Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2007

Tham Nhũng là Đảng, Đảng là Nhà Nước

Đại Hội 5 BCH Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã chấm dứt sau mười ngày họp. Trên website của đảng người ta thấy có 7 chủ đề chính được đưa ra họp bàn. Một trong những đề tài mà đã được đưa ra gần đây là “Đổi mới phương thức lãnh đạo của đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị.” Nói tóm tắt như Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh đã phát biểu trong hôm khai mạc hội nghị là “Đảng lãnh đạo nhưng không bao biện, làm thay Nhà Nước. Trái lại phát huy mạnh mẽ vai trò chủ động, sáng tạo của Nhà Nước trong quản lý đất nước và xã hội”. Một thông báo thứ hai là đảng sẽ đưa ra một nghị quyết thừa nhận rằng tham nhũng đang là một trong các nguy cơ đe dọa sự tồn vong của chế độ.

Thủ tục "đầu tiên"

Mới chỉ nghe qua tên hai đề tài người dân đã thấy chán ngấy, bởi lẽ hai chủ đề nói trên đã được các hội nghị Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam nói lập đi lập lại trong nhiều năm qua. Cũng vẫn là loay hoay phân định vai trò của đảng và nhà nước. Cũng vẫn là đánh tham nhũng. Nhưng rồi đâu lại hoàn đấy. Bởi vì đánh tham nhũng là đánh vào thượng tầng Trung Ương Đảng Việt Cộng. Thông báo đổi mới phương hướng chỉ là trên văn kiện giấy tờ, trong khi Đảng vẫn lãnh đạo, nhà nước vẫn quản lý! Và cụ thể hơn tất cả, Hội Nghị 5 đã chấm dứt với nghị quyết “tăng cường kiểm tra và giám sát của đảng” và “đẩy mạnh sự quản lý của nhà nước” tức là đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn nắm chặt quyền lực tối cao.

Ông Carl Thayer một chuyên gia về Việt Nam tại viện Quốc Phòng Úc đã phân tích “Họ có thể phân tách các nhiệm vụ này trên văn bản và đưa thành luật này luật nọ, tuy nhiên để đưa vào khâu thực hiện thì quả là khó khi mà sự lãnh đạo của đảng vẫn được coi là chủ đạo.” [Carl Thayer - Khó thay đổi chính trị lớn tại VN.Tháng 3/2007]. Khi đề cập đến nguyên nhân đổi mới trong lãnh đạo của đảng CSVN, Bill Hayton ký giả của hệ thống truyền thông BBC cũng đưa ra nhận định “đảng Cộng Sản Việt Nam đang đứng trước các vấn đề chính trị theo sau quyết định đưa đất nước vào quỹ đạo của hệ thống tư bản toàn cầu…. cho nên đang phải thay đổi rất nhiều luật và thông lệ để phù hợp với các quy định của WTO.” Và, “Trước kia các cấp các ngành chủ yếu tuân thủ tuyệt đối các nghị quyết đảng. Nay cấp dưới có nhiều quyền kiểm soát hơn trong quá trình thực hiện chính sách. Điều này không có nghĩa là đảng Cộng sản Việt Nam bỏ bớt quyền lực, mà muốn theo hướng đề ra chính sách, còn thì dành chỗ cho giới chính trị gia chuyên nghiệp mà đa số là đảng viên quản lý đất nước.” [Bill Hayton, Vừa giữ quyền vừa mở cửa ra thế giới, tháng 3/2007]

Nhận định của một số các nhà quan sát và phóng viên quốc tế khi tham gia các hội nghị Trung Ương Đảng Cộng sản với tính cách dự thính lấy tin, đôi khi cũng giúp soi ra một số khía cạnh của vấn đề Việt Nam. Trên hệ thống truyền thông quốc tế BBC vào ngày 11 Tháng 7/ 2007 vừa qua có một bài viết với tựa đề mà cũng là câu hỏi: “Hội nghị TW đổi mới không đổi màu?” đã cho thấy sự băn khoăn của người quan sát “Các Ủy Viên Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam đều thấy được nhu cầu đổi mới của đất nước trên con đường hội nhập quốc tế, cải tổ kinh tế thị trường và cải cách bộ máy đảng và chính quyền. Nhưng từng người vẫn còn e ngại những điều chưa đoán trước, ví dụ về tương lai của bộ máy nếu cải tổ mạnh nữa”; và “Với báo chí cũng vậy. Không ai dám nói cách quản lý báo chí bây giờ còn phù hợp với giai đoạn 'Hậu WTO' nhưng quản lý kiểu mới, hoàn toàn theo luật, thì bộ máy tư tưởng của đảng đương nhiên mất độc quyền…”

Nói khác đi, lập trường của giới lãnh đạo đảng là “trước sau như một”, biết rằng cần thay đổi, nhưng thay đổi làm sao để giữ nguyên quyền lực của đảng. Điều này được khẳng định bởi cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt trong cuộc phỏng vấn với phóng viên của đài RFA ngày 25 Tháng 6 năm 2007. Ông Kiệt đơn giản nhắc lại lời của Nguyễn Minh Triết đã nói lên trong chuyến đi Mỹ: “Nếu một đảng có thể lãnh đạo đất nước, phát triển kinh tế, duy trì ổn định và làm người dân hài lòng, thì không cần có thêm đảng mới."

Trong suốt quá trình “đổi mới” của đảng Cộng Sản Việt Nam từ Võ Văn Kiệt, Đỗ Mười, Lê đức Anh, đến Nông Đức Mạnh, tham nhũng đã được khẳng dịnh là quốc nạn, nhưng cuối cùng thì quốc nạn vẫn còn đó, cùng lúc với tài sản của các vị lãnh đạo này ngày càng thêm kếch xù. Tham nhũng vì thế là một vấn nạn không thể giải quyết dưới chế độ hiện hành. Cho nên đại hội 5 có thảo luận và kết luận về tham nhũng như thế nào, người dân ai cũng hiểu rằng đó chỉ là hình thức trên văn bản mà thôi, bởi vì tham nhũng lớn thì vẫn được bao che. Thật là một cái vòng luẩn quẩn: không có gốc lớn thì không thể tham nhũng lớn. Mà đánh vào gốc lớn thì còn gì là đảng!

Không kể những vụ trước đây các tham nhũng gộc bị đưa lên báo chí nhưng sau đó vẫn được tiếp tục thăng chức, làm to. Một trường hợp gần đây, vụ án PMU 18 tham nhũng lấy hàng triệu đô la đi cá độ là một điển hình. Qua đó ông Bùi Tiến Dũng nguyên Tổng giám đốc PMU 18 đã chơi cá độ bóng đá nhiều lần tổng cộng là 2.6 triệu đôla Mỹ, nhưng nay thì qua truyền thông nhà nước người dân được biết Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao đã đưa ra cáo trạng truy tố 9 bị can với các tội danh liên quan “tổ chức đánh bạc”, “đánh bạc” và “chạy án” nhưng không thấy nhắc đến tội danh tham nhũng. Riêng công an Việt Nam thì đưa ra kết luận bản án với tổng số tiền cá độ của ông Bùi Tiến Dũng là 760.000 đô la thay vì hàng triệu đô la như tin đã đưa ra trước đó.

Thành ra, nếu có nói tham nhũng là đảng và đảng là nhà nước thì không có gì là xa sự thật.

Việt Khanh
(Tâm Thức Việt Nam)

Quốc Dân Việt Nam Sẽ Vùng Lên!!!

Đứng trước sự kiện cộng sản Việt gian đàn áp dân oan tại Saigon vào đêm ngày 18 tháng 07, 2007, nhà báo Việt Thường nghĩ gì? Ông đánh giá tình hình hiện nay ra sao và tình hình trong những ngày tới như thế nào? Lực lượng nào sẽ là lực lượng nồng cốt? Xin mời quý bạn đọc theo dõi buổi nói chuyện của nhà báo Việt Thường từ Luân Đôn.

Đọan 1

Đọan 2

Đọan 3

GIẢI QUYẾT DÂN OAN, OAN KHIÊN CÀNG CHỒNG CHẤT

Chuyện dân oan khiếu kiện xuất hiện lai rai khắp nơi tại Việt Nam thời CS thì bao giờ cũng có. Nhưng bỗng nhiên nó trở thành một phong trào rầm rộ trên toàn quốc, nhất là ở Hànội và Saigon là một hiện tượng chưa từng thấy. Trong chế độ độc tài CS, việc này có thể dẫn đến một cuộc tàn sát đẫm máu như Thiên An Môn, hoặc cũng có thể mở ra con đường giải phóng Dân Tộc như các nước Đông Âu. Nhưng trong hoàn cảnh hiện nay của Việt Nam, điều đó xem ra chỉ là một mơ ước vì thuận lợi thì ít, mà khó khăn lại quá nhiều.

Từ khoảng trung tuần tháng 6-2007, dân oan kéo đến khiếu kiện trước trụ sở văn phòng QH2VC tại Saigon rất đông, kéo dài gần tháng trời, công an, bộ đội án binh bất động. Khi Hòa Thượng Thích Quảng Độ, viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nhập cuộc thì tình hình lập tức biến đổi. Công an lập tức ra tay dẹp phong trào. CS học được kinh nghiệm một cách rất sâu sắc từ biến cố 1-11-63 tại Saigon mà chúng đã góp công thúc đẩy tạo nên.

Đêm 18-7 (giờ Saigon) công an Saigon đem một lực lượng hùng hậu nhân viên chìm nổi đến bao vây và hốt hết dân khiếu kiện đem đi. Những đồng bào dân oan này thực sự không biết bị đem đi đâu, tin tức đến nay vẫn chưa chính xác. Phương thức giải quyết vấn đề của VC xưa nay vẫn theo một bài bản là bí mật, ban đêm, và không ồn ào. Dẹp xong rồi, nạn nhân bị xử trí nặng nhất là thủ tiêu mất tích, và nhẹ nhất là đem nhốt ngay tai nhà. Tiếng chuyên môn gọi là quản thúc tại gia. Ít khi có chuyên ra tòa ra tiếc lôi thôi. Không có biến cố Thiên An Môn Việt Nam như có người tiên đoán. Về phương diện đàn áp dân chúng, CSVN xem ra dầy dạn kinh nghiệm và lão luyện hơn bất cứ thứ CS nào khác. Chúng giải quyết công việc thật gọn nhẹ. Êm ru.

Công nhân và nông dân là hai giai cấp đã đưa CS lên nắm quyền trước đây. Ngày nay các giai cấp này lại đứng lên tố cáo sự phản bội của CS. Sự thể này đã làm cho chế độ hoàn toàn mất uy tín và lung lay tận gốc cả về mặt lý luận lẫn thực hành. Đó là điều nghịch lý mà chắc Marx khi còn sống không bao giờ nghĩ tới. Và chính vì thế, CS mới phải kéo dài thời gian để tìm biện pháp quét dọn làm sao cho êm thắm, ít bị mang tiếng. Nếu là một phong trào đòi tự do dân chủ, nghĩa là mang tính cách chính trị, thì CS đã dẹp ngay từ lâu rồi, và dẹp một cách thô bạo không thương tiếc. Có chết người và chết bao nhiêu cũng không ngai. Nhưng đây là một phong trào của dân lao động đòi công lý. Trong khi CS hô hào chống tham nhũng, những người dân đứng lên tố cáo đích danh các quan chức tham nhũng đã không được giải quyết, còn bị ngược đãi là một đòn phản tuyên truyền ngoạn mục đánh vào tận trái tim của chế độ. CS biết thế nhưng chúng vẫn phải làm.

Hơn nữa, việc CS kéo dài thời gian nghiên cứu đối sách cũng còn một nguyên nhân khác. Lối giải quyết biểu tình của CS xưa nay là đánh rắn phải đập đầu. Trước hết, CS truy tìm những thành phần đầu não nổi dậy. Tìm được rồi thì tiêu diệt. Bất cứ cuộc nổi dậy nào cho dù có lớn mạnh mấy, khi đã mất lãnh đạo rồi thì cũng từ từ xẹp xuống. Các vụ nông dân nổi dậy ở Thái Bình và công nhân đình công ở nhiều nơi trước đây trong nước cho chúng ta kinh nghiệm đó. Ở đây thì khác. Dân oan khiếu kiện chỉ là một phong trào hoàn toàn tự phát. Họ đều là những nông dân chất phác, phần nhiều là đàn bà và những người đã lớn tuổi (hạng người điếc không sợ súng). Họ đến từng nhóm từ nhiều địa phương khác nhau nên tất nhiên không quen biết nhau trước. Vì thế chắc chắn họ không có người đứng đầu. Phong trào càng ngày càng có nhiều người nhập cuộc. Càng ngày càng có nhiều địa phương tham gia. Tất cả là 19 tỉnh và 9 quận tại Saigon . Con số đồng bào tham dự phong trào lúc đông nhất, theo tin báo chí, là khoảng 1700 người. Do đó công an có tìm đỏ con mắt cũng không tìm đâu ra người lãnh đạo của phong trào. Khi thấy có tôn giáo đứng ra chống lưng cho phong trào, CS bắt buộc phải ra tay. Để lâu hậu hoạn khó lường.

Về các đòi hỏi và yêu sách của phong trào, chúng ta mới chỉ thấy nêu lên những oan ức về đất đai, về nhà cửa bị chiếm đoạt, và nạn nhân chịu những oan ức kia là cá nhân và gia đình. Còn những tập thể chịu đựng oan khiên như tôn giáo chẳng hạn, vẫn chưa thấy chính thức nhập cuộc. Trong xã hội Việt Nam hiện nay, không phải chỉ có những oan ức trong lãnh vực nhà đất, mà còn muôn vàn hình dạng oan ức khác nhau về tinh thần, sinh mạng, tiền bạc và tài sản. Chẳng hạn như mấy ông kẹ ép duyên con nhà lành chơi xong rồi đá, như công an lộng quyền giam giữ đánh đập người chẳng cần phải có lý do, như con cháu các ông lớn ỷ quyền vu cáo, triệt hạ người để tranh thương. Vân vân và vân vân. Cũng còn có những đồng bào tỵ nạn trở về quê hương làm ăn rồi trở thành dân oan. Họ đành phải nuốt hận trở ra vừa nhuc nhã vừa xấu hổ. Có người trong nước đã ước lượng rằng trong 83 triệu dân, chỉ có 3 triệu đảng viên là không gặp oan ức. Tất cả còn lại không nhiều thì ít, không lớn thì nhỏ đều phải chịu đựng oan trái nào đó do CS gây nên. Điều đó có thể tin được nếu ta chịu khó vô mạng đọc các báo điện tử trong nước, nhất là các tờ báo của Công An.

Con số 1700 người khiếu oan thực ra không phải là nhiều lắm so với dân số trong nước. Đây là những người đã bị mất sạch và không còn gì để mất nữa, trừ ra chính mạng sống của họ. Đa số họ là những dân quê chất phác và thường là ngày xưa có liên hệ tốt với CS như gia đình liệt sĩ, mẹ chiến sĩ v.v. Chính vì thế họ mới dám đứng ra liều chết với CS. Họ tưởng CS không dám làm gì mình là họ đã lầm. Họ thiếu kinh nghiệm về CS nên không biết rằng trong thời cải cách ruộng đất, nhiều sĩ quan, bộ đội xuất thân gia đình địa chủ, hoặc phú nông, đang đi hành quân bị lôi về và bị đấu tố cùng với gia đình.

Ngay từ thời phong kiến rất xa xưa, khi người dân gặp phải điều gì oan ức thì đều được triều đình vua quan giải quyết chuyện oan ức đó cho. Một chính thể vốn tự hào là từ nhân dân mà ra lại đi ngược lại cái đạo lý trên thì còn gì nữa để mà nói. Từ đó một thắc mắc được nêu lên là tại sao CS không tìm cách giải quyết êm thắm oan ức cho những người dân của mình mà lại dẹp đi phong trào một cách thô bạo như thế? Có thể vì hai lý do sau đây. Thứ nhất là tình trạng tham nhũng dính chùm từ trên xuống dưới hiện nay. Và thứ hai là con số dân oan thầm lặng nhất định không phải là ít nên không thể giải quyết nổi.

Như chúng ta thấy, các quan chức bị dân oan tố cáo cao nhất mới đến cấp tỉnh. Như vậy thì có phải các ông trung ương không ức hiếp dân, không tham nhũng? Không ai tin như thế. Đơn giản chỉ cần nhìn vào các lối ăn chơi của các cô chiêu cậu ấm của các đại gia thì biết trung ương có tham nhũng hay là không. Nếu trung ương lương thiện thì sức mấy địa phương dám lộng hành. Thượng bất chánh hạ tắc loạn là một chân lý ngàn đời không sai. Cho nên không dễ gì để giải quyết việc một viên chức địa phương cướp đất cướp nhà của dân, nếu không thẳng thừng khui ra, lần mò đi theo đường giây tiền bạc từ đầu đến cuối. Như thế bọn quan chức tại trung ương làm sao tránh khỏi liên lụy. Nếu chỉ là một vài vụ thôi thì hy sinh một hai con dê tế thần cũng chẳng sao. Nhưng cả hàng ngàn, hàng trăm ngàn vụ thì có ông trung ương nào không dính. Như thế, trung ương còn ra cái gì? Khui ra hết, đảng rõ ràng là đảng cướp. Kẹt là ở chỗ đó. Vì thế vấn đề dân oan khiếu kiện dứt khoát không giải quyết nổi bằng đường lối bình thường chính đáng. Với CS vấn đề chỉ còn cách giải quyết duy nhất là bằng họng súng và nhà tù như đã thấy. Và như thế thì oan trái đã không giải, mà càng chồng cất thêm lên. VC không tin Trời tin Phật chúng há lại sợ tích oán.

Cái kẹt thứ hai của bọn cầm quyền Hànội là vấn đề nhân số bị oan ức. Như trên đã nói, con số 1700 người đội nắng dầm mưa đứng khiếu kiện trước văn phòng QH2VC chỉ là con số nổi xuất hiện trong một thời gian ngắn. Nếu CS không dẹp sớm, con số chắc chắn sẽ còn tăng cao. Đấy chỉ là những người dám liều chết với CS. Tầng lớp dân oan thầm lặng chờ động tĩnh chắc chắn còn nhiều vô số kể. Nếu 1700 người kia được giải quyết ổn thoả, sẽ có 17.000 hoặc 170.000, hoặc hơn nữa sẽ xuất đầu lộ diện. Nhất định là như thế. Lúc đó ai có khả năng giải quyết và giải quyết bằng cách nào. Cả cái bộ máy cầm quyền tham nhũng thì lấy ai đứng ra giải quyết tham nhũng, và lấy nguồn tài sản đâu để đền bù vào chỗ đã bị các quan tham ăn cướp. Tình trạng sẽ lại rơi vào bế tắc. CS chắc đã nhìn thấu suốt vấn đề. Chúng bất lực và bắt buộc phải dùng đến hạ sách là dẹp phong trào dân oan bằng vũ lực.

Kinh Phật dậy: lấy ơn báo oán, oán ấy tiêu tan. Lấy oán báo oán, oán mãi chập chùng. Đảng CS và những tên CS chúng chẳng bao giờ làm ơn cho ai mà suốt đời chỉ gây thù chuốc oán. Lưới Trời lồng lộng. Luật nhân quả chắc chắn sẽ không buông tha chúng.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Hội nghị V chỉ bàn lại những việc đã làm từ 16 năm qua

“… những thất bại kinh tế khi hội nhập là do Nhà nước Việt Nam muốn hưởng hết lợi nhuận do mồ hôi nước mắt của nhân dân làm ra chứ có dính dáng gì đến “các thề lực thù địch”?…”

CÁI ĐẦU ĐÃ HƯ, TRÁI TIM ĐÃ HỎNG

Dường như đảng Cộng sản Việt Nam không biết chán khi nói đi nói lại các vấn đề: tư tưởng đảng viên đã mòn; nội bộ đảng đã ruỗng; cán bộ thích làm quan; hành chính rùa bò; công chức chậm đổi mới… nên họ lại đem ra bàn lại trong 10 ngày họp kỳ V của Ban Chấp hành Trung ương X vừa kết thúc hôm 14-7-2007 tại Hà Nội.

Bằng chứng này đã chứng minh trong 4 Nghị quyết của từng lĩnh vực: Công tác tư tưởng, lý luận và báo chí trước yêu cầu mới; Tăng cường công tác kiểm tra, giám sát của Đảng; Tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị; Đẩy mạnh cải cách hành chính, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý của bộ máy nhà nước.

Tuy nhiên, đảng lại CSVN không phổ biến ngay những Nghị quyết này nên không ai biết họ sẽ làm gì để thay đổi tình hình vốn đã ê chề, rữa nát từ khoá đảng VII (1991).

Đây là lần đầu tiên một Hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương đã đẻ ra nhiều Nghị quyết như thế.

Nhưng không giống như các cuộc họp của Quốc hội, nội dung thảo luận giữa các Ủy viên Trung ương đảng, như thường lệ, kín như lâm bô nên toàn dân mù mịt, kể cả những người làm công tác tư tưởng và báo chí là đội ngũ đã bị đảng lên án và lột da xát trấu trong kỳ họp này.

Nhiều cơ quan báo chí đã bị chỉ trích đi chệch ra ngoài định hướng của đảng, chạy theo thị hiếu độc gỉa để kinh doanh, hay không còn giữ đúng tôn chỉ, mục đích như khi xin ra báo.

Thông tin duy nhất đảng CSVN cho dân biết sau kỳ họp V là qua bài diễn văn bế mạc của Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư và Thông báo của Ban Chấp hành Trung ương.

Ông Mạnh nói: “Qua hơn 20 năm đổi mới, từ tổng kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận, nhiều vấn đề rất cơ bản về lý luận, về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội đã sáng tỏ hơn, hệ thống các quan điểm lý luận về công cuộc đổi mới đã hình thành trên những nét cơ bản. Tuy nhiên, do tác động từ mặt tiêu cực của kinh tế thị trường, những phức tạp và mặt trái của hội nhập kinh tế quốc tế, sự chống phá của các thế lực thù địch và những hạn chế, yếu kém của chúng ta, tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận cán bộ, đảng viên ở các cấp và trong một bộ phận nhân dân chưa được khắc phục có hiệu quả. Tệ nạn xã hội chưa được đẩy lùi, gây tâm tư lo lắng và bức xúc cho nhân dân.”

Câu nói của ông Mạnh là thứ lập luận buông xuôi, trốn trách nhiệm khi tìm cách đổ tội thất bại cho những “kẻ thù” vô hình. “Kinh tế thị trường” là tư tưởng kinh tế của Tư bản Chủ nghĩa nên tiêu cực, nếu có, là do chính sách và cách làm của nhà nước áp dụng nó. Trong trường hợp Việt Nam, điều được gọi là “mặt trái” của kinh tế thị trường chẳng qua là do những con người của chế độ tạo ra để lợi dụng làm giàu cho cá nhân, phe phái kể từ khi áp dụng chủ trương Đổi mới năm 1986. Một lớp người mới giàu có được gọi là Tư bản Đỏ, phần đông xất thân từ lớp cán bộ, đảng viên có chức, có quyền đã nổi lên từ các “mặt trái” làm tăng mức chênh lệch giàu, nghèo sâu rộng trong xã hội.

Còn “Những phức tạp và mặt trái của hội nhập kinh tế quốc tế” , nếu có, cũng không phải chỉ dành riêng cho Việt Nam. Nước nào hội nhập vào “cuộc chơi chung” mà không phải chịu những luật lệ chung ? Sự lúng túng của Việt Nam là từ sau Đại hội đảng VIII, đảng vẫn mê sảng với ánh hào quang gỉa tạo của Chủ nghĩa Cộng sản để không thật tâm hội nhập vào vào thị trường kinh tế tự do vì sợ chế độ bị tiêu diệt . Từ đó mới nẩy ra những chính sách kinh tế giở giăng giở đèn, chân trong chân ngoài, vừa đánh vừa run tạo ra nhiều kẽ hở cho “mặt trái” bùng phát trong sinh hoạt kinh tế.

Nhưng khi ông Mạnh bảo “các thế lực thù địch” cũng có trách nhiệm về những “hạn chế, yếu kém” của Việt Nam sau hơn 20 năm đổi mới là một lập luận chính trị hẹp hòi, mơ hồ và không đúng đắn của người lãnh đạo.

Thử hỏi có “thế lức thù địch” nào đã xúi bẩy các công ty thương mại tư nhân hay hợp doanh, cổ phần nhà nước gian lận thuế khóa, làm xấu nói tốt các mặt hàng để xuất khẩu hay làm một khai mười để thua lỗ, phá sản ?

Nhiều kế hoạch đầu tư, xây dựng thua lỗ làm mất hàng nghìn tỉ đồng của dân trong các chương trình “xây dựng cơ bản” có bàn tay lông lá nào của “các thế lực thù địch” nhúng vào ?

Đảng CSVN cũng chưa bao giờ dám nhận khuyết điểm của chủ trương nhà nước chủ qủan, chỉ huy kinh tế và dành độc quyền trong nhiều lĩnh vực đầu tư, xây dựng cho các công ty nhà nước là nguyên nhân của nền kinh tế không vững chắc, làm nản lòng các nhà đầu tư nước ngoài.

Vì vậy, nếu có những thất bại kinh tế khi hội nhập là do Nhà nước Việt Nam, dưới quyền lãnh đạo của đảng, muốn hưởng hết lợi nhuận do mồ hôi nước mắt của nhân dân làm ra chứ có dính dáng gì đến “các thề lực thù địch” ?

TƯ TƯỞNG RUNG RINH

Trong khi đó, về mặt tư tưởng đảng viên, dù đã mất nhiều năm xây dựng, củng cố nhưng họ vẫn mơ hồ trước lập trường tiếp tục kiên địch chủ nghĩa phá sản Mác-Lênin của đảng. Ông Mạnh phê bình: “Công tác tư tưởng thiếu sắc bén và tính chiến đấu chưa cao; phương pháp thiếu linh hoạt, còn bị động và kém hiệu quả. Công tác lý luận còn lạc hậu trên một số mặt, chưa đáp ứng kịp thời những đòi hỏi của thực tiễn cuộc sống đang vận động nhanh chóng và phức tạp. Đội ngũ cán bộ làm công tác lý luận còn bất cập so với yêu cầu; công tác lãnh đạo, quản lý các hoạt động lý luận chậm đổi mới. Công tác truyền thông, báo chí có một số mặt yếu kém, khuyết điểm kéo dài chậm được khắc phục.”

Riêng báo chí, Bộ Chính trị đảng CSVN đã nhiều lần nhắc nhở nhiệm vụ chính yếu là phải tuyên truyền cho chủ trương, đường lối của đảng và không được viết những gì đảng chưa cho phép. Nhưng ít lâu nay, nhiều tờ báo đã tự ý xé rào “chệch hướng” sang thương mại làm giàu. Thậm chí có nhiều cơ quan báo chí không coi việc tuyên truyền cho đảng là một nhiệm vụ bắt buộc.

Ông Mạnh nhắc lại tại Hội nghị V: “Trước những yêu cầu mới về xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, công tác tư tưởng, lý luận, báo chí phải góp phần nâng cao trí tuệ, tầm nhìn, phải đổi mới sâu sắc nội dung, phương pháp và mở rộng phạm vi và năng lực hoạt động. Mục tiêu chung của công tác tư tưởng, lý luận, báo chí phải góp phần trực tiếp thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội X của Đảng, sự đồng thuận về chính trị và tinh thần trong nhân dân, giữ vững và mở rộng trận địa tư tưởng của Đảng, bảo vệ và phát triển chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; phát huy sức mạnh của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, nâng cao ý chí và năng lực, phấn đấu thực hiện thành công sự nghiệp đổi mới, công nghiệp hóa, hiện đại hóa, hội nhập kinh tế quốc tế; góp phần thực hiện có hiệu quả cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên, các tổ chức đảng ngày càng trong sạch, vững mạnh.”

Ông Mạnh nói tiếp: “Công tác tư tưởng, lý luận cần khắc phục những mặt yếu kém; kiên trì tìm tòi, đổi mới mạnh mẽ, nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động, góp phần củng cố, phát triển trình độ nhận thức lý luận của toàn Đảng và hệ thống chính trị, khẳng định vai trò tiên phong của Đảng. Công tác báo chí cần khắc phục bằng được những khuyết điểm kéo dài, bảo đảm báo chí là tiếng nói của Đảng, của Nhà nước, của tổ chức chính trị - xã hội và là diễn đàn của nhân dân dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Đảng, sự quản lý của Nhà nước và hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật. Báo chí phải bảo đảm tính tư tưởng, tính trung thực, tính nhân dân, tính chiến đấu và tính đa dạng; có trách nhiệm lớn trong việc hình thành và hướng dẫn dư luận xã hội tích cực, lành mạnh, góp phần tăng cường sự đoàn kết, nhất trí về tư tưởng, chính trị và tinh thần trong nhân dân.”

Trong khi ấy, bản Thông báo của Trung ương còn nhìn nhận các khuyết điểm của Ban Tư tường – Văn hoá Trung ương và Báo chí không có tiến bộ trong nhiều năm, mặc dù đã được nhắc nhở nhiều lần : “Công tác tư tưởng còn thiếu sắc bén, thiếu tính thuyết phục, tính chiến đấu còn hạn chế. Công tác nghiên cứu lý luận trên một số mặt còn lạc hậu, chưa đáp ứng được đòi hỏi của thực tiễn. Một số yếu kém, khuyết điểm của báo chí chậm được khắc phục, có mặt, có lúc, có nơi còn trầm trọng hơn.”

Vì vậy, Ban Chấp hành Trung ương đã ra lệnh:“Trong những năm tới, bối cảnh tình hình trong nước và quốc tế đan xen cả thời cơ và thách thức to lớn, công tác tư tưởng, lý luận, báo chí cần phải chủ động, tích cực, tiếp tục đổi mới mạnh mẽ hơn nữa cả nội dung và phương thức hoạt động, nâng cao tính định hướng chính trị, tính thuyết phục, tính hiệu quả, góp phần thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội X của Đảng.”

“Tuyên truyền sâu rộng chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chủ trương của Đảng, luật pháp, chính sách của Nhà nước, những thành tựu của công cuộc đổi mới, những điển hình tiên tiến, bồi dưỡng lòng yêu nước, lý tưởng độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội; củng cố, tăng cường sự thống nhất tư tưởng trong Đảng, sự đồng thuận chính trị trong nhân dân; tăng cường giáo dục đạo đức cách mạng, thực hiện thắng lợi Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trong toàn Đảng, toàn dân, đặc biệt trong đội ngũ cán bộ, đảng viên và thế hệ trẻ.”

Nhưng tại sao công tác này đã được thi hành từ Đảng khoá VII năm 1991 mà đến nay vẫn còn ù lì, không nhúc nhích ? Chẳng nhẽ đảng viên không còn muốn nghe đảng tuyên truyền nữa hay sao ?

Bằng chứng tụt hậu trong tư tưởng của đảng CSVN còn thấy rõ trong Thông báo kỳ này khi đảng phải nhắc lại những nhiệm vụ mà Bộ Chính trị đã nói với đảng viên nhiều lần như họ phải: “Đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi những biểu hiện suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, các tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí; phản bác kịp thời các thông tin, quan điểm sai trái, phản động, làm thất bại âm mưu “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch. Tăng cường công tác nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn, làm sáng tỏ hơn nữa nhận thức lý luận về thời đại, về chủ nghĩa xã hội, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, những vấn đề do thực tiễn đất nước đặt ra, cung cấp cơ sở khoa học cho hoạch định đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước.”

Cuối cùng, đảng vẫn lý luận vòng vo như các lần họp trước: “Để thực hiện thắng lợi những nhiệm vụ đặt ra, cần phải nâng cao nhận thức, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước đối với công tác tư tưởng, lý luận, báo chí; có cơ chế gắn kết chặt chẽ hoạt động tư tưởng, lý luận, báo chí với các hoạt động phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, nâng cao đời sống và phát huy quyền làm chủ của nhân dân; đề cao trách nhiệm của cán bộ, đảng viên, nhất là của tập thể lãnh đạo và người đứng đầu các cơ quan làm công tác tư tưởng, lý luận, báo chí; đổi mới, nâng cao chất lượng giáo dục, đào tạo cán bộ tư tưởng, lý luận, báo chí, đáp ứng yêu cầu của đất nước trong giai đoạn mới.”

Nhìn chung, Hội nghị V chỉ lập lại những chuyện cũ, việc cũ mà đảng CSVN đã nói đi nói lại từ 16 năm qua. Những gì đảng muốn đảng viên “đổi mới” từ cách nghĩ, cách làm cho phù hợp với tình hình mới thì họ vẫn cứ ì ra hay không làm được.

Lý do là vì cái Đầu của đảng CSVN đã đóng băng và con tim của đảng viên cũng đã nguội nên không còn ai biết rung động trước Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.

Những điều đảng tuyên truyền và bắt báo chí phải làm theo đã qúa hủ lậu, chậm tiến trước thời đại Thông tin điện tử của kỷ nguyên Hội nhập tòan cầu.

Đó là lý do tại sao đội ngũ làm công tác Tư tưởng và Báo chí của đảng đã hoang mang và bất động trước thời đại. Trong khi nhân dân thì , sau một thời gian dài bị đảng đánh lừa thì nay cũng đã biết sáng mắt trước luận điệu tuyên truyền lừa bịp của lớp người này.

Phạm Trần
19/07/2007

Tất cả vào xe rác

“… để xoá nhanh dấu vết, Chúng cháu phải cho vào xe rác!…”

Khi đến nhà Quốc hội số 2 biểu tình đòi công lý, nhân dân Tiền Giang và nhiều tỉnh thành Nam bộ mang theo khẩu hiệu, biểu ngữ kể tội quan tham, đồng thời mang theo cả ảnh Hồ Chí Minh và cờ đỏ sao vàng. Đêm ngày 18 rạng 19 khi dùng vũ lực giải tán cuộc biểu tình công an đã ném tất cả biểu ngữ, khẩu hiệu và cả ảnh Hồ Chí Minh, cờ đỏ sao vàng của dân oan vào xe rác.

Hai giờ ngày 19 tháng 7 năm 2007
Trong xe rác thứ nhất
ảnh Bác Hồ trợn mắt:
- Sao ta lại nằm đây?
cạnh bánh mì, dưa hấu và chuột chết?
Những đồng chí Công an:
sau vụ dẹp biểu tình:
- Thưa ảnh Bác,
họ đem cả vào đây,
ảnh Bác!
Khi giải tán đám dân oan
Cùng với chăn, mền...
để xoá nhanh dấu vết
Chúng cháu phải cho vào xe rác!

*

Trong xe rác thứ hai
Lá cờ tổ quốc
mở mắt kinh hoàng
Mùi xú uế xông lên nồng nặc:
- Sao ta lại nằm đây?
Những đồng chí công an:
- Cái đám biểu tình
Mang cả vào đây cờ tổ quốc
Đuổi họ về
Chúng con không thể làm cách khác!

Ảnh Bác và cờ tổ quốc:
lặng thinh!

Hải Phòng, đêm 19-7-2007
Nguyễn Xuân Nghĩa