Thứ Ba, 10 tháng 7, 2007

Hà Nội chơi trò đánh lừa Hoa Kỳ

Hanoi Plays America for a Sucker
New America Media, News Analysis, Thai A. Nguyen Khoa, Posted: Jul 06, 2007
Lê Minh Úc lược dịch

LTS: Trong cái dư âm sau chuyến viếng thăm Hoa Kỳ lần đầu tiên của Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết, cộng tác viên Thai A. Nguyen Khoa của NAM (New America Media), viết rằng một Việt Nam dân chủ có thể làm được nhiều hơn cho vấn đề ổn định trong vùng Đông Nam Á. Ý muốn ngăn ngừa Trung quốc của chế độ Hà Nội còn lớn hơn cả Hoa Kỳ, cho nên Hoa Kỳ không nên làm ngơ về sự cần thiết cho việc đổi mới dân chủ tại Việt Nam trên danh nghĩa "Ảnh hưởng Trung hoa"




Trong khi chuyến viếng thăm hữu nghị của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết - chuyến đi chính thức đầu tiên đến Hoa Kỳ của một lãnh đạo Cộng sản Việt Nam - mang đến nhiều bàn cãi, lại bị phản đối với các cuộc biểu tình xuống đường và sự tra vấn nặng nề của các nhà lập pháp cao cấp Hoa Kỳ về các vụ bắt giữ các nhà tranh đấu nhân quyền và dân chủ mới đây, thì thực chất chính trị đằng sau cái lối Hoa Kỳ ve vãn Hà Nội -- ảnh hưởng Trung hoa -- có vẻ thoát khỏi sự chú ý của giới truyền thông báo chí. Nhưng sự hiểu biết của Hà Nội thì không khá gì hơn trước đây.

Chính sách địa-chính-trị của Mỹ luôn nắm phần lợi thế ngay cả khi những nguyên tắc rất căn bản về dân chủ và tự do được ưa thích hơn là việc ngăn ngừa Trung quốc. Nhưng để có một cách giải quyết thực tế và lâu dài, Hoa Thịnh Đốn không được quên rằng một Việt Nam dân chủ đặt căn bản trên sự ủng hộ của toàn dân thì thích hợp hơn cho vấn đề ổn định khu vực Đông Nam Á, hơn là một chế độ công an trị xuống dốc với sự đàn áp hỗn loạn.

Một lúc nào đó khi chế độ CSVN không còn có thể dựa vào đường lối đàn áp tàn bạo để đè nén những nguyện vọng chính đáng của người dân, hoặc dựa vào cái “chiến thắng huyền thoại” với một giá quá đắt trong cuộc chiến chống Mỹ (và Pháp), như một cái quyền để được phép cai trị thay vì được sự ủng hộ của toàn dân, thì Hoa Kỳ về mặt quân sự lại cố đẩy chế độ Hà Nội lên như một bức màn chắn để chống lại chính sách bành trướng của Trung quốc. Biết rõ sự ve vãn này của Hoa Kỳ, chế độ Hà Nội đang chơi tối đa lá bài Trung quốc.

Hồi tháng Ba, sau buổi họp với Ngoại trưởng Hoa Kỳ Condoleezza Rice, Bộ trưởng ngoại giao Việt Nam Phạm Gia Khiêm đã đi vòng sang Bắc kinh trước khi trở về Hà Nội. Cũng giống như vậy, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã đi sang Bắc kinh trước khi thực hiện chuyến viếng thăm lịch sử Hoa Kỳ.

Việc này không tránh khỏi sự chú ý của Hoa Thịnh Đốn, nơi chuyến viếng thăm hữu nghị lúc có lúc không của Chủ tịch Triết đã được đồn đãi sẽ bị huỷ bỏ hoặc giảm thiểu tính chính thức về sự thăm viếng dinh thự Blair House. Đồng thời, buổi hội kiến tại Phòng Bầu Dục của Tổng thống Bush với 4 nhà lãnh đạo của các nhóm tranh đấu nhân quyền và dân chủ Việt Nam, tiếp theo đó là một buổi họp khác của Cố vấn An ninh Quốc gia với nhóm dân chủ được lựa chọn đặc biệt hơn, ngay sau chuyến viếng thăm của ông Triết được coi như là một lời nhắc nhở đến Hà Nội đừng coi Hoa Kỳ như một thành phần dự bị.

Nhưng chính phủ của ông Bush nên được nhắc nhở là hành động đu dây của chế độ Hà Nội là một hình thức của quan hệ "tiểu quốc triều cống thiên triều" của thế kỷ 21. Trong cuộc chiến chống Mỹ, để làm sao có lợi cho họ, chế độ Hà Nội thường chơi trò đi dây thăng bằng rất nhuần nhuyễn giữa Trung quốc và Liên Sô, nhưng cái thế đại quân bình đó đã biến mất sau khi Liên bang Sô Viết bị sụp đổ vào năm 1991, cho đến khi Hoa Kỳ bước chân vào.

Vào tháng 5/2006, trong môt buổi họp với các lãnh tụ Hà Nội, ông phụ tá Ngoại trưởng Hoa Kỳ Robert Zoellick đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của vấn đề hợp tác giữa hai nước, đặc biệt là về những liên quan đến an ninh khu vực (xem: Sự đe doạ bành trướng của Trung quốc). Vào tháng Sáu 2006, theo sau người tiền nhiệm và 4 năm liên tục nơi mà Hải quân Hoa Kỳ dùng Việt Nam như một bến dừng chân, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Donald Rumsfeld đã gặp người đồng chức vụ với ông ta là Phạm Văn Trà khi hai phía tái xác nhận hiệp ước Huấn luyện và Giáo dục Quân sự Quốc tế.

Lẽ dĩ nhiên là Hoa Kỳ rất chú ý đến lịch sử đầy thăng trầm giữa Việt Nam và Trung quốc. Năm 1974. Trung quốc và Nam Việt Nam đã đánh một trận hải chiến về Quần đảo Hoàng Sa. Vào tháng Hai năm 1979, Trung quốc xâm chiếm nhiều tỉnh thuộc vùng biên giới phía Bắc của Việt Nam để dạy cho Hà Nội một bài học sau khi nhà nước Việt Nam thắt chặt quan hệ với Liên Sô và xâm lăng Lào và Kampuchea. Từ 1984 đến 1988, Việt Nam đã có những đụng chạm với Trung quốc trên đất liền và trên Biển Đông, đưa đến kết quả là Việt Nam phải nhường 800 cây số vuông lãnh thổ cho Trung quốc. Năm 2005, sau khi vẽ lại đường biên giới lãnh hải trên Vịnh Bắc Bộ, hải quân Trung quốc đã tấn công và giết chết 9 ngư phủ Việt Nam.

Vấn đề mất đất và biển cho Trung quốc đã là đề tài của một bài tiểu luận của nhà báo Nguyễn Vũ Bình; và anh Bình đã bị bắt năm 2003 khi tiết lộ sự thương lượng đầy mờ ám của Hà Nội trong một bài báo được phát hành (trên mạng internet). Anh Bình, và sau đó là luật sư Lê Quốc Quân, là người được Cơ quan Hỗ trợ Dân chủ Quốc gia cấp học bổng, được trả tự do như những món hàng đổi chác trước chuyến đi của ông Triết đến Hoa Kỳ.

Trong phần phân tích cuối cùng, thì việc Hà Nội chạy theo Hoa Kỳ và thái độ đu dây của Hà Nội giữa - người bạn "môi hở răng lạnh" có cùng chung lý tưởng là -Trung quốc và Hoa Thịnh Đốn chứng tỏ một điều là về mặt chính trị thì Hà Nội cần Mỹ hơn là Mỹ cần Hà Nội.

Do đó, Tổng thống Bush nên biết rằng việc giúp đỡ Hà Nội thiết lập một nền kinh tế thị trường thiếu trật tự, như một bài thuốc trị bá bệnh cho một xã hội bị đàn áp và tước đoạt mất sự thoải mái về vật chất lẫn tinh thần thì không phải là một lá bài chắc ăn cho một di sản lâu dài.

Xây dựng và bồi đắp cho những tiến triển bên trong Việt Nam và không có sự dính dáng của Đảng Cộng sản là chìa khóa cho một di sản như vậy. Một Việt Nam tự do dân chủ sẽ cung cấp một thế quân bình thích hợp cho khu vực Đông Nam Á, để phục vụ quyền lợi của toàn dân Việt Nam cũng như quyền lợi của Hoa Kỳ.


Hanoi Plays America for a Sucker
New America Media, News Analysis, Thai A. Nguyen Khoa, Posted: Jul 06, 2007

Editor's Note: In the wake of the Vietnamese President Nguyen Minh Triet’s first state visit to the United States, NAM contributor Thai A. Nguyen Khoa writes that a democratic Vietnam can do more for the stability of Southeast Asia. Hanoi has an even greater interest in containing China than the United States , so the United States should not turn a blind eye to the need for democratic reform in Vietnam in the name of the "China Factor".

While the state visit of President Nguyen Minh Triet – the first official trip to America by a leader of Communist Vietnam -- is controversial, marred with protests and critical questioning by senior United States lawmakers regarding his government's recent arrests of human rights and democracy activists, the real politik behind the way America coddles Hanoi --the China factor – seems to escape most press radar screens. But Hanoi is none the wiser.

It seems American geopolitics trumps even its very founding tenets of democracy and freedom in favor of the containment of China. Yet for a viable and long-term solution, Washington must not forget a democratic Vietnam based on popular support is more suited for the stability of Southeast Asia than a declining police state with oppressive turmoil.

At a time when communist Vietnam can no longer rely on brutal oppression to keep the lid on its people's legitimate aspirations nor count on its hallowed and pyrrhic victory against the United States (and France) as the mandate to rule in lieu of popular support, the United States is trying to prop up the Hanoi regime militarily as buffer against an expanding China. Aware of this American courtship, Hanoi is playing the China card to the hilt.

This March, after his Washington meeting with Secretary of State Condoleezza Rice, Vietnam Foreign Minister Pham Gia Khiem made a detour to Beijing before returning home. Likewise, President Nguyen Minh Triet also paid a visit to Beijing before making this historic trip to America.

This did not go unnoticed by Washington, where the off-and-on again state visit by President Triet was rumored to be cancelled or even reduced to an unofficial visit at Blair House. Meanwhile, President Bush's Oval Office meeting with four leaders of the Vietnamese human rights and democracy groups followed by another NSA meeting with the more inclusive democracy group after Triet’s visit serve as a reminder to Hanoi not to play America as second fiddle.

Yet the Bush administration should be reminded that Hanoi's tight rope act is a form of suzerainty-tributary kowtow relationship of the 21st century. During the American war, Hanoi often played a skillful balancing act between China and the Soviet Union to her advantage, but that big counterbalance is gone after the break-up of the Soviet Union in 1991 until the United States steps in.

In May 2006, in a meeting with Hanoi leaders, U.S. Assistant Secretary of State Robert Zoellick stressed the importance of cooperation between the two countries, particularly with regards to regional security (read: China expansion threat). In June 2006, following his predecessor and the four-year running where the U.S. Navy made Vietnam its port of call, Secretary of Defense Donald Rumsfeld met with his counterpart Pham van Tra when the two sides reaffirmed the International Military Education and Training pact.

The United States, certainly, is keen on Vietnam's tumultuous history with China. In 1974, China and South Vietnam fought a naval battle over the Spratley island chain. In February 1979, China invaded several of Vietnam's northern border provinces to teach Hanoi a lesson after the Vietnam strengthened its ties with the Soviet Union and occupied Laos and Kampuchea. From 1984 to 1988, Vietnam had border clashes with China on land and in the South Sea, which resulted in the ceding of 800 square kilometers of territory by Vietnam to China. In January 2005, after the redrawing of maritime demarcation in the Tonkin Gulf, Chinese navy attacked and killed nine Vietnamese fishermen.

The loss of Vietnamese land and sea to China was the subject of journalist Nguyen Vu Binh’s essay; he was arrested in 2003 when he revealed Hanoi's shady deal in a published article. Binh, then Le Quoc Quan, a recipient of the National Endowment for Democracy scholarship, were released as bargaining chips just before Triet’s trip to America.

In the final analysis, Hanoi's overture to America and its high-wire act between Beijing - Hanoi's ideological soul mate - and Washington demonstrate politically that it needs America more than vice-versa.

Thus President Bush should know that helping Hanoi forge ahead with its free-wheeling market economy as a cure-all for an oppressed society deprived of material and spiritual comfort is no sure bet for a lasting legacy.

Cultivating the progressives within and without the Communist Party is the key to such legacy. A democratic Vietnam will provide a fitting counter balance in Southeast Asia that serves its people's interest as well as the United States'.

Tem Gửi Thư "Lê Thị Công Nhân"

Con tem này có giá trị với tất cả các bưu điện tại Hoa Kỳ.

Xin xữ dụng nó gửi đi toàn thế giới cho công cuộc tranh đấu chung cũng như nêu cao gương sáng của anh thư Lê Thị Công Nhân.

Loại tem có hình nữ luật sư Lê Thị Công Nhân, mổi tập 20 con tem 41 cents giá $ 19. 95.

Mọi chi tiết xin liên lạc về:

Quyen Le
9353 Bolsa Ave # C5
Westminster, CA 92683

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2007

Nguyễn Tấn Dũng Sẽ Đến Saigon Giải Quyết Biểu Tình Trực Tiếp...

32 năm trôi qua, chưa bao giờ Hà Nội lúng túng như việc cả ngàn đồng bào kéo về văn phòng 2 Quốc Hội ở Saigon.

Nguyễn Tấn Dũng hứa sẽ đến tận nơi giải quyết trực tiếp.

Đồng bào bị hà hiếp áp bức từ các nơi ngày dồn về Saigon một nhiều. Dân oan ở Hà Nội cũng rục rịch kéo nhau về hết ở Saigon.

Một bó đủa sẽ khó bị bẻ gảy... Biến cố Saigon đang lôi kéo giới truyền thông thế giới loan tải tin tức liên tục.

Việt Nam đã bước vào mùa mưa. Đồng bào bị giá buốt, đói khát vì cuộc biểu tình kéo dài sang đến ngày thứ 17. Chúng ta không thể nó tàn lụi. Cần giúp mọi người Việt Nam đang bị hà hiếp, bị đàn áp kéo nhau về Saigon cho Nguyễn Tấn Dũng giải quyết một lần...

Trả lời câu hỏi về lời kêu gọi yễm trợ Dân Chủ Nhân Quyền Quốc Nội, cựu tướng Lý Tòng Bá cho biết anh em của ông đang ráo riết hoạt động ngay trong nước, giải quyết cấp tốc những điều, đáng và phải làm khẩn cấp.

Ngay trong giây phút này, xin những tấm lòng còn trung trinh với quốc gia dân tộc cùng nhau Thổi Bùng lên Ngọn Lữa Đang Cháy. Xin cùng nhau yễm trợ trận chiến đang xãy ra ngay trên quê hương...

Các bạn sinh viên , học sinh thân mến !

Các bạn là mầm non cũa đất nước, rường cột cũa Quốc gia . Các bạn là những người lảnh đạo trong tương lai. Hiện nay chúng ta đang sống trong lòng Tổ Quốc mà bọn lảnh đạo đất nước là những cán bộ đảng CS vô cùng tàn ác, độc tài và tham nhũng . Họ đang áp dụng một chính sách vô cùng độc ác với đồng bào cũa chúng ta, họ cướp nhà, cướp đất cũa những người dân thấp cổ bé miệng, họ cố tình đày đoạ những người dân oan, nạn nhân do những cán bộ CS cường hào ác bá, độc tài, tham nhũng, họ đang trấn áp, khủng bố và bắt giam một số bà con dân oan và những người đang đòi hỏi công lý, dân chủ nhân quyền cho nhân dân.

Giờ phút nầy, Các bạn hảy tiếp tay với đồng bào dân oan đang biểu tình tại văn phòng Quốc hội 2 tai thành phố Saigon cũng như tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội. Các bạn hảy lập thành từng nhóm quyên góp để mua thực phẩm, nước uống, thuốc men để cứu giúp đồng bào biểu tình đang thiếu thốn. Các bạn hẩy thể hiện tấm lòng yêu nước, yêu đồng bào cùng khổ trong lúc nầy, các bạn hảy đòi hỏi quyền làm người cũa các bạn trong một đất nước đang bị thống trị bởi đảng CS độc tài, tham nhũng và cướp đoạt tài sản, và các quyền căn bản cũa người dân.

Mong các bạn tiếp tay với đồng bào dân oan trong lúc nầy.

Lê Phong

Hầm trú ẩn của bọn Bolsheviks ở Bolsa



Tranh: Babui

Làm sao không bật khóc trước thảm cảnh của đồng bào khiếu kiện tại Sài Gòn





Hôm nay đầu tuần ngày 09/07/2007 đồng bào khiếu kiện tiếp tục đổ về thành phố đến Văn phòng Quốc Hội 2 ở số 194 Hoàng văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn. Hôm nay chúng tôi ghi nhận an ninh chìm nổi lùng sục khắp nơi nhưng đồng bào vẫn căng biểu ngữ nhiều hơn mọi khi, dọc hai bên cổng chính vào trụ sở (xem hình) để biểu lộ sự phẩn uất của mình, đồng thời đồng bào còn giăng biểu ngữ dọc theo con đường bên hông ngay dưới trời mưa. Cơn mưa gây thêm khổ não cho đồng bào.

Hôm qua Chúa Nhật, một số đồng bào vẫn quyết tâm "bám trụ" nên căng bạt ngồi suốt đêm ngày dọc theo bờ tường, dưới các cây xanh ven đường, giữ vững những biểu ngữ đã căng mấy ngày qua. Bên trong, những nông dân khốn khổ từ tỉnh xa không có thân nhân tại thành phố SG, họ đã ăn ngủ vật vờ tại chổ, giặt đồ trong mưa và phơi trên bờ rào. Nhà vệ sinh sang trọng của tòa nhà vẫn bị chỉ đạo khóa chặt không cho đồng bào xử dụng gây trở ngại lớn cho bà con dân oan, thật không thể biện hộ cho sự vô nhân đạo của bọn bạo quyền.

Ngoài bờ rào, phía trụ sở bên lề đường Hồ Văn Huê một cô gái nông thôn lên thành phố khiếu kiện, cô mặc hai caí áo dài tay, đội nón và dưới nón là một cái mũ kéo che mặt tay ôm một bao ny lon trắng đựng khăn, quần áo, đồ đạc cá nhân và một chai nước ngồi nhìn mọi người qua đường. Lại gần, thấy cô độ tuổi đôi mươi với khuôn mặt lo buồn, thể hiện rõ một người nghèo khổ vùng sâu, với đôi dép nhựa cũ dưới chân mà lòng chúng tôi như quặn lại, nước mắt chúng tôi không thể nào ngăn được.

Tới gốc cây phía trên, những bà mẹ, những nông dân ngồi ủ rũ xúm nhau giữ băng rôn, có người cầm khúc bánh mì lót dạ. Quan sát toàn cảnh, thấy họ rất ốm, thể hiện sự suy kém dinh dưỡng hàng ngày, màu da rạm vàng, lưng còm xuống làm chúng tôi phải bật khóc! Trở về nhà tôi cầu trời phù hộ cho những đồng bào chúng ta sớm đòi lại ruộng đất là nguồn sống chân chánh duy nhất mà cha ông của họ truyền lại bao đời nay.

Kỹ Sư Ngọc Anh
Sài Gòn

(Xin mời xem đoạn Video để thấy nhiều biểu ngữ và "băng rôn" của các tỉnh trải dài theo đường lộ)