Thứ Tư, 20 tháng 6, 2007

Anh Lùa Bò Vào Đồi Sim Trái Chín


Anh lùa bò vào đồi sim trái chín
Cho bò ăn cỏ giữa rừng sim
Anh nhìn lên trời xanh đỏ chín
Anh ngó bốn bề cây lá gió rung rinh
Anh nằm xuống để nhìn lên cho thỏa
Anh thấy lòng mở rộng đón trời xanh
Chim ngây ngất vào trong đôi mắt lả
Anh lim dim cho chết lịm hồn mình

Anh quên mất bò đương gặm cỏ
Anh chỉ nghe tiếng cọ rì rào
Có hay không ? bò đương gặm đó
Hay là đây tiếng gió thì thào
Hay là đây tiếng suối lao xao
Giữa giòng cỏ xuôi ghềnh chảy xuống

Mùi thoang thoảng lách lau sương đượm
Mùi gây gây gấy gấy của hương rừng
Mùi lên men phủ ngập mông lung
Không biết nữa mà cần chi biết nữa


Cây lá bốn bên song song từng lứa
Sánh đôi nhau như ứa lệ ngàn ngàn
Hạnh phúc trời với đất mang mang
Với bò giữa rừng hoang đương gặm cỏ
Với người ngó ngất ngây đương nằm đó
Không biết trời đất có ngó mình không


BÙI GIÁNG

Nghị định bất khả thi

Vũ nhu cẩn
Vượt đường xa không mỏi
Nguyễn Phương Anh
“… Người dân sẽ lại có thêm một dịp nữa để nói rằng mọi việc thế là "vũ như cẩn", "đánh bùn sang ao" chỉ làm để loè họ mà thôi …”

Phạm Đỉnh: Chủ tịch nước của đảng "ta” đang dẫn đoàn đại cái bang sang Mỹ để kiếm đô la, trước là giúp tăng trưởng kinh tế quốc dân, sau là để em út kiếm chút gì đó về “bôi trơn” bộ máy “cơ chế”/“hệ thống”. Bài viết dưới đây soi sáng thêm một trò ma thuật của tập đoàn tham nhũng toan đem ra trộ bịa nhân dân lao động.
Hiện nay dự thảo nghị định chuyển đổi vị trí công tác đối với cán bộ - công chức - viên chức, đang được đưa ra lấy ý kiến nhân dân tại website của Chính phủ. Mục đích của nghị định này là nhằm ngăn ngừa tiêu cực, tham nhũng, vừa tạo điều kiện nâng tầm cán bộ. Nhưng để làm được các mục tiêu quý hoá trên thì biện pháp luân chuyển này có thực sự đáp ứng, hay có thực sự khả thi ?

Xét qua nội dung ta sẽ thấy:

Dự thảo Nghị định nêu rõ, định kỳ chuyển đổi vị trí công tác là việc bắt buộc bố trí, phân công lại vị trí công tác sau thời hạn quy định đối với cán bộ, công chức, viên chức thuộc đối tượng chuyển đổi vị trí trong phạm vi ngành, lĩnh vực chuyên môn nghiệp vụ. Việc định kỳ chuyển đổi vị trí công tác chỉ thực hiện thông qua việc điều động cán bộ, công chức, viên chức từ bộ phận này sang bộ phận khác cùng chuyên môn nghiệp vụ trong từng cơ quan, tổ chức, đơn vị. Đối tượng áp dụng là cán bộ, công chức, viên chức không giữ các chức vụ quản lý...

Muốn ngăn ngừa hay chống cái gì thì người ta cũng phải dựa trên cơ sở tìm ra cái nguồn gốc, căn nguyên... chứ không phải đi theo mà chữa bệnh kiểu như chữa AIDS, lở loét ở đâu thì bôi thuốc chỗ đó... Vậy mà nghị định này vẫn chỉ đưa ra cách chữa từ ngọn, không phải căn nguyên.

Xét qua một số hệ quả mà nghị định đem lại khi thi hành. Luân chuyển cán bộ với việc quy định như trên thì ít nhất phải định nghĩa lại thế nào là tổ chức, cơ quan, đơn vị ? Luân chuyển trong nội bộ đơn vị khác hẳn luân chuyển trong cơ quan, luân chuyển trong cơ quan mang tính rộng hơn nhiều nhưng người ta cũng có thể lợi dụng để luân chuyển trong đơn vị là các tổ, đội, phòng... để lách nghị định. Như vậy sẽ không có tí tác dụng nào cả! Ví dụ: Cục Hải quan Hà nội là cơ quan thì việc luân chuyển sẽ có tác dụng nhiều vì các đơn vị trực thuộc nhiều; nhưng nếu tính chi cục Hải quan Gia lâm là đơn vị thì việc luân chuyển trong nội bộ chi cục có vài chục người là không có giá trị phòng ngừa vì lượng quản lý đã là số đông không bị luân chuyển nên số còn lại luân chuyển rất là ít. Mặt khác, ở các đơn vị thì thường là “3 cùng” (cùng làm, cùng hưởng, cùng chịu tội). Các vụ tiêu cực tại Hải quan thì 100% là bắt cả đơn vị như trường hợp Đồng Bành, Dốc Quýt,Tân Thanh...

Trong các đối tượng của nghị định thì đa phần đội ngũ lãnh đạo (thường đi kèm quản lý) của cơ quan, tổ chức, đơn vị không bị luân chuyển. Như vậy khác gì "tắm từ háng", vì tham nhũng là luôn liên quan đến chức quyền, địa vị . Luân chuyển giữa các bộ phận trong đơn vị mà lại cùng chức năng thì nghe có hợp lý không ? Mỗi một bộ phận phải có chức năng riêng chứ như trong đơn vị có bộ phận kế toán, bộ phận kinh doanh, bộ phận bảo hành... Nói chung chả có bộ phận nào cùng chuyên môn nghiệp vụ cả, vì nếu cùng thì nó đã cùng bộ phận mất rồi.

Thêm nữa, luân chuyển trong điều kiện hiện tại liệu có nảy sinh mua quan bán chức nhiều lần ? Bởi vì đối với cán bộ công chức thì việc nhận vị trí mới đồng nghĩa với việc có xếp mới, có quan hệ mới... Và để từ từ hoà vào công việc thì ít nhất cũng phải thăm hỏi quà cáp này nọ. Sau đó, vào việc mới sẽ tìm cách gỡ lại vốn càng nhanh càng tốt.

Một câu hỏi khác: việc luân chuyển này sẽ thực hiện ngay tại địa phương hay chuyển địa phương ? Cán bộ có đủ sức khoẻ hay kinh phí để đi huyện, tỉnh xa vì trong một cơ quan, đơn vị thì sẽ có chi nhánh, bộ phận trực thuộc... tại các địa phương khác, và cũng có mặt ở nhiều nơi trong đất nước. Việc di chuyển đến một nơi khác sẽ phát sinh thời gian để quen việc mà có thể là phải hàng nửa năm, kể cả như bà Bà Dương Thu Hương, phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế và ngân sách Quốc hội, nói : "Nếu thật sự cán bộ có năng lực, chỉ cần một vài tháng anh ta có thể nắm bắt được công việc ở nơi mới mà không sợ mất nhiều thời gian", thì cũng là quá thể; vì nếu nhân với khoảng cỡ 500.000 vị trí luân chuyển thì lãng phí là "không nhỏ" = 1,5 triệu lần tháng lương phải trả cho học việc, quen việc, tương đương cỡ 3.000 tỉ đồng đỏ xuống sông xuống biển. Gặp khi việc đang cần kíp mà lại phải mất 3 tháng để làm quen thì có khác gì "đau đẻ chờ sáng trăng "? Mà đấy là cán bộ thực sự có năng lực đấy nhé! Thiếu năng lực thì có đến cả năm cũng chưa quen việc được. "Trăm hay không bằng tay quen" cổ nhân ngày xưa đã tổng kết vậy , sao thời nay lại đi làm ngược?

Những nơi nhạy cảm thường liên quan đến tiền bạc "tươi rói" bằng cách này hay cách khác. Nếu luân chuyển người nhiều thì sẽ gây thêm nhiều thời gian để bàn giao, nhận nhiệm vụ mới... mà đường đi của đồng tiền thì phải quay vòng nhanh để sinh lãi.Vậy luân chuyển là đi ngược lại ước muốn dân giàu nước mạnh.

Chưa kể đến những chi phí khác như bị ngã nước khi đến nơi mới - gây tốn kém thuốc men, cần thêm nhà công vụ hay phát sinh thêm công tác phí để thuê nhà ở... thì vấn đề hợp lý hoá gia đình cũng là nổi cộm vì khi đi công tác xa 2-3 năm sẽ ít có cơ hội về nhà nên sẽ phát sinh nhiều tình huống “xa mặt cách lòng”, gây ảnh hưởng đến sức khoẻ và tâm lý rất mạnh, có thể làm hiệu quả công việc giảm đi đáng kể.

Luân chuyển cán bộ từ nơi có mặt bằng giá cả thấp sang nơi giá cả cao thì cũng phải lo cho họ nên làm phát sinh lãng phí, nếu luân chuyển loanh quanh trong nội bộ địa bàn thì khác nào càng làm cho quan hệ của người tham nhũng thêm mạnh để tham nhũng thành tập đoàn mafia cho dễ, cho nhanh vì làm vậy tức là khuyếch tán cái xấu đi nhiều nơi. Còn luân chuyển vị trí địa lý trong cảnh sát giao thông như đang đứng gốc cây này để làm "anh hùng núp" mà chuyển sang gốc cây khác thì không phải là ý trong nghị định này ? Mà ít nhất cũng phải từ đội CSGT này sang đội khác mà chức năng chỗ nào cũng là đứng đường thì liệu có ốn không ?

Nếu tính cuộc đời làm việc của cán bộ cỡ 30 năm thì ít nhất thay đi đổi lại 10-15 lần (2-3 năm 1 lần). Vậy ngồi một chỗ mà cứ nhấp nha nhấp nhổm thì khác gì "tư duy theo nhiệm kỳ", và đối tượng tham nhũng lại càng mong gỡ gạc để "phắn", "chuồn" và lơ là trách nhiệm... lại càng làm tăng tham nhũng. Họ cũng để lại cho người kế nhiệm không có chiến lược dài hơi để hiểu rõ đối tượng phục vụ. Mới 2-3 năm làm việc thì thực ra ngồi còn chưa ấm chỗ, và nếu thay đổi lãnh đạo khi đang đầu tư dài hạn hơn 3 năm thì thế nào (chưa chắc 100% lãnh đạo đã là quản lý). Việc này cũng càng làm tăng hiện tượng tham nhũng vì như xưa ta đã biết khi một chức sắc nào đó chuẩn bị chuyển công tác thì họ sẵn sàng dốc hết túi để mua sắm mà ăn hoa hồng, hết sức tuyển người vào để "măm măm"... Nội bộ sẽ càng nát bét. Đồng thời luân chuyển nhiều sẽ gây khó dễ cho thanh tra, công an khi truy theo dấu vết của người phạm tội, những khoản tham nhũng sẽ bị chia nhỏ gây nên khó khăn nhiều cho điều tra.

Mặt khác lãnh đạo mới sẽ mua xe mới, lập phòng làm việc mới, sửa phòng theo tuổi, phong thuỷ từng người... tuyển lái xe mới, vì đi ăn nhậu với nhau phải hợp cạ, biết tính xếp, nên không thể dùng người cũ. Cán bộ mới đến sẽ có bạn bè mới, công việc mới, sinh ra nhậu nhẹt, khao chức... lãng phí thời gian, tiền bạc... Bản chất của con người khi đã tham nhũng rồi thì đi đâu , làm gì cũng đều có cách cả, càng đi nhiều vị trí thì càng tạo được mối quan hệ mới mà toàn là quan hệ "nhạy cảm" nên sức tàn phá của tham nhũng sẽ càng lớn vì tạo nên cơ hội thuận lợi cho chúng kết bè , tạo nên tổ chức lớn theo kiểu "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" để lũng đoạn ngược lại cả nghị định ?

Nếu trong vòng 2-3 năm đó mà có người đang tham nhũng thì thực tế luân chuyển lúc này là là rửa tội tham nhũng cho chúng. Đa phần các vị trí nhạy cảm ở Hải quan như kiểm hoá thì các kiểm hoá viên vẫn được thay đổi liên tục để bảo vệ chính họ chứ không phải làm trong sạch vì như vậy sẽ tránh bị soi xét nhiều khi cứ ở mãi một cương vị, tránh tiếp xúc nhiều lần cùng với một doanh nghiệp dễ gây nghi ngờ cho các cơ quan chức năng về chống tham nhũng và chuyển đi chỗ khác trong cơ quan, đơn vị thì có gì đặc biệt đâu: "Ếch ở đâu mà chả là thịt"...

Cũng y như vậy, nếu cục thuế thay đổi người từ phụ trách phường này sang phụ trách phường khác, hay CSGT chuyển từ đứng đường chỗ Hoàn Kiếm sang đứng tại Pháp Vân thì cũng y chang như vậy... Cơ chế phòng ngừa tham nhũng mà làm như thế này thì có phải là để hợp thức hoá tham nhũng mà từ xa xưa dân ta đã ghét cay ghét đắng ? Người dân sẽ lại có thêm một dịp nữa để nói rằng mọi việc thế là "vũ như cẩn", "đánh bùn sang ao" chỉ làm để loè họ mà thôi.

Những phân tích như trên cho thấy rõ việc đưa ra thực tiễn nghị định này là không ổn và không khả thi. Qua lối suy nghĩ trong nghị định trên thì chính phủ có nghĩ ra thêm hàng trăm nghị định mới nữa thì cũng là "thông manh như cũ" mà thôi, không làm gì được đâu khi mà chính các vị cũng đâu có muốn chống tham nhũng một cách quyết liệt! Bản chất của chế độ độc tài là sinh ra quá nhiều tham nhũng và phải chữa là chữa ở chính chỗ này... Tất nhiên trên thế giới cũng có tham nhũng nhưng ở mức độ ít hơn nhiều vì do họ có chế độ khác hẳn: dân chủ rất cao, cạnh tranh chính trị.... Nói cách khác muốn chống được tham nhũng ở nước ta hiện nay thì phải cho chế độ độc tài toàn trị cộng sản vào dĩ vãng để xây dựng một chế độ dân chủ, đa nguyên, đa đảng.
Hà nội, 20/6/2007
Nguyễn Phương Anh

Dịch cúm gà không nguy hiểm bằng dịch Cộng sản

Dịch Cộng Sản
Việt Luận

Trong khi nhiều nước trên thế giới đang lo sợ trước viễn ảnh một đại dịch cúm gà sắp nổ ra trên toàn thế giới và phải mở những hội nghị để bàn thảo phương thức đối phó thì tin tức từ trong nước cho biết là từ chính quyền cho đến người dân đều hoàn toàn thờ ơ.


Điều đáng nói là ngay chính báo chí trong nước cũng không còn hăng hái loan tin về dịch này, mặc dù nó đã loang ra khắp ba miền với cường độ lớn hơn những năm trước. Thê thảm hơn nữa, một vài tờ báo thì cho biết là gần như các quan chức đều không còn biết phải đối phó ra sao trước quá nhiều mệnh lệnh được đưa ra nhưng không đi kèm một biện pháp hay ngân khoản tài chánh nào trong việc đối phó và trợ giúp cho những người chăn nuôi.

Vì thế sau mấy năm liền chăn nuôi để rồi cứ mùa xuân đến thì phải giết, rồi lại gây giống nuôi tiếp, người nông dân Việt Nam đã kiệt quệ đến độ không còn muốn nghĩ gì đến nguy cơ lan nhiễm cho các đàn gà vịt hay con người nữa. Không ai có thể trách cứ họ được. Lý do là không chăn nuôi và bán gia cầm thì họ lấy gì để sống?

Gần 5 năm qua, mỗi năm thì họ lại được hứa hẹn sẽ được bồi thường mỗi khi tiêu hủy những đàn gà vịt của mình để 'chống dịch'. Thế nhưng có những gia đình cho đến hôm nay vẫn chưa nhận được những số tiền hứa hẹn đó. Hoặc nếu có thì chỉ là những khoản tiền nhỏ giọt không đủ sinh sống được một tháng dù là ở nông thôn, nơi mà theo một báo cáo mới nhất do chính bạo quyền Hà Nội công bố cho thấy lợi tức của họ không đến 1 Mỹ kim một ngày, tức dưới mức nghèo khổ theo tiêu chuẩn tối thiểu của LHQ.

Nhưng chính các quan chức CSVN cũng chán chường sau mấy năm chống chọi với dịch bệnh này. Lý do là nhà cầm quyền trung ương 'nói nhiều hơn làm' và các ngân khoản chi ra cho chiến dịch ngăn chận vừa nhỏ nhoi lại vừa chảy phần lớn vào túi các quan tham. Thế nhưng điều này không đáng ngạc nhiên trong xã hội cộng sản, vì đó là cơ hội để làm giàu cho các quan chức mỗi khi có dịch bệnh hay thiên tai. Nếu chịu khó truy lục lại những số tiền viện trợ của ngoại quốc trong vòng mấy qua, từ lũ lụt cho đến bệnh AIDS và cúm gà, người ta sẽ thấy tổng số tiền trợ giúp nhân đạo lên đến cả tỷ Mỹ kim.

Nếu cộng thêm những ngân khoản tài trợ cho các chương trình gọi là 'xóa đói giảm nghèo' suốt hai thập niên qua thì con số đã lên đến vài tỷ Mỹ kim. Nhưng hằng ngày người ta đều đọc được những bản tin bi thảm ở vùng nông thôn Việt Nam. Chẳng hạn như hàng chục học sinh vừa bị chìm đò ở Quảng Nam sau hàng loạt tai nạn thảm thương tương tự suốt mấy năm qua. Chẳng hạn như đã 6 tháng trôi qua nhưng hàng trăm gia đình ở Bến Tre vẫn sống trong cảnh màn trời chiếu đất sau trận bão vào năm ngoái.

Có thể nói xã hội Việt Nam đang là một nơi mà bao nhiêu tiền trút vào cũng như 'gió vào nhà trống'. Nhưng sự bòn rút và nhũng lạm không chỉ diễn ra ở những nơi mà chế độ gọi là 'vùng sâu vùng xa', tức những nơi khó có thể kiểm soát kỹ nhưng lại là những nơi mà thế giới cố tình muốn giúp. Nó diễn ra ngay tại những thành phố lớn, nơi đặt những cơ quan đầu não của chế độ, như Sài Gòn và Hà Nội.

Chẳng hạn như Sài Gòn, một thành phố vừa bị Ngân hàng Phát triển Á châu tuyên bố ngưng tài trợ cho các dự án ngăn chận tình trạng lũ lụt mỗi năm. Lý do là sau nhiều năm tài trợ, các dự án chẳng những tiến hành chậm chạp mà thành phố càng lúc càng... ngập lụt nhiều hơn. Với hàng trăm triệu Mỹ kim vay mượn trong nhiều năm qua, với những công trình nham nhở và xây dựng dang dở hiện nay thì trong tương lai nếu có tái thiết, gồm có việc tháo bỏ những dự án đó, sẽ tốn kém lên đến hàng tỷ Mỹ kim chỉ vì sự tham nhũng và dốt nát của giới cầm quyền hôm nay. Nhưng điều đáng nói là người dân Sài Gòn không những phải gánh chịu những ô nhiễm môi trường hiện nay đến vài thế hệ sau mà còn phải è lưng trả nợ cho những khoản tiền vay mượn đó.

Lẽ ra chỉ mất vài trăm triệu Mỹ kim trong hai năm đầu tiên, dưới sự giúp đỡ tích cực của thế giới, thì có lẽ VN đã ngăn chận được hoàn toàn dịch cúm gà. Thế nhưng với chứng bệnh 'thành tích', bạo quyền Hà Nội đã quá tự mãn nên vi khuẩn H5N1 đang trở thành một khối ung nhọt mà nếu thật sự 'vì dân vì nước' phải nỗ lực cắt bỏ thì một tay phó thủ tướng lại hùng dũng tuyên bố là người dân 'nên chấp nhận sống chung với dịch cúm gà', tương tự như tay tổng bí thư Lê Khả Phiêu trong cơn mê loạn đã kêu gọi người dân miền Nam 'hãy cố sống chung với lũ lụt'!

Trước khi lên làm thủ tướng, nguyên phó thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng cũng hùng hồn tuyên bố là sẽ quyết chiến đến cùng với dịch cúm gà. Nhưng bây giờ thì không nghe thấy Dũng đưa ra một lệnh lạc nào ngay từ khi dịch cúm vừa tái phát ở vài tỉnh thành.
Có thể là Dũng cũng chấp nhận lý luận của tay đàn em là 'phải sống chung với dịch cúm gà' nên không cần phải có hành động gì cả. Kinh nghiệm mấy năm qua cho thấy là dịch cúm gà rồi cũng qua với vài trăm ngàn gà vịt ngã lăn ra chết hay bị tiêu hủy, và có thể có vài người chết, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nhưng bạo quyền tiếp tục tuyên bố 'VN đã hoàn toàn chống được dịch' để cho chăn nuôi lại và năm sau thì lại có... dịch!

Cái vòng lẩn quẩn đó không chỉ diễn ra trên đất nước Việt Nam theo chu kỳ dịch bệnh của cúm gà mà còn nhiều thứ bệnh khác, chẳng hạn như bệnh sốt xuất huyết hay cùi hủi mà nhiều nước trên thế giới đã diệt trừ được tận gốc. Một số chứng bệnh đó chỉ tái phát ở những nước nghèo, đặc biệt là ở các nước có chế độ độc tài đảng trị.

Ở Việt Nam thì các dịch bệnh đó tái phát mãi mãi chỉ vì chưa diệt trừ được mầm dịch căn bản nhất: dịch cộng sản!

Việt Luận
(@VietLuanOnline)

Đức: biểu tình tố cáo Hà Nội vi phạm nhân quyền và khủng bố dân chủ tại VN





Đức, Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Bayern
biểu tình tố cáo Hà Nội vi phạm nhân quyền
và khủng bố dân chủ tại Việt Nam

Lý văn Xuân & LVTN tường trình từ Munich

Munich : Bây giờ đang là mùa Hè ở Đức, thời tiết khá tốt nhưng cái lạnh của buổi sáng bên ngoài cũng đã làm tê tái da thịt và là ngày đầu tuần, khi mà hầu hết mọi người phải đi làm nhưng một số đồng hương, già có trẻ có đã tập hợp từ sau 08 giờ sáng tại khu nhà ga chính của thành phố Munich để tham gia cuộc biểu tình tại đây vào ngày 18-06-2007, kéo dài từ 08 giờ 30 đến 11 giờ

Buổi biểu tình (Demonstration) được tổ chức vào ngày đầu tiên trong tuần, sáng thứ hai 18 tháng 06, 2007 trước khách sạn Le Meridien, đường Bayerstrasse, đối diện với nhà ga chính, ngay trung tâm thủ đô Munich của tiểu bang Bayern/ Nam Đức, nơi rất đông đảo khách hàng và du khách lui tới, qua lại để tố giác nhà cầm quyền CSVN đã và đang mở chiến dịch đàn áp các nhà đấu tranh dân chủ VN trong nước cũng như vạch trần bộ mặt, bản chất của Hà Nội chà đạp nhân quyền, khủng bố các nhà dân chủ đối lập trước dư luận người Đức tại Munich nói riêng, tại Đức và trước dư luận thế giới nói chung, đồng thời ủng hộ chiến dịch phản đối VC đang đàn áp tôn giáo, bắt bớ, khủng bố qúi vị Linh Mục, quí Thượng Toạ, Đại Đức và quí Mục Sư... những vị lãnh đạo tinh thần của các tôn giáo như Phật Giáo, Công Giáo, Hoà Hảo, Tin Lành. …

Ngay sau khi nhận được thư thông báo của Ủy Ban điều hợp đấu tranh của CĐNVTN tại CHLB Đức cho biết là nhân chuyến công du sang Bá Linh tham dự buổi họp Weltfrauen-Gipfel (tạm phóng dịch là hội nghị thượng đỉnh “phụ nữ” thế giới) từ 14-06 đến 16-06-2007, bà Trương Mỹ Hoa, Phó Chủ tịch nhà nước CSVN sau đó sẽ hướng dẫn một phái đoàn đầu tư của cs Hà Nội đến Munich để gặp gở và nói chuyện cùng giới doanh thương và kỹ nghệ thuộc tiểu bang Bayern vào ngày 18.06.2007 (Themen: Vertiefung der Kooperation zwischen der Sozialistischen Republik VietNam und der Bundesrepublik Deutschland in Bereichen für Wirtschaft, Handeln und Investition è xin phóng dịch: Chủ đề: “Đẩy mạnh sự hợp tác giữa CHXH Việt Nam và Đức Quốc trong các lãnh vực kinh tế, mậu dịch và đầu tư”) tại Hotel Le Meridien München do Trần Đức Mậu, đại sứ cộng sản Việt Nam tại Đức tổ chức nhằm mục đích chiêu dụ thương mại và đầu tư vào VN, lập tức một Ủy Ban Tranh Đấu gồm một số thành viên thuộc Cộng Đồng người Việt tị nạn Bayern & Cơ Sở Đảng Việt Tân đã đề cữ các ông Lý văn Xuân, Trưởng ban Tổ chức, ông Bùi văn Tân và ông Đoàn Huy Phong phối hợp với một số thành viên của cộng đồng sau vài ngày cấp tốc, âm thầm vận động, liên hệ với cơ quan hữu trách xin phép tổ chức buổi biểu tình nói trên vào ngày 18 tháng 06, 2007 và sau khi thủ tục hành chánh được giải quyết ổn thoả đã chính thức ra thư ngỏ ngày 11.06.2007 kêu gọi đồng hương, những người Việt tị nạn Cộng sản tại Đức, đặc biệt tại Munich và vùng phụ cận cố gắng thu xếp thời giờ để tham dự buổi biểu tình nói trên.

Mặc dầu chương trình được bắt đầu rất sớm, vào lúc 08 giờ 30 nhưng ban tổ chức và những người ủng hộ đã tập trung trước đó tại nhà ga chính Munich. Tại đây, ban tổ chức lo phân chia công việc, người lo dựng và treo cờ VNCH, các bạn trẻ thì nhận lãnh công việc lo phát truyền đơn đã được in sẵn… Nhân viên khách sạn rất ngạc nhiên khi thấy NVTN dương cờ, treo bích chương ngay trước khách sạn nên vào gọi mấy người Việt (gốc Bắc) từ phía trong ra nói chuyện với đoàn người biểu tình. Có lẽ họ là người trong phái đoàn tháp tùng TmH nên đã tỏ vẽ cay cú, trách móc tại sao NVTN biểu tình. Vì có giấy phép nên ban tổ chức ung dung làm việc, không tranh cãi vô ích.

Người ta nhìn thấy cộng đồng người Việt tị nạn mang theo nhiều biểu ngữ bằng tiếng Đức, hầu hết biểu ngữ đòi hỏi nhân quyền, tự do và dân chủcho Việt Nam (VN), mà chúng tôi tạm phóng dịch như sau:

· Freiheit für Vietnam (Tự Do cho Việt Nam) ,

· Pressefreiheit für Vietnam (Tự Do Báo Chí cho VN),

· Menschenrechte für Vietnam (Nhân Quyền cho VN),

· Handel mit S.R. Vietnam =Unterstützung der Diktatur

(Thương mại với cSVN là ủng hộ độc tài),

· Kein Cent für das korrupte Regime in Vietnam!

(Đừng cho chính quyền tham nhũng tại VN một Cent nào cả!)

· Handel: Aber nur mit dem Respekt der Menschenrechte !

(Mậu dịch, nhưng chỉ khi nào Nhân Quyền được tôn trọng!)

Hiện diện trong buổi biểu này, ngoài những tham dự viên tại địa phương còn có sự tham dự của các tổ chức và đảng phái,một số thân hữu đến từ Nuernberg và các vùng phụ cận, có người đến từ DDR (Đông Đức cũ)… „Phó nhòm“ lăng xăng lui tới chụp hình để ghi lại những hình ảnh gởi đi khắp nơi trên thế giới.

Những tờ truyền đơn được viết bằng Đức ngữ và một số bằng tiếng Anh, ghi rõ tên tuổi những nhà đấu tranh tại Việt Nam đang bị VC bắt giam, quản thúc như Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Linh Mục Nguyễn văn Lý, Luật sư Nguyễn Văn Đài, Luật sư Lê Thị Công Nhân … được phát ra để giải thích lý do cuộc biểu tình hôm nay cho những người qua lại để họ hiểu rõ những gì đang xảy ra tại Việt Nam, cũng như hiểu việc làm chính đáng và rất ý nghĩa của cuộc biểu tình này. Mục đích của cuộc biểu tình, ngoài chuyện ủng hộ mạnh mẽ những nhà dân chủ đang trực diện đối đầu với nhà cầm quyền cộng sản tại Việt Nam, còn đòi hỏi cộng sản phải chấm dứt ngay việc đàn áp, khủng bố các nhà dân chủ nói chung, tôn trọng nhân quyền, tự do tôn giáo, tự do dân chủ cho Việt Nam... cũng như yêu cầu trả tự do ngay, vô điều kiện cho các vị đang bị VC cầm tù.

Cờ vàng ba sọc đỏ tung bay bên cạnh những biểu ngữ viết bằng tiếng Đức đòi Tự Do Tôn Giáo và tự do Dân Chủ cho VN. Nhiều tham dự viên đã đeo trước ngực hình ảnh phóng lớn chân dung các nhà tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ trong nước như Hoà Thượng Thích Quảng Độ, đặc biệt bức hình màu „tấm hình lịch sử Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị công an VC bịt miệng“ trong phiên toà man rợ ngày 30.03.2007 vừa qua, có chú thích rõ bằng tiếng Đức đã được ban tổ chức phóng to và dương cao đã gây sự chú ý của dân bản xứ và du khách qua lại.... Một số khác khoác trước ngực hình màu, khỗ A4, nỗi bật với hình „cha Lý bị VC bịt miệng“ dễ dàng gây sự chú ý của những người quan tâm.

Mặc dầu không có nhiều thời gian nhưng những chuẩn bị trong âm thầm, khá nhịp nhàng từ khi hay tin Trương Mỹ Hoa (TmH) qua sự hổ trợ của Trần Đức Mậu và một số tay sai của chúng tại đia phương nhằm mục đích van xin sự đầu tư vào VN của giới kỹ nghệ gia Đức đã được thể hiện bằng những hành động cụ thể và sự phối hợp tổ chức cuộc biểu tình trước khách sạn cạnh nhà ga chính của Munich, ngay tại địa điểm hội thảo của TmH và phái đoàn để bày tỏ thái độ tích cực chống đối sự đàn áp dã man của VC đối với các nhà dân chủ, bất đồng chính kiến với chế độ tại VN, đồng thời hỗ trợ tinh thần các nhà đấu tranh dân chủ trong nước. Điều này, một lần nữa đã minh chứng tinh thần phối hợp trong hành động của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản vùng Nam Đức. Những thành quả đấu tranh gặt hái được chắc chắn sẽ là thành quả chung của dân tộc, đáp ứng kịp thời cho nhu cầu đấu tranh trực diện của các lực lượng đấu tranh trong nước đang đối đầu với chế độ CSVN.

Thời gian từ sau 08 giờ sáng đến lúc chấm dứt biểu tình, người ta không thấy bóng dáng doanh thương hay kỹ nghệ gia Đức nào đi vào cửa chính của khách sạn tham dự. Đây là thất bại chua cay cho TmH và phái đoàn csVN. Có điều phải ghi nhận là „một số người Việt cò mồi ở địa phương“ đã đến tham dự cuộc hội thảo trên, khoảng 10 người, trong đó có những khuôn mặt mà CĐNVTNCS không xa lạ gì, từ lâu nay từng làm ăn với VC qua những „buổi tổ chức văn nghệ mời ca sĩ từ trong nước“ sang Munich trình diễn. Có „thương gia“ cũng mò đến nhưng vừa từ đường hầm xe điện đi lên thấy và chạm trán ngay với ban tổ chức và đoàn người biểu tình, đa số là những khuôn mặt rất quen thuộc của CĐ Munich nên lo … quay đầu chùn sớm!

Đặc biệt các bạn trẻ đã phân phát truyền đơn, giải thích cho người Đức rõ sự việc, nhất là xuyên qua hình ảnh „ Cha Lý bị VC bịt miệng“ và lên án những hành động khủng bố đàn áp của CSVN đối với những nhà Dân Chủ Việt Nam trong nước cũng như bày tỏ sự thất vọng trước thực trạng Việt Nam tuy đã gia nhập WTO mà nhân quyền vẫn tiếp tục bị chà đạp một cách thảm hại bằng Đức ngữ rất lưu loát đã gây nên sự chú ý của những người bản xứ và du khách qua lại, dừng chân đứng nghe. Đây là một ưu điểm trên phương diện đối ngoại, tìm sự hậu thuẩn của người ngoại quốc nói chung.

Hoan hô tinh thần chống cộng cao độ của các cháu đã nghỉ học, sát cá nh và nhiệt tình ủng hộ các chú các bác trên lãnh vực đấu tranh đòi tự do dân chủ và nhâ n quyền cho VN. Các cháu thật không hổ thẹn là con cháu của „Bà Trưng, Bà Triệu“, đã nối gót tiền nhân anh dũng đứng lên, trực diện đối đầu với VC, đòi TỰ DO DÂN CHỦ cho quê hương VN.

Buổi biểu tình thứ hai đầu tuần diễn ra suốt hơn 2,5 tiếng đồng hồ đã kết thúc vào lúc 11 giờ cùng ngày. Qua đó, có thể nói người Việt tị nạn cộng sản tại Nam Đức đã góp phần nho nhỏ vào công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền VN. Điều đáng đề cập là VC phải biết, dầu ở đâu, từ Âu Châu cho đến Úc, Mỹ hay Á Châu (Nhật) …kể cả những chuyến đi của Phan văn Khải, của Khiêm mới đây hay chuyến đi của Nguyễn minh Triết sang Mỹ, được tháp tùng với một phái đoàn doanh nghiệp VN rất hùng hậu lần lượt đến New York, Washington D.C và Los Angeles từ 18 đến ngày 23-06-2007 và cho dầu VC ma giáo muốn núp bóng dưới bất cứ danh nghĩa nào (như Duyên Dáng Việt Nam!) khi ra nước ngoài kiều vận hay ngoại vận đều gặp sự biểu tình chống đối của Cộng Đồng NVTNCS. Vì hiểu rõ VC hơn ai hết và có thể so sánh sự khác biệt giữa csVN với các quốc gia của thế giới tư do mà NVTN may mắn được chấp nhận cho định cư sau 1975 nên bằng mọi cách, với một lối hành xử rất tự do dân chủ và tùy theo khả năng, NVTNHN luôn luôn cố gắng vạch trần bộ mặt, bản chất của cộng sản Hà Nội đã và đang chà đạp nhân quyền, dã man khủng bố các nhà dân chủ đối lập trong nước trước dư luận thế giới nói chung.

Và đây là mục đích chính mà NVTNCS tại hải ngoại đang dốc lòng thực hiện! Mục đích là cô lập hoá csVN trên chính trường quốc tế hầu từ đó có thể đưa đến sự sụp đổ toàn diện của csVN như đã xảy ra tại Đông Âu vào cuối thập niên 1980!

* Lý văn Xuân & LVTN (Thứ Hai_ 04,30 PM, 18.06.2007)

Khi Triết đến Los


Tranh: Babui