Thứ Tư, 27 tháng 6, 2007

ĐÃ ĐẾN LÚC CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO CSVN PHẢI THAY ĐỔI TƯ DUY

Trong chuyến công du của chủ tịch Nguyễn minh Triết đến Hoa Kỳ vừa qua có rất nhiều điều khiến cho chúng ta cần phải suy nghĩ. Đây là thời điểm quan trọng của lịch sử để đất nước Việt Nam tiến lên ngang tầm thế giới nếu các nhà lãnh đạo ĐCSVN biết nhìn lại chính mình. Thật vậy, khi VN được vào WTO, được Hoa Kỳ gạt tên trong danh sách CPC và được hưởng quy chế PNTR cùng những quyền lợi khác là thời diểm mà VN đã cam kết thực thi tất cả những quyền căn bản về tự do, dân chủ, nhân quyền đã được quy định trong bản tuyên ngôn quốc tế nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, các công ước quồc tế và những điều lệ mà một thành viên WTO bắt buộc phải thi hành.

Nhưng rất tiếc trong thời gian vừa qua chính quyền CSVN với sự độc đoán và hành xử riêng theo bản chất sẵn có đã quên đi tất cả những lời cam kết, gia tăng đàn áp thô bạo các thành phần bất đồng chính kiến trong nước, vu khống và bịa đặt ra những điều không có thật để kết tội những nhân vật đấu tranh ôn hòa bất bạo động cho quyền tự do dân chủ, một quyền bất khả xâm phạm mà cả loài người tiến bộ đều phải tôn trọng và hoan nghênh. Hành động này đã khiến cho các quốc gia trên thế giới đồng thanh lên án. Vừa qua, các nghị quyết lên án ĐCSVN như: NQ 77 của Tiệp Khắc, NQ 1481 của hội đồng Châu Âu cùng với sự lên tiếng của các dân biểu QH Hòa Lan, Canada, Austrialia, Ba lan… cũng như các cơ quan độc lập về nhân quyền khắp nơi trên thế giới và nhất là sự đồng thanh lên tiếng phản đối của các dân biểu, nghị sĩ Quốc hội Hoa Kỳ đã khiến cho cuộc đấu tranh vì chính nghĩa của nhân dân VN rạng ngời ánh sáng, cùng với sự tiếp sức hào hùng không thể thiếu của đồng bào VN hải ngoại trong thời gian qua đã chứng minh cho chính quyền CSVN thấy rằng thời điểm độc tài, độc đoán sẽ không còn chỗ đứng trong lòng dân tộc nữa.

Nếu các nhà lãnh đạo ĐCSVN muốn mình vẫn còn tồn tại thì ngay từ bây giờ phải thay đổi tư duy, phải chấp nhận có cạnh tranh lành mạnh từ kinh tế lẫn chính trị trong một thể chế đa nguyên, phải tôn trọng quyền tự do chọn lựa của toàn dân trong vai trò lãnh đạo đất nước. Bởi vì với thể chế đa nguyên thì tất cả các đảng phái đều có quyền độc lập ngang nhau, nếu đường lối của ĐCSVN phù hợp với ý muốn của nhân dân thì sẽ được nhân dân tín nhiệm qua cuộc bầu cử tự do để điều hành đất nước, các đảng phái khác sẽ giữ vai trò đối lập và giám sát để tránh cho guồng máy chính quyền không đi vào con đường độc tài, độc đoán đầy dẫy bất công, tham nhũng và thối nát không phương cứu chữa như hiện nay.

Chuyến công du của ông Triết trong lúc này đã là một khó khăn và bài học cho ông suy gẫm để tìm cho mình con đường đúng ở tương lai, ngoài sự đoàn kết biểu tình đông đảo chưa từng thấy của cộng đồng Việt nam hải ngoại, một rừng hình ảnh về sự bịt miệng cha Lý cùng với hình của luật sư Nuyễn văn Đài, luật sư Lê thị Công Nhân anh hùng…., cuộc họp của ông Triết với các dân biểu cao cấp trong Quốc hội Hoa kỳ là thời gian đen tối nhất, bởi vì tất cả các dân biểu hiện diện đều lên án về hành động vi phạm nhân quyền, đàn áp thô bạo những người bất đồng chính kiến mà chính quyền CSVN do ông lãnh đạo đã thách thức lương tri của cộng đồng nhân loại. Với sự đồng tâm nhất trí của người VN hải ngoại khiến cho ông Triết phải lén đi vào cửa sau Tòa Bạch ốc để gặp TT Bush.

Tuy nhiên, với những gì mà ông Triết đã nói và trả lời báo chí, với sự tránh né và vu khống các nhà bất đồng chính kiến để chạy tội, chứng tỏ rằng não trạng của ông ta đã có vấn đề. Ông Triết nói rằng:

1/ Tại VN không có chuyện bắt giam người bất đồng chính kiến mà chỉ giam người vi phạm luật pháp mà thôi. Câu trả lời này hầu như là một câu châm ngôn mà ĐCSVN ban ra để cho tất cả những thành phần cán bộ từ trung ương xuống địa phương đều phải nói giống nhau như vậy. Thực tế ai ai cũng biết là tất cả các nhà tranh đấu cho tự do và dân chủ tại VN họ chỉ tranh đấu ôn hòa và bất bạo động, họ chỉ thực hiện cái quyền mà Hiến pháp do chính ĐCSVN ban ra năm 1992. Điều 69/HP quy định: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do được quyền thông tin..v.v… Cha Lý giữ vai trò cố vấn cho các phong trào tranh đấu dân chủ chống lại mọi bất công, cường quyền mà ĐCSVN đã và đang áp đặt vào nhân dân là việc làm hợp lý với lương tâm của người chăn chiên theo tinh thần của Chúa. Các phong trào và đảng phái của những nhà đấu tranh cho tự do dân chủ một cách ôn hòa, bất bạo động. Họ chỉ đòi hỏi ĐCSVN phải sửa sai những định kiến sai lầm đúng với những gì mà đảng thường nói hàng ngày là chính quyền do dân, vì dân…., họ chỉ chủ trương một đất nước đa nguyên để người dân có quyền tự do chọn lựa người tài phục vụ đất nước chớ họ không bao giờ chủ trương lật đổ hoặc giải thể ĐCSVN, vậy thì họ vi phạm cái gì trong hiến pháp. Câu trả lời của Nguyễn minh Triết là một ngụy biện gian dối đã thách thức lương tri và sự nhận thức của loài người.

Thực tế chính điều 88 bộ luật hình sự mà ĐCSVN dựa vào để bắt và gán ghép cho các nhà bất đồng chính kiến với các bản án đã được viết sẵn một cách vô lý là vi phạm trắng trợn vào điều 69 hiến pháp. (nên nhớ hiến pháp là một định chế để cho QH căn cứ vào đó mà phê chuẩn luật pháp để khỏi vi hiến, rất tiếc QH Việt nam là do đảng lập ra, cho nên luật pháp VN chỉ nhằm phục vụ cho quyền lợi của đảng. Vì vậy mà có rất nhiều điều vi hiến nhưng vẫn được thi hành. Chẳng hạn như việc cho công an bịt miệng cha Lý trước tòa, không cho thân nhân tham dự phiên tòa, không cho cha Lý tự biện hộ, cho công an mang súng đứng 2 bên khóa tay cha Lý cũng như đưa LS Nguyễn văn Đài, LS Lê thị Công Nhân mặc quần áo tù trên Ti Vi, cho phép báo chí một chiều của đảng đăng bài vu khống tội trạng trong khi tòa án chưa xử là việc làm vô nhân đạo mà chính ngay cả luật pháp vi hiến của VN cũng chưa có điều khoản nào quy định như vậy).

2/ Về tôn giáo ông Triết nói rằng: tại VN trong các chùa, nhà thờ, các nơi hành đạo.... đều được tự do hành đạo. Thực tế điều này chỉ xảy ra trong những chùa, nhà thờ và các nơi do đảng cho phép và quản lý. Còn những nơi không nằm trong sự quản lý của đảng như : hầu hết các chùa thuộc GHPGVNTN, GHPGHH thuần túy, một số hệ phái tin lành.... chẵng những không được tự do hành đạo mà các vị lãnh đạo tinh thần này còn phải bị quản chế một cách khắt khe và nghiệt ngã nội bất xuất, ngoại bất nhập như trường hợp của nhị vị Hòa thượng Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thượng tọa Thích Thiện Minh và các vị khác thuộc GHPGVNTN, của ông Lê Quang Liêm GHPGHH thuần túy, của các Mục sư Quang, Chính..v.v.. cùng với một số Linh mục Công giáo là những điển hình mà chính quyền CSVN dù có biện minh cở nào cũng không sao che lấp được.

3/ Ông Triết so sánh rằng: Trước năm 1975 khi các cán bộ nằm vùng của Đảng cũng hoạt động ôn hòa nhưng vẫn bị bắt và bị bỏ tù, một sự so sánh qúa ngây thơ và khờ khạo. Thực tế ai ai cũng biết là sự hoạt động của các cán bộ nằm vùng của ĐCSVN trước 1975 là nhằm mục đích chỉ điểm ám sát các viên chức cao cấp và tướng tá trong chính quyền để làm suy yếu chế độ VNCH, giựt mìn xe đò, phá cầu giao thông, pháo kích vào chợ búa nơi đông dân, pháo kích vào trường học (trường hợp ở Cai Lậy) để gây hoang mang và sợ hãi trong nhân dân. Sau hơn 32 năm chìm vào dĩ vãng, nhân dân trong nước cũng như kiều bào hải ngoại đã có phần quên đi những nỗi đau thương đầy nước mắt này, nhưng tự nhiên hôm nay ông Triết đã khơi lại khiến cho sự căm thù lại có dịp trào dâng trong lòng của mọi người dân Việt.

4/ Ông Triết đã dùng những lời nói văn chương bóng bẩy mà ông đã được chế độ VNCH dạy dỗ khi ông còn là sinh viên Đại học Sài Gòn để hô hào và khuyến khích kiều bào VN hải ngoại đem tiền của về Việt Nam xây dựng Quê hương, Tổ Quốc nhưng thực chất là để làm giàu thêm cho các đảng viên và thành phần lãnh đạo như ông, cũng như cũng cố địa vị, thành trì vững chắc cho chế độ CS được ngự trị muôn đời trên đất nước. Biết bao nhiêu người nhẹ dạ về VN kinh doanh để rồi bị cách làm việc về cơ chế chính quyền CS gài bẫy đành phải trắng tay mà còn bị tù đầy nữa, trường hợp của thương gia Hòa Lan Trịnh Vĩnh Bình, của một số Việt kiều ở Mỹ về VN kinh doanh là những bằng chứng.

Ông Triết hô hào người Việt hải ngoại nên xóa bỏ hận thù để thương yêu nhau, nhưng chính cá nhân ông và nguyên bộ máy chính quyền của ông có biết thương người không khi hàng ngày Công an, mật vụ cứ rình rập theo dõi để bắt những ai dám lên tiếng tranh đấu cho quyền tự do dân chủ. Nếu giả sử Cộng đồng VN hải ngoại không giàu có và thành đạt như ngày hôm nay thì ông Triết và chính quyền CSVN có chịu từ bỏ tội danh phản quốc để thay vào những từ: Việt kiều yêu nước, kiều bào là cánh tay nối liền, là một phần của dân tộc không thể tách rời, là khúc ruột ngàn dặm của quê hương đất nước hay không?. Dĩ nhiên hiện nay vẫn có một số ít đồng bào hải ngoại còn nghe và tin tưởng vào sự dối trá của CSVN, trong số đó đáng chê trách nhất là Nguyễn Cao Kỳ (nhân vật đã từng đứng trong hàng ngủ lãnh đạo đất nước trước 1975 chống lại cuộc xâm lăng của Cộng Sản). Nguyễn cao Kỳ đả phản bội lại ý muốn của toàn dân, phản bội lại quê hương, tổ quốc và con đường chính nghĩa quốc gia. Nguyễn cao Kỳ không có quyền và tư cách gì để kêu gọi đồng hương tiếp tay làm giàu thêm cho ĐCSVN cả.

5/ Ông Triết cũng nói rằng: bất đồng chính kiến là chuyện bình thường, ngay cả trong gia đình có 5, 7 người vẫn có những ý kiến khác nhau, ông rất tôn trọng nhân quyền và những ý kiến bất đồng. Nói thì rất hay, nhưng tại sao không cho người dân có quyền lập đảng, lập hội đoàn để bênh vực quyền lợi chính đáng cho người cô thế, không cho quyền ra báo chí tư nhân, còn quyền tự do ứng cử như đảng tuyên truyền chỉ là hình thức mỵ dân để lừa đảo quốc tế mà thôi, bởi vì tất cả phải qua sự sàn lọc của MTTQ là cơ quan đắc lực do lập ra đảng. Kể cả khi kiểm phiếu các ứng cử viên mặc dù đả được đảng chọn nhưng vẫn không được có mặc, như vậy mà gọi là công bằng và tự do dân chủ hay sao?. Không biết khi nói và trả lời theo sự chỉ định của đảng như vậy lương tâm ông Triết có bị cắn rứt hay không? Trong quá khứ những lời hứa của các nhà lãnh đạo CSVN khi ra nước ngoài đều không được thực thi đúng mức tại trong nước. Tôi xin các nhà kinh doanh nước ngoài phải cân nhắc điều này khi muốn làm ăn với VN.

Câu nói của cố Tổng thống Nguyễn văn Thiệu: Đừng tin vào những gì Cộng sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm vẫn là chân lý cho những ai còn tin vào Cộng sản. Cuộc công du nước Mỹ của chủ tịch Nguyễn Minh Triết là nỗi đau và nhục nhã, đau là vì đại đa số cộng đồng VN hải ngoại đã biểu tình chống đối đại quy mô chưa từng có từ trước đến nay, còn nhục nhã là không được Hoa Kỳ đón rước theo nghi thức hàng quốc khách, đã bị các dân biểu quốc hội Hoa Kỳ chất vấn và phản đối thẳng về sự vi phạm nhân quyền, đàn áp tàn bạo các nhà đấu tranh dân chủ, được Tổng thống Bush cảnh báo là VN bắt buộc phải đổi mới về chính trị song song với kinh tế nếu muốn được làm bạn thân thiện với Hoa Kỳ và các nước tự do trên thế giới, cũng như được sự hết lòng phục vụ quê hương của cả khối cộng đồng VN hải ngoại.

Đã đến lúc ĐCSVN phải từ bỏ quyền lực độc đoán của mình để chấp nhận những thành phần có tài có đức trong cộng đồng dân tộc phục vụ đất nước, thể chế đa nguyên là con đường duy nhất đưa đất nước tiến lên theo đà văn minh của thế giới. Một Nguyễn cao Kỳ và một vài nhân vật nịnh hót khác không thể đại diện cho cả cộng đồng VN hải ngoại, càng không thể giữ vững được ngai vàng mãi mãi cho dù ĐCSVN có dâng hiến thêm đất đai VN cho quan thầy Trung Cộng.

Chân lý lúc nào cũng là chân lý và sự thật lúc nào cũng vẫn là sự thật. Việc báo chí và các đài phát thanh, truyền hình VN tường thuật lại cuộc công du Hoa Kỳ của ông Nguyễn minh Triết nhưng không ghi đầy đủ cuộc hội kiến của QH Hoa Kỳ, nhất là bỏ qua lời nói về nhân quyền của TT Bush với ông Triết là một thiếu sót không thể tha thứ được. Các nhà lãnh đạo CSVN nên biết rằng nếu trong thời gian sắp tới không mở rộng quyền tự do dân chủ và nhân quyền thì vấn đề VN bị đưa trở lại danh sách CPC, bị thu hồi quy chế PNTR và các quyền lợi khác là trong tầm tay và quyền hạn của QH Hoa Kỳ. Dư âm của những oan hồn thời cải cách ruộng đất ở miền Bắc, oan hồn của những mồ chôn tập thể ở Huế vào tết Mậu Thân, những nỗi oan ức của thời đánh tư sản mại bản sau 1975 mà cho đến bây giờ chưa khắc phục được vẫn còn đó. Xin đừng vì danh lợi đê hèn cá nhân mà quên đi quyền lợi chung của tổ quốc và nhân dân.

Nếu vũ lực đã không làm cho thế giới ngưng tiến bộ, nếu đàn áp đã không làm sai lạc được sự thật, mà chỉ là một vết nhơ trong lịch sử thì thiết tưởng vũ lực và đàn áp chưa phải là biện pháp tốt nhứt để che đậy những quan niệm lỗi thời phản tiến bộ. Kính xin quý vị lãnh đạo chính quyền CSVN, quý vị cán bộ đảng viên bảo thủ, quý vị trong lực lượng công an, quân đội nhân dân VN phải tự vấn lương tâm, suy nghĩ lại việc làm của mình để tìm con đường đi đúng cho quê hương và đất nước.

Ngày 26/6/2007
Hoàng Trung Chánh

Nóc Giáo Đường

... Tôi làm nhà hàng đã lâu nên có thói quen ăn xong còn dư là đổ thẳng vô thùng rác vì làm nhà hàng không nên tiếc rẻ bởi có thể rắc rối với luật pháp. Thí dụ nghe nồi cơm hôi ê là đổ nguyên nồi rồi đi nấu nồi mới, bởi tính ra nồi cơm không bao nhiêu tiền gạo, mình tiếc rẻ để ráng bán, nhỡ khách hàng ăn cơm thiu bị đau bụng là mình tiêu.

Còn một lý do nữa là buôn bán cũng cần có chút lương tâm! Đó là câu nói của người em rể tôi. Vợ hắn (em gái tôi) mới sanh con ở bện viện về, hắn biết nấu nướng gì đâu, hai vợ chồng lại ở tuốt dưới Florida trong khi vài người thân có được thì lại ở hết trên Dallas này. Hắn ra nhà hàng Việt Nam mua cơm trắng với cá kho tộ cho vợ ăn. Cơm thì thiu, cá thì mặn đắng. Cô em tôi nhắm mắt nuốt đại cho qua ngày, ai dè bị tiêu chảy mới khốn khổ cho người mới sanh.

Nghĩ tới thôi đã nổi da gà, tội nghiệp hết sức. Tôi ráng nhớ câu nói của người em rể để nhắm mắt đổ, để khỏi người phụ nữ nào lâm cảnh em gái tôi. Tôi đổ vô thùng rác cũng nhiều như chủ nhà hàng đổ tôi ra đường, tôi bị đuổi hoài là do như thế đó!

Đến một lần tôi thấy người homeless hốt lại thức ăn vừa trút vô thùng rác, thật đau lòng. Thật ra tập thói quen cái gì cũng trút vô thùng rác không phải là dễ vì người mình (tôi) đã sống sót qua những giai đoạn lịch sử tối đen - không có gì để ăn nên bảo đổ bỏ thức ăn là điều vô cùng áy náy chứ cũng không hẳn là tiếc của khi của cải vật chất đã dư thừa.

Tôi cũng bị rúng động khi đọc một bài báo nói rằng: thức ăn đổ bỏ trong tất cả những trường học ở Mỹ có thể nuôi được một nước nghèo ở Châu Phi. Phải chăng mình may mắn, được sống ở nước giàu có nên phung phí. Nhưng tiết kiệm không có nghĩa là buôn gian bán dối là điều chủ nhà hàng nên hiểu! Tiết kiệm bằng phương pháp khoa học kỹ thuật là đúng đắn.

Tôi về nhà với những bữa cơm gia đình cũng vậy, nhiều khi phụ vợ dọn bàn sau bữa ăn, những dĩa thức ăn còn chút đỉnh, tôi trút luôn vô thùng rác và thường là bị rầy: “Anh hoang phí quá! Tội chết. Để đó, mai em giở đi làm.” Biết sao bây giờ với thói quen nghề nghiệp và những gút mắt của lương tâm. Nơi tôi làm việc đương nhiên là nhà hàng, tôi thuộc đám nhà trên tức là lo buôn bán chứ không thuộc đám nhà dưới (nhà bếp), lo nấu nướng.

Bộ phận nhà bếp có bốn tay Mễ, một anh bạn Mễ hơn hai mươi tuổi, mới vượt biên sang. Anh ta ốm, đen. Nhìn rõ ràng thiếu ăn chứ không nói gì khác được. Anh được nhận vô làm để tăng quân số nhà bếp lên năm người theo nhu cầu thương vụ. Công việc của anh ta là lau nhà hai lần/ ngày, cắt từ cọng hành đến cái bắp cải, giấc trưa - ngồi gói chả giò miệt mài. Và quy trình hội nhập của một người Mễ (90%) khác xa người Việt mình. Tháng đầu, anh ta ăn bằng hai, ba người, (làm nhà hàng nào cũng ăn uống tự do, trừ một vài nhà hàng mà tôi không tiện nêu ra!. Luật bất thành văn của ngành nhà hàng là thế.) Anh ta làm việc siêng năng, chăm chỉ, dễ sai dễ bảo. Tháng thứ hai đã có da có thịt, nước da sáng ra được chút nhờ ở trong mát thì quần áo, tóc tai cũng bắt đầu se sua theo thu nhập (dĩ nhiên là mode Mễ), chất lượng công việc mà anh ta chịu trách nhiệm bị kém hẳn: dơ, ẩu.... vụt bỏ hoang phí nhiều thứ vì tiếc công làm, vì tức bản năng trong quan hệ chủ-thợ, (thường là lý do tế nhị để bị đuổi).

Tháng thứ ba, đã bắt đầu hơi có bụng thì bệnh lười chảy ra! Ương bướng, cãi cọ, chửi thầm (dĩ nhiên là tiếng Mễ), không hoàn thành công việc được giao phó bởi đêm nào về apartment cũng bia, gái (không tiền thì coi phim hạng nặng cũng tới sáng), sức đâu làm việc ngày hôm sau. Rồi đồng lương ít ỏi của công việc tạp lục Tùng Lâm thì đâu đủ chi tiêu cho ăn chơi trác táng.

Thế là đòi lên lương, mà một người đi làm-thuê-lậu thì dễ gì lên lương với chủ cả lạnh lùng trên nước Mỹ, nói chi tới bản thân anh ta ngày càng lười, chưa bị đuổi chỉ vì chưa tìm được người thay thế, hay chưa có cớ xuôi tai. Anh ta nhờ thông dịch chứ có biết nói câu tiếng Anh nào đâu: “... bạn tôi làm công việc giống tôi ở nhà hàng khác, nhưng lương cao hơn tôi $50/tuần. Tôi muốn lên lương.”

Kết quả bao giờ cũng là anh ta nghỉ việc. Anh ta không đủ trí khôn để hiểu là chủ cả chờ cơ hội để cho anh ta nghỉ việc, để anh ta không có cớ ném đá vô cửa kiếng trả thù khi bị đuổi ngang xương. Sự sinh thù chuốc oán nhiều khi thiếu trách thân là do nông cạn.

Sống lâu với Mễ, tôi mới hiểu được tại sao Mễ sát nách với Mỹ, vượt biên giới dễ như đi chợ trời mà ít có người Mễ nào thành đạt trên nước Mỹ (ở mức độ có nơi ăn chốn ở, công việc vững vàng thôi chứ cũng không cần nhà cao cửa rộng, ngựa xe hàng hàng) là vì dân tộc tính của họ. Anh chàng Mễ mà tôi đang kể, bước ra khỏi nhà hàng thì độ tháng sau đã vô tù vì tội trộm cắp, bước tiếp theo là trả về nguyên quán. Hy vọng lần vượt biên sau sang đây, anh ta có kinh nghiệm hơn. Còn người mình thì có bài học nhãn tiền.

Từ hôm anh ta nghỉ việc vì không được lên lương. Nhà trên chúng tôi rất không thích chuyện ấy xảy ra vì công việc nhà dưới bị đùn. Nhà trên thể nào chẳng phải giúp nhà dưới gồng gánh phần việc của người nghỉ cho đến khi có người mới. (Rồi người mới xuất hiện bất thình lình sau đó vài hôm). Một cậu bé Mễ chừng 14 tuổi. Nó xin làm việc gì cũng được miễn cho nó ăn. Nó nói tiếng Anh thông thạo, chứng tỏ nó sinh đẻ ở Mỹ hay ít nhất cũng qua đây từ nhỏ, có đi học nên mới nói được tiếng Anh như thế. Nó nói biết làm chỉ để được ăn vì nóđói.

Khi tôi về đến nhà hàng, thấy nó đang vật lộn với cái bắp cải to như cái đầu heo. Tôi nhìn qua gương mặt búng ra sữa, đôi tay trẻ con chưa từng dao thớt! Tôi nói với anh bạn-chủ: “Không thể nhận thằng bé này làm ở đây được vì nó còn nhỏ quá, chưa đủ tuổi đi làm là một rắc rối cho mình với luật pháp khi thành phố bất chợt kiểm tra. Thứ hai, nhìn nó làm thì không tới chiều nổi đâu! Chỉ vài phút nữa, nó mỏi tay với con dao quá lớn, nó đứt tay thì tội cho nó mà cũng phiền cho mình lắm đó”. Anh bạn tin tôi nên nói nó ngưng làm, “Bạn làm không được rồi! Chúng tôi xin lỗi!...” Nó khóc.

Người chủ trở lên nhà trên, nó ra về cửa sau như người thất trận. Mấy người đồng hương của nó không hề xúc động. (Bạn có chứng kiến nhiều lần như tôi thì bạn cũng sẽ cảm ơn Trời Phật, Thiên Chúa đã cho người Việt mình cái tình đồng hương trong khốn khó vô cùng trân quý. Nhiều khi tôi nghĩ dại: người mình không nên giàu, vì giàu lên là hết tình cốt nhục, đồng bào. Hai người bạn sang đây tay trắng nên đùm bọc nhau mà sống, luôn cả sinh mạng khi bị kỳ thị. Nhưng mười năm sau, người có bằng kỹ sư chỉ còn trong mắt người kia là sư tính kỹ!

Thằng nhỏ Mễ đứng tần ngần ở ngưỡng cửa sau, cửa mở rồi nhưng người mở cửa không muốn ra đi. Tên đầu bếp nói một câu tiếng Mễ nhưng tôi hiểu: “mày đóng cửa lại cho tao để thôi ruồi vô”. Nó quay lại gương mặt dầm dề nước mắt. Tôi cầm lòng không đặng nên móc túi cho nó tờ hai chục, “mày đi mua gì ăn đi”. Nó giỏi tiếng Anh nhưng cố kiếm từ nào đó, thể hiện được lòng biết ơn với một người Việt để cám ơn tôi.

Giây lát, nó nói: “thank you uncle so much” rồi mạnh dạn bước đi.Tôi nghe và hiểu chữ “uncle” nó dùng bằng cả lòng biết ơn chân thành nên càng xúc động, nó không muốn xài luật: dưới trăm tuổi thì mày tao kiểu Mỹ, You and I với tôi. Tôi bảo nó chờ, quay lại bảo tên đầu bếp: “nấu cho tao một hộp cơm chiên nhiều cơm”. Tôi lên nhà trên mở tủ lạnh lấy cho nó hai lon coke. Trong đầu tôi chỉ nghĩ: Ước gì con mình thấy cảnh này cho nó bớt chảnh khi mẹ nó có lỡ nhức đầu, cảm cúm... nêm nếm thức ăn hơi mặn, hơi lạt. Nó làm như ăn vô thì chết.

Nhà hàng buổi trưa là giờ Mễ coi Playboy với Mỹ, Tàu coi bà Trần Thủy Biển thụt két được bao nhiêu rồi? Việt coi Cha Lý bị khủng bố tới đâu rồi? Lo ngại cho nhan sắc của nữ luật sư Lê Thị Công Nhân trong tù! Xót lắm chứ chẳng chơi đâu. (Ước gì tôi được ở tù thay cho cô ấy!) Không biết chừng nào có biểu tình thì nghỉ làm đi hưởng ứng.

(Mất một ngày làm không nghèo đâu, cái tình đồng bào cốt nhục của người Việt là điểm son trong văn hóa Việt. Hai thằng bạn làm chung chửi nhau như chó với mèo nhưng khi đi biểu tình chống cộng thì hòa thành một khối thuốc nổ TNT - made in Vietnam hải ngoại rất hợp nhất - dữ dội).

Tôi đem tờ báo ra sau nhà hàng để hít thở khí trời, không ngờ gặp lại thằng nhỏ Mễ ban nãy. Nó có đứa em gái chừng mười tuổi, mập ú, hai gò má thấy thương và đôi mắt tuyệt đẹp. Nó cho em nó ăn nửa hộp cơm chiên, uống một lon coke, còn lại thì để giành đến tối em ăn. Nó nhịn đói. Tôi phục nó trong xót xa mà cảm động vô cùng. Tôi trò chuyện với nó: “Nhà tụi bay ở đâu?”

- “Stonewood Apartment“

- “Cha mẹ bay đâu?”

- “Không có cha, mẹ đi đâu không biết! Cả tuần nay không về. Anh em tôi đã ăn hết cái gì ăn được trong nhà rồi. Tôi dẫn em tôi ra cây xăng xin tiền lẻ cũng không đủ mua bánh cho nó ăn. Tôi tưởng xin được việc làm thì anh em tôi không bị đói, nhưng tôi nhỏ quá...! Tôi không trách ông đâu.”

Tôi nghe khó thở trong lồng ngực mình, như có cái gì đó xoáy vào lòng dạ con người dù tôi cũng đã lăn lộn ngoài đường từ khi còn nhỏ để có cơm ăn. Những người lớn tốt bụng với tôi xa xưa ẩn hiện trong trí nhớ. Hình như họ chờ tôi trả ơn cứu mạng ngày nào! Tôi linh tính duyên nợ gì đây với chú bé con này. Tôi nói:

- “Tôi xin lỗi! Tôi không hiểu hoàn cảnh của bạn. Và cám ơn bạn không trách tôi không nhận bạn làm việc. Để tôi nghĩ coi, có thể giúp bạn được gì không?!”

Nước mắt nó lăn dài trên hai gò má ốm đói, nó gục vì đói mà nửa hộp cơm chiên với lon coke còn lại thì nhất định để giành cho em. Tôi phục thằng nhỏ này và thương cảm vô bờ. Tôi vô lại nhà bếp, múc cho nó tô súp trứng nấu với bắp hạt. “bạn ăn đi, không phải nhường cho em bạn tô súp này”.

Nó ăn trong nước mắt đến tội nghiệp. Ăn tô súp chẳng thấm vào đâu nhưng nó tỉnh táo hẳn ra. Nó đẹp trai và có bản lĩnh nam nhi lắm. Tôi thích thằng nhỏ này rồi thì phải! Tôi nói nó: “Mỗi buổi trưa, bạn đến đây. Cứ mở cái hộp sắt dưới gốc cây cột đèn nhưng của bên điện thoại. Trong đó có bao thuốc lá của tôi, bạn đừng hút nha, đừng lấy sách báo tôi dấu trong đó. Tôi để thức ăn cho anh em bạn đủ sống đến mẹ bạn về. Tôi nghĩ bà ấy đi kiếm cha bạn hay đi tìm việc làm gì đó thôi.”

Nó cảm ơn rồi khóc. Tôi tức thằng nhỏ này khóc hoài thì nó mới chịu nói: “Mẹ tôi không về nữa, bà nói chúng tôi muốn đi đâu thì đi, bà theo bạn trai mới của bà đi xa rồi. Tôi cũng không biết dẫn em tôi đi đâu vì ngày nào Apartment cũng dán giấy đòi tiền thuê phòng, chắc vài ngày nữa, họ khóa cửa không cho chúng tôi vào nữa đâu!”

Tôi nghe rồi hoảng như ách giữa đàng đã quàng vào cổ mình. Từ ngày qua Mỹ, tôi chỉ biết đi làm, lo gia đình. Chưa bao giờ đi nhà thờ hay chùa chiền gì cả. (Những nơi đó không có trả lương trong khi tôi cần bán sức lao động và thời gian của tôi để con tôi có nơi ăn chốn ở, điều kiện đi học.) Nhưng chính thằng bé này đã khơi dậy lòng từ bi bất ngờ trong tôi. Tôi đến thẳng Apartment chúng ở với hy vọng xin cho chúng ở chùa (free) thêm một thời gian để tôi có thời giờ liên hệ bạn bè tìm cách giúp chúng. Nhưng không thành công vì bà Manager của Apartment là người đàn bà máu lươn - lạnh tanh.

Tôi về nhà tường trình với vợ chứ cầu cứu được ai nữa bây giờ? Vợ tôi nói có lý: “Mình nuôi ăn, cho ở trong nhà mình một tháng thì được nhưng lâu dài thì anh nghĩ coi có đủ sức không?”

Hôm sau, tôi năn nỉ thằng nhỏ thông cảm cho hoàn cảnh của tôi. Nó cảm ơn tôi không tiếc lời nhưng nó không muốn vô trại mồ côi. Nó biết rõ là ở đó có ăn, có ở, (người bạn trai mới của mẹ nó đã nói với nó như thế!) nhưng nó sợ người ta chia cắt anh em nó. Em nó biết hai anh em cũng không cùng cha, nhưng trên đời chỉ có hai anh em là người thân. Em nó không muốn xa nó và nó cũng không muốn xa em nó.

Tội nghiệp hết sức mà tìm không ra ai tội nghiệp cho tôi! Tôi gọi hết bạn bè để chán nản thêm vì tóm lại có hai ý kiến cho tôi là hết. “Hơi đâu dính vô tụi Mễ, kệ cha nó đi!”; “đâu phải dân Mít mình đâu mà ông lo, không khéo rắc rối đó!”… Tôi tiếp tế lương thực cho chúng được ba, bốn ngày thì hung tin tới, chúng bị đuổi khỏi Apartment. Tôi thật sự rối trí, suốt ngày sai lạc trong công việc của tôi vì tôi không tìm được cách giải quyết cho chúng.

Tôi gọi cho bà xã: “Tối nay, anh cho tạm hai đứa nhỏ về nhà. Anh nghĩ mình chứa chúng trong thời gian ngắn để anh có thời gian tìm hiểu, liên lạc với những Hội từ thiện xem họ giúp được gì không?” Vợ tôi miễn cưỡng đồng ý vì sợ rắc rối với luật pháp chứ không phải tiếc rẻ miếng ăn, chỗ ngủ với lũ trẻ vì thật sự chúng tôi không rành luật pháp.

Tối đó, tôi rời nhà hàng nhưng không dông thẳng về nhà mình mà ghé qua nhà thờ là nơi trú ngụ của chúng. Nhà thờ lớn lắm, parking đậu xe cũng cỡ Wal-Mark, tuốt góc tiếp giáp với xóm nhà ở là góc parking không xài tới nên người ta đậu vài chiếc tàu câu cá, xe bus của nhà thờ, có cái nhà kho cũ chứa vài vật dụng không xài nên cũng không khóa cửa, chúng tìm được nơi đó để qua đêm. Tôi nhìn vô trong kho tối mò, hai đứa trẻ đang quỳ gối đọc kinh, thật muốn khóc với chúng.

Tôi không phải người có đạo mà cũng nhìn lên nóc nhà thờ cao ngất thánh giá. Tôi cũng đọc lâm râm: “Kính thưa Đức Mẹ, con là người ngoại giáo, con chỉ biết đọc kinh lương tâm để xin Đức Mẹ thương xót cho hai đứa trẻ trong kho đừng đánh mất niềm tin ở Thiên Chúa trênTrời....” tôi đọc xong rồi cười mình ngớ ngẩn, niềm tin trong tôi là gì chứ?! “Chúa đã bỏ loài người, Phật đã bỏ loài người...” tôi bảo hai đứa nhỏ theo tôi về nhà tôi.

Chúng ngần ngại bản năng nên còn lưỡng lự! Nhưng Đức Mẹ hiển linh cho tôi thấy hai cái xe còn đậu ở parking xa xa, chỗ Gym chơi bóng rổ (basketball). Nhà thờ lớn lắm, có Gym bóng rổ mà nhiều đội đến đây tập luyện, thi đấu. Có nhà giữ trẻ, có rất nhiều văn phòng làm việc mà tôi cũng không biết họ làm gì? Tôi thường đưa thức ăn đến đây cho họ để biết nhà thờ giàu lắm, thế thôi.

Tôi nhìn hai cái xe là biết liền: Vợ chồng anh Mat còn ở đây. Anh Mat là người Mỹ trắng cao lớn, đẹp trai, chừng bốn mươi tuổi. Cô vợ rất đẹp, tên Kath (tôi thấy ghi trên ticket mà họ order thức ăn như vậy). Vợ chồng họ có hai đứa con nhỏ xinh xắn và rất ngoan. Đứa con gái nhỏ của họ là người khách hàng duy nhất trên nước Mỹ có cám ơn tôi đã đưa thức ăn đến cho nó. “Cảm ơn bạn đã đem thức ăn đến cho chúng tôi.” Còn lại, từ ông bác sĩ trưởng khoa trong bệnh viện đến anh Mễ cắt cỏ cũng chỉ cho người (drive)-tôi, đồng bạc tip là hết!

Nước Mỹ đệ nhất thiên hạ về khoa học kỹ thuật nhưng về giáo dục nhân cách cũng không có gì đáng nể. Tôi tin là Đức Mẹ xui tôi đi tìm anh Mat. Tôi quen biết vợ chồng anh đã lâu, chẳng biết họ giữ chức vụ gì trong nhà thờ mà có văn phòng riêng, lúc nào giấy tờ cũng ngồn ngộn trên bàn làm việc, điện thoại reo liên tục thì thôi. Tôi chào hỏi và tường trình cặn kẽ hoàn cảnh của hai đứa nhỏ đang tạm trú ngoài kho.

Vợ chồng anh ra ngay nhà kho đón chúng. Họ nuôi dạy hai đứa trẻ mồ côi chung với con họ, quan hệ của tôi với vợ chồng anh Mat đã thân hơn xưa. Trước đây, họ order bữa tối cho gia đình họ chừng hai ba chục đồng thì cho tôi năm đồng tiền tip. Khi order cho hội đoàn hai, ba trăm đồng thì ký cho tôi mười phần trăm. Từ hôm họ nuôi hai đứa trẻ, tôi chỉ nhìn vào ticket ký bao nhiêu tiền tip thì tôi móc túi tôi lấy tiền mặt bằng như vậy và gởi cho hai đứa nhỏ.

Thỉnh thoảng vợ tôi gởi cho chúng hai chục thì tôi đưa cho cô Kath hai chục và nói: “Vợ tôi phụ cô nuôi chúng”. Vợ chồng anh Mat nói chuyện với tôi nhiều hơn khi tôi có dịp deliver cho họ. Anh Mat không tìm được người nhận con nuôi mà nhận hai đứa vì ai cũng chỉ muốn nhận một đứa thôi. Trong khi anh em nó van nài cô Kath đừng chia lìa anh em nó. Chúng còn nhỏ quá để không hiểu cho hoàn cảnh tài chánh của vợ chồng cô Kath.Nhưng cô ấy tốt hết biết, cứ như thế mà nuôi chúng, cho đi học đàng hoàng.

Tôi bắt đầu áy náy khi cảm nhận mình đã trút lên vai hai người tốt một gánh nặng quá đáng. Lẽ ra mình cũng phải chịu trách nhiệm nhiều hơn mới phải. Tôi lại trình bày với vợ chồng anh Mat: “Vợ chồng tôi xin chịu phần mua quần áo cho chúng”. Cô Kath đồng ý cho tôi vui chứ trong ánh mắt cô ấy, tôi đã đọc được tấm lòng Đức Mẹ

Mới được một lần thì “có tin vui giữa giờ tuyệt vọng”. Một bà Mỹ già giàu nứt đố đổ vách, nhận nuôi anh em chúng. Anh Mat nói với tôi: “Từ nay, chúng được bảo đảm nơi ăn chốn ở. Sức học của chúng tới đâu cũng không gặp khó khăn tài chánh”.

Tôi và vợ chồng anh Mat đã nâng ly cảm ơn Thiên Chúa, Đức Mẹ. Chúc mừng cho hai đứa trẻ “mồ côi khi cha mẹ còn sống” ngay trong văn phòng của vợ chồng anh. Câu chuyện nguội dần từ khi hai đứa nhỏ khốn khổ bị bỏ rơi đã có nơi ăn chốn ở. Tương lai tùy thuộc vào trí tuệ và sự biết thân của chúng! Lắm lúc bình tâm tôi suy nghĩ về mình. Hình như tôi lấy lại được niềm tin đã mất từ lâu. Tôi chẳng bao giờ tin vào tôn giáo nào cả.

Với tôi chỉ có tôi giúp tôi chứ không ai giúp tôi. Nhưng qua sự việc động lòng từ bi bất ngờ của tôi, nếu không có vợ chồng anh Mat giúp đỡ (họ chịu hết rồi còn gì) tôi thật sự không xoay xở nổi cho hai đứa nhỏ tội nghiệp, dù tôi rất thông cảm với hoàn cảnh của chúng, tôi thương cái tình huynh đệ của chúng cũng là cái mà tôi không có dù cha mẹ tôi chẳng sinh ra đời một mình tôi. Tôi buồn. Ai cũng có những nỗi đau dịu dàng trong tâm khảm.

Ngày qua ngày chỉ có vợ chồng chia chung những ngọt bùi lẫn cay đắng của dòng đời, gia đình, người thân, bạn bè, cuộc sống... Vậy mà vợ chồng tôi đã nhiều lần tưởng “đứt” vì gia đình hai bên còn ở Việt Nam với đủ thứ yêu cầu không cần biết đến vui buồn sướng khổ của chúng tôi bên đây! Bản thân chúng tôi là những người siêng năng, chịu cực đi làm. Tôi, ngày 12 tiếng thì vợ cũng job rưỡi chứ đâu có ai làm biếng, nhưng không tìm được tiếng nói chung.

Qua vụ việc hai đứa nhỏ bị bỏ rơi, hình như chính vợ chồng tôi, ai cũng có lời thề không nói ra là không bao giờ bỏ rơi con mình như thế. Người lớn phải chấp nhận mọi hoàn cảnh vì trẻ nhỏ. Và lòng đã quyết là chấp nhận mọi hoàn cảnh vì trẻ nhỏ thì sao người lớn không tìm tiếng nói chung để giảm áp lực, để bất đồng thành hòa đồng, tạo nên bầu không khí dễ thở trong nhà cho mọi người cùng siết chặt tay nhau mà vượt qua khó khăn hiện tại. Vợ chồng tôi như hiểu nhau hơn, còn yêu thương thì tạ ơn trên! Cả hai chưa hề thay đổi.

Những lần cầm tờ hai chục mà vợ tôi gởi cho hai đứa nhỏ tội nghiệp (vợ tôi không biết mặt chúng) tôi thấy vợ tôi không tệ, keo kiệt như tôi đã có lần âm thầm nghĩ! Tôi hối hận. Con tôi còn nhỏ nhưng cũng gởi cho hai người bạn không may con gấu nhồi bông, hộp chocolate...

Tôi thấy con tôi bớt lì lợm, nó trở nên ngoan hơn như là ý thức được giá trị mái ấm gia đình, cha mẹ mà hai người bạn kia không có. Gia đình tôi ấm áp hơn xưa từ một việc làm phước, thiện. Vậy mà từ đó giờ không làm là tại sao? Tôi hiểu con người tôi, tôi hiểu hoàn cảnh lẫn xuất xứ của tôi. Chính đói nghèo và từng ngày va chạm với gian manh, điêu ngoa, lường lọc để có sự sống.

Tôi đã từng ngày đánh mất niềm tin ở con người, tất cả.Sự khó khăn với cơm ăn áo mặc qua rồi thì khó khăn với những giấc mơ giàu sang phú quý, trường sinh bất tử... làm tôi nghi ngại thế nhân, thần linh, tôn giáo... đến một hôm đọc được truyện ngụ ngôn này trong sách nhà Phật. Tôi phản tỉnh, truyện như vầy: “… người tiều phu đốn củi đang vác bó củi đốn được về nhà.

Khi anh ta đi qua cánh đồng tranh thì bị con cọp đói hung dữ tấn công. Anh ta chạy và cọp rượt theo, khi khoảng cách không cho phép anh giữ bó của trên vai, anh đành vất bỏ bó củi (công sức một ngày cũng là cơm gạo gia đình).Cọp tiếp tục rượt đuổi anh ta đến bờ vực thẳm. Cùng đường, anh ta nhảy đại xuống vực chứ không chịu để cho cọp ăn thịt mình. Tay anh ta níu được cọng dây nho nên thân mình treo lại giữa không trung, nhìn lên trời xanh, nhìn xuống đáy vực sâu hun hút! Trên bờ vực thẳm, con cọp đói rống lên vài tiếng giận dữ rồi bỏ đi.

Người tiều phu dõi mắt theo cọng dây nho để tìm đường thoát hiểm. Có những con chuột đang gậm nhấm gốc rễ của cọng dây nho! Anh ta nhìn lại trước mặt mình, có trái nho dại chín mọng thơm ngon, anh bứt trái nho bỏ vào miệng. Trái nho mới thơm ngọt làm sao.”

Tôi chính là người tiều phu trong cuộc săn đuổi của khó khăn đời sống như con cọp đói không bao giờ dừng lại, nhưng tôi cũng không bao giờ hiểu, thấy sự thơm ngọt nhỏ nhoi trước mắt mà trân quý nên cuối cùng tôi đến bên bờ vực thẳm của cuộc sống là chuyện hôn nhân luôn bất an. Không biết từ đâu mà tôi luôn quan niệm: Đồng tiền bỏ ra phải có tiếng keng, tiếng keng càng lớn càng tốt nên cuối cùng, nhiều lần tôi sém phải nghe tiếng keng của quan tòa chia cắt chính vợ chồng tôi.

Lần này, cả hai vợ chồng cùng chi ra những đồng tiền mồ hôi nước mắt đi làm mà hoàn toàn âm thầm như đất, không một ai biết ngoài mình nhưng cuối cùng là gặp lại nhau sau tháng năm dài miệt mài lo toan cuộc sống và đã thất lạc nhau dù còn ngủ chung giường.

Phải chăng, vợ chồng tôi gặp lại nhau sau một việc làm phước cho người dưng. Bao năm qua tưởng rằng sống cho nhau nhưng thật ra chỉ sống cho mình - độc đoán và ích kỷ. Lâu lắm rồi, vợ chồng tôi mới cùng ngồi nói chuyện về một việc không phải là tiền nhà, tiền xe.. bên đây. Bên kia, má xin tiền cho dì út nó mở tiệm gì đó bên nhà, bà nội tụi nhỏ than van không người đưa đi bác sĩ! Con cháu cả đống, không lẽ phải gởi tiền về thêm để mướn người đưa mẹ đi bác sĩ?!...

Lần này ngồi xuống để nói nhau nghe những cảm tưởng về việc mình làm mà không ăn nhập gì với gia đình mình hết. Những suy nghĩ tha nhân sống lại trong lòng băng giá theo cơm áo gạo tiền lót ngót hai mươi năm xa xứ sang đây. Tôi gặp lại cô thợ hãng dệt tan ca đêm, lầm lũi đạp xe về nhà qua những con đường vắng đầy lo sợ. Chắc vợ tôi cũng gặp lại người xích lô tốt bụng đã chở giúp cô ấy về nhà sau một lần bị trấn lột, giựt xe đạp.

Hôm sau còn đến thăm với hai bàn tay trắng vì có gì đâu để đem theo? Không lẽ đem theo cái bằng đại học như giấy lộn để sắc thuốc trị thương hay đem theo tờ giấy mãn hạn nghĩa vụ quân sự mà không có ô dù thì không tìm được việc làm để hù nạn nhân chết luôn đi cho rảnh!

Những tình cảm thiết tha đôi lứa hòa trong tình cảm đồng cảnh ngộ nghèo rớt mồng tơi, tự nó tan biến theo đà ăn nên làm ra để chỉ còn thấy nhau qua thu nhập hàng tháng. Kính trọng tờ check của nhau hơn kính trọng nhau từ bao giờ thì không ai có thời gian, tâm tư cũ để nghĩ lại nữa. Tôi mang ơn trên đã sắp đặt chuyện hai đứa nhỏ người dưng để chính những người giúp chúng đã nhìn lại mình, ngồi lại với nhau và nói về những ngày khốn khó để thấy mình thay đổi - theo chiều hướng xấu hơn khi đã dư thừa. Để nhận thức ra rằng: chúng ta đã lạc nhau từ ngày qua Mỹ

Chúng tôi đồng ý được với nhau khi cùng nhìn ra sai trật - không ngụy biện. Cùng đồng ý với nhau: Hãy giúp thêm những người khốn khó hơn mình. Cho họ là cho mình, có khi cái thối lại của người nhận còn lớn hơn cái nhận từ người cho. Hai đứa nhỏ tội nghiệp kia đã nhận không đáng kể gì từ gia đình tôi nhưng chúng đã làm cho một gia đình đã nhiều lần đứng bên bờ vực thẳm tìm lại được tình thương yêu và sự thấu hiểu của ban đầu, của những người quyết chí xây dựng nên chính gia đình này. Tôi phải mang ơn chúng hơn chúng cảm ơn tôi.

Tôi lại có dịp deli cho cô Kath. Cô ấy vui mừng thấy tôi bước vô văn phòng, nhấc cái phone gọi anh Mat về văn phòng vì tôi tới chứ không phải người drive nào khác. Cô nói tôi: “Anh có quà. Đoán xem ai gởi và nhân dịp gì?” Tôi chịu thua.

Anh Mat bước vào văn phòng, anh cười thật tươi - mãn nguyện, nói: “Bọn trẻ gởi tặng tôi cái áo mưa vì chúng thấy tôi ưa ra điều động xe sau khi tan lễ, cho khỏi kẹt xe, nhưng gặp hôm trời mưa thì tôi ướt như tắm mưa. Chúng gởi cho anh cái nón mùa đông có trùm lỗ tai, có lẽ thấy anh đi deli không có nón chống lạnh”.

Tôi nhớ đến vài cái nón trong xe tôi do vợ con tặng tôi, tôi đã bao giờ trân quý những quà tặng thể hiện lòng thương yêu, quan tâm đó chưa khi lòng kiêu hãnh đầu đội trời chân đạp đất trong bất kể người đàn ông nào chưa bao giờ tắt! Tôi đã gieo xuống tình người lòng tốt của mình là tốt nhưng không trân quý đúng mức lòng tốt của người khác thì thật là chưa tốt. Từ nay tôi đội nón theo mùa như luôn có những người thương yêu tôi luôn ở bên tôi dù nắng mưa gió bão, tuyết rơi hay tối trời cũng không còn cảm giác một mình trên vạn nẻo đường xuôi ngược.

Tôi đọc những dòng chữ trẻ con trong cái thiệp bọn nhỏ gởi cho tôi, thằng anh lời ngắn tình dài: “Chúc ông được hạnh phúc trong ngày Father’s Day sắp tới. Anh em tôi đã cầu nguyện cho ông được bình an từ trong cái kho của nhà thờ, chúng tôi sẽ cầu nguyện cho ông được bình an tới mãi mãi... Con em lời dài mà tình cũng dài luôn để thể hiện nữ tính. Nó huyên thuyên kể lể nào là nó cầu nguyện Đức Mẹ thường xuyên cho nó có một người cha, một người mẹ và một mái gia đình ấm cúng, mọi người thương yêu nhau.

Nhưng Đức Mẹ đã làm nó giận! Nó bỏ cầu nguyện để nhắc nhở Đức Mẹ thôi. Ai dè, bỏ cầu nguyện thì mọi việc tồi tệ hơn là anh em nó bị bỏ rơi, bị đuổi khỏi Apartment. Nó cầu nguyện lại trong cái nhà kho thì lần này Đức Mẹ đã nghe. (Chắc cái nhà kho đó là Thánh Địa?) Đức Mẹ đã nghe những lời cầu nguyện của nó ở đó nên cho nó có ông bà Ngoại (chắc là ông bà Mỹ nhận nuôi anh em nó). Cho nó có hai người cha một lúc, một người giảng giải Kinh Thánh cho nó nghe rất hay; một người cho nó ăn cơm chiên rất ngon. Và trên cả tuyệt vời là Đức Mẹ cho nó có một người mẹ tốt đẹp như Đức Mẹ.

Nó chỉ không thích mẹ Kath có một điều duy nhất là dặn nó phải cầu nguyện bình an luôn cho những người đã bỏ rơi nó vì đó mới chính là cha mẹ ruột của nó. Cầu nguyện và tha thứ cho những khó khăn, lỗi lầm của họ để họ sớm quay về!... Ôi! Cô Kath. Nó huyên thuyên đến quên luôn chúc tôi một lời Happy Father’s Day làm tôi cứ ưa nhìn lên nóc giáo đường để tìm người đáng nghe câu nhất là Cha của sự sống. Có lẽ tôi sẽ tìm cách quan hệ lại với Ngài để lấp lại khoảng trống vô thần trong tôi do u minh, ích kỷ, đố k và lòng tham đã cướp hết thanh an là điều tôi có thể được mà.

Chuyện kể của NTDzũng
Phan - ghi chép

Qu'est ce... Ky

Tranh: Babui

Cải tổ nội các: cãi nhau toé lửa

Nguyễn Thiện Nhân, Thủ tướng tương lai?
Nguồn: toquoc.gov.vn

Roger Mitton – Phan Tường Vi lược dịch

Thủ tướng quyết định thăng cấp một bộ trưởng đang làm nóng mặt một số đảng viên gạo cội.

HÀ NỘI – Nhóm lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ họp hôm nay để thông qua lần cuối cùng cuộc cải tổ nội các toàn diện có nguy cơ vạch trần sự chia rẽ ở cấp cao nhất.

Sự thay đổi nhân sự do Nguyễn Tấn Dũng, người nhận chức Thủ tướng đúng một năm vào ngày mai, đề bạt đã làm nóng mặt một số đảng viên gạo cội.

Đặc biệt, đề nghị của ông nhằm thăng chức một người đồng sự gần gũi gốc miền Nam – Bộ trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân – lên chức phó Thủ tướng (DPM) đã gây nhiều vấn đề.

Ông Nhân, người tu nghiệp tại Đại học Harvard (về đào tạo về thẩm định dự án đầu tư - PTV) là một trong những bộ trưởng ăn nói lưu loát và có khả năng nhất trong Nội các, nhưng Nhân chỉ là bộ trưởng mới tròn một năm.

Thêm nữa, Việt Nam đã có ba phó Thủ tướng (DPM). Nếu ông Nhân được thăng chức sẽ có đến bốn phó Thủ tướng.

Một viên chức cao cấp của Đảng nói với tờ Straits Times: “Ông Dũng tuyên bố là ông muốn làm Nội các nhỏ gọn lại. Nhưng nếu ông làm như vậy cùng lúc gia tăng số phó Thủ tướng, thì nó trông mâu thuẫn. Điều này sẽ gởi ra một thông điệp không mấy ổn.”

Để tránh sự mâu thuẫn, những nguồn tin trong đảng cho hay có sự gợi ý rằng một trong ba phó Thủ tướng cần được chuyển qua một nhiệm sở khác để tổng số các phó Thủ tướng vẫn là ba.

Người bị nhắm đến là ông Nguyễn Sinh Hùng, thường được xem như là phó Thủ tướng thâm niên, mặc dù ông Dũng đã nói rằng vai trò của bộ ba phó Thủ tướng đều ngang nhau.

Các nguồn tin trong Đảng cho hay là ông Hùng đang được xét duyệt cho vai trò phó chủ tịch Quốc Hội, ngành lập pháp của Việt Nam.

Nhưng sự thuyên chuyển này sẽ được xem rõ ràng là sự giáng cấp đối với một ủy viên Bộ Chính trị cao cấp như ông Hùng.

Thực vậy, những người ủng hộ ông Hùng trong Đảng, đặc biệt là một đồng chí người cùng gốc Nghệ An và cũng là ủy viên Bộ Chính trị, ông Hồ Đức Việt, nói rằng ông phản đối chuyện thuyên chuyển này.

Và sự chống đối của ông Việt có thể nghiêm trọng vì ông ta cầm đầu ủy ban (Ban Tổ chức Trung ương Đảng – PTV) đảng để bổ nhiệm những thay đổi nhân sự then chốt.

Như vậy, ở buổi họp hai ngày của ủy ban trung ương đảng được dự định bắt đầu vào hôm nay, ông Việt rất có thể sẽ ngăn cản chuyện giáng cấp ông Hùng, và như thế, buộc ông Thủ tướng phải chọn giữa hai điều hoặc là có cùng lúc bốn ông phó Thủ tướng hoặc là từ bỏ ý định bổ nhiệm ông Nhân vào chức vụ phó Thủ tướng.


Cách nào thì cách, cuộc họp hai ngày này hứa hẹn sẽ gay gắt, và sĩ diện hảo của một số người sẽ phải xẹp.

Đảng viên chắc chắn sẽ muốn biết cơ sở hợp lý đằng sau chuyện nâng ông Nhân lên.

Về mặt cấu trúc,cùng lúc luôn luôn bảo thủ thâm căn cố đế, đảng Cộng Sản đương quyền cũng có những quan điểm tiên tiến.

Khi có những thăng cấp bất thường, sự thường đó là dấu hiệu một người nào đó đang được gò vào một chức vụ đặc biệt nào đó trong tương lai.

Điều đó có thực sự đúng trong trường hợp của ông Nhân không thì chưa rõ, nhưng nhiều người cho rằng ông sẽ ở trong chức bộ trưởng bộ Giáo dục hai năm nữa là cùng.

Trong lúc tranh cãi gay gắt có thể xảy ra trong buổi họp cải tổ Nội các ngày hôm nay, sẽ có một sự đoàn kết nhiệt tình để ca ngợi chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết tuần rồi.

Hai năm trước, khi chuyện đàm phán với Hoa Thịnh Đốn lần đầu tiên được đề cập đến, đã có sự chống đối từ thành phần bảo thủ ngoan cố.

Và ngay cả đến lúc ông Triết sắp đi Hoa Kỳ, vẫn có người cho rằng còn quá sớm để thắt chặt mối quan hệ với Hoa Kỳ, là một nước đã xung đột với Việt Nam qua một cuộc chiến lâu dài và cay đắng và mới vừa đây đã xỉ vả thậm tệ Hà Nội qua chuyện vi phạm nhân quyền.

Nhưng chuyến đi của ông Triết, trong đó nhiều hợp đồng làm ăn cuối cùng được ký kết với các công ty Hoa Kỳ (Thực chất, Triết có đi Mỹ hay không những hợp đồng thương mại và cả hiệp định khung về đầu tư và mậu dịch đã được chuẩn bị từ trước để sẵng sang ký kết – PTV). Chuyến công du được xem như là thành công và đã được hệ thống truyền thông đại chúng trong nước liên tục ca ngợi.


Nguồn: Roger Mitton, The Straits Times, June 26, 2007



Dân biểu Royce lên tiếng: Chấm dứt những xúc phạm nhân quyền tại Việt Nam

Congressman Royce says: Stop the Abuses in Vietnam
By Ed Royce . The Washington Times . 24/6/07 . Tí Vân lược dịch.

Ðây là lần đầu tiên kể từ khi chính quyền miền Nam Việt Nam bị sụp đổ, một chủ tịch Việt Nam đến thăm Toà Bạch Ốc.

Ông Nguyễn Minh Triết huênh hoang về sự phát triển kinh tế gần đây của đất nước ông ta, và đẩy mạnh cho sự hợp tác giữa hai nước.

Trong khi Việt Nam đã đổi mới về kinh tế, thì đây chỉ là một phần của câu chuyện. Các nhà bất đồng chính kiến liên tục bị bịt miệng, và tự do tôn giáo thì bị đàn áp một cách có hệ thống. Tổng thống Bush đã phản ứng bằng cách đề cập đến các vấn đề này trong lúc gặp ông Triết.

Kể từ đầu năm nay, tình trạng xúc phạm nhân quyền tại Việt Nam đã gia tăng. Tổ chức Quan sát Nhân quyền diễn tả tình trạng đang xảy ra tại Việt Nam như là "một trong những chiến dịch đàn áp tồi tệ nhất đối với các nhà tranh đấu ôn hoà trong vòng 20 năm qua" . Trong 3 tháng vừa qua, các quan chức nhà nước Việt Nam đã lập lại việc sách nhiễu các nhà lãnh đạo tôn giáo, các nhân vật đấu tranh chính trị, và các sinh viên học sinh đấu tranh. Và quý vị sẽ không biết gì về chuyện đó nếu chỉ nghe qua cái luận điệu của ông Triết, người mà mới đây đã bảo rằng những khác biệt của chúng ta về nhân quyền và dân chủ là "nhỏ nhặt" so với những lợi ích đồng bộ.

Có lẽ ông Triết nên nhớ lại cái thí dụ về luật sư Lê Quốc Quân, bị bắt vào ngày 8/3, chỉ có 4 ngày sau khi vừa trở về nước từ khoá hội thảo của Cơ quan Hỗ trợ Dân chủ Quốc gia tại Hoa Thịnh Đốn. Việc bắt giữ ông Quân không phải là sự bầy tỏ những giá trị đồng bộ.

Việc đàn áp tôn giáo tại Việt Nam thì rộng khắp.

Công an Việt Nam vừa mới bắt giữ nhiều người Công giáo cổ võ cho dân chủ và bất đồng chính kiến, trong đó có Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý. Cha Lý là một nhà đấu tranh ôn hòa, đã bị bắt vì "thực hiện những hoạt động tuyên truyền có phương hại đến an ninh quốc gia."

Các nhà sư Phật giáo thì liên tục bị tạm giam và tra hỏi vì họ thuộc về Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, là một giáo hội bị cấm đoán ở Việt Nam. Khi tôi đến Việt Nam, tôi đã có cơ hội gặp gỡ Hoà thượng Thích Quảng Độ khi ngài bị quản thúc tại gia, cùng với các vị lãnh đạo Phật giáo khác, và tôi có thể làm chứng cho việc họ bị đàn áp đày đoạ. Các nhà truyền giáo Mennonite và Protestant vẫn còn liên tục bị áp lực chính trị từ nhà nước cộng sản Việt Nam.

Như đã mong đợi, nhà nước VN đã trả tự do cho vài tù nhân lương tâm trước chuyến đi của ông Triết. Vài người sẽ vịn vào đó và cho rằng nhà nước VN đang đi một bước dài về hướng một xã hội có nhiều tự do chính trị hơn. Những nỗ lực này không nên được hiểu khác hơn là một điệu bộ có tính cách chính trị.

Ông Triết vừa qua đã tô vẽ cho chuyến đi thăm Hoa Kỳ như là một cơ hội để đẩy mạnh "tình hữu nghị và hợp tác nhiều mặt" giữa hai nước. Thực vậy, Hoa Kỳ và Việt Nam đã thực hiện nhiều mức độ đáng chú ý để tiến tới một quan hệ bình thường; nhưng tình trạng hiện tại ở Việt Nam vẫn chưa thể chấp nhận được. Nếu chúng ta muốn thắt chặt quan hệ hữu nghị với Việt Nam, như ý ông Triết muốn, thì nhà nước Việt Nam phải đón nhận đa nguyên chính trị trong tất cả mọi hình thức. Bịt miệng các nhà tranh đấu và ngăn cấm tự do tôn giáo không phải là những con đường để tiến tới một quan hệ hợp tác chặt chẽ.

Những bàn thảo về thương mãi giữa Tổng thống Bush và ông Triết đã hoàn tất. Từ 2001 đến 2005, tăng hơn 5 lần từ 1,4 tỷ Mỹ kim đến 7,6 tỷ Mỹ kim. Trong khi gia tăng thương mãi và đầu tư không bảo đảm cho tiến bộ về tự do chính trị, nhưng cũng đỡ một phần nào. Tôi chắc chắn rằng các doanh nghiệp Hoa Kỳ tại Việt Nam sẽ đẩy nhanh việc cải tổ, nhưng chúng ta cần thêm.

Công khai thúc đẩy Chủ tịch Triết về những xúc phạm nhân quyền trong lúc ông ta thăm viếng Hoa Kỳ, Tổng thống Bush đã gởi một thông điệp đầy thích thú đến nhân dân Việt Nam rằng những quan hệ trong tương lai giữa 2 nước sẽ tuỳ thuộc phần lớn vào cách đối xử của nhà nước Việt Nam với người dân của họ. Các nhà tranh đấu chính trị sẽ nghe lời phát biểu của Tổng thống Bush thông qua Đài Á châu Tự do, là đài phát thanh mà tôi đã ủng hộ từ lâu, và sự lên án công khai những xúc phạm nhân quyền (tại Việt Nam) sẽ mang đến một khích lệ tinh thần cần thiết cho những nhà tranh đấu chính trị đang chiến đấu cho tự do. Tổng thống Bush đã có một cơ hội để thực hiện điều đó.

Ed Royce, Đảng Cộng Hoà - California, là một dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ và là thành viên thâm niên của của ban đặc nhiệm về Khủng bố, Nguyên tử và Thương mãi thuộc Ủy ban Ngoại giao Hạ viện.




--------------------------------------------------------------------------------
Congressman Royce says: Stop the Abuses in Vietnam
By Ed Royce
The Washington Times
June 24, 2007

For the first time since the government of South Vietnam fell, a Vietnamese president visited the White House.

Invited by President Bush during his trip to Saigon last November, President Nguyen Minh Triet touted the recent economic progress his country has made, and pushed for further cooperation between our two countries.

While Vietnam has made economic reforms, this is only part of the story. Political dissidents are routinely silenced, and religious freedom is systematically suppressed. Mr. Bush was obligated to press these issues during Mr. Triet’s visit.

Since early this year, human-rights abuses in Vietnam have intensified. Human Rights Watch characterized the ongoing situation in Vietnam as “one of the worst crackdowns on peaceful dissidents in 20 years.” In the last three months, Vietnamese officials have renewed their harassment of religious leaders, political dissidents and student activists. Yet you wouldn’t know it from the rhetoric of President Triet, who recently described our differences on human rights and democracy as “small” in comparison to our common interests.

Perhaps Mr. Triet should be reminded of the example of Le Quoc Quan, who was arrested on March 8, only four days after returning home to Vietnam from a National Endowment for Democracy fellowship in Washington. His arrest was no expression of common values.

Religious persecution in Vietnam is widespread.

Vietnamese police recently arrested several Catholic democracy advocates and dissidents, including the Rev. Thadeus Nguyen Van Ly. Father Ly, a peaceful dissident, was arrested for “conducting propaganda activities to harm the security of state.”

Buddhist monks are continually detained and interrogated for belonging to the banned Unified Buddhist Church of Vietnam. When I traveled to Vietnam, I had the opportunity to meet with the Venerable Thich Quang Do while he was under house arrest, along with other Buddhist leaders, and can attest to their suffering persecution. Mennonite and Protestant pastors are still subjected to ongoing political pressure from the Vietnamese communist government.

As expected, Vietnam released some prisoners of conscience before President Triet’s visit. Some will point to them as a sign that Vietnam is making strides toward a more politically liberal society. These efforts should not be misconstrued as anything more than political posturing. The Vietnamese community the country over will certainly not be taken in by window dressing.

Mr. Triet recently characterized his visit to the U.S. as a chance to strengthen “the friendship and multifaceted cooperation” between our two countries. Indeed, the U.S. and Vietnam have undertaken significant measures toward a normalized relationship; but the status quo in Vietnam remains unacceptable. If we are to bolster our friendship with Vietnam, as Mr. Triet wishes, Vietnam must embrace political pluralism in all of its forms.

Silencing dissidents and suppressing religious freedoms are not the ways toward a close partnership.

Discussions of trade between Presidents Bush and Triet are warranted. From 2001 to 2005, it more than quintupled, rising from $1.4 billion to over $7.6 billion. While greater trade and investment doesn’t guarantee greater political freedom, it helps. I’m confident that American businesses in Vietnam will speed reform, but we need more.

By publicly pressing President Triet on human-rights abuses during his visit, President Bush sent an electrifying message to the Vietnamese that our future relations will be greatly affected by Vietnam’s treatment of its people. Political dissidents would hear Mr. Bush’s remarks via Radio Free Asia, which I have long backed, and a public condemnation of human-rights abuses would bring a much needed morale boost to political dissenters fighting for freedom. President Bush had the opportunity to offer just that.

Ed Royce, California Republican, is a member of the U.S. House of Representatives and ranking member of the House Foreign Affairs Terrorism, Nonproliferation and Trade Committee.