Thứ Hai, 9 tháng 7, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 18

* Chị Cao Quế Hoa vẫn tiếp tục bị đe dọa an ninh cá nhân trong thời gian cuối tuần.

* CA tăng cường kiểm tra trong ngoài trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 và các bến xe miền Tây để ngăn chặn đồng bào lên hưởng ứng biểu tình khiếu kiện ở Sài Gòn.

* Hơn 100 đồng bào khiếu kiện biểu tình tại Cần Thơ mặc dù một số bị CA bắt và trù dập.

* CA ở các địa phương tiếp tục lên Sài Gòn để "lùa" dân của địa phương mình về không cho lên Sài Gòn để khiếu kiện.

* Với những áp lực ngăn cản của CA và an ninh địa phương nhưng số đồng bào khắp các tỉnh miền Tây vẫn tiếp tục lên Sài Gòn nâng số đồng bào tham dự cao nhất trong ngày là trên 1500 (Xin nghe phát biểu của chị Hoa lúc 8g30 tối ngày 09/07/2007)


Lúc 8 giờ 30 tối ngày 09/07/2007, chúng tôi đã trao đổi với chị Hoa và được biết mới có 3 người thuộc Ủy ban Nhân dân Tỉnh và Thanh tra Chính phủ ở tỉnh Tiền Giang đến "mời miệng" đồng bào về lại Tiền Giang để chính quyền và Thanh tra Chính phủ sẽ cứu xét khiếu kiện của họ nhưng đồng bào không đáp ứng vì nghĩ "bổn cũ lừa dân" đang được dàn dựng lại.

Chị cũng cho biết hiện tại đang có trên 800 người đang ngủ lăn lóc tại đây và cao điểm nhất lúc 4 giờ chiều nay, số người lên trên 1500 người. Hôm nay họ cũng chiêu dụ đồng bào qua bên Phòng Tiếp Dân đường Võ Thị Sáu nhưng chỉ có một ít người qua bên đó.

Nghe trao đổi với chị Hoa

Suốt thời gian cuối tuần qua, CA tăng cường kiểm soát trong ngoài VP/QH2 và tỏ vẻ như muốn trấn áp đồng bào rời khỏi đây cũng như hăm doạ bắt chị Hoa nên đồng bào luôn đề cao cảnh giác và tỏ thái độ sẵn sàng "đối đầu" với sự đàn áp của CA, có lẽ nhờ đó mà CA chưa thực hiện được ác ý của họ. Vì thời tiết mưa bão và VP/QH2 nghỉ cuối tuần nên đồng bào biểu tình đã tranh thủ về quê nhà thay áo quần và tắm giặt nên chỉ còn vài trăm ở lại "trấn ải".

Nghe tình hình cuối tuần

Từ bữa thứ năm 05/07/2007 đến hôm nay, các phòng vệ sinh đã bị đóng cửa không cho đồng bào sử dụng làm cho đồng bào rất bất mãn và yêu cầu ban quản trị Văn phòng Quốc Hội 2 phải can thiệp để mở cửa các phòng vệ sinh cho đồng bào đang biểu tình sử dụng

Nghe đồng bào bức xúc

Được biết trong ngày 8/07/2007, đã có gần 100 đồng bào đã biểu tình tại Cần Thơ để đòi lại ruộng đất, tài sản đã bị quan chức địa phương cướp đoạt nhưng bị CA đàn áp dã man và bắt nhốt một số người.

Nghe VSR phỏng vấn chú Tư Cần Thơ


Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 10:00 đêm tại Sài Gòn ngày 09/07/2007

'Vô Ra Thằng Cha khi Nãy'

"Vô ra thằng cha khi nãy" là một thành ngữ người Việt thường nói để mô tả một sự kiện, một nhân vật cứ xuất hiện nhiều lần, dưới những hình thức khác nhau, khiến người ta tưởng lầm rằng đó là nhiều người, nhưng thực chất chỉ là một người, một "thằng cha ấy" mà thôi.

Ví dụ như trên sân khấu, nay thì khán giả thấy nhân vật nầy xuất hiện, chốc nữa lại thấy nhân vật khác nhưng thực chất cũng chỉ là một diễn viên mà thôi; khi anh ta đóng ông quan, khi đóng vai anh lính, còn thực chất cũng chỉ "một anh chàng", chỉ là "thằng cha khi nãy".

Cũng có thể đó là lời chê của khán giả khi họ bình phẩm một vở tuồng, một diễn viên khi vào khi ra sân khấu, cũng chỉ là "thằng cha" ấy mà thôi.

Đó là chuyện sân khấu cải lương hay kịch. Còn một thứ sân khấu khác nữa, cũng không kém nhàm chán. Đó là sân khấu chính trị. Trên sân khấu chính trị cũng có nhiều vở tuồng, nhiều nhân vật, coi cũng rất hấp dẫn. Tuy nhiên, trên những sân khấu chính trị của những chế độ độc tài, xem ra cũng có nhiều tuồng tích hấp dẫn, cũng có hiến pháp, cũng có phân quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, cũng có họp hành phê bình, cãi cọ, thậm chí đánh lộn nhau u đầu chảy máu, cũng có hoan hô và biểu quyết, nhưng tựu chung, cũng chỉ có một thằng: Đạo Diễn. Cho nên dù có nhiều tấn tuồng coi vui lắm, tưởng như dân chủ lắm, tự do lắm nhưng thực chất cũng chỉ là "Vô ra thằng cha khi nãy".

Trước đây nước ta có hai sân khấu chính trị. Một sân khấu ở trong Nam và một ở ngoài Bắc. Sân khấu nào coi cũng vui và cũng "hấp dẫn" đối với những người dân nhẹ dạ, dễ tin, ngu ngơ về những thủ đoạn chính trị.

Sân khấu trong Nam thì đã dẹp tiệm từ 30 tháng Tư rồi, đã "Nằm xuống trong lòng đất lạnh". Vì bài nầy nói chuyện phiếm nên tôi chẳng nhắc lại làm chi. Nói như Nhất Linh thì "Đời tôi để lịch sử xử". Lịch sử cũng sẽ xử cái sân khấu chính trị miền Nam đó. Bây giờ xin nói đôi điều "Thằng cha khi nãy" của sân khấu chính trị miền Bắc.

Sau khi nắm chính quyền nhờ cái gọi là "Cách Mạng Tháng Tám", Hồ Chí Minh xây dựng chế độ dân chủ cho nước Việt Nam hồi ấy. Bề gì thì cũng đã hô hào "Độc Lập - Tự Do". Nói là tự do mà một nước dân chủ không cho bầu quốc hội thì cũng kỳ cục nên mới có cuộc bầu cử quốc hội ngày 6 tháng 1 năm 1946. Bầu xong rồi mà đắc cử thì chỉ có cán bộ Cộng Sản với những người "ủng hộ Việt Minh". Nên nhớ cho rằng Việt Minh là một phong trào của Cộng Sản Việt Nam hay nói trắng ra là cái áo ngoài của họ. Trong quốc hội không có ai là người đối lập. Các đảng phái khác không tham gia hoặc tham gia nhưng không thể đắc cử được vì "Bầu cử không ngay thẳng" như lời cha tôi nói hồi ấy. Vì là đầu mùa dân chủ, vì là "người xưa", ăn nói còn dè dặt nên cha tôi không dùng những tiếng như người ta nói sau nầy như "bầu cử gian lận", "ăn gian phiếu", "tráo trở đổi thùng phiếu, đổi kết quả", v.v.

Do áp lực của "Quân Tàu Tưởng", tức là áp lực của mấy ông tướng Tàu phù thuộc phe Tưởng Giới Thạch, Hồ Chí Minh bèn nhường cho các "Đảng phái Quốc Gia" (Cộng Sản gọi là "Đảng phái phản động") 70 ghế trong quốc hội. Trò nầy chỉ là "hoãn binh chi kế" của Hồ già. Sau đó thì 70 ông đại biểu quốc hội trong cái trò nhường ghế đó, ai nhanh chân thì toàn mạng, ai chậm chân thì bị cho mò tôm dưới đáy sông. Mò tôm là một cách giết người bí mật và không còn dấu tích. Không cần bắn giết hay đâm chém gì cả, cứ cột một hòn đá cho thật nặng vào cổ nạn nhân rồi thả xuống giữa dòng sông. Hòn đá sẽ "keo sơn" giữ chặt nạn nhân cho đến khi xương thịt nạn nhân rã ra từng miếng nhỏ. "Ai biết mô mà tìm". Nhà văn Khái Hưng cũng bị Cộng Sản Việt Nam cho đi mò tôm theo cách như vậy đấy.

Năm 1955, sau khi Tây cuốn gói khỏi miền Bắc, quốc hội của chế độ Cộng Sản Việt Nam lại họp, lại bầu đi bầu lại mấy lần, bao giờ trong quốc hội của chế độ Cộng Sản Việt Nam cũng có đại biểu ba đảng "đàng hoàng". Một là đại biểu đảng Cộng Sản, hai là đại biểu đảng Xã Hội, ba là đại biểu đảng Dân Chủ. Nói tới đại biểu tức là nói tới đảng. Vậy thì miền Bắc hồi ấy có ba đảng: Đảng Cộng Sản, đúng đầu là "Bác Hồ muôn vàn kính yêu" của Nông Thị Xuân, hai là ông Nghiêm Xuân Yên đảng trưởng (hay chủ tịch gì đó cũng được) của đảng Dân Chủ, ba là ông Nguyễn Xiển của đảng Xã Hội. Hễ một khi đại biểu đảng Cộng Sản Hà Nội đưa ra một cái gì đó, chẳng hạn là một nghị quyết, một tuyên cáo (lên án đế quốc Mỹ thả bom miền Bắc chẳng hạn), một đạo luật để "giữ gìn kỹ cương phép nước" đại biểu hai đảng kia "triệt để ủng hộ" hay "nhất trí hoan hô". Ông Nguyễn Xiển là một người hay nhìn trời nhìn đất và nhìn trăng sao vì ông nguyên là cán sự khí tượng; còn ông Nghiêm Xuân Yêm tuy là "dòng dõi", tuy là "sinh viên" nhưng theo nhận xét của nhiều người ông có cái tật hay ngủ, nhất là khi vào ngồi trong nghị trường. Nhờ bệnh hay ngủ mà ông được một đời an nhàn sung sướng.

Đến khi "giải phóng miền Nam" xong rồi, ông Nguyễn Xiển cho đăng trên nhật báo Nhân Dân nhiều bài viết, ca ngợi "Thiên tài của Đảng Ta". Sao lại "đảng ta" nhỉ? Ông ta là thủ lĩnh đảng Xã Hội, tại sao gọi đảng Cộng Sản là "đảng ta". Có gì khó hiểu đâu mà thắc mắc. "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" cả đấy. Dù là đảng Xã Hội của ông thầy bói thời tiết Nguyễn Xiển hay là đảng Dân Chủ của ông sinh viên hay ngủ gật Nghiêm Xuân Yêm, cũng chỉ do một mẹ sinh ra, người mẹ đó là đảng Cộng Sản Việt Nam. Bà Âu Cơ còn đẻ ra được một trăm cái trứng thì đảng Cộng Sản Việt Nam có đẻ ra đảng Xã Hội, đảng Dân Chủ, rồi đặt hai cái nôi trong tòa nhà quốc hội mà ru con thì cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".

Sau đại hội Cộng Sản Việt Nam lần thứ tư (tháng 12/1976), Cộng Sản Việt Nam thấy cần phải đổi tuồng mới trên sân khấu chính trị, đảng Lao Động lột áo trở ra sân khấu trong vai chính đảng Cộng Sản Việt Nam, và hai tài tử phụ Dân Chủ và Xã Hội được nghỉ hưu non, cho về vườn. Bấy giờ thì không còn "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" nữa mà độc chỉ có "Một mình Thằng Chả" mà thôi.

Lê Duẩn là người tự cao, tự đại. Duẩn làm cái việc mà Hồ Chí Minh không làm được: "Thống nhất đất nước", rửa mặt cho Hồ Chí Minh cái tội cắt đôi đất nước Việt Nam ở vĩ tuyến 17, và "Mở ra một thời kỳ phồn vinh nhất trong lịch sử đất nước". Qua hai cái đó, y thấy y công lớn hơn hết những nhân vật vĩ đại trong lịch sử Việt Nam, mắng luôn Hồ Chí Minh "Bác biết gì!" Trên đời nầy, tự cổ chí kim, không ai bằng "Tổng bí thư sơ học yếu lược" nên y bèn cho hai anh tép riu Nguyễn Xiển và Nghiêm Xuân Yêm về vườn để nghiên cứu về "đảng ta" của chính ta và tiếp tục ngủ giấc ngàn thu, xuống âm phủ nhìn trăng sao mây gió để đoán thời tiết cho Diêm Vương.

Một thời mấy ông "Mặt Trận Giải Phòng Miền Nam" thấy mình to lắm. Nhiều ông thì được chức chủ tịch. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ thì được chức chủ tịch mặt trận lớn (Cả miền Nam), luật sư Trịnh Đình Thảo thì được chức chủ tịch nhỏ (Mặt trận Dân tộc dân chủ hòa bình gì gì đó), Kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát thì được chức thủ tướng, tướng Trần Văn Trà thì được chức tư lệnh, và "tướng" Nguyễn Thị Định thì được chức Phó tư lệnh, nhưng sau 30 tháng Tư, "Thống nhất đất nước" thì được "Ngồi chơi xơi nước". Nguyễn Hữu Thọ tuy là Phó chủ tịch Quốc Hội nhưng khi nhân được đơn khiếu nại của chồng Nguyễn Thị Vàng thì vội vàng "ém" đơn. Nếu lương tâm một ông luật sư như Nguyễn Hữu Thọ, một ông miền Nam thẳng tính "Dẫu thấy bất bằng mà tha", "lương tâm cắn rứt" thì tới nha sĩ bẻ mẹ nó cái răng của lương tâm đi để nó lkhỏi "cắn rứt". Ông Phó thủ tướng Huỳnh Tấn Phát thì vê quê cũ ở Gò Công đắp mền nằm ngủ, "tướng không quân" Trần Văn Trà về Hà Nội làm thứ trưởng "Không bộ" Quốc Phòng.

Trên sân khấu, "nhờ đã thống nhất đất nước" nên bây giờ rộng hơn, thoáng hơn, nhưng nhìn đi nhìn lại cũng chỉ "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" hay nói cách khác là chỉ có Cộng Sản "Một mình một chợ" mà thôi.

Sở dĩ Cộng Sản sắm những tấn tuồng "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" hay "Một mình Một Chợ" là vì họ là đảng của giai cấp công nhân", "phục vụ đất nước", vì "chống lại tư sản, địa chủ bóc lột", v.v.

Nếu bọn tư bản là người ngoài đảng, nếu bọn địa chủ là người ngoài đảng, chúng sẽ bóc lột tàn tệ và trắng trọn công nhân, nông dân, chúng sẽ đàn áp nhân dân lao động.

Vậy để tránh cho nhân dân lao động khỏi bị bóc lột và đàn áp, đảng Cộng Sản Việt Nam cho đảng viên nám giữ lấy vai trò của bọn chủ tư bản, vai trò bọn địa chủ bóc lột. Nói như thế có nghĩa là đảng viên, nếu ai có tiền bạc, có vốn liếng từ nay có thể đứng ra làm "nhiệm vụ kinh tế", có thể lập nhà máy, hãng xưởng, mua cổ phiếu để làm ông chủ, mua đất đai để làm địa chủ.

Khi đảng viên làm ông chủ tư bản, khi đảng viên làm địa chủ, thì "vì lý tưởng Cộng Sản", "vì lợi ích của nhân dân lao động", "vì tổ quốc xã hội chủ nghĩa", người dân việt Nam sẽ được "đảng ta" "phục vụ" kỹ hơn nữa, nhiều hơn nữa, "tích cực" hơn nữa, "triệt để" hơn nữa, chắc chắn chẳng mấy chốc nước ta sẽ thành đạt một "thời kỳ vẻ vang nhất trong lịch sử dân tộc" như "Đồng Chí Tổng Bí Thư Lê Duẫn kính mến" đã hứa cuội (hứa hẹn).

Từ là "Đảng của giai cấp công nhân" nay trở thành "Chủ của giai cấp công nhân", như thế cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".

Từ là "người đầy tớ trung thành của nhân dân" nay bỗng trở thành ông chủ tư bản là "người bóc lột nhân dân". Thế cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".

Bọn phản động và "Những thế lực thù địch" thấy rõ nguy cơ của chúng đang bị mất phần ăn ở trong nước. Chúng sẽ "ra sức chống lại đường lối chính sách của đảng ta". Chúng nói rằng "đảng ta" cho đảng viên làm nhiệm vụ kinh tế là để "rửa tiền" là một sự "vu cáo trắng trợn", chúng nói rằng khi đảng viên làm nhiệm vụ kinh tế, tự biến thành những ông chủ, địa chủ bỏ rơi chủ nghĩa Mác là một sự xuyên tạc và ngụy biện nhằm lật đổ vai trò lãnh đạo của đảng.

Chắc chắn "bác" Hồ ở dưới âm phủ sẽ rất vui mừng khi thấy đảng viên giàu có. May ra khi giàu có, chúng sẽ mua vàng mả cùng cho "bác" một cái mền vì hiện "bác" đang bị Diêm Vương trị tội, đêm đêm lạnh lẽo vô cùng.

"Bác" Hồ ơi! "Bác" có khôn thiêng thì hãy về đây mà xem con cháu của "bác" đang "vận dụng chủ nghĩa Mác một cách trí tuệ" để lột cho tới cái quần lót của nhân dân lao động Việt Nam.

Tuệ Chương hoànglonghải

Từ Biểu Tình đến Cách Mạng

Vũ Nhân Phong
Tâm Thức Việt Nam

Trong những năm gần đây đã có những luận điệu cho rằng công cuộc đấu tranh của người Việt hải ngoại đang bế tắc, tinh thần chống cộng đang suy yếu và chỉ trong vài thế hệ kế tiếp sẽ bị dập tắt hoàn toàn. Trên tiền đề này, một số nhà chính trị thời cơ đã quyết định chuyển hướng, sẵn sàng “bỏ 3 triệu người hải ngoại để lấy 80 triệu người quốc nội” và nhắm đến việc “xoá làn ranh Quốc-Cộng” với hy vọng rằng sẽ có chỗ ngồi trong Quốc Hội bù nhìn của Cộng Sản.

Cuối cùng thì ước vọng vào Quốc Hội đã trở thành thất vọng, sau những xoay trở chính trị nhắm vào cuộc bầu cử quốc hội 2007, mà kết quả là như cũ. Nhưng những tư tưởng thời cơ vẫn còn dó, sau những thất bại của kế hoạch làm mờ đi tính chất tị nạn CS của người Việt hải ngoại, các lời kêu gọi giới trẻ hải ngoại giải quyết các tệ nạn xã hội tại Việt Nam hay những lý luận để đồng hoá cộng cuộc đấu tranh với nỗ lực xây dựng một xã hội công dân. Tất cả để đưa hải ngoại vào vị thế dưới cơ, phải “xin phép” tức là mặc nhiên công nhận vai trò lãnh đạo đất nước và quyền “cho phép” của đảng Cộng Sản. Bên cạnh đó cũng có hiện tượng vô số các tổ chức, đảng phái, tập hợp, liên minh, phong trào, khối, v.v… cả trong lẫn ngoài nước ra đời trên hệ thống internet như trăm hoa đua nở. Đến mức ngưòi theo dõi tin tức cũng không nhớ hết tên chứ không nói tới sự phân biệt những khác biệt trong đường lối và chủ trương của từng nhóm. Trong khi đó thì thay vì giúp đồng bào hiểu rõ từng nhóm để có sự chọn lựa, thì có người được xem là nhà đấu tranh lại xúi đồng bào ủng hộ đại cả đám, vì “ủng hộ lầm có mất gì đâu?”

Những sự kiện đã diễn ra quanh chuyến viếng thăm Mỹ của Nguyễn Minh Triết mới đây, cho thấy tinh thần chống cộng của hải ngoại chẳng có dấu gì có thể gọi là suy yếu. Từ New York sang Washington đến Nam Cali, ông Triết tới đâu thì bị hàng ngàn người Việt đuổi theo biểu tình. Đặc biệt, trong những cuộc biểu tình này đã có sự tham gia tích cực và ngay cả sự chủ động của những người trẻ, cho thấy những người tị nạn và nạn nhân cộng sản sẽ có một thế hệ kế thừa tiếp nối công cuộc đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ. Hơn nữa, điều này cũng chứng minh rằng những vị yếu bóng viá tin rằng tinh thần đấu tranh tại hải ngoại sẽ tan dần đã đánh giá sai và thiếu bản lãnh hướng dẫn công cuộc đấu tranh chung này.

Cũng vì thiếu bản lãnh, những người này đã đặt câu hỏi, “Biểu tình thì được gì? Biểu tình sẽ giứp ích gì cho người dân ở Việt ?” Vì chỉ nhìn mỗi cuộc biểu tình một cách rất giới hạn như là một nhóm người bỏ công, bỏ tiền và bỏ thời gian ra để đứng la ó cho nhau nghe. Nhìn rộng hơn vào phản ứng của đa số thầm lăng trước những cuộc biểu tình này thì sẽ thấy là Hà Nội đã không thể bình thường hoá sự hiện diện của họ tại hải ngoại và chính thức hoá tư cách đại diện của họ cho người Việt khắp nơi.

Dù đồng cảm với công cuộc đấu tranh của người Việt hay không, những chính quyền các nước mà Việt đang cố thắt chặt bang giao cũng không thể không đặt vấn đề nhân quyền để làm khó dễ Hà Nội. Đây là cái kim chọc vào cạnh sườn Hà Nội, lúc nào cũng có thể làm độc, nghĩa là những lãnh đạo Cộng Sản dù có tỏ dấu trung thành luốn cúi ngoại quốc tới đâu, họ cũng không thề có sự ủng hộ vô điều kiện.

Trở lại vấn đề toàn cảnh của công cuộc đấu tranh, sẽ có những người cho rằng việc biểu tình là lỗi thời, và kiếm những cách đấu tranh “hợp thời” và “sáng tạo” hơn. Một trong những cách “sáng tạo” này là thổi phòng lên tất cả những việc lớn nhỏ có liên quan một chút đến đấu tranh và tạo ấn tượng công cuộc đấu tranh đang có biến chuyển liên tục để lôi kéo những người dễ tin. Nhưng khi không còn ai tin thì họ sẽ đi tìm khán giả ở những nơi khác hay bằng những cách khác để có thể tiếp tục thấy tên mình trên mặt báo. Thế nhưng trong thực tế thì công cuộc đấu tranh này thành công hay không sẽ không dựa vào nhiều biến chuyển liên tục, mà vào một biến chuyển lớn và đột ngột do đại đa số quần chúng Việt chủ động. Còn bao lâu nữa biến chuyển lớn đó mới đến thật khó nói, nhưng một điều chắc chắn là ngày đó sẽ không đến vì những nỗ lực cải thiện chế độ, sửa sai cho chế độ, hay “qua mặt” chế độ bằng cách dùng ngả đầu tư hay từ thiện để về nước kêu gọi người dân đấu tranh. Một biến chuyển lớn và đột ngột – một cuộc cách mạng – có xẩy ra hay không tại Việt Nam sẽ tùy theo quyết tâm loại bỏ độc tài đảng trị của hải ngoại cộng với những phản ứng quốc nội trước những vấn nạn xã hội kinh tế không thể nào giải quyết vì sự đầu tư toa rập làm ăn của tài phiệt thế giói chỉ để kiếm lợi nhưng được khoác chiêu bài phát triển cho đất nước.

Mỗi lần đi biểu tình là một tát mạnh vào mặt đảng CSVN, cho thế giới thấy họ không có tính cách đại diện cho những ai họ không dùng bạo lực để cai trị được. Gây được ấn tượng này là một chiến thắng lớn vì nó phá hẳn một trong những trọng kế của CSVN, và trên nền tảng này đồng bào hải ngoại và quốc nội có thể lấn tới phá tiếp những kế hoạch khác của Hà Nội. Cho nên chúng ta cần phát huy tinh thần này, vì biểu tình là cách đơn giản, dễ dàng nhất để bày tỏ tiếng nói của lương tâm mình. Khỏi cần nghĩ đến chuyện xa vời, ngày nào còn người Việt tham gia biểu tình chống CSVN thì công cuộc đấu tranh sẽ còn nguyên.

July 9, 2007

Tại sao nhiều người chết vì ô nhiễm?

Dân chủ khác độc tài như thế nào? Chế độ độc tài chuyên bịt miệng, bịt cả tai dân chúng, bằng cách kiểm soát thông tin, báo chí. Dân không được tự do nói, nên cũng mất nhiều cơ hội nghe.

Nhưng trên thế giới này có bao người tu theo phương pháp bớt nói bớt nghe. Có người còn nhập thất, tịnh khẩu để tâm hồn được trong sạch và bình an hơn, tại sao lại than phiền về chuyện nhà nước kiểm soát báo chí? Thưa bởi vì những người tu hành họ tự nguyện sống như vậy, còn dân chúng một nước sống dưới chế độ độc tài không được tự do lựa chọn mà bị bắt buộc sống như thế. Hơn nữa, khác với nhà tu kín, một xã hội kiểm soát thông tin gây rất nhiều tai hại. Có thể làm chết người.

Bữa trước mục này đã trình bày về những “làng ung thư” ở Việt Nam. Ðó là một thí dụ. Nhà máy hóa chất Lâm Thao bỏ rác và chất thải ra cánh đồng, không đường mương, không ống cống từ năm 1959 đến nay. Ở làng Thạch Sơn, tỉnh Phú Thọ mùa màng bị hư, cá sống không nổi, dân cư ngụ chung quanh đã bị nhiều thứ bệnh gần nửa thế kỷ. Tại sao tình trạng đó cứ kéo dài mãi cho đến nay, khi thấy hơn một trăm người chết vì bệnh ung thư, mới được báo động?

Nếu trả lời rằng, chỉ vì chế độ độc tài gây nên, nhiều người sẽ chê là mình thiên vị, động cái gì cũng đổ tội cho chế độ! Người ta sẽ giải thích chẳng qua vì nước mình nghèo, rằng, vì dân trí mình thấp, vân vân. Nhưng nghĩ cho kỹ đi thì thấy nguyên do lớn nhất là vì dân không được nghe thông tin đầy đủ. Hãy khoan nói chuyện dân sợ chính quyền như sợ cọp, không dám lên tiếng. Không ai nói cho họ nghe rằng, rác và nước thải từ nhà máy hóa chất rất nguy hiểm, hễ ở gần chúng là phải tự đề phòng. Không ai nói cho họ biết rằng, họ có quyền bắt buộc các nhà máy phải đem rác và nước thải đi biến hóa cho nó hết độc, hoặc đem chôn thật xa. Dù nhà máy đó là của một công ty tư bản hay của nhà nước cộng sản thì người dân cũng có quyền đó! Không phải vì nhà nước lúc nào cũng nói, “Ðảng ta chỉ có một mục đích là phục vụ nhân dân” mà cái hóa chất do công ty nhà nước thải ra nó cũng sinh ra tử tế, không làm nhân dân bị nhiễm độc đâu!

Trường hợp các xã Kim Thành, xã Nam Sơn, làng Cờ Ðỏ ở Nghệ An cũng vậy. Chỉ khi hàng trăm người chết vì ung thư một cách bất thường, lúc đó mới làm các quan trên động tâm. Mà nguyên nhân thì cũng vì môi trường sống bị nhiễm độc. Nguồn gốc gây nhiễm độc là những kho hóa chất trừ sâu DDT đã bỏ từ lâu mà không ai quan tâm đến việc làm cho sạch. Chất DDT đã được biết là gây độc hại cho sức khỏe con người ngay từ khi loài người còn dùng để trừ sâu. Từ nửa thế kỷ nay nhiều quốc gia đã cấm dùng DDT vì nó di hại mùa màng, cây cỏ, cầm thú và hại cho sức khỏe con người. Ở các nước tự do dân chủ thì khi tin tức đó được loan truyền ra, người dân thấy ai còn dùng chất DDT là họ lập tức phản đối. Ai chứa chất DDT gần nơi họ sống, ai để cho mặt đất bị nhiễm chất DDT là họ phản đối. Nói không nghe, họ đi kiện! Các nhà báo thấy một vụ kiện có thể là một đề tài báo động cho hàng ngàn nạn nhân khác của chất DDT, thế nào cũng tới điều tra, viết bài. Những hội bảo vệ người tiêu thụ, bảo vệ môi trường sống sẽ gây phong trào buộc nhà nước phải kiểm tra nơi nào còn bị chất DDT tác hại thì lo ngăn ngừa.

Nhưng ở nước ta thì suốt bao nhiêu năm người dân Nghệ An không được nghe nhà báo nào đến hỏi tại sao giếng nước làng có màu vàng, tại sao nhiều người trong một gia đình cùng chết vì bệnh ung thư. Không ai nói cho họ biết rằng, nhà nước có bổn phận giữ nguồn nước sạch sẽ cho dân chúng sử dụng. Cho tới khi một tỉnh Nghệ An có hàng chục xóm với số người chết vì ung thư tăng lên đến kinh ngạc, mới có người báo động. Mà ngay trong loại tin tức nóng hổi này, nhà báo biết cũng không được nói. Khi phát hiện một xóm ung thư ở thị xã Tân An, chỉ cách Sài Gòn bốn chục cây số, một tờ báo tiến bộ và năng động như tờ Thanh Niên ở Sài Gòn cũng chỉ đăng lại một bản tin của thông tấn xã nhà nước chứ không được phép đưa phóng viên đi điều tra riêng!

Nhà máy sản xuất nhôm ở Tân An cũng thải chất độc ra sông Nhân Hòa không khác gì nhà máy hóa chất Lâm Thao ở Phú Thọ. Trong suốt bao nhiêu năm “lãnh đạo đất nước” đảng cộng sản đã không quan tâm đến việc bảo vệ môi trường. Sau khi chế độ cộng sản sụp đổ ở Liên Xô người dân Nga mới biết đất nước họ ô nhiễm nhất thế giới.

Tại sao lại không có ai lên tiếng báo động về những mối nguy trong môi trường sống? Vì trong chế độ độc tài đảng trị xã hội không tạo khung cảnh cho những tiếng nói như vậy được phát lên một cách tự nhiên. Ở các nước tự do dân chủ người ta tạo được một khung cảnh như vậy. Nếu nhà báo đi qua một nơi thấy hóa chất thải bừa bãi, họ thấy ngay đây là một đề tài đáng viết để báo động độc giả. Nếu một phụ huynh thấy con em mình bị bệnh lạ họ sẽ đi hô hào những phụ huynh khác cùng đi tìm hiểu nguyên nhân. Có những hội bảo vệ môi trường mọc lên khắp nơi để gìn giữ không cảnh sống lành mạnh cho mình và cho người khác. Hiện tượng này cũng giống như trong cơ thể chúng ta có những hệ thống tự phòng, tự chữa bệnh. Nếu có chất độc nhiễm vô phổi, vô bao tử, thân thể người ta bèn bị ngứa, phải ho ra, phải nôn ra cho hết chất độc, rồi người ta biết cái gì phải tránh, phải ngăn ngừa. Một xã hội tự do cũng có những phản ứng tự nhiên như cơ thể để tự chữa trị, đông y gọi là kinh mạch điều hóa, khí huyết lưu thông. Một xã hội độc tài ngăn không cho cơ thể được sống tự nhiên, hệ thống tự chữa bệnh bị bế tắc!

Trong nước chắc chắn rất nhiều người biết các nhà máy hóa chất có thể gây tai hại cho đất đai và nguồn nước, mạch nước. Tại sao trong bao nhiêu năm không có những phong trào lên tiếng đòi phải có luật lệ bảo vệ môi trường sống? Khi đã có luật rồi, tại sao không có phong trào đòi thi hành luật đứng đắn để bảo vệ người dân lành?

Vì kinh mạch đã bế tác. Báo chí không được thông tin tự do. Việt Nam không có những hội tư nhân lo việc bảo vệ môi trường sống. Những người lo lắng cho môi trường không có chỗ họp nhau lại để cùng lên tiếng báo động đồng bào. Ở nước tự do dân chủ nào người ta cũng có những phong trào bảo vệ môi trường. Ở một nước độc tài toàn trị thì đảng cầm quyền muốn bao thầu hết mọi chuyện; những người quan tâm về một vấn đề gì cũng không được phép tự họp nhau lo chung. Ðến tôn giáo mà đảng cầm quyền cũng chỉ công nhận một giáo hội Phật Giáo, giáo hội khác đã sinh hoạt từ bao đời nhưng không theo đảng thì cũng bị cấm. Không có quyền tự do lập hội nên người ta cũng mất luôn quyền thông tin, báo động khi thấy những triệu chứng nguy hiểm. Giống như một cơ thể sinh vật mất khả năng chế tạo bạch huyết cầu, mất khả năng tự kháng độc. Chế độ độc tài gây ra bệnh “liệt kháng” (aids) cho thân thể của xã hội.

Trong tuần này Ngân Hàng Thế Giới phát hành bản phúc trình về nạn ô nhiễm môi trường ở Trung Quốc. Bản báo cáo cho biết có chừng 750,000 người Trung Hoa chết mỗi năm do tình trạng không khí ô nhiễm gây nên. Ðây là kết quả của những cuộc nghiên cứu của các chuyên viên quốc tế và của chính phủ Trung Quốc. Nhờ bản phúc trình đó người bên ngoài biết có những làng bị nhiễm độc vì hóa chất suốt năm này sang năm khác, từ nửa thế kỷ nay. Dân làng ăn rau, trái cây, gạo, sinh bệnh. Nhiều thứ trái cây và rau còn được đóng hộp bán ra nước ngoài. Hiện nay Trung Quốc chiếm 12% thị trường rau và trái cây xuất cảng. Những chất độc thông thường nhất là do kim loại như chì, cadmium và thiếc, nhiễm trong đất, trong nguồn nước. Trong số 20 thành phố bị coi là ô nhiễm nhất thế giới, có 16 thành phố thuộc Trung Quốc. Bản phúc trình của Ngân Hàng Thế Giới đã bị cắt bớt một phần ba trước khi ấn hành, theo lời yêu cầu của chính phủ Bắc Kinh. Vì họ sợ những chi tiết “gây ấn tượng” quá có thể làm mất ổn định trong xã hội! Như đã trình bày trong mục này tuần trước, dân chúng Trung Quốc bắt đầu quan tâm đến môi trường sống rất nhiều. Hàng chục ngàn dân ở Hạ Môn đã biểu tình phản đối việc xây dựng một nhà máy hóa chất trị giá hàng tỷ Mỹ kim, vì lo môi trường sẽ bị nhiễm độc. Ðiều mà chính phủ Bắc Kinh lo ngại là sẽ có những phong trào bảo vệ môi trường chống lại chính sách bưng bít của đảng cộng sản! Sau Thiên An Môn, sau Pháp Luân Công, nay lại đến môi trường, cơ thể xã hội Trung Quốc vẫn còn bất an! Ðảng cộng sản có thể chấp nước và không khí bị nhiễm độc gây chết người, miễn là người ta chết một cách thầm lặng!

Chế độ cộng sản đã làm chết hàng triệu người chỉ vì người dân không được tự do thông tin, dù những tin tức phi chính trị như bệnh tật, dịch cúm, ô nhiễm. Trong nhiều trường hợp, quyền được nói đi đôi với quyền tự do hội họp. Vì có nhiều chuyện hơi phức tạp, có khi khó hiểu, một người nói không đủ khiến mọi người phải nghe. Phải tụ họp nhau lại, cùng lên tiếng mới, người này làm chứng cho người kia, lúc đó mới được lắng nghe. Khi có những chuyện không hiển nhiên nhưng đe dọa tới sức khỏe, mạng sống của nhiều người, càng cần phải khua chiêng gióng trống để đánh thức đồng loại. Tức là phải có nhiều người họp nhau lại mà nói. Hai quyền tự do, ngôn luận tự do và hội họp tự do không thể tách rời nhau được. Một nước muốn tiến bộ cần rất nhiều hội đoàn tư nhân tự động đứng ra lo cho những nhu cầu chung, của từng nhóm người hay của cả xã hội. Cần phải có một xã hội công dân năng động, cần báo chí tự do. Trong khung cảnh tự do dân chủ, dân được hưởng những quyền bình thường như thế. Ðó là một điểm khác nhau giữa tự do với độc tài.

Ngô Nhân Dụng (@Người Việt)

Độc đảng để ổn định? Thôi đi, đừng bốc phét!

Lê Diễn Đức

“Ổn định” Việt Nam?

Bản tin của đài phát thanh quốc tế Pháp RFI (Radio France Internationale) ngày 07/07/2007 đã trích dẫn nguồn tin của hãng thông tấn AP, thuật lại lời một sĩ quan công an quận Phú Nhuận, xác nhận tin tức biểu tình diễn ra từ 22 tháng 6 năm 2007 đến nay tại Sài Gòn của người dân 9 tỉnh thành miền Nam. Họ đã kéo đến Văn phòng II của Quốc Hội Việt Nam, chăng biểu ngữ, dựng lều cố thủ, phản đối nạn tham nhũng của quan chức các địa phương và đòi bồi thường đất đai bị cướp đoạt.

Dân Bến Tre chịu đựng đói khát, mưa gió để đòi lại “đất sắt thành đồng”
Nguồn:hohuong20042000

Như vậy là sự gan lỳ, chịu đựng đói khát, mưa gió để đòi quyền sống công bằng và chính đáng của bà con đã làm chính quyền không thể cứ giả mù, giả điếc và 600 tờ báo đảng cùng mấy kênh truyền hình bị há miệng mắc quai, cứ mãi mãi im thin thít như thịt nấu đông!

Tuổi Trẻ, (tờ báo mà giới thạo tin trong nước đồn rằng được cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt bảo hộ, che chở), bị quần chúng lên án ê chề, đã tự thấy không thể không lên tiếng, dù rất yếu ớt và né tránh thực tế. Họ chỉ dám đưa tin vắn tắt, chủ yếu về việc chính quyền đang phải đối phó ra sao. Còn không một chữ nào về các dữ kiện như chính quyền cho công an phong toả, cách ly người biểu tình với những người hảo tâm muốn đến giúp đỡ, tiếp tế đồ ăn thức uống và nhà nước đã ngầm tung ra mạng lưới đặc tình, mật vụ (đóng vai xe ôm, sửa xe gắn máy) xua đuổi quần chúng vì sợ đến lấy tin.

Mọi hành xử bội bạc, bất nhân của nhà cầm quyền đều vô hiệu. Cả nước và dư luận quốc tế trong mấy ngày qua biết rất rõ. Không bức tường nào ngăn được sự thật và tiếng nói lương tri của con người.

Nói về cuộc biểu tình của hàng trăm người dân, đặc biệt của nông dân tỉnh Tiền Giang, một căn cứ địa cách mạng thời chiến tranh của đảng cộng sản Việt Nam với nhiều bà mẹ anh hùng, liệt sĩ, xảy ra liên tiếp nhiều ngày ngay giữa thành phố Sài Gòn, RFI cũng nhấn mạnh rằng, “chưa có tờ báo nào trong nước loan tin”. Mãi đến ngày 07/07, tờ Tuổi Trẻ mới cho hay, Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền yêu cầu lãnh đạo các địa phương phải giải quyết khiếu kiện của nhân dân địa phương, không để họ đi lên Sài Gòn.

Cũng theo Tuổi Trẻ, phó Tổng thanh tra chính phủ Mai Quốc Bình đã được cử về Tiền Giang chỉ đạo các quan chức địa phương để giải quyết khiếu kiện.

Lãnh đạo Tiền Giang đã thuyết phục được một số người quay về nhưng vẫn còn khoảng 70 đến 80 người ở lại bám trụ. Được biết, những người ở lại cho rằng, khiếu kiện không phải chỉ mới đưa ra vào lúc này mà hàng chồng đơn kêu cứu của bà con đã được các quan chức biết rất rõ từ nhiều năm nay nhưng bị vứt vào sọt rác. Bà con không muốn mình tiếp tục bị lừa phỉnh, dụ dỗ rồi đâu lại vào đó.

Một phó Tổng thanh tra Chính phủ khác là Lê Tiến Hào đã nói rằng, nhà nước sẽ phải giải quyết khiếu nại của 140 người dân khác của tỉnh Bình Thuận cũng đang “bám trụ” ở thủ đô Hà Nội.

RFI nhận xét rằng, những vụ tập trung, biểu tình trước các cơ quan đảng và nhà nước để khiếu nại về tình trạng đất đai, nhà cửa bị các quan chức địa phương chiếm đoạt bất công đã “trở nên quen thuộc trong những năm gần đây”, nhưng dường như “đây là lần đầu tiên, một cuộc biểu tình đã kéo dài như thế”.

Các cuộc biểu tình mới chỉ là hành động tự phát của bà con nông dân. Nếu như họ có tổ chức và được hỗ trợ mạnh mẽ về tinh thần và vật chất của toàn xã hội, của cộng đồng người Việt hải ngoại bằng những việc làm cụ thể với tinh thần đùm bọc và chia sẻ chân tình, chắc chắn sẽ làm Ba Đình điên đầu. Đại đa số quần chúng có nhân tâm không ai nỡ bàng quan và vô tình trước nỗi oan ức, thống khổ của những người nghèo đã từng một thời bao bọc, nuôi nấng các vị lãnh đạo đảng và nhà nước trong khó khăn, gian khổ, thậm chí đổi cả mạng sống, để cho họ được ngồi chệm chễ trên ngai vàng ngày hôm nay và trơ trẽn hiện nguyên hình những tên lừa đảo, phản trắc.


“Ổn định” Trung Nam Hải?

Trong khi đó, tại nước láng giềng phương Bắc của Việt Nam, người dân cũng đang tranh đấu với chính quyền càng ngày càng quyết liệt hơn, kể cả những cuộc biểu tình đụng độ với cảnh sát, đốt phá các cơ sở của nhà nước.

Theo RFI, Bắc Kinh vừa ra chỉ thị cho các chính quyền địa phương phải lưu tâm đến tình trạng mà họ gọi là “bất ổn xã hội” và phải tìm ra nguyên nhân làm cho quần chúng phẫn nộ để giải quyết. Nếu thất bại, cán bộ, nhân viên nhà nước sẽ không thăng chức. Theo hãng AFP, chính Tân Hoa Xã (Xinhua) đã đưa tin này trong ngày 07/07/2007, như là “một dấu hiệu phản ảnh sự lo ngại của Trung Ương”.

Cùng ngày, một cuộc họp về vấn đề nông thôn được diễn ra tại Bắc Kinh. Âu Dương Tùng, quan chức cao cấp của đảng cộng sản Trung Quốc đặc trách về vấn đề nhân sự cũng đã tuyên bố rằng, “các viên chức nào không đảm bảo được sự ổn định ở nông thôn sẽ không được thăng chức”.

Thứ trưởng công an Lưu Kim Quốc ra lệnh cho công an địa phương phải tiến hành các cuộc thanh tra, có thể kéo dài cả tháng, để tìm hiểu nguyên nhân và quy mô của cái gọi là “sự cố tập thể” và tình trạng bất ổn trật tự xã hội tại nông thôn.

Chính phủ Trung Quốc sử dụng cụm từ “sự cố tập thể” để chỉ những vụ bạo loạn và những cuộc tập hợp của quần chúng biểu tình, phản đối nhà nước.

Lưu Kim Quốc nêu ra các vụ tội phạm chạy trốn hay băng đảng hoành hành, cũng như những vụ đánh cắp nguyên liệu sản xuất; nạn làm hàng giả mạo; bắt cóc, buôn bán trẻ em và phụ nữ; buôn lậu ma tuý, chất nổ và súng ống.

Hãng thông tấn Ba Lan PAP, trong ngày 04/07 và 05/07/2007 đã đăng tin, trước sự phẫn nộ dữ dội của dư luận Trung Quốc và thế giới, nhà cầm quyền Trung Quốc đã bắt giam 60 người liên quan tới xì-căng-đan cưỡng bức trẻ em làm nô lệ lao động tại các lò gạch ở một số tỉnh nghèo nhất Trung Quốc. Đây cũng là lần đầu tiên, hầu hết báo chí và phương tiện truyền thông Trung Quốc đồng loạt đăng tải tin tức về sự kiện này.

Trẻ em được bán đến các lò gạch với giá 60 USD mỗi người, phải lao động 14 tiếng đồng hồ mỗi ngày trong điều kiện làm việc vô cùng khắc nghiệt, thường xuyên bị đói, bị đánh đập mà không có ai kiểm soát.

12 người đã ra hầu Toà tại tỉnh Shanxi trong ngày 05/07/2007. Một trong những chủ lò gạch tên là Wang Bingbing, cùng với sếp bảo vệ Heng Tinghan và nhân viên trong nhóm của y. Được biết Wang là con trai của một lãnh đạo đảng cao cấp của địa phương. Còn Heng bị xử tội đã dùng xẻng đánh chết một em trai rồi giấu xác.

Chính phủ Trung Quốc đã biệt phái một lực lượng đặc biệt điều tra tình trạng lao động tại các lò gạch, cho đến 5/07/2007 đã giải thoát 600 người bị bắt làm nô lệ, trong đó có 50 trẻ em vị thành niên. Không thấy chính quyền nói gì đến bồi thường thiệt hại cho những người này hoặc họ sẽ được nhận một đãi ngộ nào đó của nhà nước, khả dĩ để phục hồi sức khoẻ và trở về gia đình với đời sống bình thường.

Bất mãn của dân chúng Trung Quốc đang ngày càng gia tăng, đặc biệt là trong tầng lớp lao động nghèo bị gạt ra lề xã hội trong bối cảnh kinh tế thị trường bùng nổ, con người mất hết nhân tính khi chạy theo sức hút của đồng tiền, còn nhà nước thì làm ngơ, hầu như chẳng hề có chính sách đáng kể nào để cải thiện đời sống công nhân và nông dân. Bên cạnh đó, nạn “phép vua thua lệ làng” và tham nhũng triệt tiêu mọi hành động ngăn chặn của các cơ quan tư pháp trước bất công xã hội.

Dân Trung Quốc biểu tình (trên 74.000 vụ với hơn 3,8 triệu người tham gia năm 2006)
Nguồn: chinadigitaltimes.net

Theo RFI, con số mới nhất mà chính quyền Trung Nam Hải đưa ra, trong năm 2005 đã có “85.000 sự cố tập thể”, tăng hơn 6% so với 2004, tăng hơn 50% so với 2003. Con số thực tế chắc chắn sẽ lớn hơn nhiều.

Nông dân Trung Quốc đang phải gánh trên vai những hậu quả nghiêm trọng của cuộc cách mạng “mèo nào cũng tốt, miễn bắt được chuột”. Đập Tam Hiệp xây lên năm ngoái cùng với sự phô trương khánh thành nhà máy thuỷ điện lớn nhất thế giới, ngốn hàng chục tỷ đô la đầu tư, đang huỷ diệt nguồn nước. Từ cách xa nhiều cây số người ta có thể ngửi thấy mùi hôi thối bốc lên do cây cỏ và rong rêu tự hoại mà không có biện pháp xử lý kỹ thuật khi cho nước ngập.

Trong khi đó, thiên tai thường xuyên càng làm tình trạng sống của 800 triệu người ở nông thôn chật vật hơn. Thu nhập của họ, tính bình quân, mỗi ngày chưa được 1 đô la.

Theo hãng thống tấn Ba Lan PAP ngày 08/07/2007, lũ lụt trong mấy ngày qua tại tỉnh Sychuan đã làm thiệt hại khoảng 3 tỷ Yuan (tương đương 400 triệu đô la), ít nhất 26 người chết, đe doạ trực tiếp cuộc sống của 42 triệu người và 7,2 triệu người đang bị mất nguồn nước uống. Đã cơ cực lại càng thêm cơ cực.


Kết

Các tổ chức bảo vệ nhân quyền đều có chung một nhận định rằng, những vụ bạo loạn của dân chúng (Trung Quốc và Việt Nam) bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân, nhưng thường xuyên là các trường hợp đất đai của dân chúng bị các quan chức tham nhũng chiếm đoạt, vấn đề môi trường sống bị ô nhiễm nặng nề, nạn ăn hối lộ tiếp tay cho giới mafia và tư bản đỏ đầu cơ trục lợi hoặc là các vụ công dân bị đàn áp mạnh tay bởi chính quyền địa phương.

Xem ra, cả Trung Quốc và Việt Nam tuyên truyền rằng, do hoàn cảnh văn hoá, lịch sử Á đông và dân trí còn thấp nên phải duy trì hệ thống cai trị độc đảng để giữ ổn định xã hội cho mục tiêu phát triển kinh tế là hoàn toàn không thuyết phục, hay đúng hơn, đây là lối nguỵ biện sáo mòn, rẻ tiền và trâng tráo. Làm sao có thể ổn định trong một xã hội đầy rẫy bất công, suy đồi về đạo đức truyền thống?

Loài người đã chứng minh câu ngạn ngữ: “Con giun xéo mãi cũng quằn”. Những kẻ mệnh danh là "đầy tớ của nhân dân", sống bằng tiền thu thuế của dân và bòn rút tài sản của dân, đang thi nhau đè đầu, cưỡi lên cổ Ông Chủ Nhân Dân, chắc chắn sẽ có ngày phải trả giá.