Thứ Hai, 16 tháng 7, 2007
Đau nỗi đau Dân Oan
“… hầu hết người dân đã tự trở thành con tin, đang bị công an CSVN ghìm lại trong các cánh cửa riêng của mình …”
Tình hình có vẻ như cả nước mình đều trở thành dân oan cả. Cứ nhìn thấy hàng trăm, và có khi hàng ngàn dân oan lũ lượt kéo đi khiếu kiện ở Hà Nội và Sài Gòn, người đi thì đau đớn liều thân, mà người nhìn cũng thương tâm bao xiết kể. Chỉ nhìn thôi, cũng tự thấy mình chia sẻ những nỗi đau của dân oan rồi.
Thực sự, nhìn một cách nào đó, chúng ta đều thấy trong tuần qua rất nhiều người bị hàm oan. Thí dụ, như chuyện tờ Tuổi Trẻ trên số báo ngày 6/7 đăng cuộc phỏng vấn của ông Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết trả lời thông tấn Mỹ CNN rằng, ''Hội Đồng Giám mục VN và Toà Thánh Vatican đã hết sức đồng tình và ủng hộ việc xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý''. Lập tức là thấy ngay cả Vatican và Hội Đồng Giám Mục VN bị rơi ngay vào Hội Dân Oan liền. Ngày 7/7 từ Toà Giám mục Việt Nam ở Nha Trang, Chủ tịch Hội Đồng Giám mục VN là Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Hoà đã gửi thư cho ông Triết:
"Câu trả lời của Cụ Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết ''Hội Đồng Giám mục Việt nam và Toà Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi'' là không đúng sự thật".
Tuy nhiên, thực tế thì cả ông Nguyễn Minh Triết cũng là dân oan, vì trong bản ghi lại từ cuộc phỏng vấn trên CNN lại không nói gì tới Vatican và Hội Đồng Giám Mục VN.
Linh mục Trần Công Nghị, giám đốc thông tấn Công Giáo VietCatholic.net, đã ra sức dịch toàn văn trên mạng và ghi rõ các chỗ nào báo trong nước đã thêm thắt, bóp méo, xào nấu, và dựng không thành có. Nghĩa là, ông Triết cũng là dân oan, vì tự nhiên mang tiếng dựng chuyện (giả thiết rằng không phải đích thân ông Triết chỉ thị cho các báo xào nấu).
Nhìn cho kỹ, cả hai tờ báo Nhân Dân và Tuổi Trẻ cũng cần được xem là dân oan, bởi vì các bài viết kiểu "thêm thắt, bóp méo…" (chữ của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn khi gửi thư cho truyền thông Công Giáo) vừa nói không hẳn là sản phẩm của hai ban biên tập Nhân Dân và Tuổi Trẻ. Mà phải đoán là bài viết từ một cấp cao hơn, và có "nghiệp vụ quy chụp hơn."
Như thế, nghĩa là, nhìn quanh là thấy ai cũng dân oan. Còn người không phải dân oan thì vẫn ngồi trong bóng tối.
Điều thương tâm của những chuyện dân oan khiếu kiện chính là tất cả những người nhìn thấy đều bị nặng lòng, như một phần con tim của mình đã bị dày vò.
Các tăng ni dạy từ bi, dạy tu hành tứ vô lượng tâm, mà tới ba tuần sau vẫn không vị sư hay ni nào dám tới tặng cho dân oan một thùng mì, một nồi cơm. Chỉ cho tới hôm Thứ Sáu, tức là ngày thứ 22 biểu tình khiếu kiện bên hè phố, dân oan mới được một phaí đoàn các vị sư thuộc Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất, vâng chỉ thị của Hoà Thượng Thích Quảng Độ, người đang bị quản thúc ở Thanh Minh Thiền Viện, tới giúp dân oan một số tiền để mua thức ăn. Nghĩa là, các vị sư từ một giáo hội đang bị đặt ngoài vòng pháp luật. Còn các vị khác thì có lẽ còn đang bận tụng kinh để chờ xin vào cõi Phật A Di Đà.
Bên Công Giáo dạy đức bác ái, mà các linh mục không dám bước tới chia cơm sẻ áo cho người dân oan khiếu kiện. May mắn hôm Thứ Năm còn có văn thư từ Linh Mục Phan Văn Lợi và nhóm linh mục Nguyễn Kim Điền phổ biến, cũng một lòng chia sẻ.
Ít nhất, cũng còn có lời để nói ra. Còn nhớ trước đây, ông Võ Văn Kiệt sẵn lòng bênh vực một con cọp đang được nuôi ở sân nhà của một gia đình Bình Dương, nhưng sao không sẵn lòng bênh vực người biểu tình khiếu kiện? Đơn giản, bởi vì bất cứ ai bênh dân oan lúc này, đều có thể bị chụp mũ là kích động biểu tình, chống phá nhà nước, gây rối trị an, vi phạm luật an ninh và âm mưu lật đổ chính phủ.
Hóa ra giữa nói và làm vẫn có một khoảng cách. Vì ai mà bước tới gần và giúp dân oan có cơm no bụng, có áo giữ ấm thì sẽ bị công an quy chụp là tiếp sức kéo dài cuộc biểu tình. Thậm chí mưa rào ướt mấy hôm, các tu sĩ của các giáo hội đều im lặng. Có phải hầu hết đều đang bị bắt làm con tin, hay cũng tự mình là dân oan vì mình chỉ nói và dạy những gì mà tự mình không dám làm? Cực kỳ thương tâm.
Bởi vì, người tận lực bênh vực cho dân oan lại đang ở tù, và tấm gương này đã làm cho tất cả những người chưa vào tù nhìn để tự cảnh giác.
Một trường hợp mới xảy ra để thấy, bản tin của nhà hoạt động Nguyễn Thị Mỹ Linh kể hôm Thứ Sáu:
“Vào hôm thứ sáu, ngày 6 tháng 7 năm 2007, lúc 10:30 sáng, cô Bảo Phương đã mang bánh mì đến tiếp tế cho dân oan đi khiếu kiện tại Văn Phòng Quốc Hội 2, 194 Hoàng Văn Thụ và cầm điện thoại liên lạc trực tiếp với tên hiệu Nguyennamphong đang cầm microphone trên diễn đàn TNTDCNDVN, để tường thuật những diễn biến của cuộc biểu tình. Cô đã không ngờ hành động của cô đã bị công an VC theo dõi sát nút. Cô về đến nhà và trở ra đi vào dịch vụ internet để tường thuật sự việc cho các diễn đàn Paltalk thì cô đã bị bắt tại ngay dịch vụ, với sự hiện diện của 6 công an thành phố, 3 công an trên bộ, vài công an khu vực, và được chở đến Văn Phòng Công An số 4 Phan Đăng Lưu. Những chi tiết được kể lại qua vài người có liên hệ trong việc bắt giữ này cho chúng ta thấy, bọn công an đã kết án cô Bảo Phương với 5 tội danh...”
Thấy như thế, mới hết lòng cảm phục những người dám bước ra để giúp dân oan.
Như trường hợp nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, 47 tuổi, đã bị bắt tại Gia Lâm, Hà Nội, trong tháng 4-2007. Nhà văn là người đã thành lập Hội Dân Oan Việt Nam từ năm 2006, sau nhiều năm thân cận, giúp đỡ, viết đơn và bênh vực những người dân oan tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng.
Báo Nhân Dân của Đảng CSVN hôm 23-4-2007 đã xác nhận với luận điệu nói rằng, bà Trần Khải Thanh Thủy "xuyên tạc tình hình chính trị, xã hội Việt Nam và vu cáo chính quyền vi phạm nhân quyền". Bản tin của Thông tấn xã CSVN thì nói bà Thủy bị bắt vì "hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88 Bộ Luật Hình sự".
Bản tin AFP hôm 23-4-2007 nói rằng vụ bắt bà Thủy là "một phần của chiến dịch lớn nhằm vào các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam".
Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, người lập hội và bênh vực dân oan, đã bị bắt, nhưng phong trào đã trở thành tự phát và lan rộng. Phong trào biểu tình khiếu kiện đã vượt hẳn ra ngoài suy đoán của mọi người.
Vài tháng trước khi bị bắt, trong bài viết từ Hà Nội ngày 9-12-2006, chị Trần Khải Thanh Thuỷ, đã phổ biến bài viết tựa đề "Các bạn hãy tiếp sức cho Hội Dân Oan chúng tôi!" trong đó, có viết:
" …Vì vậy, xin hãy tiếp sức cho chúng tôi, thưa các bạn. Dù là than hay là lửa, hãy cháy lên đi cho một ngày mai Việt Nam bừng sáng, để thiêu cháy hoạ cộng sản trên quê hương ta, đừng tiếp thêm cho ngọn lửa ma quái leo lét của đảng cộng sản hoành hành…
…Chính chúng tôi, những người dân oan Việt Nam sẽ là ngòi nổ đầu tiên, bắt đầu từ ngày đặc biệt 9-12 này. Ngày mà tròn một năm trước, 60 người dân oan chúng tôi tập trung ở vườn hoa bị cướp bóc sạch sẽ từ manh quần tấm áo, phế liệu, mảnh bạt, chăn màn, gạo, tiền lên xe chở rác (5 tấn) của công ty môi trường đô thị đổ ra bãi rác thành phố, dưới sự chỉ đạo của công an thành phố, đứng đầu là bộ trưởng Lê Hồng Anh...
…Vì vậy, hãy tiếp sức cho dân oan chúng tôi, thưa các bạn già trẻ, gần xa, trong hay ngoài nước... Là con dân nước Việt , chúng ta, ai cũng đã từng khóc thương mình, thương đời, thương cho dân tộc bị hoạ cộng sản nuốt chửng, 10 phần nay chỉ còn một phần thoi thóp, ọp ẹp, không sức sống... đặc biệt là những người dân oan Việt Nam như chúng tôi…
… Hãy chui ra khỏi lòng hang chật hẹp, để tiếp sức cho chúng tôi khỏi bị bao vây, cô lập, thưa bạn. Hãy bước đi những bước hào hùng mạnh mẽ của đời mình trên mặt đất gồ ghề sỏi đá, gai góc song phía trước sẽ nở đầy những bông hoa thắm…
… Vì vậy hãy tiếp sức cho chúng tôi, hỡi bạn. Nếu mỗi một hòn than, ngọn lửa như chúng tôi được cả đồng bào Hải Ngoại gìn giữ, tiếp sức, lập hội bảo vệ, thì làm sao đảng có thể dập tắt được? Cái thời mù loà, tiếm quyền của đảng cộng sản đã qua rồi, thời này là thời của tin học, của công nghệ, của hội nhập và tri thức toàn cầu….
…Hãy tiếp sức cho chúng tôi, những người dân oan Việt Nam- một mảng đời đau thương, nạn nhân của chính thể cộng sản độc ác, xảo trá, gian dối, thối nát, thưa các bạn.
Hà Nội 9-12-2006
Thay mặt dân oan Việt Nam
Trần Khải Thanh Thuỷ"
Bài viết cũ, nhưng đọc vẫn như mới. Bây giờ thì nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Hội Trưởng Hội Dân Oan VN, đang ngồi tù, nhưng những người chị bênh vực, dù có từng nghe tên chị hay chưa, vẫn đang bước tới với nỗi thương tâm riêng của từng người.
Và lịch sử đang đi trên các bước chân dân oan, qua các chân dép rách này. Và tất cả chúng ta đang nhìn thấy từng bước lịch sử đó.
Trong khi đó, hầu hết người dân đã tự trở thành con tin, đang bị công an CSVN ghìm lại trong các cánh cửa riêng của mình. Kể cả những tu sĩ đang rao giảng về tâm từ bi vô lượng và đức bác ái vô cùng. Đây cũng là các nỗi thương tâm cực kỳ bi thiết. Có thời nào như thế này không?
Trần Khải
Tình hình có vẻ như cả nước mình đều trở thành dân oan cả. Cứ nhìn thấy hàng trăm, và có khi hàng ngàn dân oan lũ lượt kéo đi khiếu kiện ở Hà Nội và Sài Gòn, người đi thì đau đớn liều thân, mà người nhìn cũng thương tâm bao xiết kể. Chỉ nhìn thôi, cũng tự thấy mình chia sẻ những nỗi đau của dân oan rồi.
Thực sự, nhìn một cách nào đó, chúng ta đều thấy trong tuần qua rất nhiều người bị hàm oan. Thí dụ, như chuyện tờ Tuổi Trẻ trên số báo ngày 6/7 đăng cuộc phỏng vấn của ông Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết trả lời thông tấn Mỹ CNN rằng, ''Hội Đồng Giám mục VN và Toà Thánh Vatican đã hết sức đồng tình và ủng hộ việc xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý''. Lập tức là thấy ngay cả Vatican và Hội Đồng Giám Mục VN bị rơi ngay vào Hội Dân Oan liền. Ngày 7/7 từ Toà Giám mục Việt Nam ở Nha Trang, Chủ tịch Hội Đồng Giám mục VN là Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Hoà đã gửi thư cho ông Triết:
"Câu trả lời của Cụ Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết ''Hội Đồng Giám mục Việt nam và Toà Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi'' là không đúng sự thật".
Tuy nhiên, thực tế thì cả ông Nguyễn Minh Triết cũng là dân oan, vì trong bản ghi lại từ cuộc phỏng vấn trên CNN lại không nói gì tới Vatican và Hội Đồng Giám Mục VN.
Linh mục Trần Công Nghị, giám đốc thông tấn Công Giáo VietCatholic.net, đã ra sức dịch toàn văn trên mạng và ghi rõ các chỗ nào báo trong nước đã thêm thắt, bóp méo, xào nấu, và dựng không thành có. Nghĩa là, ông Triết cũng là dân oan, vì tự nhiên mang tiếng dựng chuyện (giả thiết rằng không phải đích thân ông Triết chỉ thị cho các báo xào nấu).
Nhìn cho kỹ, cả hai tờ báo Nhân Dân và Tuổi Trẻ cũng cần được xem là dân oan, bởi vì các bài viết kiểu "thêm thắt, bóp méo…" (chữ của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn khi gửi thư cho truyền thông Công Giáo) vừa nói không hẳn là sản phẩm của hai ban biên tập Nhân Dân và Tuổi Trẻ. Mà phải đoán là bài viết từ một cấp cao hơn, và có "nghiệp vụ quy chụp hơn."
Như thế, nghĩa là, nhìn quanh là thấy ai cũng dân oan. Còn người không phải dân oan thì vẫn ngồi trong bóng tối.
Điều thương tâm của những chuyện dân oan khiếu kiện chính là tất cả những người nhìn thấy đều bị nặng lòng, như một phần con tim của mình đã bị dày vò.
Các tăng ni dạy từ bi, dạy tu hành tứ vô lượng tâm, mà tới ba tuần sau vẫn không vị sư hay ni nào dám tới tặng cho dân oan một thùng mì, một nồi cơm. Chỉ cho tới hôm Thứ Sáu, tức là ngày thứ 22 biểu tình khiếu kiện bên hè phố, dân oan mới được một phaí đoàn các vị sư thuộc Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất, vâng chỉ thị của Hoà Thượng Thích Quảng Độ, người đang bị quản thúc ở Thanh Minh Thiền Viện, tới giúp dân oan một số tiền để mua thức ăn. Nghĩa là, các vị sư từ một giáo hội đang bị đặt ngoài vòng pháp luật. Còn các vị khác thì có lẽ còn đang bận tụng kinh để chờ xin vào cõi Phật A Di Đà.
Bên Công Giáo dạy đức bác ái, mà các linh mục không dám bước tới chia cơm sẻ áo cho người dân oan khiếu kiện. May mắn hôm Thứ Năm còn có văn thư từ Linh Mục Phan Văn Lợi và nhóm linh mục Nguyễn Kim Điền phổ biến, cũng một lòng chia sẻ.
Ít nhất, cũng còn có lời để nói ra. Còn nhớ trước đây, ông Võ Văn Kiệt sẵn lòng bênh vực một con cọp đang được nuôi ở sân nhà của một gia đình Bình Dương, nhưng sao không sẵn lòng bênh vực người biểu tình khiếu kiện? Đơn giản, bởi vì bất cứ ai bênh dân oan lúc này, đều có thể bị chụp mũ là kích động biểu tình, chống phá nhà nước, gây rối trị an, vi phạm luật an ninh và âm mưu lật đổ chính phủ.
Hóa ra giữa nói và làm vẫn có một khoảng cách. Vì ai mà bước tới gần và giúp dân oan có cơm no bụng, có áo giữ ấm thì sẽ bị công an quy chụp là tiếp sức kéo dài cuộc biểu tình. Thậm chí mưa rào ướt mấy hôm, các tu sĩ của các giáo hội đều im lặng. Có phải hầu hết đều đang bị bắt làm con tin, hay cũng tự mình là dân oan vì mình chỉ nói và dạy những gì mà tự mình không dám làm? Cực kỳ thương tâm.
Bởi vì, người tận lực bênh vực cho dân oan lại đang ở tù, và tấm gương này đã làm cho tất cả những người chưa vào tù nhìn để tự cảnh giác.
Một trường hợp mới xảy ra để thấy, bản tin của nhà hoạt động Nguyễn Thị Mỹ Linh kể hôm Thứ Sáu:
“Vào hôm thứ sáu, ngày 6 tháng 7 năm 2007, lúc 10:30 sáng, cô Bảo Phương đã mang bánh mì đến tiếp tế cho dân oan đi khiếu kiện tại Văn Phòng Quốc Hội 2, 194 Hoàng Văn Thụ và cầm điện thoại liên lạc trực tiếp với tên hiệu Nguyennamphong đang cầm microphone trên diễn đàn TNTDCNDVN, để tường thuật những diễn biến của cuộc biểu tình. Cô đã không ngờ hành động của cô đã bị công an VC theo dõi sát nút. Cô về đến nhà và trở ra đi vào dịch vụ internet để tường thuật sự việc cho các diễn đàn Paltalk thì cô đã bị bắt tại ngay dịch vụ, với sự hiện diện của 6 công an thành phố, 3 công an trên bộ, vài công an khu vực, và được chở đến Văn Phòng Công An số 4 Phan Đăng Lưu. Những chi tiết được kể lại qua vài người có liên hệ trong việc bắt giữ này cho chúng ta thấy, bọn công an đã kết án cô Bảo Phương với 5 tội danh...”
Thấy như thế, mới hết lòng cảm phục những người dám bước ra để giúp dân oan.
Như trường hợp nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, 47 tuổi, đã bị bắt tại Gia Lâm, Hà Nội, trong tháng 4-2007. Nhà văn là người đã thành lập Hội Dân Oan Việt Nam từ năm 2006, sau nhiều năm thân cận, giúp đỡ, viết đơn và bênh vực những người dân oan tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng.
Báo Nhân Dân của Đảng CSVN hôm 23-4-2007 đã xác nhận với luận điệu nói rằng, bà Trần Khải Thanh Thủy "xuyên tạc tình hình chính trị, xã hội Việt Nam và vu cáo chính quyền vi phạm nhân quyền". Bản tin của Thông tấn xã CSVN thì nói bà Thủy bị bắt vì "hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88 Bộ Luật Hình sự".
Bản tin AFP hôm 23-4-2007 nói rằng vụ bắt bà Thủy là "một phần của chiến dịch lớn nhằm vào các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam".
Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, người lập hội và bênh vực dân oan, đã bị bắt, nhưng phong trào đã trở thành tự phát và lan rộng. Phong trào biểu tình khiếu kiện đã vượt hẳn ra ngoài suy đoán của mọi người.
Vài tháng trước khi bị bắt, trong bài viết từ Hà Nội ngày 9-12-2006, chị Trần Khải Thanh Thuỷ, đã phổ biến bài viết tựa đề "Các bạn hãy tiếp sức cho Hội Dân Oan chúng tôi!" trong đó, có viết:
" …Vì vậy, xin hãy tiếp sức cho chúng tôi, thưa các bạn. Dù là than hay là lửa, hãy cháy lên đi cho một ngày mai Việt Nam bừng sáng, để thiêu cháy hoạ cộng sản trên quê hương ta, đừng tiếp thêm cho ngọn lửa ma quái leo lét của đảng cộng sản hoành hành…
…Chính chúng tôi, những người dân oan Việt Nam sẽ là ngòi nổ đầu tiên, bắt đầu từ ngày đặc biệt 9-12 này. Ngày mà tròn một năm trước, 60 người dân oan chúng tôi tập trung ở vườn hoa bị cướp bóc sạch sẽ từ manh quần tấm áo, phế liệu, mảnh bạt, chăn màn, gạo, tiền lên xe chở rác (5 tấn) của công ty môi trường đô thị đổ ra bãi rác thành phố, dưới sự chỉ đạo của công an thành phố, đứng đầu là bộ trưởng Lê Hồng Anh...
…Vì vậy, hãy tiếp sức cho dân oan chúng tôi, thưa các bạn già trẻ, gần xa, trong hay ngoài nước... Là con dân nước Việt , chúng ta, ai cũng đã từng khóc thương mình, thương đời, thương cho dân tộc bị hoạ cộng sản nuốt chửng, 10 phần nay chỉ còn một phần thoi thóp, ọp ẹp, không sức sống... đặc biệt là những người dân oan Việt Nam như chúng tôi…
… Hãy chui ra khỏi lòng hang chật hẹp, để tiếp sức cho chúng tôi khỏi bị bao vây, cô lập, thưa bạn. Hãy bước đi những bước hào hùng mạnh mẽ của đời mình trên mặt đất gồ ghề sỏi đá, gai góc song phía trước sẽ nở đầy những bông hoa thắm…
… Vì vậy hãy tiếp sức cho chúng tôi, hỡi bạn. Nếu mỗi một hòn than, ngọn lửa như chúng tôi được cả đồng bào Hải Ngoại gìn giữ, tiếp sức, lập hội bảo vệ, thì làm sao đảng có thể dập tắt được? Cái thời mù loà, tiếm quyền của đảng cộng sản đã qua rồi, thời này là thời của tin học, của công nghệ, của hội nhập và tri thức toàn cầu….
…Hãy tiếp sức cho chúng tôi, những người dân oan Việt Nam- một mảng đời đau thương, nạn nhân của chính thể cộng sản độc ác, xảo trá, gian dối, thối nát, thưa các bạn.
Hà Nội 9-12-2006
Thay mặt dân oan Việt Nam
Trần Khải Thanh Thuỷ"
Bài viết cũ, nhưng đọc vẫn như mới. Bây giờ thì nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Hội Trưởng Hội Dân Oan VN, đang ngồi tù, nhưng những người chị bênh vực, dù có từng nghe tên chị hay chưa, vẫn đang bước tới với nỗi thương tâm riêng của từng người.
Và lịch sử đang đi trên các bước chân dân oan, qua các chân dép rách này. Và tất cả chúng ta đang nhìn thấy từng bước lịch sử đó.
Trong khi đó, hầu hết người dân đã tự trở thành con tin, đang bị công an CSVN ghìm lại trong các cánh cửa riêng của mình. Kể cả những tu sĩ đang rao giảng về tâm từ bi vô lượng và đức bác ái vô cùng. Đây cũng là các nỗi thương tâm cực kỳ bi thiết. Có thời nào như thế này không?
Trần Khải
Những bản cáo trạng hùng hồn !!

Xin bấm vào để tải xuống Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận số 31
Những bản cáo trạng hùng hồn !!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 31, ngày 15-07-2007
Từ hơn 3 tuần nay, nói chính xác là từ hôm 22-6, giữa lúc chủ tịch “nhà nước ta” là Nguyễn Minh Triết đang công du Hoa Kỳ để giới thiệu cho các công ty ngoại quốc muốn đầu tư vào Việt Nam biết: “Đất nước tươi đẹp, dân tình hiền hòa của chúng tôi sẵn sàng tạo mọi điều kiện thuận lợi về đất đai để các công ty quý quốc xây dựng nhà máy”, thì những cuộc khiếu kiện biểu tình chủ yếu của nông dân ở các tỉnh thành Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bình Dương, Bình Phước, Mỹ Tho, Bến Tre, Long An, Bà Rịa, Vũng Tàu... đã nổ bùng chưa từng thấy trong hơn nửa thế kỷ cai trị của Cộng sản.
Nguyên nhân sâu xa phải nói là nằm trong điều 1 Luật Đất đai năm 2003 (còn hiệu lực) của Cộng hòa XHCN Việt Nam: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Đây là một nguyên tắc ngụy biện, sai lầm, phản nhân bản, chỉ thấy trong các chế độ độc tài cộng sản, một nguyên tắc mở đường cho việc nhà cầm quyền (thực chất là cán bộ địa phương) ăn cướp đất đai tài sản của tôn giáo và tư nhân suốt hơn nửa thế kỷ nay tại Việt Nam, gây ra bao điêu đứng cho đồng bào. Trong thực tế cụ thể, theo báo cáo của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn CS tại một cuộc hội thảo vừa tổ chức tại Hà Nội, tổng diện tích đất bị thu hồi trên toàn quốc thời gian qua là 366,44 nghìn ha. Việc thu hồi này đã tác động tới đời sống của của 627.495 hộ gia đình, khoảng 950.000 lao động và 2,5 triệu nông dân. Việc định giá đền bù đất thu hồi cũng như tài sản lại không phù hợp, thậm chí bất công nữa. Giá đất ở, giá nhà ở tại khu tái định cư thường cao hơn nhiều so với giá bồi thường về đất ở, nhà ở tại nơi cũ. Tiền bồi thường đất nông nghiệp bị thu hồi thường không đủ để nhận chuyển nhượng diện tích đất nông nghiệp tương tự hoặc không đủ để chuyển sang làm ngành nghề. Tình trạng này càng tồi tệ và thê thảm hơn do thói tham nhũng lộng hành của các quan chức địa phương với sự bao che của trung ương Hà Nội.
Thế là cảnh khốn khổ vô bờ của dân oan vốn đã chồng chất từ mấy chục năm qua nay trở thành không thể chịu đựng nổi, nỗi uất ức ngất trời vì bị tước mất phương tiện sống đồng thời bị chà đạp nhân phẩm nay đã đến hồi bùng nổ. Từng đoàn người khiếu kiện, mở đầu là Tiền Giang, nơi từng được CS khen là “thành đồng tổ quốc”, “quê hương đồng khởi”, nay quyết cùng nhau làm nên bức thành đồng, nhất tề đồng khởi đứng dậy để đến cửa quan đòi công lý, tới Văn phòng 2 của “cơ quan quyền lực cao nhất nước” tại Sài Gòn hòng khiếu kiện. Đầu tiên họ mang những biểu ngữ với nội dung chung chung: “Đả đảo tham nhũng!”, “Dân oan đòi công lý!”, “Xin Thủ tướng và Quốc hội cứu nông dân”, “Tham nhũng đất đai là tham nhũng xương máu của nhân dân”... Nay thì các biểu ngữ đủ màu, đủ kiểu chữ, viết tay nguệch ngoạc, tố cáo đích danh cơ quan, cán bộ, viên chức chính quyền địa phương. Ai đi vòng các con đường bao quanh Văn phòng 2 Quốc hội nay có thể đọc thấy: “Chính quyền Tiền Giang dối đảng lừa dân” “Đả đảo Nguyễn Kim Châu, thanh tra chính phủ báo cáo không trung thực với Thủ tướng”, “Đả đảo bà Nhàn, thanh tra Tiền Giang áp dụng luật rừng với bà con. Đề nghị cách chức”, “Mười hộ dân Đồng Tháp tố cáo chủ tịch tỉnh Trương Ngọc Hân và chủ tịch huyện Lai Vung Tạ Văn Hội cướp đất cướp nhà gây bức xúc lòng dân, làm dân chết một người”, “Đả đảo chánh án tòa án tỉnh Tiền Giang lợi dụng chức vụ chỉ đạo thẩm phán xử oan, trục lợi cá nhân”, “Tập thể bà con nông trường Sông Hậu tố cáo UBND thành phố Cần Thơ bao che nông trường Sông Hậu. Giám đốc Trần Ngọc Sương lừa đảo chiếm đoạt đất đai của dân và thu không có quyết định của Nhà nước”, “Công ty cổ phần Bạc Liêu cấu kết với chính quyền cướp đất giữa ban ngày”.... Không thể nào kể cho hết những bản cáo trạng hùng hồn này, vốn rất đáng lưu giữ để đưa vào bảo tàng lịch sử Việt Nam, ghi nhớ một thời đứng dậy hào hùng của các nhà đấu tranh chân đất!
Đó là những bản cáo trạng bằng văn từ, tố cáo đích danh, rõ ràng chỉ mặt viên chức cán bộ chính quyền sở tại. Nhưng ngoài ra cũng có những bản cáo trạng khác, dù không viết lên, cũng tố cáo bộ mặt của nhiều hạng người khác trong biến động xã hội và nhân đạo chưa từng có này.
Trước hết đó là các thành viên trong Quốc hội, những kẻ vừa trúng tuyển qua một cuộc đảng cử dân bầu đầy bi hài. Thông thường tại các quốc gia dân chủ văn minh, đại biểu nhân dân là những người đi sát quần chúng, lắng nghe tiếng dân và luôn sẵn sàng đối thoại, nhận đơn, nghe cử tri phê bình hoặc chất vấn, bởi lẽ họ nhận quyền lực từ dân và sử dụng quyền lực đó cho dân. Các đại biểu quốc hội CS từ cả ba tuần nay hầu như không hề ló mặt để tiếp xúc dân oan, tiếp nhận đơn từ, thậm chí họ chẳng thèm ngó ngàng đến hàng trăm biểu ngữ đang vây kín ngôi nhà của họ, bởi lẽ họ đã ngồi vào ghế đâu có nhờ lá phiếu trung thực của quần chúng! Tệ hơn nữa, họ còn ra lệnh đóng các phòng đợi vốn được thiết kế để tiếp dân trong chính ngôi nhà sang trọng xây cất bằng tiền xương máu của dân. Thô bỉ hơn, họ còn hành hạ đám dân nghèo rách rưới, đói khát, vật vạ kia bằng cách đóng cửa các nhà vệ sinh trong khu vực tòa nhà quốc hội, gây khó khăn cho cái nhu cầu tối thiểu của con người. Các “đại biểu nhân dân” đã thản nhiên và ngang nhiên làm và tiếp tục làm tất cả những chuyện ấy bất chấp đơn thỉnh nguyện của đồng bào hôm 07-07 yêu cầu “Văn Phòng Quốc Hội 2 mở cửa để dân oan được sinh hoạt bình thường; can thiệp khẩn cấp để dân oan được giải quyết ổn thỏa, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của dân; giám sát việc giải quyết dứt điểm cho dân oan theo tinh thần luật pháp với sự kết hợp của các chính quyền địa phương cùng đoàn Chính Phủ liên ngành”. Thật không có tập đoàn đại biểu nào trên thế giới bất nhân và khốn nạn như thế. Chẳng lạ gì người dân cả nước đã ngao ngán sau cuộc bầu cử Quốc hội hôm 20-5 vừa qua, vốn đầy những trò cưỡng bức và lừa gạt không cần che đậy, vốn đã đẻ ra những kẻ chỉ đơn thuần là gia nô hèn nhát, ô nhục cúi đầu nghe theo lệnh bộ chính trị đảng CS. Thái độ của các “đảng biểu” ấy nhân cuộc khiếu kiện này đã vạch trần điều đó. Nền chính trị đất nước sẽ đi về đâu???
Một bản cáo trạng bất thành văn thứ hai dành cho công an và dân quân. Ngay từ đầu, tại địa phương, những công cụ đắc lực của “chuyên chính vô sản” này, những tay sai mù quáng và tàn bạo này đã tìm mọi cách thâm hiểm nhất để ngăn bà con lên “Tam tòa đánh trống”. Không ngăn chặn được thì họ tới tận nơi đồng hương đang vất vưởng chờ đợi để hù dọa, cưỡng bức, lùa hốt, dẫn độ về quê nhà. Còn quanh khu vực Quốc hội và chắc chắn trong toàn thể thành phố Sài gòn, lực lượng công an và dân quân khổng lồ, vốn luôn vỗ ngực tự xưng là “bạn dân”, đang mù quáng làm phận sự của lũ chó săn cho chủ của họ. Ngày đêm đám tay sai này vây lấy đoàn người kiện để ngăn chận mọi sự tiếp tế tài chánh, thực phẩm và thuốc men của nhân dân cho các đoàn biểu tình; theo dõi, hăm dọa những người có trách nhiệm chăm lo, giúp đỡ, điều động bà con trong các đoàn; trà trộn vào các đoàn để dò xét thông tin sinh hoạt nội bộ nhằm vô hiệu hóa cuộc biểu tình, tung tin thất thiệt để gây mâu thuẫn, phân hóa trong các nhóm khiếu kiện; ngăn chận bất cứ ai, dù là phóng viên nhà nước và nước ngoài, đến lấy thông tin về vụ việc. Cụ thể là vào lúc 2g chiều ngày 14-07 vừa qua, một thanh niên đang thu hình dân oan trước trụ sở Văn phòng 2 QH thì bị một công an chìm đến đòi tịch thu máy và phim. Thanh niên nầy móc thẻ phóng viên ra và tỏ vẻ không đồng ý việc tay CA làm. Với thói côn đồ quen thuộc, tên CA đã đánh chàng thanh niên sặc máu. Việc nầy khiến bà con bất mãn tột độ nên đã cùng nhau "tham chiến" để bảo vệ anh thanh niên, khiến tên côn đồ CA "bỏ xe chạy lấy người". Đa phần còn trẻ, giới công an dân quân này lẽ ra phải được học hành, huấn luyện thành những con người có khả năng và tinh thần phục vụ, biết nổi bất bình trước sự bất công, biết dùng sức trẻ để bênh đỡ kẻ yếu đuối, người già lão. Nay chúng lại bị đào tạo, nhồi sọ để trở nên những người máy vô hồn, vô cảm, tàn bạo, mù quáng. Tương lai dân tộc sẽ đi về đâu???
Một bản cáo trạng bất thành văn thứ ba dành cho những con người mà xét theo chức năng, địa vị và sứ mệnh, phải là những kẻ đi đầu hết trong việc cứu giúp đồng loại đang khổ sở vì nhân tai này. Mà đồng loại này lại là đồng bào, đồng hương, đồng đạo... Xin nói thẳng đó là các tu sĩ. Cho đến giờ phút này, sau hơn 20 ngày dân oan bơ vơ khốn khổ, chiều 13-07, mới có một phái đoàn của Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất Việt Nam tỉnh Tiền Giang, dưới sự hướng dẫn của các Thượng Tọa Thích Minh Nguyệt, Thích Thiện Lễ, Thích Huệ Minh đến thăm viếng và ủy lạo chính thức đồng bào khiếu kiện theo chỉ thị của Hòa Thượng Thích Quảng Độ. Tuy trễ nhưng có còn hơn không. CA định ngăn cản phái đoàn nhưng đồng bào đã tụ tập đông đảo bảo vệ quí Thầy khiến lũ công cụ vô tâm này đành thúc thủ.
Nếu những chuyện nông dân khiếu kiện như hôm nay xảy ra trước năm 1975 tại miền Nam, thì phản ứng của quần chúng sẽ như thế nào? Người ta sẽ thấy rằng trứơc tiên là các sư sãi và linh mục, nữ tu và ni cô sẽ lên tiếng ủng hộ, sẽ cùng các hội từ thiện Sài Gòn đẩy xe cơm, xe mì, xe nước ra giúp cho dân oan đỡ đói khát, phân phát quần áo chăn mền cho đỡ rét lạnh... Điều này, ngay cả những kẻ một thời “nằm vùng” cũng phải công nhận, bởi lẽ nhiều người trong họ đã từng chịu ơn của UB vận động cải thiện chế độ lao tù gồm chức sắc nhiều tôn giáo, của Tổ chức bác ái xã hội Phật giáo hay Công giáo vốn có mặt trên từng cây số khi hữu sự... Vậy mà giờ đây (cho tới hôm 13-07), xem ra không một tôn giáo nào chính thức lên tiếng hay hành động cho dân khiếu kiện, không một thánh thất nào mở rộng cửa từ bi đón kẻ nằm đường, không bóng áo vàng áo đen, lúp nâu lúp trắng hiện diện bên những đồng bào, đồng hương, đồng đạo chẳng còn gì để mất, dẫu có sự van nài của họ, dẫu có lời kêu gọi của bề dưới. Có kẻ nói rằng cũng phải thông cảm cho các vị chức sắc đang sống trong một chế độ kềm kẹp chưa từng thấy mà hễ ai ên tiếng là biết ngay “quyền lực chuyên chính” liền. Lối biện hộ này có xác đáng không đối với những con người vừa có thế giá và quyền lực (ít nhất trong đạo), khả năng và phương tiện, vừa không vướng bận kế sinh nhai và chuyện gia đình, chẳng có gì để mất, chẳng có gì để sợ và chẳng có gì để xin với Cộng sản (những cái họ xin lâu nay với bạo quyền chuyên chế thực ra là quyền lợi tự nhiên của họ). Đạo đức và tinh thần dân tộc sẽ đi về đâu?
Tất cả những bản cáo trạng thành văn và bất thành văn nói trên làm thành một bản cáo trạng tổng hợp kết án chính cái chế độ CS này, một chế độ trước hết hủy hoại lương tri và lương tâm con người, biến nhiều người của nhà nước thành kẻ cướp bóc dân nghèo, đàn áp dân oan, vô cảm vô tâm trước trách nhiệm, biến nhiều người của nhà thờ nhà chùa thành kẻ dửng dưng, câm lặng, hèn nhát; một chế độ tiếp đó tước hết mọi quyền con người, từ quyền tự do ngôn luận, bầu cử, tôn giáo, hội họp, lập đảng đến quyền được sống trong những điều kiện tối thiểu xứng với phẩm giá con người.
Ban Biên Tập
Ts. Nguyễn Thanh Giang: Thư kêu gọi hỗ trợ dân oan khiếu kiện đòi công lý tại VP/QH2 Sài Gòn
Thư kêu gọi hỗ trợ dân oan khiếu kiện đòi công lýtại Văn Phòng 2 Quốc Hội (Sài Gòn)
Kính thưa các cơ quan truyền thông quốc tế và Việt ngữ hải ngoại,
Kính thưa toàn thể đồng bào trong và ngoài nước.
Từ ngày 23 tháng 6 năm 2007 đã có đông đảo đồng bào miền Tây Nam Bộ đồng bằng sông Cữu Long đã kéo về Sài Gòn tại Văn Phòng 2 Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tại số 194 Hoàng Văn Thụ quận Phú Nhuận để nhờ các đại biểu quốc hội can thiệp đòi hỏi các cấp chính quyền địa phương phải trả lại tất cả bất động sản bao gồm nhà cửa, ruộng đất… của đồng bào đã bị cán bộ các cấp từ tỉnh đến xã cưỡng đoạt bất hợp pháp theo luật của nhà nước Việt Nam.
Đồng bào từ các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Cần Thơ, Bến Tre, Đồng Tháp cùng với đồng bào vùng phụ cận Sài Gòn như Vũng Tàu, Bà Rịa, Đồng Nai… đã tụ tập có trên 500 người tại Văn Phòng Quốc Hội 2 biểu tình trong ôn hòa để đòi công lý, yêu cầu nhà nước Việt Nam phải nhanh chóng can thiệp giải quyết các oan ức bị chiếm đoạt đất đai nhà cửa gây ra do cán bộ địa phương.
Nhưng cho đến hôm nay vụ việc vẫn chưa được giải quyết. Đồng bào tham gia cuộc biểu tình hiện đang bị công an quay hình, theo dõi, làm khó dễ, có người bị đánh đập mang thương tích; công an chìm nổi có hơn trăm người bao vây, ngăn chận và cô lập đoàn dân oan đang đòi quyền được sống.
Đứng trước hoàn cảnh khẩn trương này toàn thể cộng sự viên tập san Tổ Quốc long trọng thỉnh cầu và tuyên bố:
1/ Toàn bộ cộng sự viên tập san Tổ Quốc ủng hộ khối dân oan đang tranh đấu, khiếu kiện đòi lại nhà của, đất đai của mình cho đến khi oan ức của mọi người được giải tỏa.
2/ Kêu gọi đồng bào trong nước và hải ngoại tích cực yểm trợ khối dân oan tranh đấu cho đến khi công lý và lẻ phải được thực hiện đến từng trường hợp một. Đặc biệt kêu gọi đồng bào vùng phụ cận quận Phú Nhuận thể hiện tinh thần lá lành đùm lá rách, mở lòng tương trợ, giúp đỡ những người dân oan các cần thiết thường ngày.
3/ Kêu gọi công an nhân dân làm tròn bổn phận của mình là bảo vệ dân, giúp đỡ tích cực người dân để luật pháp được tôn trọng và công lý được vinh danh. Đe dọa, đánh đập, bắt bớ, giam cầm những người dân oan ức là tội ác và đồng lõa với kẻ ác.
4/ Thỉnh cầu truyền thông các nơi theo dõi sát các hoạt động của khối dân oan, loan truyền rộng rãi tin tức liên quan đến việc này.
Làm tại Hà Nội ngày 14 tháng 7 năm 2007.
T/M ban biên tập
Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang
Dân oan Lư Thị Thu Duyên phản đối v/v cơ quan thanh tra báo cáo sai sự thật về công tác giải quyết khiếu nại
Thư Ngỏ phản đối của dân oan Lư Thị Thu Duyên về việc cơ quan thanh tra “thành phố Hồ Chí Minh” báo cáo sai sự thật về công tác giải quyết khiếu nại tố cáo của công dân.Sáng nay ngày 07/7/2007 khi đọc báo Pháp luật số ra ngày 29.06.2007 tôi được biết thanh tra thành phố Sài Gòn – (tức Tp /HCM) có buổi “báo cáo xạo, cuội” trước ban pháp chế của “Hội đồng nhân dân thành phố ” về công việc giải quyết khiếu nại tố cáo của công dân qua 6 tháng đầu năm 2007. Sở dĩ tôi dám nói như thế là bởi vì chúng tôi có đầy đủ những chứng cứ về sự việc dối trên lừa dưới của cơ quan thanh tra thành phố Sài Gòn này.
Cách đây mấy tháng vào ngày 19.03.2007, 2 chị em tôi có gửi đơn yêu cầu giải quyết đơn đề nghị ngày 02.12.2006 về viec khiếu nại công văn số 8573 ra ngày 20.11.06 của Ủy ban nhân dân thành phố (UBND TP) Hồ Chí Minh đã hơn 3 tháng nhưng không được thụ lý giải quyết. Khi gửi cho các ban ngành đoàn thể của thành phố và trung ương, cùng các cơ quan thông tin đại chúng nhờ can thiệp giúp đỡ. Nhân tiện tôi cũng gửi luôn cho họ 1 bản để báo tin cho họ biết rằng chúng tôi vẫn tiếp tục khiếu nại đòi hủy công văn số 8573 vi phạm đến quyền và lợi ích hợp pháp của công dân mà những người trực tiếp gây ra phải chịu trách nhiệm trước nhân dân và sự trừng phạt thích đáng của pháp luật chính là cơ quan thanh tra thành phố.
Sự việc bắt đầu từ cuối tháng 7.2006 do gia tộc họ Lư chúng tôi khiếu nại tố cáo quá gay gắt, nên UBND thành phố chỉ đạo thanh tra thành phố đã xuống khu đất thổ mộ của gia tộc họ Lư của chúng tôi để kiểm tra thực địa nhằm giải quyết dứt điệm việc khiếu nại kéo dài dai dẳng của gia tộc, và trả lại đất đai mồ mả cho con cháu của gia đình chính sách vì đi làm cách mạng CSVN mà đã bị tước đoạt suốt 32 năm qua. Gia đình tôi thấy vậy rất mừng, mọi người trông chờ vào kết quả thanh tra của đoàn thanh tra thành phố. Với toàn bộ những giấy tờ hợp pháp mà chúng tôi trưng ra thì việc trả lại đất thổ mộ cho gia tộc họ Lư không có vấn đề gì khó khăn cả.
Lần thứ nhất: Họ đến thanh tra nhưng không vào được đất vì bị kẻ chiếm đất ngăn chặn bằng cách khóa cổng rào, chửi bới hăm dọa nên đành phải ra về. Thế mới hay, là cả 1 đoàn cán bộ nhà nước đầy quyền thế mà lại phải thua đám dân giang hồ bặm trợn chiếm đoạt phi pháp đất đai. Trong khi đó thì cũng chính quyền này lại sẵn sàng ra tay tác oai tác quái đàn áp, đánh đập dã man dân oan vô tội chỉ vì nghèo khổ, nhưng kiên trì dai dẳng đi khiếu kiện đòi quyền lợi chính đáng của mình. Thật là một bầy lũ quan quân hèn hạ đê tiện.
Lần thứ hai: Đoàn thanh tra họ lại đến, lần này có cả chủ tịch phường 1, các cán bộ tư pháp phường, phụ trách nhà đất phường và Thanh tra thành phố, nhưng họ cũng không vào được, đứng ngoài bờ rào nhìn ngó vào trong rồi lủi thủi ra về.
Lần thứ ba: Cán bộ Phòng quản lý đô thị quận Gò Vấp đến (tôi hỏi thăm mới được biết họ là người của chính quyền) cũng như những người trước họ đến nhưng không vào được, đi vòng quanh khuôn viên đất thổ mộ rồi lại về. Cả 3 lần họ đều không vào nhà tôi để xác minh hoặc lập biên bản làm việc mặc cho người tố cáo khẩn thiết yêu cầu. Thấy việc làm của họ có dấu hiệu mờ ám, nên chị em tôi liên tục đến cơ quan thanh tra thành phố để hỏi. Sau nhiều lần tránh mặt cuối cùng họ cũng tiếp và trả lời rằng : “Đã có báo cáo số 938 thanh tra thành phố ngày 9.11.2006 gửi cho UBND TP, yêu cầu chị em tôi liên hệ với văn phòng tiếp dân số 15 đường Nguyễn Gia Thiều để được biết ”.
Chúng tôi thắc mắc thấy khó hiểu vô cùng vì họ đi xác minh nhưng không vào được khu mộ thì nhìn thấy được gì mà báo cáo lên lãnh đạo UBND TP, thế mới tài cơ chứ. UBND TP cũng như những lần trước mắt lác, tai ngơ nghe theo lời xàm tấu của họ nhanh chóng ra ngay công văn số 8573 trong vòng 10 ngày nhằm tước đoạt tài sản một cách trắng trợn của gia đình người cán bộ lão thành cách mạng CSVN là ông nội tôi đã cống hiến cả cuộc đời và gia tài khổng lồ giàu có của gia đình mình, và nội tôi đã từ trần trong niềm ân hận tiếc nuối xót xa vì đã chọn lầm con đường đấu tranh cho lý tưởng cộng sản thời trai trẻ. Công văn đó với nội dung như sau:
“Theo xác minh của thanh tra thành phố thì trước đây tại khu vực thổ mộ có một số ngôi mộ của gia tộc họ Lư. Tuy nhiên theo các hộ dân thì các ngôi mộ đã được họ Lư bốc đi từ lâu. Hiện tại khu vực thổ mộ không có ngôi mộ nào có bia mộ ghi là họ Lư. Vì vậy việc khiếu nại của bà Lư Thị Thu Duyên và Lư Thị Thu Trang là không có cơ sở để xem xét giải quyết. (Trích nguyên văn)”.
Cũng xin nói thêm rằng từ khi ông nội tôi đi làm cách mạng CS từ miền Bắc Việt Nam trở về đòi đất không được chính quyền CSVN quan tâm giải quyết uất ức quá mà mất đi, cho đến đời chú tôi vào thăm lại bị bọn côn đồ vác dao rượt chém phải bỏ chạy không dám quay lại khu đất này và đến khi chị em tôi nhận lại 82m2 đất làm nhà ở cho đến nay gia đình tôi chưa 1 lần được bước chân vào thăm nom chăm sóc mộ phần của ông bà tổ tiên, mặc dù nhà tôi ở sát ngay khu thổ mộ. Vậy mà thanh tra thành phố dám bảo là họ Lư đã bốc mộ đi từ lâu (theo lời một số hộ dân, những kẻ chiếm đất của họ Lư) Ngay cán bộ khi làm nhiệm vụ mà cũng không vào được vì sợ thói côn đồ ngang ngược của bọn chiếm đất, là do được sự bảo vệ hết mình của một số quan chức địa phương, hay vì họ Lư quá nghèo không có tiền để đút lót nên họ mặc kệ cho những thành phần bất hảo chiếm đất của gia tộc. Bọn người này chúng đã ngang nhiên san lắp mộ phần, cất nhà đè lên mộ và mua bán sang tay trái phép mà vẫn được chính quyền công nhận và bảo hộ công khai, thì những công dân lương thiện bị tước đoạt sản như gia đình tôi phải trông cậy vào đâu khi mà kẻ cướp và chính quyền có sự liên kết chặt chẽ và tinh vi, trắng trợn như vậy.
Khi đọc báo cáo trước ban pháp chế Hội đồng nhân dân thành phố và trả lời báo Pháp luật, thanh tra thành phố lại dám khoác lác rằng: “Phần lớn các nội dung tố cáo đều không có cơ sở, một số đơn tố cáo mang lời lẻ gay gắt vô căn cứ”. Họ còn kiến nghị cần phải có biện pháp chế tài đối với người tố cáo sai (trích nguyên văn) họ nói như thế mà không biết ngượng mồm, vì người dân chúng tôi một khi đã dám đứng lên tố cáo chính quyền thì đương nhiên chúng tôi phải có bằng chứng để bảo vệ mình. Đồng thời khi chúng tôi tố cáo đều để lại tên họ địa chỉ công khai và chịu trách nhiệm trước pháp luật về những lời tố cáo của mình. Trách nhiệm của Thanh Tra là phải xác minh và báo cáo đúng sự thật cho các cấp chính quyền để có hướng giải quyết bảo vệ quyền lợi cho nhân dân. Ngược lại Thanh Tra không làm tốt công việc được giao (trường hợp gia tộc họ Lư là một điển hình) còn quay lại biện minh cho hành động sai trái của minh bằng những từ quen thuộc như : “Không có cơ sở để giải quyết vô căn cứ …”. Thì đó chính là luận điệu của bọn tham nhũng thường hay sử dụng, nhằm để chạy tội và bảo vệ nhau bằng 1 hệ thống khép kín từ phường đến quận và thành phố thậm chí lên đến cấp tối cao trung ương CSVN.
Từ khi nhận được công văn số 8573 cho đến nay, chúng tôi vẫn liên tục gởi đơn khiếu nại tố cáo và yêu cầu được đối thoại trực tiếp với lãnh đạo UBND TP, hoặc ông Nguyễn Hữu Tín (người ký công văn) nhưng vẫn không được sự trả lời của UBND TP, phải chăng vây cánh của bọn tham quan cộng sản như Trần Kim Long (cựu Chủ tịch UBND quận Gò Vấp đang bị án tù giam ) vẫn còn tồn tại và phát triển mạnh mẽ, nên những lá đơn của gia tộc tôi đều bị thủ tiêu cả ? Việc khiếu nại của gia tộc họ Lư với đầy đủ giấy tờ và bằng chứng như thế mà thanh tra thành phố còn dám nói là không có cơ sở để giải quyết thì báo cáo của họ trước ban pháp chế Hội đồng nhân dân thành phố HCM về công tác giải quyết khiếu nại tố cáo của công dân 6 tháng đầu năm 2007. Vậy thì rõ ràng là người dân chúng tôi làm sao có thể tin được những điều họ báo cáo có được bao nhiêu % là sự thật. Vì vậy tôi kiên quyết phản đối những kết luận thanh tra cuội do thanh tra thành phố cung cấp để lừa các cơ quan báo đài thành phố và Hội đồng nhân dân thành phố HCM là nhằm dẹp bỏ, tước đoạt quyền lợi khiếu nại tố cáo chính đáng của công dân.
Đây chính là hành động tiếp tay cho bọn tham nhũng đục khoét của công, tước đoạt tài sản của những người dân oan chúng tôi. Tôi kiên quyết đấu tranh đến cùng đòi chính quyền này phải trả lại tài sản hợp pháp của Gia tộc họ Lư chúng tôi đã bị tước đoạt phi pháp suốt 32 năm qua. Tôi thiết nghĩ gia đình họ Lư chúng tôi đã góp phần xương máu mấy chục năm qua để xây đắp nên chế độ cộng sản + XHCN Việt Nam này mà còn bị ngược đãi, lãng quên, bị phản bội đến tàn nhẫn. Thế thì thân phận những người dân đen là nông dân, công nhân cần lao mà bây giờ dư luận hay gọi họ là dân oan VN bị chà đạp, đàn áp, đánh đập, tước đoạt tài sản, đất đai sẽ còn phải chịu cảnh khốn khổ đến cùng đường sẽ còn tệ hại đến mức nào ???
Do đó, nên tôi rất đồng tình chọn lựa theo con đường kiên quyết đấu tranh vì dân chủ tự do cho đất nước, vì công bằng xã hội của các nhà dân chủ trong nước, và của phong trào 8406 mà tôi cũng là một thành viên công khai tham gia từ mấy tháng qua. Đó là việc phải đẩy mạnh công cuộc tranh đấu hơn nữa cho nước nhà sớm thoát khỏi gông cùm xiềng xích mà chế độ độc tài đảng trị, quan liêu tham nhũng, không vì dân vì nước đang tròng lên đầu, lên cổ dân tộc ta mấy mươi năm qua. Có được như vậy thì mọi nỗi oan khuất đau khổ của nhân dân VN mới chấm dứt, và đương nhiên quyền lợi bé nhỏ của riêng gia đình tôi cũng sẽ được giải quyết thấu đáo, trọn vẹn.
Mong lắm thay !!!
Viết trong những ngày trực tiếp tham gia biểu tình với đồng bào các tỉnh Nam bộ tại Thành phô Sài Gòn đòi đất đai nhà cửa, tài sản bị cướp phá.
Từ ngày 7/07/2007 đến 12/07/2007
Người viết thư
Lư Thị Thu Duyên
Liên hệ với tôi đang cư trú tại số nhà 77/13B đường Trần Bình Trọng phường 1, Quận Gò Vấp, thành phố - Sài Gòn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)