Thứ Hai, 16 tháng 7, 2007

Hãy mở lòng ra

Ai có nghe bài hát Miền Trung Mùa Mưa của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu chắc cũng xót lòng cho miền Trung gió cát.”… miền Trung mùa mưa, ai có về miền Trung mùa mưa, cơn mưa như bất tận…” nhưng bây chừ miền Trung lại nắng cháy da người, mà mưa lại đang trút xuống miền Nam, cái vòng quay của thời tiết có lẽ chẳng ai chú ý làm gì nếu mấy mươi ngày qua, không có nhiều đoàn người từ nơi nơi kéo về nằm la liệt trong cảnh màn trời chiếu đất, ăn không đủ no,mái không có che dứoi thời tiết mưa rồi lại nắng. Người dân quê khắp mọi miền chẳng khi nào rời khỏi lũy tre làng, thế mà hôm nay, hơn hai chục ngày rồi phải bỏ con trâu, cái cày, lũy tre, bụi mía lên tận Sài gòn, dầm mưa dãi nắng, nông nỗi là vì đâu?


Những ngày gần đây, báo đài khắp nước đưa tin ông chủ tịch công du sang Hoa Kỳ thành công tốt đẹp, nghĩ cũng mừng thầm cho giới lao động, vì chính người viết bài nầy cũng là người lao động chân tay, số phận sinh ra là để làm thuê, gánh mướn thì có việc để mà làm kiếm ăn, là quí lắm rồi, chẳng cứ ông Tây, bà Tàu nào cả, miễn kiếm được cái ăn hơi dễ hơn chút đĩnh là tốt lắm rồi. Cũng nghe được qua các hệ thống thông tin cả trong và ngoài nước về những lời được cho là "mộc mạc" của ông chủ tịch nước “người miền Nam” "Chúng tôi đấu tranh đòi độc lập dân tộc, tự do dân tộc cũng chính là giành quyền con người". Câu nói rất hay và phù hợp với những công ước mà quốc tế dày công chắt lọc để ban ra bản Tuyên ngôn Nhân quyền cho bất cứ ai được mang trên mình hai chữ CON NGƯỜI.

Thế nhưng, những ngày nầy,và những ngày từ mấy mươi năm trước,có những người bị kẻ khác tước đoạt cái quyền được sống làm con người, vì sở hữu hợp pháp của họ chỉ sau một chỉ thị, một quyết định, đã không cánh mà bay… về tay người khác, mà những người ấy là ai? Là cán bộ, là “đầy tớ của nhân dân” là những đảng viên cộng sản ở nhiều cấp. Và chuyện không chỉ xảy ra ở một hay vài thôn, xóm, phường xã, mà trên diện rộng cả nước, đâu đâu cũng có. Người cộng sản chọn giai cấp công nông là đội ngũ tiên phong của mình, thì cũng chính người sản hình thành thêm một giai cấp nữa từ trong giới công nông nầy trong quá trình điều hành xã hội. Giai cấp hơn cả vô sản, đó là dân oan. Hôm qua, hôm từ nhiều chục năm trước, họ là nông dân, là công nhân, thì hôm nay, họ được chuyển từ vị trí đó tới vị trí không còn nhà đất ruộng vườn, không còn công ăn việc làm trong cơ xưởng, ra lăn lóc khắp nơi trên quê hương để đi khiếu kiện, ôi cái số phận của con ve, cái kiến.

Sống ở trên đời ai cũng có những ước mơ, rằng ngày mai sẽ hơn được hôm nay, chẳng ai nghĩ tới cái trong tầm tay mình chỉ ngủ một đêm không mơ mộng mà sáng ra trắng tay, khi mình không đỏ đen, cờ bạc chỉ cui cút làm ăn, chẳng thiên tai bão gió để thành đồng không nhà trống, mà chỉ vì các chỉ thị của “đầy tớ mình”. Vậy thì cái quyền ông chủ ở đâu? Người Việt có câu “vắng chủ nhà thì gà bươi bếp”. Không hề vắng chủ nhà, chủ nhà còn gần tám chục triệu đang sống trên lãnh thổ nầy, chỉ trừ ra hơn sáu triệu “đầy tớ” là người lãnh lương từ "quí ông chủ”. Nhưng, có mặt đó mà thiếu cái quyền làm chủ nên phải ra đường, phải lăn lóc, có kẻ phải vào tù chỉ vì trưng ra những bằng cớ rằng, chính mình là “ông chủ” thật là tội nghiệp.

Rồi lại phải thêm một lần “đồng bào hãy về nước để chứng kiến những thành quả mà đảng đã làm được cho dân cho nước”, “đồng bào mình “thiếu thông tin” trong nước nên không hiểu và thông cảm cho chính quyền”. Nếu mà phải về nước để thấy sự phát triển mỗi ngày một đông, thời gian tăng lên cũng là tỷ lệ thuận với số địa phương, số đầu người đang lăn lóc trên đường phố Sài gòn, trước nhà văn phòng Quốc hội II, vì “trắng tay một cách oan ức” để mà thông cảm cho chính quyền đã có những kẻ nhân danh làm cho dân không còn sống nỗi, thì sự “thông cảm” ấy đồng nghĩa với cái gì? Theo thông tin nhà nước tận bên nước Mỹ xa xôi tường thuật về thì có tới cả ngàn người dự buổi tiệc trong niềm hân hoan khôn xiết cùng Chủ tịch; có người vừa chạy vừa thở hỗn hễn mới kịp dự như ông Nguyễn Cao Kỳ, sau đoạn đường dài nửa vòng trái đất. Thời đại thông tin toàn cầu quả có khác, thế mà chỉ cách nhau có vài trăm mét đường, chỉ trong nội hạt, mấy mưoi ngày sau, các “chủ nhân ông” không hề được truyền thông của chính mình nói giúp, viết giúp cho một lời, một chữ? Lại phải biết thông qua bọn đài báo nước ngoài nó thông tin, rằng có một phóng viên báo Việt nam, chụp hình tại hiện trường sau hơn hai chục ngày trôi qua thì bị ai đó, sử dụng chiếc gắn máy mang biển số 52U 46702 chơi anh ta bằng miếng võ biền, tới phù mõ và máu me lai láng, và cũng xin nói rằng chiếc xe bị giữ bởi dân oan, sau khi kẻ gây án tháo chạy "bỏ của chạy lấy người” không hề được báo ta đăng cho một chữ, dù chỉ là trang phụ, hay kề bên những vụ “bắt quả tang vũ trường…” hay "đổi tình lấy điểm" hoặc vụ "giật dây chuyền…” Máu của người phóng viên ấy là “máu của máu Việt Nam” đang đổ ra trên quê hương anh ta trong thời im tiếng súng, giữa thanh thiên bạch nhựt, giữa đám đông người, và giữa một trung tâm "kinh tế,VĂN HÓA của cả nước" và không chỉ riêng người phóng viên ấy, những dân oan nằm lăn lóc vỉa hè, ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt vì mưa mùa nhiệt đới, bữa đói bữa no vì không có đủ tiền, ngay cả lòng từ tâm của những con người cám cảnh cũng bị ngăn chặn, chỉ là hộp cơm, gói mì, mà có kẻ còn dã tâm ngăn chặn, tất cả họ, dù hôm nay đang trôi sông, lạc chợ thì máu ấy cũng là "máu của máu Việt Nam”.


Tôi đang sống chung với đồng bào tôi trên đất nước nầy, có lẽ chẳng cần nói ra thì đồng bào tôi cũng hiểu tôi chẳng có gì để gửi tặng đồng bào còn đang khốn khó trên bước đường khiếu kiện,người dân oan có nỗi khó của riêng họ, là mất nhà mất ruộng, vật vả nắng mưa, kêu không thấu “bề trên”. Cá nhân tôi, cũng như một số anh em khác, có cái khó của riêng mình vì nhiều tháng năm gióng tiếng nói lên cái hiện trạng tương tự. Nhưng, lại có chung một cái khó là chỗ sống luôn bị những kẻ “của dân, do dân và vì dân” làm ra nông nỗi. Tôi cũng chẳng dám nhân danh ai, mà chỉ dám nhân danh cá nhân mình,hiến tặng cho đồng bào tôi đang oan ức vài dòng kêu gọi, gửi tới bất cứ ai dù chỉ còn trong người chút “máu của máu Việt Nam” và ở bất cứ nơi cùng trời cuối đất nào trên trái đất nầy. Từ những vị là chủ chăn hay tín đồ của Thiên Chúa. Từ những vị dày công đạo hạnh tu hành trong các chùa chiền của Đức Phật, những ai dù không mang trong mình một đạo giáo nào thì cũng mang trong mình đạo lý làm người, hãy mở rộng lòng ra giúp đỡ người dân oan trong ngày tháng vật vả với thời gian, với thời tiết, chén cơm, tấm che, gói mì hay lon nước, dù gì họ cũng là những con người mà hôm nay bất hạnh. Và cũng kêu gọi tất cả những ai, có chút quyền hành trong xã hội hôm nay, dù to, dù nhỏ, thì miếng ăn để sống là cái thời khóa biểu ba lần một ngày, hay chuyện sinh hoạt cá nhân, như vệ sinh, như tắm giặt, hãy mỡ rộng lòng ra cho đồng bào được nhờ cậy, dù chỉ một chút thôi, để chén cơm tới đúng người cần, viên thuốc tới tay người bệnh, và tấm lòng tới với tấm lòng. Nhiễu điều phủ lấy giá gương, hay lá lành đùm lá rách, và hôm nay, thực tế lá rách đùm lá nát mà vẫn chưa xong.

Mọi âm mưu ngăn chặn miếng cơm cho người đang đói, viên thuốc cho người đang bịnh, vì bất cứ một thứ quyền hành, chức trách gì đều là phi nhân. Và, những người tự hào rằng mình là giới cầm bút, phản ánh hiện thực xã hội, bức tranh xã hội luôn có mãng tối và mãng sáng của gam màu. Anh đang cúi xuống trang giấy viết gì? Chị đang trước hệ thống phát thanh nói gì? Mà không viết, không nói cho đồng bào một câu, một chữ. Biết đâu rằng, một mai, tôi, anh và chúng ta, ai cũng có thể rơi vào hoàn cảnh dân oan như họ hôm nay, vì mất đất, mất nhà, mất việc, và mất tiếng nói. (Riêng trường hợp anh phóng viên nói ở trên thì mất cả máu).

Thì hôm nay, ngay bây giờ, còn có thể được, hãy mở lòng ra làm tất cả những gì cho đồng bào mình, những kẻ còn đang bất hạnh, để họ được là những con người, được ăn, được nói, và được sống làm một con người ngay chính quê hương thân yêu của họ. Chẳng có ai xúi giục được họ phải bỏ tất cả để lên tận Sài gòn từ những miền quê xa xôi, mà trong túi không nhiều hơn trăm bạc, không ai xúi được họ quên sinh mạng mình để một mình trước mưa gió của trời vào bão táp của đời. Đừng đổ trắc cho ai cả, mà chỉ hỏi lại chính mình đã mở rộng lòng với những người mình gọi là đồng bào ấy. Vì đâu nông nỗi hôm nay? Hãy dang rộng tay, mở rộng lòng khi còn làm được, để chỉ cần không thẹn với lương tâm, không thẹn với lời cửa miệng, và chắc rằng không thẹn với con cháu mai sau.

Xin mạn phép với danh nghĩa một cá nhân nhỏ bé trước đồng loại, đồng bào, thiết tha nói lên lời kêu gọi tới mọi con người, không phân biệt tôn giáo, đẳng cấp, giống nòi, ai có thể giúp được gì cho những số phận hẩm hiu ấy thì hãy nhanh tay, nhanh chân và nhanh miệng phổ biến, với ước mơ dù không chu toàn thì chính họ đang cần được vài bữa trong ngày, để sống. Để kết thúc chút lời quê nầy xin được trích lời ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết: “sống trên đời để làm gì? Là để thương yêu nhau!”.

Du Lam

Đọc Báo VẸM 15

Bao giờ Hà Nội biết xin lỗi?

Nguyễn Văn Trần

Người Pháp có tiếng là người “xin lỗi” nhiều nhất và dễ dàng nhất. Một cách tự nhiên như họ thở mà không cần ý thức. Thậm chí, khi họ vì vô ý đi xô vào cột đèn, cũng vội vàng xin lỗi “ông bà cột đèn” rồi mới đi nữa. Vì vậy, có khi tiếng “xin lỗi” bị lạm dụng một cách thái quá nên đã làm mất đi ý nghĩa nghiêm chỉnh của nó là biểu lộ một thái độ, một cung cách lịch sự.

“đảng không bao giờ sai lầm”

“Xin lỗi” không phải để chuộc lỗi, làm cho lỗi lầm vi phạm sẽ mất đi, mà “xin lỗi” là để phân biệt giữa điều sai trái, lỗi lầm và sự đúng đắn, lẽ phải. Khi biết tỏ ra tôn trọng Thiên đàng thì phải lấy Địa ngục làm tiêu chuẩn qui chiếu. “Xin lỗi” chỉ để xác định giá trị của lẽ phải. Đó là cách ứng xử trong giao tiếp của những người văn minh.

Nhưng ngày nay, vẫn còn một vài nước mà nhà cầm quyền không biết “xin lỗi”. Phải chăng ở đó không có nền “văn minh xin lỗỉ”? Hay vì con người vẫn còn sống trong một thời đại chưa có gì lấy làm chắc chắn? Một giai đoạn mà tương lai chưa định hình, viễn tưởng còn mờ mịt, chân trời hãy còn sương mù dày đặc? Nên phải trái, đạo đức và tội ác chưa được phân ngôi?

Thời đại “xin lỗi”

Thế giới ngày nay đang sống trong nền văn minh “xin lỗỉ”. Không biết nói lời “xin lỗi” đồng nghĩa với thiếu văn minh. Một dân tộc thiếu văn minh thì chỗ đứng của dân tộc ấy là ở bên lề của cộng đồng thế giới.

Ở Tây phương, khi một khủng hoảng xã hội, hoặc một vấn đề tai tiếng như lạm quyền, tham nhũng, vi phạm đạo đức xã hội xảy ra, thì lập tức những người trong bộ máy cầm quyền lên tiếng “xin lỗi”, “hối hận”, “lấy làm tiếc” và rất nhiều trường hợp tự xin từ chức. Những tiếng xin lỗi công khai chánh thức như vậy làm nảy sanh những hi vọng cho mọi người. Nạn nhân của những vi phạm, sai trái thường đòi hỏi không chỉ công lý phải được tôn trọng, mà họ còn đòi hỏi người làm lỗi phải biết sám hối nữa. Và các nhà báo liên hệ cũng đính chính và xin lỗi về những thông tin sai lạc của mình đã loan tải.

Điều này cũng hãy còn mới lạ đối với chính giới Tây phương. Thật thế. Trước kia, khi những điều không hay xảy ra, những nhân vật chính giới thường có thói quen giấu diếm. Như lẽ ra họ phải nói thật điều họ nghĩ, họ phải đánh giá đúng sự việc mà dư luận qui cho họ trách nhiệm, thì họ lại tìm cách đính chính: “Chuyện đó đâu có”. Về sau, khi thấy không có thể đính chính được nữa, thì họ tìm cách làm giảm tầm quan trọng của sự việc: “Phải, chuyện đó có xảy ra, nhưng nào phải nghiêm trọng như mọi người tưởng”. Về sau nữa, khi tầm quan trọng đã quá hiển nhiên, thì họ phải thừa nhận: “Đúng việc đó đã xảy ra và nghiêm trọng thật. Nhưng chuyện đã qua rồi. Tại sao giờ đây lại còn khơi lại làm gì nữa?”.

Cách ứng xử theo phản ứng trên đây hãy còn khá phổ biến. Nhưng ở những nước dân chủ Tây phương,
những người cầm quyền đều tôn trọng và đề cao sự trong sáng. Song song, báo chí tự do và dư luận xã hội không để cho họ yên nếu họ cố tình hành xử không đúng mức, trốn tránh trách nhiệm.

Trước áp lực thế giới, vào cuối thập niên 90, chánh phủ Úc, người da trắng, mới chịu công khai « không chối cải » tội diệt chủng của họ đã gây ra đối với thổ dân nguyên là chủ nhơn thật sự của quốc đảo này trước khi người da trắng đến. Nhưng chánh phủ Úc vẫn tìm cách khước từ nhắc lại sự việc đen tối ấy vì cho rằng chỉ đè nặng thêm quá khứ.

Giáo hoàng Jhon Paul II, trong năm thánh 2000, đã xin lỗi người Ả Rập Hồi giáo trong những vụ chiến tranh xảy ra giữa hai tôn giáo. Lập tức, giáo hoàng Benedict XVI, lúc bấy giờ còn là Hồng y, lên tiếng phản ứng cho rằng “Giáo hội Vatican không bao giờ sai lầm”. Không có vấn đề xin lỗi! (Sau này, ở ngôi vị Giáo Hoàng, ông đã phải công khai lên tiếng “lấy làm tiếc” về những lời do ông phát biểu đụng chạm đến Hồi giáo).

Trong gần đây, ông Kwasniewski, khi là tổng thống Ba-lan (1995-2005) đã lên tiếng xin lỗi thay cho đồng bào của ông đã can dự trong một số vụ sát hại người Do thái trong thế chiến thứ 2.

Thật ra, những xin lỗi công khai, chánh thức không phải là cách đáp ứng phổ quát đối với những vụ “vi phạm chánh trị”. Người ta cho rằng “xin lỗi công khai, chính thức” chỉ là đặc thù văn-hóa chánh-trị Hoa Kỳ nhiều hơn.

Ông Tony Blair, Thủ tướng nước Anh, tỏ ra nhiệt thành với văn hóa nầy, một phần vì ông là người có tiếng là ngoan đạo, và mặt khác, ông muốn là người tiêu biểu cho đạo đức trong chính trị nước Anh ngày nay. Ông Blair là chính khách cùng thế hệ với Bill Clinton, Al Gore, G.Bush, và nhiều người khác nữa được đào tạo do cuộc cách mạng giáo dục của những năm 1960 ở Tây phương.

Đối với những nhà chánh trị nầy, điều quan trọng là sự biểu lộ những cảm xúc nhân ái trước những đau đớn của kẻ khác do sự sai trái, lỗi lầm của chánh quyền của họ gây ra. Ông Bush khi nhìn thấy những bức ảnh chụp người Iraq bị lính Mỹ tra tấn, đối xử thô bạo, đã cảm thấy đau đớn. Và đã thốt lên tiếng “lấy làm tiếc”!

Ở Pháp, vào cuối năm trước đây, chính phủ đã công khai nhìn nhận sự hư hỏng của nền tư pháp trong vụ án Outreau. Ngày 01/12/2006, Tòa phá án Paris tuyên bố trắng án cho 6 bị cáo cuối cùng, trong số 13 trên 17 bị cáo được trắng án. Tất cả đều bị tạm giam giữ kéo dài, có người đến hơn 3 năm. Có người đã chết trong tù. Liền một giờ sau, Tổng trưởng tư pháp tuyên bố: “hứa tìm những lỗi lầm và thiếu sót nghiệp vụ”.

Thi hành lệnh của tổng thống, ông long trọng xin lỗi những người bị án oan và gia đình do sự thiếu nghiêm túc của cơ quan tư pháp, vừa công bố sự cảm súc của chánh phủ trước những gia đình tan nát vì sự sai trái lớn lao nầy .

Tiếp theo, ông De Villepin, Thủ tướng chánh phủ, sẽ tiếp kiến nạn nhân và gia đình để một lần nữa chánh phủ long trọng xin lỗi.

Nhận lỗi và sửa sai không chỉ bằng những lời công khai xin lỗi, chánh thức, những cuộc tiếp kiến long trọng, mà chính phủ bồi thường những thiệt hại về vật chất cho gia đình nạn nhân: 120.000 euros cho mỗi nạn nhân, thêm 4.000 euros cho mỗi tháng bị giam.

Dù có sửa sai về mặt danh dự và thiệt hại về quyền lợi vật chất cho nạn nhân, vụ án Outreau vẫn biểu hiện một vết đen to lớn cho ngành tư pháp của một nước có truyền thống lâu đời về dân chủ và nhơn quyền như nước Pháp.


Cai trị độc tài và sự dễ dạy của dân chúng

Người cộng sản Hà Nội vẫn thường nói lấy được rằng “đảng không bao giờ sai lầm”, chỉ có cán bộ thừa hành sai lầm mà thôi!

Theo biện chứng, chính trị là nhằm dạt mục tiêu. Mà mục tiêu thì phụ thuộc vào quyền lợi của đảng theo một thời điểm nhất định. Chấp hành sự lãnh đạo của đảng để đạt mục tiêu, đó là đạo-đức cách mạng. Như vậy đảng không bao giờ có sai lầm nên không có vấn đề “xin lỗi”.

Staline cũng như Hồ Chí Minh giải thích rõ về những điều mà chúng ta quen gọi đó là sai trái: “Muốn uốn một cái que cong thành ngay, phải bẻ cong cái que qua phía bên kia thái quá đi một chút rồi buông ra thì cái que sẽ ngay thẳng”. “Thái quá” là cần thiết để có cái que ngay. (Vì sự cần thiết này mà trong hơn 70 năm cầm quyền, cộng sản đã sát hại hơn 100 triệu nhân dân dưới chế độ của họ). Vì chỉ nhằm mục tiêu mà người cộng sản không thấy sự đổ nát, chết chóc, do “thái quá” gây ra là sai trái, hư hỏng nên không có vấn đề xin lỗi. Từ đó, phải nói là cộng sản không có văn hóa. Cho nên văn minh xin lỗi phải vắng bóng trong các chế độ cộng sản!

Đảng cộng sản và nhà nước Hà Nội không biết nói lời xin lỗi về những tội lỗi đối với nhân dân Việt Nam do họ gây ra, nhưng về phía nhân dân, cũng chưa xuất hiện một phong trào quần chúng mạnh mẽ đứng lên đòi hỏi công lý.

Người ta cho rằng người Việt Nam, cả những dân tộc khác ở Á châu nói chung, có truyền thống dễ dạy, dễ bảo, đến độ vui vẻ chấp nhận sự an phận. Người phương Tây cho đó là kết quả của nền giáo dục theo Khổng giáo. Sự ngoan ngoản , lễ phép, trong gia đình đối với ông bà, cha mẹ, anh chị, họ hàng dẫn đến sự kính trọng tuân phục răm rắp người cầm quyền, hoặc thái độ ứng xử thường tìm cách thích nghi với mọi biến chuyển xã hội. (Nhưng ông Khổng dạy “vâng lời” thì liền đó, ổng dạy thêm “Vua phải ra vua, tôi phải ra tôi, cha phải ra cha, con phải ra con = Quân quân, thần thần, …).

Ở Tàu, vụ đàn áp đẩm máu ở Thiên An Môn vào mùa xuân năm 1989, ở Nam Hàn, vụ đàn áp ở Kwangju năm 1980, rồi cả hai vụ cũng được mọi người bỏ qua và quên đi.

Hai vụ thảm sát này đều xảy ra dưới hai chế độ cùng độc tài, tuy có khác về cơ bản, được xử lý cũng không giống nhau.

Nhà cầm quyền Bắc Kinh không đưa ra lời xin lỗi nhân dân về vụ Thiên An Môn. Trái lại, ở Nam Hàn, sự thật ở Kwangju chỉ mới được chính quyền nhìn nhận từ khi chế độ ở Hán Thành được dân chủ hóa năm 1982. Các tướng làm đảo chánh, Chun Tohwan và Roh Tae woo, đã ban hành thiết quân lực vào lúc vụ thảm sát xảy ra, sau đó họ lần lượt đều trở thành tổng thống, đã bị đưa ra tòa án xét xử vào năm 1986 với những bản án rất nặng, về tội tham nhũng, hối lộ, và về trách nhiệm trong vụ thảm sát Kwangju.

Người Nam Hàn nói nhân dân Nam Hàn không quên tội ác do nhà cầm quyền gây ra, nhưng họ phải biết nhẫn nại vì quyền lợi của đất nước mà thôi.

Ở Đài Loan, khi Tưởng giới thạch chạy ra đảo, lập chính quyền cai trị, thì người Đài Loan nổi lên chống lại sự đô hộ. Một cuộc thảm sát dân bản xứ đã làm thiệt mạng đến 30.000 người. Tội ác nầy được giữ im lặng đến năm 1992, chánh quyền Lý Tăng Hụi mới mở lại hồ sơ đen nầy để phục hồi tính chính thống cho chế độ.

Năm 1977, Đặng Tiểu Bình để ra gần một năm để bạch hóa vụ thảm sát sau triều đại Mao Trạch Đông và lên án vụ đàn áp ấy là đẫm máu. Nhưng đây, thực chất, chỉ là một thủ đoạn chánh trị để nâng cao uy tín cầm quyền của Đặng mà thôi.

Đặng Tiểu Bình đã thanh thỏa trách nhiệm của chế độ trong ba thập niên đã làm cho nước Tàu hủy hoại hàng nhiều chục triệu sinh mạng bởi những cuộc hành quyết, bạo hành nhà nước, nạn đói và bạo loạn có tổ chức do trung ương Đảng chỉ đạo trực tiếp.

Những vụ tàn sát to lớn ở Trung Quốc đã không được nhắc đến, không được đưa ra ánh sáng nếu nói đó là do tinh thần thuần phục chính quyền theo giáo dục Khổng giáo, thì vụ Tây tạng bị thôn tính năm 1950, bị đàn áp đẫm máu khi họ nổi lên chống lại trong năm 1959 và làm cho Đức Dalai Lama phải lưu vong qua Ấn Độ, lại cũng không được dân Tàu lương thiện và thế giới lúc bấy giờ lên tiếng bênh vực lẽ phải?

Học trò nhỏ của đảng cộng sản Tàu - đảng cộng sản Hà Nội, tỏ ra rất thuộc bài nên cho đến ngày nay. Hà Nội chưa hề biết mở lời xin lỗi về những tội ác do đảng gây ra đối với nhân dân Việt Nam. Khác với thực dân Pháp ngày trước, giặc Pháp là ngoại bang gây nên tội ác với nhân dân Việt Nam, c2n đảng cộng sản Việt Nam tàn sát chính đồng bào của mình.

Từ vụ cải cách ruộng đất ở miền bắc năm 1953, vụ cải tạo công thương nghiệp, vụ Nhân văn-Giai phẩm, vụ xét lại chống đảng, Hà Nội đã giết hại hàng triệu nhân mạng một cách oan uổng, gia đình tan nát, tài sản, sự nghiệp tiêu tan… Vụ thảm sát Mậu thân ở Huế 1968, hàng ngàn người bị giết hại. Sau 30/04/75, bằng chính sách đưa tất cả những người liên quan đến chế độ Sài Gòn, dù chỉ là những nhân viên hành chính, dân sự, đi học tập cải tạo, kinh tế mới, rồi đánh tư sản mại bản, bán bãi thu vàng, đảng cộng sản Hà nội tiếp tục giết hại hàng triệu sinh mạng nhân dân vô tội của miền Nam chỉ nhằm thực hiện chuyên chính vô sản.

Ngày nay, sau 32 năm cai trị cả nước, Hà Nội vẫn tiếp tục đàn áp các tôn giáo, những người có chính kiến khác, cướp giựt ruộng đất, trấn lột tài sản, nhà cửa của nhân dân, rút ruột công quỹ cho vào túi riêng…

Bất mãn cùng cực, dân chúng hàng nhiều trăm người tập hợp lại ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng (Hà Nội) để kêu oan. Ngày nay, hàng ngàn người từ các tỉnh kéo về Sài Gòn, trước trụ sở Quốc Hội 2, để khiếu nại những oan khiên và ở luôn tại đó để chờ đợi giải quyết, bị công an đến giải tán thô bạo.

Trên khắp cả nước, từ Hà Nội đến Đồng Tháp, Bến Tre, Cà Mâu, ... ở đâu cũng nghe những tiếng kêu oan về nhà đất, ruộng vườn, hoặc bị cướp đoạt ngang ngược, hoặc bị tịch thu, trưng thu mà khoản bồi thường quá thấp so với giá chánh thức. Thậm chí, chùa chiền thuộc hệ thống nhà nước cũng bị tịch thu để chiếm đất. Tu sĩ bị đuổi ra khỏi chùa.

Trước những cảnh đàn áp, trù dập nhân dân như vậy, đảng cộng sản vẫn không có một lời xin lỗi nhân dân vì đảng vẫn cho rằng “đảng không bao giờ sai trái”?

Bao giờ Hà nội biết xin lỗi?

Ở Trung Quốc và Việt Nam, vì cùng một thể chế độc tài đảng trị, nên điều hiển nhiên là giữa nhà cầm quyền và nhân dân, có một khoảng cách rộng lớn. Trong khoảng cách đó, nhân dân trở thành kẻ thù của nhà cầm quyền. Khoảng cách này hoàn toàn không do tính đặc thù văn hóa Á châu tạo ra, mà do bản chất chế độ độc tài toàn trị tạo ra. Những người trẻ tuổi của Trung Quốc và Việt nam ngày nay, nhờ có mặt ở các nước dân chủ Tây phương, đã bắt đầu nhìn thấy đặc tính mối quan hệ thật sự, tự nhiên, giữa chính quyền và dân chúng phải như thế nào để đất nước có được sự hợp tác hài hòa giữa toàn dân và nhà nước, do đó - mới thật sự là đại biểu chủ quyền quốc gia.

Đối với thế hệ lớn lên trong môi trường giáo dục và văn hóa biết cải thiện thân phận con người, biết tôn trọng nhân phẩm con người, thì khi ta thốt lên lời “xin lỗi”, trước nhất, là để cho người xin lỗi cảm thấy chính mình được dễ chịu, được nhẹ nhõm, được thanh thản tâm hồn. Nạn nhân đồng thời, cũng được cảm nhận một sự dễ chịu tương tợ.

Xin lỗi là giúp người biết xin lỗi lần lược đạt được ba mục tiêu, trên ba tầng khác nhau: xin lỗi là để tỏ ra mình là người lương thiện, biết làm điều lương thiện, và tự cảm thấy tâm hồn an lạc.

Trong giáo dục, người ta dạy trẻ con xin lỗi bằng cách người dạy thường dùng tiếng xin lỗi với trẻ con để nhằm hai mục tiêu : thừa nhận sự có lỗi và giãi tỏa lỗi lầm ở người làm lỗi.

Thế tại sao ở Việt nam, người dân vẫn chưa nghe được tiếng xin lỗi của đảng cộng sản và nhà nước? Phải chăng vì đó là những người lúc nhỏ đã không đi học, lớn lên làm cộng sản cướp chính quyền và cầm quyền nên vẫn chưa học được tiếng xin lỗi như những trẻ con ở các nước văn minh phương Tây?

Cho nên, có lẽ ở Việt nam, nhà cầm quyền sẽ biết xin lỗi chỉ khi nào chế độ Hà Nội hiện tại được chuyển hóa dân chủ như trường hợp Hàn quốc ngày nay mà thôi! Mà muốn chuyển hóa dân chủ thì Hà Nội phải sớm tách mình ra khỏi tình trạng lệ thuộc Tung Quốc và long trọng xin lỗi trước toàn dân về những tội ác đã làm .

Một chính quyền biết nói tiếng xin lỗi với nhân dân mới đúng là chính quyền của dân và vì dân!

Nhiễu điều đâu có phủ gì giá gương

Phạm Phú Thiên

Cuộc biểu tình bất bạo động của đồng bào các tỉnh Tiền Giang, Long An, An Giang, Sóc Trăng - Bến Tre, Bà Rịa-Vũng Tàu, Bình Thuận, Bình Dương, Quận 4, Sài Gòn trước Văn phòng 2 Quốc Hội tại Sài Gòn đã bước qua những ngày đầu của tuần lễ thứ tư.

Khẩu hiệu với những nội dung đả đảo bọn quan quyền tham nhũng

Cũng như những năm trước, đoàn biểu tình mang cờ, di ảnh Hồ Chí Minh, khẩu hiệu với những nội dung đả đảo bọn quan quyền tham nhũng trong đền bù giải tỏa nhà, ăn cướp đất của nhân dân chia cho cán bộ, chiếm đất làm Khu Công Nghiệp, ép giá, thậm chí trong biểu ngữ còn gọi đích danh các quan tham. Họ yêu cầu chính phủ cứu dân khỏi cảnh cơ hàn, khỏi cảnh bị chính quyền địa phương áp bức.

Nhìn đoàn người biểu tình xơ xác, hốc hác, phải vượt hàng trăm km (trừ quận 4 thuộc Sài Gòn).

Trong đó có những ông bà cụ phải trải qua cảnh màn trời chiếu đất, đội mưa, đội nắng, gối đất thấm sương, ngày đêm bên vệ đường Hoàng Văn Thụ - Hồ Văn Huê. Ba trăm đến bốn trăm người trong 50-60 túp lều được căng bằng nylon, bạt trong điều kiện thiếu nước sinh hoạt, thiếu ăn, không chỗ vệ sinh. Người dân qua đường chỉ còn biết lắc đầu, chép miệng, chửi thề chế độ, muốn đem hết tấm lòng giúp đỡ đồng bào biểu tình cũng không được, chỉ còn cách kêu Trời, kêu Phật! Mà Trời Phật thì xa quá. Nhà thơ Tạ Ký có lý khi nói: “Phật thì xa, Chúa cao vút tầng không”.

Nhiều người, trước cảnh người dân biểu tình này, phải giậm chân, đấm ngực mà nói với lòng rằng sao mình hèn quá! Trí thức, sinh viên, học sinh, các đoàn thể tôn giáo ở đâu? Còn báo chí Việt Nam ở đâu thì ai cũng hiểu rồi!

Tiếp cận với đoàn biểu tình bằng cách nào? Im lặng hay phải nói lên, hay phải dấn thân? Còn nhiều phương pháp khác? Chẳng lẽ cứ để phong trào này phải mãi đắm chìm trong bóng đen của xã hội chủ nghĩa?

Về phía Đảng cộng sản (CS) và chính quyền thì họ đang lấy tịnh chế động, kéo dài thời gian với âm mưu làm nản lòng đoàn người biểu tình vì họ biết rằng họ không thể nào giải quyết được do đụng tới đường lối của tập đoàn Đảng cộng sản Hà Nội, chứ nào phải chính quyền địa phương.

Do vậy, họ chưa thẳng tay đàn áp dã man, lẽ khác họ cũng tiên liệu rằng đàn áp và cô lập không giới hạn thì đồng bào, họ cũng không sợ chết và chết là điều sẽ diễn ra.

Hiện nay, Đảng CS cũng đang dùng mọi cách để tìm manh mối của người tổ chức, nhằm mua chuộc hoặc thủ tiêu, hòng giết chết phong trào đấu tranh này. Nhưng qua nhiều năm, nhiều cuộc biểu tình, tình báo nhân dân của tập đoàn Đảng cộng sản Hà Nội hoàn toàn thất bại.

Có ai đó nghĩ ông K., ông T., hậu thuẫn cho những người thấp cổ bé miệng oan ức này. Tin đồn này là điều không có trong thực tế, vì với cộng sản Hà Nội: “Nhiễu điều đâu có phủ gì giá gương!”.

13 người dân tộc thiểu số theo đạo Tin Lành tại Cao nguyên Trung phần bị nhà cầm quyền CSVN kết án tù nặng nề

BREAKING NEWS: Vietnam Jails 13 Montagnard House Church Christians
Sunday, 15 July 2007 By Stefan J. Bos, Chief International Correspondent BosNewsLife
Khánh Ðăng lược dịch

Nhà cầm quyền CSVN đã kết án 13 người dân tộc thiểu số Degar Montagnards, một sắc dân thiểu số chính tại vùng sôi động Cao nguyên Trung phần, với các bản án tù đến 15 năm, vì "là tín đồ Tin Lành của các Giáo hội tại gia" và vì có dính dấp đến những việc vận động cho quyền tự do tôn giáo, những người đại diện cho biết như vậy hôm 15/7.

Những người Tin Lành Degar Montagnard thường tụ họp trong các khu rừng Việt Nam (Degar Montagnard Christians often gather in the forrests and jungles of Vietnam. Via Open Doors)

Đứng đầu danh sách truy nã của cơ quan an ninh CSVN là các ông K'Pa Binh, 31 tuổi và K’Pa Cin, 42 tuổi, mỗi người bị tuyên án 15 năm tù hồi tháng trước tại một toà án ở tỉnh Gia Lai, vì sự liên hệ của họ với tổ chức Montagnard Foundation Incorporated (MFI), là một tổ chức đòi hỏi thêm quyền lợi cho những tín đồ Tin Lành mà đa số là người Degar Montagnards, và được "xử dụng điện thoại di động", một viên chức của tổ chức MFI cho biết. Chi tiết của những bản án hồi tháng 6 chỉ mới được tiết lộ vào cuối tuần này.

Ông Binh đã bị bắt hồi tháng 9 năm ngoái, theo một lệnh bắt giữ có liên quan đến việc ông ấy tham dự vào một cuộc biểu tình, được các nhà quan sát nhân quyền mô tả là "một cuộc biểu tình ôn hoà [ủng hộ dân chủ] trong mùa Phục sinh 2004". Ông Binh đã bị giam giữ tại trại tù T-20 ở trung tâm thành phố Pleiku. Vào ngày 1/6, các tội danh cáo buộc đã rõ ràng là bị thay đổi và ông Binh bị tuyên án 15 năm tù. Tổ chức MFI cho biết thêm, ông Cin, một đồng đạo cũng là một người hoạt động nhân quyền, đã bị giam giữ kể từ tháng 11 năm ngoái, cũng nhận chung một bản án.

Những tín đồ Tin Lành tại gia khác, hầu hết đang bị giam giữ từ năm ngoái trong trại tù khét tiếng T-20, bao gồm ông Rmah Ca, 35 tuổi, cư dân của làng Ploi Tao Ko, đã bị kết án 9 năm vì là một tín đồ Tin Lành tại gia. Ông Ca đã bị bắt hồi tháng 5 năm ngoái sau khi đã trốn thoát vào rừng hồi tháng 11/2004 để tránh bị bắt giữ.

Phát triển Kitô giáo
Ông Siu Blok, 54 tuổi, một tín đồ Tin Lành ở Ploi Breng, một làng của tỉnh Gia Lai đã bị kết án 8 năm tù vì "rao giảng và phát triển Ki tô giáo", và vì năng động trong sinh hoạt của Giáo hội tại gia. Người đồng đạo là ông Siu Ho, 28 tuổi, cư dân của làng Ploi Tao Ko cũng bị kết án đến 8 năm tù. Ông Siu Ho đã bị bắt hồi tháng 11/2006, sau hai năm lẩn trốn trong rừng để tránh bị bắt giữ vì các tội danh "liên quan đến các cuộc biểu tình ôn hoà và là tín đồ Tin Lành của các Giáo hội tại gia". MFI đã cho báo BosNewsLife biết như vậy.

Theo MFI, là tổ chức có những liên lạc thường xuyên với tín đồ Tin Lành tại Cao nguyên Trung phần cho biết thì hai ông Puih Alum, 57 tuổi, và Rcom Wit, cũng từ tỉnh Gia Lai, đã bị kết án đến 7 năm tù "vì là một tín đồ Tin Lành tại gia". Hai người Tin Lành Degar Montragnard khác, cũng từ tỉnh này, được biết qua các danh tánh như Ksor Phong, 35 tuổi, và Puih Hih, 32 tuổi, cả hai đã bị 6 năm tù vì các tội danh "là tín đồ Tin Lành tại gia", trong khi đó ông Hih cũng bị cáo buộc là ủng hộ tổ chức MFI.

Được biết là chỉ có một phụ nữ trong những người bị bắt, là bà Nai H’Ngat, 32 tuổi, cư dân của làng Kli Kia thuộc tỉnh Gia Lai, bị kết án 6 năm tù vì là một tín đồ Tin Lành tại gia và giúp đỡ những người tỵ nạn. Theo MFI thì bà Nai H’Ngat đã bị Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) "bó buộc" phải trở về Việt Nam ngày 20/7/2005 vì bà đã không thành công trong một cuộc phỏng vấn để được cấp quy chế tỵ nạn. "Rồi thì một năm sau đó vào ngày 15/6/2006 công an mật vụ đã bắt giữ bà ta". Nhưng cơ quan UNHCR chối bỏ rằng họ đã sai lầm và cho rằng tình trạng của người Degar Montagnards đã được cải thiện về một vài mặt.

Nhà nước Việt Nam
Cơ quan UNHCR đã nêu ra việc nhà nước CSVN "đã bảo đảm với các viên chức chính quyền Cambodia và UNHCR rằng những người Montagnards trở về sẽ được đối xử tốt và không là mục tiêu cho những sự trả thù và đối xử phân biệt".

Nhưng theo tổ chức MFI cho biết thì ít nhất 350 người Degar Montagnards, mà đa số là tín đồ Tin Lành, đã bị giam giữ trong các trại tù trên khắp Việt Nam. Chiến dịch đàn áp này liên quan đến việc họ theo đạo Tin Lành và sự ủng hộ của họ cho quân đội Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam trước đây.

Danh sách mới nhất về các tù nhân này do MFI đưa ra không có tên tuổi của ít nhất 3 tín đồ Tin Lành tại gia, là những người đã bị kết án trong 2 phiên toà vào ngày 1 và 3 tháng 6, nhưng MFI cho biết tổ chức này đang cố gắng thu thập những chi tiết này. Các viên chức nhà nước CSVN đã cáo buộc tổ chức MFI phát tán tuyên tuyền, và chối bỏ rằng họ không làm bất cứ điều sai trái nào. Nhà nước CSVN nói rằng họ chỉ ra tay đối với những người mà họ tin rằng gây nguy hại cho cái đất nước đang bị cai trị bởi cộng sản này.


BREAKING NEWS: Vietnam Jails 13 Montagnard House Church Christians
Sunday, 15 July 2007 (15 hours ago)
By Stefan J. Bos, Chief International Correspondent BosNewsLife

HANOI, VIETNAM (BosNewsLife)- Vietnam sentenced 13 Degar Montagnards, a major ethnic group in the country's volatile Central Highlands, to prison terms of up to 15 years for "being House Church Christians" and their involvement in religious rights campaigns, representatives said Sunday, July 15.

Topping the security forces most wanted list were K'Pa Binh, 31, and K’Pa Cin, 42, who received 15 years imprisonment each last month from a court in Gia Lai province for their involvement in the Montagnard Foundation Incorporated (MFI), which demands more rights for the predominantly Christian Degar Montagnards, and for "possessing mobile phones," MFI officials said. Details of the June sentences only emerged this weekend.

Binh was detained in September last year on an arrest warrant related to his participation in what rights watchers described as "a peaceful [pro-democracy] demonstration of Easter 2004". He has been held at T-20 prison in the central town of Pleiku. On June 1, charges were apparently changed and he received the 15 years prison term. Fellow Christian and rights activist Cin, who was held since November last year in the same prison, received a similar sentence, MFI added.
Other house church Christians, most of whom are held since last year in the notorious T-20 prison, include Rmah Ca, 35, from the province's Ploi Tao Ko village, who received nine years for being an active House Church Christian, the group said. He was detained in May last year after fleeing to the jungles in November 2004 to avoid arrest.

SPREADING CHRISTIANITY
Siu Blok, 54, a Degar Montagnard Christian from Ploi Breng 1 village of Gia Lai province who was sentenced to eight years imprisonment "for preaching and spreading Christianity," and being active in a House Church, MFI told BosNewsLife. His fellow Christian, Siu Ho, 28, from Ploi Tao Ko village was also sentence to eight years imprisonment. He was detained in November 2006, following last two years of hiding in jungles to avoid arrest on charges of "involvement in a peaceful demonstrations and for being a House Church Christian," MFI said.

Puih Alum, 57, and Rcom Wit, who are also from Gia Lai province, were sentenced both to seven years imprisonment "for being a House Church Christian," said MFI, which has close contacts with Christians in the Central Highlands. Two other Degar Montragnard Christians from the province, identified as Ksor Phong, 35, and Puih Hih, 32, were both received six years on charges of "being a House Church Christian", while Hih was also accused of supporting the MFI, the group said.
The only known woman among those detained, Nai H’Ngat, 32, from Kli Kia village, of Gia Lai province was sentenced to six years imprisonment for being a house church Christian and helping refugees, MFI said. The group claimed H'Ngat the United Nations High Commissioner for Refugees (UNHCR) "forcibly" returned her to Vietnam on July 20, 2005, because she had failed her interview for refugee status.
"Subsequently one year later on June 15, 2006 Vietnamese security police arrested her." UNHCR officials have however denied wrongdoing and say the situation of Degar Montagnards has improved in some areas.

VIETNAM GOVERNMENT
It claims that the Vietnamese government "assured both Cambodian officials and UNHCR that the returning Montagnards will be well treated well and not be the subject of reprisals or discriminatory treatment."

MFI has said however that at least 350 Degar Montagnards, mainly Christians, have been detained in prisons across Vietnam. The crackdown has been linked to both their activities as Christians and Degar Montagnards' support for US forces during the Vietnam War.

The latest list of prisoners released by MFI did not yet include names of three House Church Christians who were also sentenced during two trial hearings on June 1 and June 3, but MFI said it was trying to obtain these details. Vietnamese officials have accused the group of spreading propaganda and denied any wrongdoing. Vietnam's government says it only acts against activists who it believes harm the Communist-run state. (With BosNewsLife News Center, BosNewsLife Research and reporting from Vietnam).

http://www.bosnewslife.com/news/3055-breaking-news-vietnam-jails-13-montagnard-hou