thấy họ muốn cải cách chính trị mở rộng dân chủ nhân dân ra toàn dân TQ, và họ cũng vẫn không muốn tìm kiếm tính cách chính thống cho chính quyền do họ dựng lên từ mấy chục năm nay qua công cuộc cởi mở thực sự cho người dân TQ được quyền tự do thực sự bầu cử ứng cử và thực sự có quyền lựa chọn người đại diện chân chính cho người dân TQ.


Ở Việt Nam, để xây dựng thành công Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản theo rập khuôn của CSTQ, người CSVN chẳng những cần có Tư Bản Mỹ đầu tư vốn đô la Mỹ vào VN, mà người CSVN cũng rất cần phải nhập cảng kỷ thuật của Mỹ. Tương tự như CSTQ đã nhờ các Đại Học Mỹ đào tạo một số rất đông chuyên viên quản lý các ngành, họ đã tốt nghiệp và trở về TQ làm việc hoặc tổ chức các công ty của TQ, và góp phần giúp phát triển nền kinh tế của TQ ngày nay.


Cũng giống như người CSTQ, người CSVN chỉ chú trọng tới công cuộc Đầu Tư Quản Lý Doanh Nghiệp (Entrepreneurship) để bù lắp vào khoảng trống của khâu quản trị các doanh nghiệp sản xuất quốc doanh của nhà nước quản lý trước đây còn tồn tại. Các tập đoàn lãnh đạo của CSVN ở các cấp từ Trung Ương xuống tới địa phương của Tỉnh, Thành Phố, Quận Huyện, Xã, Ấp vân vân đều tham gia vào công cuộc đầu tư quản lý doanh nghiệp bằng chính danh nghĩa của bản thân họ, hoặc xuyên qua những người thân trong gia đình, bà con dòng họ của đảng viên đoàn viên đều được chia cho số cổ phần trong công cuộc đầu tư quản lý doanh nghiệp, và được chia chác các phần lợi tức của doanh nghiệp. Tất cả họ đều tìm kiếm những cơ hội làm giàu nhanh chóng và người CSVN lại có chủ trương là các doanh nghiệp do nhà nước quản lý sẽ từ từ được tư nhân hoá qua việc cổ phần hoá để chắc chắc những đảng viên đoàn viên đã từng có được một số lớn cổ phần của doanh nghiệp sẽ tiếp tục vai trò chủ chốt trong khâu quản lý, hay trở thành những người chủ mới của doanh nghiệp hợp pháp lâu dài trong tương lai qua một hệ thống cha truyền con nối bà con dòng họ nối vòng tay lớn bảo vệ quyền lợi cho nhau, và ổn định xã hội VN!!??


Người CSVN rất tin tưởng vào công cuộc đầu tư quản lý doanh nghiệp để tất cả các đảng viên đoàn viên CSVN được lột xác trở thành con người mới, Tư Bản Đỏ và Tiểu Tư Sản Mới trong xã hội VN mới, với nhiều hy vọng vẫn còn nắm giữ được quyền chỉ huy các doanh nghiệp sau khi đã được cổ phần hoá và tư nhân hoá hoàn toàn. Lúc đó các tập đoàn chỉ huy các doanh nghiệp tư nhân này sẽ liên kết chặt chẽ với tập đoàn lãnh đạo chính trị của CSVN để duy trì ổn định chính trị và quyền thống trị đất nước VN. Như thế là đảng CSVN sẽ tồn tại trăm năm hoặc ngàn năm cho dù phải lột xác thay da đổi thịt tuỳ theo hoàn cảnh thực tế, nhưng cốt lõi vẫn là CSVN.


Có một sự kiện mà người ở ngoài đảng CSVN không thể biết được là tỉ lệ người lãnh đạo doanh nghiệp tư nhân thực sự là đảng viên CSVN là bao nhiêu người sau khi công ty xí nghiệp được tư nhân hoá. Có thể là 100% còn là đảng viên vẫn duy trì sinh hoạt đảng ở chi bộ địa phương. Và đã có hiện tượng của một số đông thương gia hoặc người quản lý doanh nghiệp tư nhân lại muốn xin gia nhập đảng CSVN để dễ bề làm ăn mua bán ở thương trường VN. Để bảo vệ quyền lợi của doanh nghiệp của họ tại VN, các người quản lý đầu tư doanh nghiệp tư nhân đều muốn thoả hiệp với người CSVN tới một mức độ nào đó mà người ngoài cuộc không thể hiểu được. Và đa số các doanh nghiệp tư nhân này, nếu không do người CSVN đã lột xác làm chủ nhân, thì một cách kín đáo gián tiếp không muốn có một cuộc cải cách chính trị dân chủ nhanh chóng ở VN. Và như thế là lại rất hợp với ý muốn của người CSVN khi họ muốn đào tạo nhanh chóng một tầng lớp Tư Bản Đỏ và Tiểu Tư Sản Mới làm giới chỉ huy hoặc là chủ nhân của các doanh nghiệp tư nhân mới sau khi tiến trình tư nhân hoá cổ phần hoá hoàn tất. Những người này sẽ rất trung thành với chế độ, và họ sẽ liên kết với tập đoàn lãnh đạo chính trị của CSVN quyết liệt bảo vệ quyền lợi của bản thân cũng như quyền lợi của đảng CSVN.


Trên đây chỉ là một phân tách sơ lược Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản.


Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản cần phải được nghiên cứu thêm nhiều hơn để cho thấy rõ một hệ thống mậu dịch quốc doanh của một nền kinh tế hoạch định chỉ huy của một nước cộng sản đã lột xác thay hình đổi dạng ra sao khi muốn hoà nhập vào nền kinh tế thị trường với sự trợ giúp của Tư Bản Mỹ. Và tư tưởng, luân lý, đạo đức cộng sản nếu có, đã bị huỷ hoại như thế nào khi người CS đã lột xác trở thành tư bản đỏ. Bản chất của tư bản là tham lam. Có lẽ khi người cộng sản lột xác thành tư bản đỏ thì tham lam nhiều lần hơn!?


Nhân đây, do tính cách những người CSVN tin tưởng vào công cuộc đầu tư quản lý doanh nghiệp theo bước chân người CSTQ xây dựng chủ nghĩa mậu dịch cộng sản với sự giúp sức của tư bản Mỹ, và mong muốn đô la Mỹ làm một vị thần hộ mạng cho chế độ CSVN, tôi bày tỏ ý kiến của cá nhân tôi khi vẽ lại Lá Cờ Chủ Nghĩ Mậu Dịch Cộng Sản Việt Nam.


Lá cờ Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản Việt Nam có thêm một ý nghĩa mà Antonio Martins đã từng phát biểu dành cho người TQ, bây giờ đem áp dụng cho người dân VN cũng là rất đúng. Ở VN, đại khái có 5 thành phần xã hội là Sĩ-Nông-Công-Thương-Binh được thể hiện bằng ngôi sao vàng năm cánh, và 5 thành phần này hiện nay tất cả đều được khuyến khích ra sức làm kinh tế thị trường kiếm đô la Mỹ để làm giàu. Ý nghĩa kiếm đô la Mỹ để làm giàu được thể hiện bằng hình ảnh Dấu Hiệu Đô La Xanh của Mỹ bao bọc Ngôi Sao Vàng Năm Cánh ở chính giữa lá cờ. Như vậy, "Bất luận anh thuộc vào thành phần giai cấp nào của xã hội ở VN, nếu anh có Tiền Đô La Mỹ, thì anh sẽ được rất tốt đẹp - Regardless of your Class in VN, if you have the U.S Dollars, you will be very fine"


Lá cờ Chủ Nghĩa Mậu Dịch Cộng Sản Việt nam có thể nhìn thấy từ cả hai phía: Một phía là nhìn từ ngoài vào trong, thì Ngôi Sao Vàng ở phía sau Dấu Hiệu Đô La Xanh của Mỹ. Một phía kia là nhìn từ trong ra ngoài thì thấy Ngôi Sao Vàng nằm trên Dấu Hiệu Đô La Xanh của Mỹ. Thực chất của Đô La Mỹ là có tác dụng đôi, cả hai chiều xấu và tốt của nó!


Trân trọng kính xin ý kiến đóng góp phê bình của tất cả Quí Vị.

Dr. Tristan Nguyễn
San Francisco, USA

Ðấu Tố, Cải Cách Ruộng Ðất