Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2007

Chuyện hai người khách và ông Triết


DCVOnline – Như Trà Mi đã đưa tin về buổi trò chuyện của Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam tại trụ sở của Asia Society (New York, NY) vào trưa ngày 20/06/2007. Tấm thiệp mời mua vé lạ ở chỗ nhắc khách mời đem theo căn cước có ảnh để vào cửa. Chuyện xảy ra tại buổi nói chuyện của ông Triết với khách mời còn một số điều lạ khác mà AFP đã đưa tin ngay ngày hôm sau. Hôm nay Đàn Chim Việt xin giới thiệu cùng bạn đọc câu chuyện do chính hai người khách - đã đến nghe Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết - thuật lại.

Người thứ nhất là Jerry Kiley, một cựu chiến binh Mỹ cũng là người vận động cho tù binh chiến tranh và chiến binh mất tích (POW/MIA), đã hất rượu đỏ xuống thảm trước mặt Thủ tướng Phan Văn Khải trong chuyến viếng thăm 2 năm trước. Thứ nhì là Trần Đông Đức, một người vận động cho tự do tôn giáo và nhân quyền cho Việt Nam, cũng là một người viết báo độc lập. Xin mời bạn đọc Đàn Chim Việt cùng theo dõi “Chuyện hai người khách và ông Triết”.

Jerry Kiley & Trần Đông Đức

Jerry Kiley Write-up

As planned, Duc Tran previously bought two tickets for the 1 PM luncheon honoring the President of the Socialist Republic of Vietnam at the Asian Society in New York City on June 20th. Duc placed his name on the list of attendees however he simply said the other person was a friend of his. That friend was Jerry Kiley; the same person who was arrested for tossing red wine in Khai’s direction in June 2005, two years earlier.

Since his name was not on the official list of attendees they had to make a special name tag with his formal name of Gerard Kiley. Both Duc and Jerry were scanned through the metal detector by the Asian Society security people and the Secret Service who are assigned to protect the Socialist Republic of Vietnam's president Triet during his visit to America.

They entered a very large banquet hall comprised of three areas and were seated farthest away from the main area because that was already full. Duc and Jerry immediately sensed a possible problem with security so they decided to sit at different tables giving themselves two chances to succeed in making their point.

After having lunch Triet was introduced and about a minute later Jerry made the first move by getting up to go to the bathroom, in order to get closer to the podium, when a Secret Service Agent stepped directly in front of him and said, “I’d like to talk to you.” Jerry said OK and then made a quick move to get past the agent so he had direct sight of Triet. As a dozen security people and Secret Service Agents converged on Jerry he yelled out,

“Free father Ly, free the Vietnamese people, and free the live American POWs you are still holding.” In a voice even louder, he looked directly at Triet and said again, “Free father Ly.”

Jerry was then removed from the luncheon and questioned by a Secret Service Agent about how he got into the event and he refused to answer. The agent had a folder with his picture and a write-up that confirmed what he thought, both Duc and Jerry had been identified, isolated and surrounded at the luncheon and yet they still succeeded in personally delivering a simple message, freedom for all.

Jerry told the agent he did this to tell the leadership of communist Vietnam that we will not stop until Ly and all the political prisoners are released, the Vietnam people are free from this brutal repressive regime, and all the live American POWs are returned home. He was asked what he intended to do next and he refused to answer and eventually walked out without being arrested. Two Secret Service Agents visited his home later that evening for about 30 minutes to make sure he was no physical threat to Triet.

Duc Tran was also questioned after he was escorted out of the luncheon.

Duc Tran and Jerry Kiley will be present at the 8 PM candle light vigil in front of the Capitol in Washington DC on Thursday, June 21st, and then at 8 AM on Friday, June 22nd, in Lafayette Park across from the White House during the meeting between Bush and Triet.


Lời kể của Trần Đông Đức

Tôi mua hai tấm vé để vào cửa với sự tò mò muốn tìm hiểu để viết báo như những lần trước đây. Cứ tưởng cuộc nói chuyện này sẽ xảy ra ở Washington, D.C. nên tôi gọi ông người bạn ở vùng thủ đô coi thử còn ai muốn đi thì cho vé. Khi biết cuộc nói chuyện do Asia Society tổ chức tại New York tôi gọi Jerry Kiley và báo cho Jerry biết là tôi có vé đi “coi show”. Jerry rất là hứng thú nhưng cũng hơi lo là cái tên Jerry Kiley không vào được vì đã có trong hồ sơ tạt rượu vào Phan Văn Khải và John McCain hai năm trước.

Càng gần ngày tôi càng thấy yên tâm và coi đây là cuộc nói chuyện mở rộng với những vấn đáp như báo chí trong nước đưa tin vào ngày đầu tiên ông Triết tới Mỹ hôm 18 tháng 6. Hôm đó cũng có một số câu hỏi liên quan tới nhân quyền. Tôi tin chắc là như vậy vì Asia Society đã bán vé công khai trên mạng. Tôi cũng nghĩ là họ có kế hoạch nên tự nhủ là mình phải ứng xử văn minh và lịch sự. Tôi đến tham dự công khai không e ngại. Nếu ban tổ chức không thích thì có thể chận ngay cửa không cho khách vào.

Tới nơi trễ hơn 10 phút và tôi gọi cho Jerry. Trước khi vào cửa thấy đồng bào đã biểu tình tại cổng có cả Lý Tống đang đứng trong đoàn. Tôi ngại đi qua trước đồng hương vì e bị đồng bào hiểu sai về “hoạt động báo chí” của mình. Gọi điện cho Jerry tôi nói khoan tới vội đợi lúc ông Triết và phái đoàn tới bằng cửa sau (do sợ đụng với đoàn người biểu tình) thì hãy vào.

Jerry và tôi vào tham dự và đều ghi danh bằng tên thật và cũng chấp nhận rằng nếu không được tham dự vì thành kiến thì cũng lắm chỉ chúng tôi sẽ đòi lại tiền vé lại mà thôi. Có lẽ ngay lúc quá rộn ràng họ không rà soát hồ sơ nên để Jerry đã vào tham dự buổi nói chuyện.

Khi Jerry vào trong và an vị tại một cái bàn riêng. Tôi hơi lo vì Jerry là khách của mình. Phần Jerry, ông lại có lẽ bình thản dự tiệc hơn và có ý muốn ngồi chung bàn. Ngay sau đó không lâu cả góc phòng đều nháo nhác. Chúng tôi đã bị phát hiện. Nhân viên phái đoàn Việt Nam và bảo an của Hoa Kỳ cứ nhìn chòng chọc vào hai chúng tôi.

Tiếng được tiếng mất, tôi nghe ban an ninh hỏi nhau “làm sao sơ ý để Jerry Kiley vào được trong này?” Rõ ràng mọi người còn nhớ vụ tạt rượu năm trước. Nhân viên mật vụ đứng vòng quanh che hết tầm nhìn của Jerry. Lúc đó tôi đi quanh và tìm chỗ ngồi riêng ở một góc. Trên mỗi ghế đều có chiếc máy phiên dịch làm tôi ngỡ là ghế đã có chủ. Tôi vừa ngồi xuống thì sau đó có một đoàn Việt Nam kéo tới ngồi chung. Không khí tuy rất khó thở (với tôi) nhưng mọi người quanh bàn cũng tỏ ra thân thiện. Tôi cũng muốn bắt chuyện với mọi người chung bàn hơn là dùng cell phone chụp hình. Có một phụ nữ tuổi trung lưu hỏi chuyện và tôi cũng nói thật tất cả về mình. Tò mò và quan tâm tình hình nên mua vé vào dự chứ cá nhân tôi thì đã ra khỏi nước cũng 17 năm rồi, đi từ lúc học trung học. Bà tỏ vẻ không vui vì biết chương trình này lại bán vé như vậy. Đối với quan khách Việt Nam từ bên nước sang mà nói thì chương trình này phải có tầm vóc hơn thế. Vị nữ khách này có khuyên tôi hãy về nước để thấy sự thay đổi vì “bây giờ thay đổi nhiều lắm em ạ!”. Cô gái ngồi bên cạnh cứ háo hức muốn đi thăm tượng nữ thần tự do. Tôi cũng định bụng sẽ bắt chuyện như ông Jerry đang nói chuyện với một ngưòi Mỹ chung bàn, nếu không có chuyện gì xảy ra.

Khi ông Triết lên phát biểu, một số người trong bàn tôi ngồi lại than phiền là ông Triết quá mất lịch sự với đoàn Việt Nam vì chỉ cung kính chào Đại sứ Mỹ (tại Hà Nội) Marine bằng “Ngài” mà không thèm hỏi Đại sứ Việt Nam tại Mỹ là ông Nguyễn Tâm Chiến ngồi cùng bàn một tiếng.

Ông Triết nhấn mạnh tới thành tích của Việt Nam và sự gần gũi của Việt Nam và Châu Á.

Trong khi ông Triết nói chuyện, mật vụ dường như sắp có quyết định hành động đối với sự có mặt của Jerry. Tôi trấn an với một người đã quen trong đoàn Việt Nam. Đừng lo lắng quá, sẽ không việc gì đâu! Ngay cả đến lúc hỏi đáp theo chủ đề chắc là cũng không có gì xảy ra vì Jerry Kiley ngồi cũng khá xa và bốn bề bị mai phục.

Chẳng bao lâu sau, bàn của Jerry đã có sự giao động thật sự. Mật vụ tới và muốn đưa Jerry ra ngoài hỏi chuyện. Lúc đo Jerry mới hô vang cho quan khách và ông Triết nghe là hãy thả tù nhân chính trị, POWs… Nhìn thẳng vào ông Triết, Jerry hô lớn “Hãy thả linh mục Lý”.

Ông Triết lúng túng bào chữa. Jerry Kiley bị nhân viên an ninh điệu ra ngoài. Ông Triết cố định thần nhưng sau đó nói sa đà qua một số việc ông làm trong chuyến đi là hàn gắn quan hệ quá khứ, thăm viếng một số gia đình người Mỹ và người Mỹ gốc Việt. Đối với người Mỹ gốc Việt, ông Triết còn cường điệu với “từng khúc xương, từng giọt máu”. Sau đó hình như ông Triết chuyển sang giới thiệu về đất nước Việt Nam: vốn có thiên nhiên, có nhiều cô gái xinh đẹp có nhiều áo dài duyên dáng, v.v... Nhiều khách tỏ vẻ bất bình và với cách chào hàng kiểu phồn thực của một nguyên thủ quốc gia. Nếu được nghe đoạn audio này chắc đa số đàn ông nước Việt cũng sẽ rất bất bình.

Không hiểu sao tôi lại bị ngôn từ vừa thuần nông vừa phồn thực lại vừa Nam bộ “hấp dẫn” nên loay hoay định ghi âm một số câu “danh giá” này làm tài liệu viết báo. Vừa đứng dậy tôi bị một người gần đó, vừa cầu thân nhưng cũng rất quyết liệt, kéo ngồi xuống bàn. Tôi hiểu là họ ngại mất mặt với quan khách Mỹ nếu tôi có manh động gì. Tôi cũng còn hy vọng đang lúc ăn uống mọi người không nên làm khó gì nhau. Tôi chờ đến phần hỏi đáp.

Không được thế vì bốn nhân viên mật vụ đã đến bàn đưa tôi ra ngoài ở góc cầu thang cứu hỏa rồi khép ngay cửa lại hỏi tôi vào đây có mục đích gì. Tôi cho họ biết tôi là freelance writer. Họ hỏi viết báo cho ai. Tôi đưa tên website vietbao.com, calitoday.com và danchimviet.com cho họ xem bài của tôi đã đăng.

Họ hỏi tôi về Jerry Kiley rất nhiều và biết chính tôi cùng Jerry vào tham dự. Tôi bảo Jerry là bạn của tôi. Họ hỏi tôi có biết ông này đã làm gì hai năm về trước không. Tôi trả lời biết nhưng tòa xét xử xong rồi. Nhân cơ hội này tôi bày tỏ nỗi bất bình với quyết định của họ đưa Jerry Kiley ra ngoài vì chúng tôi có ghi danh chính thực Họ không nên vì áp lực mà ứng xử như vậy. Đây là nước Mỹ, không phải Việt Nam. Jerry và tôi vào đây tham dự hoàn toàn hợp pháp. Sau đó họ đưa tôi xuống phòng hỏi nhiều chuyện khác. Họ quan tâm đến việc có phải chúng tôi vào đây định ám sát ai hay không?

Vì phải trả lời chất vấn nên tôi không biết phần hỏi đáp với ông Triết ra sao; Riêng cuộc chất vấn của mật vụ với tôi lại là điều rất thú vị. Họ không có được bất kỳ một lý do nào để câu lưu Jerry và tôi cả. Sau đó họ xin lỗi tôi một cách tha thiết về việc làm hỏng bữa ăn trưa. Cô mật vụ thật duyên dáng và có lẽ cũng cảm thông với chúng tôi. “Dù sao cũng chỉ là bữa thịt gà; tuy có cá hồi hun khói nhưng hình như không có ly rượu đỏ nào cả”. Cô mật vụ cười hồn nhiên. Tôi hỏi, “Cô có tin được những lời cộng sản nói không?” Chưa có dịp đối thoại đã phải dùng thế lực để loại trừ những ý kiến bất đồng. Jerry Kiley làm như thế là đúng. Đúng là người Mỹ.

Sau đó họ phải thả tôi ra về. Một vài người điện thoại hỏi thăm. Tôi gởi hình ra cho một số bạn bè khi còn trong phòng họp. Ra khỏi thành phố New York, dừng xe, tôi gọi hỏi thăm Jerry Kiley. Jerry cho biết ông bình an vô sự. Tôi kể lại chuyện mình bị thẩm vấn ra sao. Jerry bảo là đừng có nói gì cho họ cả. Đúng là thật tình, tôi cho cô mật vụ tất, trong sáng 100%, từ số an sinh xã hội đến điện thoại nhà, điện thoại văn phòng. Chẳng có gì để che dấu! Tôi còn hẹn cô là ngày thứ Sáu, 22 tháng 6 này cứ bật đài CNN lên thì sẽ hiểu chúng tôi hơn.

Nghĩ lại chuyện hôm qua trong lòng còn đọng những hào hứng nhưng không kém phần bức xúc. Rõ ràng là thiệp mời tham dự đối thoại có chủ đề. Nhưng họ lại loại ngay ra ngoài những người bất đồng chính kiến. Chúng tôi đã không làm gì sai cả.

Trong số quan khách, thật sự mà nói có đến 50% là cán bộ từ Việt Nam. Tôi thấy trong danh sách chỉ có bốn, năm người có tên họ viết theo lối Mỹ (họ sau tên trước – có lẽ đó là những Việt kiều mà ông Triết dành một phần diễn văn đầy “máu xương” cô đọng nhất. Trong đó cũng có những cựu binh Hoa Kỳ mà ông Triết kêu gọi “nồng nàn sâu thẳm” nhất. Thế mà …

Bây giờ nghĩ lại thấy chịu Jerry Kiley thật. Jerry đã trong một khoảnh khắc đã ghi lại dấu ấn lớn dù bốn bề đang bị vây chặt. Thật sự, Jerry và tôi đến dự tiệc không kịch bản và chỉ tuỳ cơ ứng biến. Phần mình, tôi chỉ muốn ghi lại những gì nghe, thấy.

Đó là câu chuyện quanh bữa tiệc trưa Nguyễn Minh Triết nói chuyện tại Asia Society ở New York.

Nếu nghe được audio buổi nói chuyện của ông Triết mọi người sẽ thấy Jerry Kiley tạo sinh động thế nào, và cũng biết rõ hơn nội dung chào hàng du lịch và đầu tư của ông Nguyễn Minh Triết tại Mỹ ra sao.

Quan khách trong bữa tiệc hầu như toàn là người Việt Nam của phái đoàn trong nước tháp tùng kể cả một số quan chức hàng bộ trưởng và phó thủ tướng. Phần lớn khách Á châu là người gốc Hoa và còn có phóng viên và phân xã của hai tờ Nhân Dân Nhật Báo và Giải Phóng Nhật Báo bên Tàu. “Việt kiều” ở Mỹ như tôi chỉ có vài người.

Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ lắng nghe?

Phan Tường Vi lược dịch

Bị chỉ trích nghe điếc con ráy, nhưng liệu Hà Nội có biết lắng nghe?

Chủ tịch nước Việt Nam đi Hoa Thịnh Đốn (Washington, D.C.), nhằm tìm kiếm đầu tư nhưng tứ bề thọ địch vì sự bất mãn nhà nước Việt Nam đàn áp nhân quyền.

Chuyến đi thăm chính thức Hoa Kỳ kéo dài sáu ngày của Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết bắt đầu hôm 18 tháng Sáu, là chuyến viếng thăm Hoa Kỳ đầu tiên của một quốc trưởng Việt Nam kể từ ngày cuộc chiến Việt Nam chấm dứt 32 năm về trước.

Trong lúc điều này được xem như là một thành tựu có ý nghĩa to lớn về phương diện ngoại giao, thì chuyến đi này cũng là gánh nặng cho ông Triết với nhiệm vụ chẳng mấy ai ham là biện minh cho những chính sách của chế độ của ông ta và cùng lúc hô hào kêu gọi thêm giới đầu tư Hoa Kỳ vào Việt Nam. Hồ sơ nhân quyền của Việt Nam bị những người hoạt động bảo vệ nhân quyền chỉ trích dữ dội, bày tỏ sự choáng váng của họ trước những hành động trấn áp những người bất đồng chính kiến của nhà cầm quyền Việt Nam xảy ra hồi gần đây.


Quan tâm về vấn đề nhân quyền

Ở trong nước, ông Triết đã cố gắng cho người ta thấy mình qua hình ảnh của một người làm ăn thân thiện và trong sạch. Như là bí thư tỉnh ủy tỉnh Bình Dương vào giữa thập niên 1990, ông chủ trương một số chính sách được những nhà đầu tư ngoại quốc và địa phương ưa chuộng. Về sau, khi trở thành bí thư thành ủy Sài Gòn, ông được công nhận như là có công lớn trong việc phát động chiến dịch chống băng đảng tội phạm Năm Cam, qua đó đã hạ bệ một số cảnh sát và viên chức cao cấp. Vì vậy, vào năm 2006 khi đảng Cộng Sản chấp thuận bổ nhiệm ông vào vai trò Chủ tịch nước, ông và ông tân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được xem như là những người đại diện cho phe đổi mới trong đảng Cộng Sản đương cầm quyền.

Tờ báo Financial Times tuần này đã miêu tả ông chủ tịch như là một người “lịch sự, có thái độ thân thiện cởi mở trong vấn đề làm ăn và rất muốn bày tỏ mình như là một người đáp ứng nhạy cảm với quần chúng.” Nhưng một vài người đã biết Triết và theo dõi ông ta qua cuộc phỏng vấn đã nói rằng ông Triết chẳng lịch sự và cũng chẳng có gì để lôi cuốn quần chúng. Trong một đất nước mà các chính khách hiếm khi bị thách đố trước công luận, thì Triết, cho dẫu là một con người tốt, cũng thường phát biểu và đọc những bài diễn văn chán như cơm nếp nát.

Hoa Kỳ giờ đây là đối tác thương mãi lớn nhất của Việt Nam và có những quan hệ song phương gần gũi nhất kể từ khi Đảng Cộng sản lên cầm quyền trên toàn cả nước năm 1975. Tuy nhiên trong những tháng gần đây, Hà Nội đã tiến hành một chiến dịch đàn áp các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa được xem như một trong những cuộc đàn áo dã man nhất trong vòng 20 năm qua. Tối thiểu, có tám nhà hoạt động kêu gọi dân chủ bị bắt và kết án, bao gồm Linh mục Nguyễn Văn Lý bị kết án tám năm tù. Hôm tháng Năm, hai nhà luật sư Hà Nội đấu tranh cho nhân quyền bị bỏ tù vì “tội tuyên truyền chống phá nhà nước Cộng Sản”, chỉ một ngày sau khi ba nhà đấu tranh khác bị kết án tương tự ở thành phố Hồ Chí Minh.

Để bày tỏ sự quan tâm của mình, hôm 29 tháng Năm, Tổng thống George Bush và Phó Tổng thống Cheney đã tiếp bốn người Mỹ gốc Việt vận động cho dân chủ ở tòa Bạch Cung.

Khi áp lực từ bên ngoài ngày càng dữ dội, thì chỉ một vài ngày trước chuyến đi của Triết, Việt Nam đã thả hai người bất đồng chính kiến, một trong hai người này đã bị bắt ngay sau khi ông ta trở về Việt Nam sau khi theo học chương trình ở National Endowment for Democracy, Hoa Kỳ.


Chủ nghĩa độc tài mềm mỏng

Từ giữa thập niên 1990, có thể nói là Việt Nam bước vào con đường “độc tài mềm mỏng”. Như Francis Fukuyama gợi ý, cái khái niệm của độc-tài-mềm-mỏng hay độc-tài-kiểu-mới, đã trở thành gần gũi, phổ biến như một “đối lực có khả năng chống lại nền dân chủ tự do phương Tây”.

Trong một cuộc phỏng vấn với Triết hôm tháng Năm, tờ nhật báo Đức Der Spiegel đã hỏi Triết ở Việt Nam ngày nay, người dân có thể chỉ trích đảng, nhưng liệu họ có thể đặt vấn đề với sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng. Triết trả lời, “Tôi đã thường có những thảo luận với những người đòi hỏi đa nguyên và nhiều hơn thế nữa. Người ta có thể thảo luận những chuyện này chứ, nhưng chỉ được thảo luận trong khuôn khổ luật định.”

Khi chủ tịch nước Việt Nam nói người ta có thể thảo luận “đa nguyên và nhiều hơn thế nữa”, nhưng “chỉ được thảo luận trong khuôn khổ luật định”, có một phần sự thật trong câu phát biểu của ông ta. Cái không gian tự do phát biểu được nới rộng ra khi Việt Nam bắt đầu đổi mới kinh tế từ năm 1986, áp lực cho sự thay đổi chính trị cũng đi kèm theo từ đó. Có điều, khi đảng Cộng Sản nói về cải tổ chính trị, họ ngụ ý là cải tổ hành chánh, nhằm mục đích gia tăng hiệu qủa lãnh đạo của nhà nước và ngõ hầu lách được những hăm dọa kêu gọi dân chủ hóa.

Theo AFP, trong thời gian ở Washington, D.C., Triết sẽ bị “nghe cho điếc con ráy những phàn nàn về vấn đền nhân quyền” từ Tổng thống của một siêu cường quốc bậc nhất thế giới. Vấn đề là: “Liệu ông Triết, và cái đảng Cộng Sản của ông, có lắng nghe?”

Trong một cuộc phỏng vấn với báo chí Hoa Kỳ trước khi đi, ông Triết đã “biện minh cho sự đàn áp những người bất đồng chính kiến của ông ta và gạt bỏ cái ý niệm cho rằng Việt Nam đàn áp nhân quyền,” AFP đã đưa tin nhu thế. Cái câu “cuộc đàn áp của ông” là không đúng, dễ đưa đến ngộ nhận bởi làm người ta tưởng rằng chủ tịch nước Việt Nam là một nhà lãnh đạo có tiếng nói quyết định để thi hành những chính sách của mình. Nói “sự đàn áp của ông” cho người nghe cảm tưởng như là ông Bush có thể thuyết phục được ông Triết qua một bữa ăn tối, rồi mọi chuyện sẽ thay đổi ở Việt Nam.

Nhưng hệ thống quyết định dựa trên ý kiến tập thể vẫn tồn tại ở Việt Nam. Quyết định tối hậu chỉ nằm trong một nhóm nhỏ ủy viên Bộ Chính trị. Kể từ khi Lê Duẩn, người cầm cân nảy mực đảng Cộng Sản Việt Nam qua ba thập kỷ, qua đời năm 1986, nền chính trị do một người có thế lực nhất quyết đoán dần bị loại bỏ. Bây giờ Bộ Chính trị có một cơ sở quyền lực mới, một cơ sở mà không ai trong đó có đủ năng lực để lấn người khác.

Cũng vì vậy mà có nguồn tin đồn cho rằng cuộc đàn áp vừa xảy ra đây là kết quả của phe thân Trung Quốc, vì họ không muốn Việt Nam có một quan hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ. Nếu điều đó là thật, thì đợt thả những nhà hoạt động sau một loạt tòa án được thiết lập nhằm để thảy họ vô tù nói lên được một điều là ngay cả nhóm chủ trương cứng rắn trong Bộ Chính trị cũng không thể làm ngơ trước sự đòi hỏi của thế giới bên ngoài.

Và chúng ta nên nhớ rằng khi một chế độ độc tài toàn trị đang bị áp lực từ bên ngoài, thì những phe nhóm bên trong nội bộ, bất luận dị biệt nhau như thế nào, cũng đều có khuynh hướng kết bè với nhau. Khi có nhu cầu cần thiết phải đoàn kết trong nội bộ đảng, họ sẽ kêu gọi sự thỏa hiệp. Bất luận gọi ông ta với bất kỳ nhãn hiệu nào, nhưng chắc chắc Triết không phải là loại người đề xướng và bênh vực cho nền dân chủ tự do.

Chế độ này đang dựa vào sự phát triển kinh tế như là điểm tựa chính cho sự độc quyền lãnh đạo chính thống của mình. Nhưng liệu đảng Cộng Sản có ngăn chận được tiến trình dân chủ hóa toàn diện hay đảng cầm quyền đang sống cầm hơi ngày nào hay ngày đó thì lại là chuyện khác, hứa hẹn nhiều tranh cãi.


© DCVOnline


------------------------------------------

Nguồn: An earful of criticism, but will Vietnam listen?

Thư ngỏ gửi ban lãnh đạo Việt Nam

Võ Hùng

Với tư cách một người dân, tôi xin được gửi đến các ông lời chào chân thành,

Thưa các ông, đóng góp để góp phần xây dựng đất nước là bổn phận một người Việt Nam (VN), cho dù ở phương trời nào. Là người Việt, không thể nào yên lặng trước những gì đang xảy ra trên đất nước, nên tôi muốn nói lên một vài điều.

Sau bao năm vật vã với chiến tranh, khói lửa, sau bao năm đã được hoà bình, Đất nước nay có đôi phần thay đổi - Đó là điều đáng mừng, nhưng nó có thực sự đủ để VN đi lên? Chưa nói gì đến ganh đua với những nước lân cận khác. Có lẽ còn rất nhiều điều để suy xét lại...

Các ông cho phép tôi nói đến người lãnh đạo theo thiển ý. Bản ngã con người hướng đến cái thiện, cái mỹ, cái chân... Lấy những cái hay của tiền nhân, cái đẹp của xứ người và luân lý của con người làm mực thước noi theo thì không gì phải hổ thẹn! Lãnh đạo mà sống với vị thế của một người dân mới là một lãnh đạo chân chính, có đau với cái đau của dân mới là lãnh đạo có đức, được sung sướng với niềm hạnh phúc của dân mới là lãnh đạo có tài, hiểu được nguyện vọng của dân mới là lãnh đạo aáng suốt!

Chinh phục dân bằng cương thường đạo lý, dân mới vị nể và đặt trọn niềm tin.

Đừng mang uy quyền ra để uy hiếp dân - Việt Nam là một dân tộc anh dũng, sẽ có những người sẵn sàng hy sinh cho chính nghĩa - Tiếng thơm sẽ truyền lại đến muôn thủa.

Đừng vì một vài lợi lộc cá nhân mà phục tòng một ngoại bang nào đó! Để lại sau lưng cả một dân tộc.

Nếu, các ông đưa ra được một học thuyết mới, mang lại sự hưng thịnh cho đất nước, giúp cho dân được no đủ. Chúng tôi sẽ hoàn toàn ủng hộ, ca ngợi, mến phục và coi đó như một Quốc sách - Bằng không, các ông nên để dân tộc tự gánh vác đất nước và đưa ra những đường hướng xây dựng, hợp với lòng dân, có như thế đất nước mới đi lên.

Nay, dân chỉ còn một cuộc chiến là chiến đấu với miếng ăn, dân muốn gục ngã rồi mà miếng ăn đâu sao không thấy hay sao quá ít ỏi, còn sức đâu để xây dựng, kiến thiết dưới sự điều khiển của các ông! Nhưng cũng cần phải nhắc lại để các ông nhớ! Rằng bao người đã gục ngã rồi vì bị cưỡng bức chiếm đoạt đất đai, vì đói, bệnh tật, phải bán mình... Trong 60 năm đã thực nghiệm chế độ cộng sản các ông đã rút ra được bài học gì? và đất nước còn lại gì ngoài những tiếng than!!!

Cả dân tộc đang trông chờ... một ngày mà các ông đã nhận ra sự thật và tuyên bố trên đài truyền hình, đài phát thanh: "Chúng tôi sẵn sàng từ bỏ Xã Hội Chủ Nghĩa", chỉ một câu nói đó thôi - Các ông sẽ thấy tinh thần dân tộc sẽ như thế nào! Mọi người sẽ hoan hô các ông như thế nào! Và sẽ thấy biết bao người nguyện đóng góp công sức để xây dựng lại quê hương, nhân tài sẽ xuất hiện, đất nước chắc chắn sẽ thay đổi sắc màu!

Xin được gửi đến các ông lá thư này vì là một người dân nước Việt - Sẽ hãnh diện khi thấy đất nước đẹp xinh - Tủi hờn khi thấy đất nước bệ rạc, nghèo nàn.

Lý thuyết chỉ hữu ích khi nó mang lại lợi ích cho con người. Thưa các ông, các ông nên nhận thức rằng chế độ mà các ông đang khoác lên dân tộc là một chế độ theo chủ thuyết của Liên Xô cũ, nó đã hư nát và sụp đổ... Và trước sau gì nó cũng sẽ sụp đổ tại Việt-Nam! Vì một ngày còn chế độ này là một ngày toàn dân còn lầm than đau khổ, đất nước còn bị các dân tộc khác trên thế giới coi thường - Và nên hiểu rằng là người VN không thể nào làm nô lệ cho một chủ thuyết sai lầm. Hãy can đảm và dẹp bỏ nó đi!

Chúng tôi thù ghét chế độ CS, nhưng không bao giờ thù ghét những con người biết cải lỗi. Vì chúng tôi cũng có một trái tim, biết yêu thương và tha thứ. Toàn dân Việt đang khao khát tự do, công lý - Các ông đừng để Dân tộc, Đất nước phải trông chờ lâu hơn.

Đất nước người văn minh nhờ dân chủ, mọi ưu tư được giải bày, mọi tài năng được nở rộ...!

Đất nước Việt Nam không nhỏ bé, nhưng sao quá nghèo hèn! Vì đâu???

Những thành tích mà các ông cho là chống Mỹ cứu nước, để thống nhất đất nước... các ông đã được toại nguyện, tự hào! Đã đến lúc nên để nó sang một bên, vấn đề cốt yếu bây giờ là cạnh tranh kinh tế, cần kỹ thuật tân tiến, cần có những tìm tòi mới lạ, những phát minh... Tất cả đều là ganh đua, không phải là sống còn với dân tộc nữa mà là sống còn với những nước khác, bằng mọi cách phải vực dậy đất nước! Những vấn đề hạ tầng cơ sở, hệ thông giáo dục, y tế, xã hội, viễn thông, kiến trúc, và còn vô số vấn đề khác nữa... Tôi xin được hỏi các ông làm tròn bổn phận ở địa hạt nào? Không thể nào chỉ một đảng có thể đề xuất ra tất cả và đảm nhiệm tất cả, cần phải có những đảng phái chính trị khác để bổ sung những khuyết điểm mà không tự nhìn thấy hay cố tình che lấp. Những đảng phái chính trị khác họ là ai??? Họ có là những người mắt hung tóc đỏ? Hay họ là những người Việt ngoài hành tinh, hay là những kẻ thù truyền kiếp của Đảng... mà các ông phải khiếp sợ! Thưa, họ là những con người chân chất ở ngay trên quê hương, cả ở nước ngoài, là những người tri thức, có hiểu biết và nhất là có tinh thần yêu nước nồng nàn, không thể nào ngồi nhìn với tám mươi triệu khối óc lại luôn nhận những thành tựu khoa học, kỹ thuật, văn minh... từ những nước khác trên thế giới: tủi nhục thay!

Không còn con đường nào khác là dân chủ hoá đất nước nếu các ông thực sự muốn đất nước đi lên, thoát khỏi sự lệ thuộc, luôn ngửa tay nhận viện trợ, mà nghèo vẫn nghèo, lạc hậu vẫn lạc hậu. Hãy lấy Nam Hàn, Thái Lan... mà làm gương!

Đã đến lúc cần phải gióng lên một tiếng vang báo động cho cả nước rằng nay đã quá trễ, nhưng trễ còn hơn cứ ì ạch kéo dài - Nay cần phải tám mươi triệu khối óc đều có ý chí cương quyết không nghèo, không nô lệ, không độc đảng thì mới có thể cứu được đất nước ra khỏi vực thẳm!

Thưa các ông, cả dân tộc đang trông chờ sự can đảm của các ông.


Paris ngày 21/06/2007

Kẻ đi cửa hậu

Caubay

Vừa rồi Cậu Bảy đi dự “đám cưới lại’ của thằng bạn thân. Nó cũng đà trộng tuổi mà chưa có vợ vì cái tuổi thanh xuân bầm dập trong tù, trong trại tỵ nạn, rồi qua Mỹ đi cày ngày hai buổi. Vài năm trước nó về thăm nhà sau gần hai thập niên xa cách, gặp nàng và nó bỗng hồi xuân rất nhanh. Tụi nó, cô trinh nữ trẻ trung xinh xắn và chàng Việt kiều sồn sồn, thương nhau rất mau và chân tình thắm thiết lắm. Thế rồi cưới và mang nàng về dinh. Qua Mỹ nó làm đám cưới lại để khoe với anh em. Nhậu một bữa đã đời trong đêm “tân hôn” của nó. Bạn bè thằng nào có ý tế nhị muốn về sớm thì nó nạt ngang: “Động phòng động phiếc gì mà tụi bay lo, bữa nay tao dzui với tụi bay. Dzô!” Cũng nên nói thêm thì trong buổi tiệc đó, thực khách bàn đủ chuyện trên đời, nhưng đề tài hấp dẫn nhất vẫn là tình hình chính trị tại Việt Nam. Gì chớ nói dóc chuyện chính trị thì Cậu Bảy hăng lắm. Từ chuyện WTO, PNTR, ông Triết, ông Dũng, ông Mạnh, cá tra, cá dồ, tôm xuất khẩu, dâu Đài loan, đĩ Đại hàn, lật đò, đấu tố, bắt cóc, đánh người, bịt miệng, vu khống, ...hầm bà lằng cậu đều có mặt. Thế giới như trong lòng bàn tay của cậu. Kiến thức thông thái như thế cũng nhờ học lóm bà con trên diễn đàn. Vì thế mà khi lết tới nhà thì Cậu Bảy say mèm, quần áo để nguyên, chỉ nới cái cà vạt, nằm dài trên sofa và bắt đầu ngáy. Đó chỉ là bắt đầu câu chuyện.

- Ủa , nửa đêm rồi mà ai còn gõ cửa nhà mình vậy em? Mà gõ cửa sau nữa mới lạ chứ?

- Để em ra coi thử. Mà sao con vện nhà mình nó cũng không sủa vậy cà!

Mợ Bảy nói xong đứng dậy lấy cây chổi lông gà cắp sau đít rón rén bước ra cửa sau, bộ dạng thận trọng thủ thế lắm. Cây chổi trên tay hình như làm mợ thêm phần tự tin, như thể lăm lăm cây AK47. Bên ngoài khung cửa, dưới ngọn đèn mờ, bóng một người nhỏ thó, đội mũ tai bèo, mang dép râu, tay trái xách bị có in hình cờ đỏ sao vàng, tay phải chống gậy, lom khom dòm nhìn dáo dát như lén lút ai. Mợ Bảy mới đầu tưởng thằng ăn trộm nên định nhấn 911, sau lại tưởng ăn mày, nhưng khi nhìn kỹ lại cái lối đứng chàng hảng, hai hàng thì lập tức nhận ra ngay người quen đã lâu lắm.

- Mèn đét ơi! Anh Sáu, anh đi đâu mà đêm hôm khuya khoắt dậy anh? Dzô, dzô anh, dzô nhà có lạnh, coi chừng chó cắn nghen.

- Trời! Cô Bảy đó hả. Thiệt là may quá tui tìm đúng nhà! Cô đừng lo, tui quen đi đêm, chơi với chó quen rồi…

- Chớ anh đi đâu mà một mình lạc vô đây dậy anh Sáu?

- Tui qua Mỹ có việc, nhân thể tranh thủ ghé thăm cô dượng và cầu mong cho cô dượng mần ăn phát tài. Mới đó mà đã trên 20 năm rồi không gặp cô dượng. Coi, cô Bảy lóng rày coi bộ có da có thịt hơn hồi ở kinh tế mới nhiều đó nghen.

Mợ Bảy vốn tối kỵ những ai khen mình mập, thường ngày mà nghe cái ngữ ấy thì chắc chắn mợ sẽ nguýt một cái rõ dài, mắng đồ vô duyên, nhưng phen này biết anh Sáu thực bụng, vì anh là dân nhà quê, hồi trước theo cách mạng đói gần chết nên rất quí người mập. Vì thế mợ Bảy không những không giận mà cảm thấy rất vui, bèn hỉ hả nói:

- Anh chọc quê tui chi tội nghiệp anh Sáu. Trên đời có ai ốm hơn dân kinh tế mới đâu anh!

- Thế có dượng bảy ở nhà hông dậy cô?

Cậu Bảy nghe nói ồn ào chạy ra phía sau thì thấy anh Sáu Phong, người quen hồi xưa ở Bến Cát, Bình Dương, đang nghiêng mình lách qua khe cửa.

- Úi trời! Anh Sáu. Tui nghe anh đi Mỹ mà hổm rày ác nhơn ác nghiệt, công việc bận quá chưa kịp đi đón đó chớ.

- Chào dượng Bảy. Vô tư đi duợng, khách sáo làm chi. Tui biết dượng công việc bề bộn, thì giờ bên Mỹ quí lắm đâu có hưỡn như bên mình, hơn nữa đồng bào đi đón tui cũng đông, lại giăng biểu ngữ đầy đường nên tui cũng không thấy lẻ loi lắm.

Cậu mợ Bảy kẻ nắm tay, người nâng túi xách ân cần mời anh Sáu vào phòng khách. Tha hương ngộ cố tri, mừng mừng tủi tủi. Vào bên trong anh sáu Phong mở túi luồn tay lấy ra một chai nước tương để trên bàn rồi nói:

- Tui qua thăm cô dượng mà không biết đem món gì, thôi đem biếu cô dượng chai nước tương thựơng hạng, đây là thành quả của quê hương.

Cậu Bảy vừa nhác thấy món quà của anh Sáu đã rụng rời tay chân, đó là loại nước tương có hàm lượng 3-MCPD vượt mức cho phép khoảng 6000 lần, nhưng nể mích lòng nên cũng cười xả lả:

- Cám ơn anh. Tụi tui mà được dùng thứ này thì chắc là mau về quê thăm ông bà lắm.

Khi Mợ Bảy vào trong pha trà, Cậu Bảy nhích lại gần anh Sáu hỏi nhỏ:

- Vậy chớ có chuyện gì quan trọng hay sao mà đêm hôm ghé thăm vợ chồng tui đó?

- Đâu có chuyện gì, tui qua đây nhớ đến cô dượng nên ghé thăm, kẹt là đi ban ngày không tiện. Nói nghe mắc cỡ chứ chắc dượng đọc báo cũng thấy, tui tới xứ Mỹ này lén lén lút lút như thằng đi ăn trộm.

Cậu Bảy nghe xong lấy làm cảm kích. Hóa ra anh sáu là người có tình, dù nay đã nên người có danh phận mà vẫn không quên tình cố cựu. Cậu Bảy bùi ngùi nhớ về những ngày bo bo độn củ mì trên vùng kinh tế mới Bến Tượng, tỉnh Bình Dương. Ngày đó anh Sáu là nhân viên quèn bên tỉnh ủy, vẫn thường giúp gia đình Cậu Bảy vài cái giấy tờ như giấy đi đường, hộ khẩu… và bù lại Mợ Bảy cũng thường biếu anh khi lạng cà phê, khi vài điếu ba số. Ba con năm vừa nằm vừa ký. Hồi tưởng mông lung một hồi rồi Cậu Bảy chợt hỏi:

- Anh Sáu nói đi thăm tụi tui ban ngày không tiện là vì sao?

- Thì chắc dượng cũng biết đồng bào bên này họ hiểu lầm tui. Đi đến đâu thiên hạ xua đuổi chửi bới như đuổi chó dại. Nói nào ngay, lỗi đó cũng tại đồng bào mình ít về thăm quê, thiếu thông tin nên không thông cảm cho tui. Tui vì cảm mến cô dượng mà lén đến thăm, nhưng cứ nơm nớp sợ phiền cho cô dượng.

- Không sao đâu anh Sáu, tui thẳng như ruột ngựa, đâu phải tránh né ai. Nè anh Sáu, tui nghe báo chí bên nhà nói đại đa số kiều bào hải ngoại đều hướng về quê nhà và ủng hộ đảng của anh Sáu mà?

- Thôi dượng Bảy ôi, nói riêng cô dượng nghe chứ mấy thằng ký giả bên nhà cũng như bầy chó ghẻ của tui, biểu sủa là sủa, biếu nín là nín, chớ có gì liêm sỉ, đáng tin mà dượng để ý. Nói đa số kiều bào, máu thịt, ruột non, ruột già cho xôm tụ vậy thôi chớ thiệt ra đâu có mấy mống. Hồi trước thì tụi tôi cũng thả mấy thằng nằm vùng qua đây mà lần lần tui nó cũng ăn bả đế quốc mà dang ra hết, đâu còn nhiêu thằng. Lâu lâu mới dụ được một vài thằng bất đắc chí, hết thời, thất nghiệp, vợ bỏ mò về Việt Nam kiếm chác thôi.

Cậu Bảy nghe nói cũng thương hại nên hạ giọng an ủi:

- Thôi anh sáu cũng đừng buồn, chung qui cũng tại mình ăn ở hổng phải người ta mới giận dai như vậy. Nhưng tui hỏi thiệt anh Sáu nè, đồng bào người ta khinh miệt đã đành, mà nghe nói thái độ mấy thằng Mỹ cũng nóng mũi lắm, thế thì hà cớ gì anh Sáu qua đây cho mất mặt?

- Mặt tui có cái gì đáng mà sợ mất. Bụng đói thì đầu gối phải bò, dượng không biết hay sao? Mấy anh bên Bộ chính trị xúi tui đi chuyến này nhằm cải thiện chút đỉnh…

- Cải thiện quan hệ ngoại giao hả anh Sáu?

- Thiệt là chán cho dượng! Mới đi Mỹ có mấy năm mà quên bén tiếng Việt trong sáng hết ráo rồi. Cải thiện là đi kiếm chút đỉnh cho đỡ đói đó mà, như đi đào củ mài trên rừng hồi xưa đó.

- Chữ với nghĩa! Thì ra anh Sáu đi năn nỉ sự thương xót của mấy thằng nhà giàu Mỹ, với lại bọn phản động lưu vong, nôm na là đi ăn mày đó chớ gì?

- Dượng Bảy ôi, biết là như vậy nhưng dượng nặng lời với tui làm chi tội nghiệp. Nhục nhã gì bên này thì tui cũng ráng, miễn là mình đạt đủ chỉ tiêu Đảng giao là coi như thắng lợi rồi. Dzìa lại bển thì lại vinh quang mấy hồi.

Câu chuyện còn đang dang dỡ thì Mobay bưng trà ra và tham gia chất vấn:

- Hồi chiều tui ra chợ nghe người ta nói anh Sáu đã có buổi gặp gỡ đồng bào bên New York phải hôn?

- Tui có gặp nhóm Việt kiều yêu đảng, tui gọi họ là máu của máu Việt Nam đó.

- Đám đó chắc là Việt kiều có… dính máu nhân dân Việt Nam. Nhưng mà anh nói gì với họ anh Sáu?

- Thì trước hết tui đem thông tin cho họ biết sự thật trong nước.

- Ủa, bây giờ là thời đại internet mà thiếu thông tin như vậy sao?

- Thiếu gì cô Bảy, nhưng có nhiều điều không trung thực, thậm chí bôi nhọ đường lối của Đảng. Thông tin trung thực phải từ mồm của lãnh đạo mới chính xác.

- Thì ra thế. Anh ra ngoài này mà nói như vậy thì người ta chửi là độc tài hủ lậu cũng phải.

- Tội nghiệp tui cô Bảy, chung qui cũng vì cái ghế với mấy đồng đô thôi cô ơi.

- Rồi sao nữa anh Sáu?

- Lúc trước tui lỡ dại nói ở Việt Nam không có bất đồng chính kiến, bị mắng là láo nên kỳ này tui khôn lắm, tui sửa lại. Tui cũng cho bà con bên New York biết là trong nước mình dân chủ lắm, có bất đồng chính kiến nhiều lắm. Trong nội bộ Đảng cũng có nhiều bất đồng… chính kiến đó, như có đồng chí thì ưa món dồi, đồng chí khác thì ưa rựa mận... Ngay trong nhà tui cũng có bất đồng chính kiến. Thí dụ mụ Sáu nhà tui thì thích chính kiến nấu ăn, còn tui thì có chính kiến đá banh, nhiều lúc nửa đêm tui la lên khi thấy đội nhà đá lọt, bả rất bất đồng chính kiến với tui về điểm này. Còn vụ cha Lý, cô Công Nhân… đòi đa nguyên đa đảng thì hai năm rõ mười là họ bất phục tùng độc đảng, cái đó là vi phạm luật hình sự, không phải là chính kiến.

- Thì ra thế. Anh nói như vậy người ta mắng anh dốt cũng phải. Rồi sao nữa anh Sáu?

- Tui cũng nói là mình cần hòa bình để xây dựng đất nước. Cuộc chiến Việt Nam vừa qua chính là để xây dựng hòa bình cho Liên xô, Trung quốc và các nước XHCN anh em để tiến lên chủ nghĩa đại đồng… đô. Bộ cô dượng không biết ông Cút Xếp bên Nga đã từng nói “dân Việt Nam đã đổ máu và hiến mạng sống mình vì lợi ích của phong trào Cộng Sản thế giới” hay sao? Bà con không biết cứ cho cộng sản tụi tui hiếu chiến, xâm lăng miền Nam. Đặt mìn pháo kích thì là vũ khí của Nga của Tàu chứ mình đâu có vũ khí gì mà Mỹ Ngụy nó cũng bắt bớ tra tấn. Ngoài ra hòa bình thì phải dài lâu chứ mới 32 năm thì nhằm nhò gì. Thành quả bước đầu là đội ngũ ô sin, làm đĩ toàn cầu cũng rất đáng khích lệ.

- Thì ra thế! Anh Sáu nói như vậy người ta chê là đồ ngụy biện, cõng rắn cắn gà nhà cũng phải. Rồi sao nữa anh Sáu?

- Tui cũng nói cho họ biết là tui cũng quí trọng nhân quyền lắm. Ngày xưa bác đảng tui gây chiến cũng là để dành lại nhân quyền, có điều họ không hiểu là tui chỉ đòi nhân quyền cho người theo cộng sản mà thôi. Ai không theo cộng sản tui coi như súc vật, đâu phải con người thì quan tâm đến nhân quyền làm gì. Người dân trong nước dân trí còn thấp, họ không hiểu nên cứ đi đòi cái mà mình không có.

- À ra thế!. Anh Sáu nói vậy người ta chửi là bất lương cũng phải. Rồi sao nữa anh Sáu?

- Về chuyện chống tham nhũng thì tui cũng nói cho họ biết công lao của Đảng. Như vụ PMU18 hay Năm Cam là bằng chứng cụ thể rằng không phải tất cả toàn đảng đều dính líu trong đó. Có đồng chí có ăn, có đồng chí trơ mỏ, thành ra ta mới lôi ra ánh sáng được. Như vậy rõ ràng là trong đảng cũng có nhiều phe khác nhau, tui cho đó là chính kiến khác nhau. Đó là dân chủ của ta, theo hoàn cảnh cụ thể của ta. Vì vậy không nên nghĩ rằng cán bộ mình, dân mình tham nhũng nhất thế giới.

- À ra thế! Anh Sáu nhập nhằng dân với cán bộ có mòi hơi lộ liễu đó. Tham nhũng thì cán bộ đảng viên chứ dân lấy gì để tham nhũng mà anh Sáu đổ oan cho người ta như vậy. Còn cán bộ của anh Sáu có tham nhũng nhất thế giới không thì để cho thế giới người ta mần thống kê. Anh Sáu nói càn như vậy người ta mắng là láu cá cũng phải! Rồi sao nữa anh Sáu?

- Tui cũng dẫn chứng cho họ thấy Mỹ cũng độc tài lưỡng đảng; nước Anh, nước Nhựt có vua tức là còn trong thời kỳ phong kiến, kém xa dân chủ của ta. Ta lại hơn các nước ở chỗ có Mặt trận Tổ quốc, có Đoàn Thanh niên, có Hội Phụ nữ đều ủng hộ Đảng ta cả.

- À ra thế! Chuyện thể chế chính trị của các nước phương tây thì dài dòng lắm. Nói một tháng không xong, mà trình độ anh Sáu lại hạn hẹp, cần học thêm nhiều lắm. Còn lối lý luận của anh Sáu thì cũng y chang như hồi xưa ở rừng sâu, địa đạo mà bàn chuyện chính trị thế giới với chị Út Tịch. Ra ngoài nói như thế người ta chê anh ngu mà khoát lác như vẹm cũng là đáng đời.

Cậu Bảy vốn nể vợ, thấy vợ nói thì nín khe, nhưng thấy tình hình mỗi lúc mỗi căng, sợ không khéo làm anh Sáu buồn, nên nói chen ngang vào:

- Thôi em, anh Sáu ít đi ra ngoài thành ra chưa "nắm bắt thời đại", mình cũng nên thông cảm cho ảnh. Phần anh Sáu thì vợ chồng tui cảm ơn anh đã tới thăm. Nói nhỏ anh nghe, tui nghe anh đến Mỹ tui mừng lắm, dù cũng nực vụ trước khi đi anh qua xin phép thằng Tàu. Ráng chơi với Mỹ nghen anh, dang thằng ba Tàu ra. Tui dốt nát không dám lý luận chủ nghĩa chủ nghiết gì nhiều, chỉ thấy việc nhãn tiền mà khuyên anh như vầy. Trên thế giới này hầu hết ai chơi với Mỹ cũng khá, không có ai thân tàn ma dại như chơi với Tàu. Coi cái gương Tây Đức, Nam Hàn, Nhựt, Đài Loan rồi so sánh với Cu Ba, Bắc Hàn và bản thân anh thì rõ. Chơi với thằng Mỹ là chơi với thằng có đạo đức, vì nó có tam quyền phân lập rõ ràng. Hành pháp nó làm sai, anh kêu cứu với quốc hội, tòa án của nó. Vụ kiện chất độc màu da cam của anh là một ví dụ. Ai thắng ai thua tui không nói ở đây, nhưng anh cũng thấy tụi Mỹ nó công bằng, mã thượng lắm, không có ai đứng trên pháp luật. Thử ngẫm lại mấy thằng "đại háng" lưu manh vĩ đại liền sông liền núi phương Bắc của anh coi sao. Xưa nay nó cướp đẩt, chiếm đảo, lấn biển, giết ngư dân của anh mà anh có kiện cáo gì được đâu. Vậy thì từ nay dẹp cha mấy cái chủ nghĩa, tư tưởng tào lao đi, ráng làm người lương thiện nghe anh Sáu.

Anh Sáu Phong nghe Cậu Bảy nói lời ân tình trong lòng dạt dào cảm động, rươm rướm nước mắt nói:

- Cô dượng à, tui nghe nói tha hương mà ngộ cố tri thì quá xá đã, chỉ đứng sau việc thầy chùa động phòng; thế mà mấy hôm nay tui đi đâu cũng bị xua đuổi thiệt là rầu, nay may gặp lại cô dượng tốt bụng khuyên răn, tui an ủi nhiều lắm. Tui nguyện ghi xương khắc cốt lời giáo huấn của cô dượng. Thôi đêm đã khuya, tui xin kiếu để cô dượng nghỉ ngơi.

Vợ chồng Cậu Bảy ra sức mời mọc ở lại mà anh Sáu nhứt định từ chối, viện lẽ trời sáng khó đi, lại cũng xin ra về bằng cổng sau. Dù vậy khi đứng dậy từ giả, anh Sáu lại có vẻ chần chừ, hình như có gì muốn nói, tay vân vê cái bị. Cậu Bảy hiểu ý bén móc túi lấy tấm check ký tặng cho anh Sáu 2 triệu đô. Anh Sáu lòng mừng khấp khởi, kẹp cái bị với cây gậy trong nách, hai bàn tay chấp lại, xun xoe cám ơn vợ chồng Cậu Bảy không ngớt lời.

Ra đến đầu hè, Cậu Bảy chia tay và dặn anh Sáu: “Lần sau có đến thăm chúng tôi, xin anh đi bằng cổng trước nhé”. Anh Sáu dạ dạ rồi bước nhanh vào bóng đêm.

Khi trở vào nhà, Mợ Bảy nhìn chồng hỏi:

- Tiền đâu mà ông ký cho anh Sáu đến hai triệu đô?

- Tui trên răng dưới dái, làm gì có bạc triệu, nhưng thấy đêm hôm anh ta đến thì biết là đi xin tiền. Bởi vậy tui ký check lủng cho anh ta mừng hụt chơi.

- Ông làm vậy là đồ tiểu nhân, thất đức, có tội lừa gạt người ta đó.

- Vẫn biết như vậy, nhưng lần này tui muốn cho anh ta bài học, nếm mùi cay đắng của các nạn nhân bị đảng của ảnh bịp xưa nay.

- Ông rõ thấp trí, thiếu sư phạm. Ở đời không ai lấy lừa dối để giáo hoá kẻ lừa dối. Nhưng lỡ rồi, hy vọng sau này nhờ vậy mà ảnh khá hơn lên, bỏ tật nói láo, biết nghe điều phải.

- Tui xin lỗi bà. Vậy chờ khi nào ảnh hoàn lương, ăn ở thật thà, biết lo cho dân thì tui gởi tiền thiệt về giúp cũng không muộn.

Nói xong Cậu Bảy ngó đồng hồ thấy đã hơn 3 giờ sáng, bèn giả bộ ngáp để khất nợ và nói với Mợ Bảy lời tạ từ trong đêm: “Anh chàng đi cửa hậu này làm hư hết… kế hoạch của tui đêm nay”.

Mợ Bảy nghe nói nổi xung, giơ chân đạp cho Cậu Bảy một đạp làm Cậu Bảy giựt mình tỉnh dậy và thấy mình vẫn còn nằm trên sofa, hơi thở vẫn còn nồng mùi rượu.

Thì ra là một giấc mộng, không lành, không dữ và cũng chẳng bình thường.


San Diego, June 20, 2007

Giới thiệu tác phẩm: Chân lý là sự......lầm lẫn


Đỗ Bình
“… Thiếu dân chủ, nhân quyền là một trong những nguyên nhân chủ yếu gây nên quốc nạn tham nhũng, ức hiếp quần chúng và làm tăng bất công trong xã hội …”

Trung Hoa có chuyện đốt sách, chôn sống học trò; Việt Nam có chuyện tiêu huỷ tác phẩm và khủng bố tác giả. Chuyện ở hai thời điểm, hai đất nước khác nhau nhưng những cuốn sách trên và tác giả của nó đều sống dưới một thể chế độc tài, phi nhân bản và vô văn hoá. Có thể kể ra đây trường hợp những tác phẩm văn học của các nhà văn: Bùi Ngọc Tấn, Dương Thu Hương..., những tác phẩm chính luận của các nhà dân chủ: Nguyễn Thanh Giang, Trần Khuê, Hà Sỹ Phu... Và mới đây tại Hải Phòng, một tập thơ chép tay, khiêm nhường về số trang, lưu hành vài chục bản trong bạn bè thân hữu đang chịu chung số phận. Nhưng có một kinh nghiệm là sách càng bị cấm, tác giả càng bị khủng bố thì tác phẩm và tác giả càng được nhiêù người biết đến.

Cuối năm 2006 tôi được ông Vũ Cao Quận, một nhà đấu tranh cho dân chủ ở Hải Phòng, gửi tặng tập thơ Chân lý là ... sự lầm lẫn.

Tập thơ dày 74 trang, tập hợp 22 bài thơ của ba tác giả:
- 10 bàì của Mạnh Sơn viết từ năm 1995 đến 2004

- 9 bài của Hữu Phong viết từ năm 2004 đến 2005
- 3 bài thơ của H-P viết từ năm 2005 đến 2006.
Cả tập thơ lột tả những trăn trở, ưu tư về thực trạng đất nước, về thể chế chính trị, kinh tế, xã hội và nhân tình thế thái của Việt Nam; về Đảng Cộng sản Việt Nam. Có thể coi đây là một tập thơ chính luận. Trong một xã hội toàn trị người viết phải “liều lĩnh” lắm mới có thể viết ra những dòng thơ như thế:
“Chủ nghĩa xã hội chỉ còn là kỷ niệm
Những chất chồng hờn oán đau thương”
(Đồng hành cùng thời đại trang 35)
Ca ngợi sự sụp đổ của hệ thống xã hội chủ nghĩa là điều vĩ đại nhất trong thế kỷ XX:
Thế kỷ XX
Hệ thống xã hội chủ nghĩa ra đời
Bằng súng đạn, bằng núi xương, sông máu
Bằng chất chồng hơn oán đau thương!
Nhưng chỉ một đêm
Bức tường Bec-lin sụp đổ
Trong hân hoan rực rỡ hoa cờ!
Ta đã từng ca ngơi
Sự ra đời của hệ thống
Xã hội Xã hội chủ nghĩa
Là một điều cực kỳ vĩ đại!
Thì sự sụp đổ của “điều cực kỳ vĩ đại”
Đã là điều triệu lần vĩ đại hơn!
(Các điều vĩ đại trang 62)
Ngày 25-1-2006 Quốc Hội Âu Châu với đa số phiếu áp đảo đã đưa ra Nghị quyết số 1481 lên án Chủ nghĩa cộng sản là tội ác chống nhân loại và các chế độ toàn trị Cộng sản đã vi phạm nhân quyền tập thể. Trong hai bài thơ “Tản mạn trước thềm đại hội” tác giả viết:
“Rồi sẽ có ngày
Người ta ngượng không dám nhận mình
Là đảng viên cộng sản
Ngày đó đã đến gần!”
“Bạn cần nhớ trong Đại hội Đảng II
Điều lệ đảng ghi trịnh trọng:
“Đảng lấy Chủ nghĩa Mác-Lênin, Stalin
Tư tưởng Mao Trạch Đông
Làm nền tảng tư tưởng
Và kim chỉ nam cho mọi hành động”
Đây chính là nguồn gốc
của mọi sai lầm bệnh hoàn,
Là bi kịch lớn nhất của dân tộc ta!”
(Nghĩ về đảng.)
Trước đó, vào tháng 9-2004. Cũng có một bài thơ về Đảng:
“Việt Nam vào thời hội nhập
Đảng viên nô nức làm giàu
Đạo đức suy đồi-giáo dục xuống cấp
Nguy cơ tụt hậu, tham nhũng
Là một nỗi đau
những người có nhân cách,
không làm sao chấp nhận được!
Vấn nạn này là của Đảng
- thuộc về Đảng!
Vì những kẻ tham nhũng
Là những kẻ có chức, có quyền
Toàn là người của Đảng!”
Và nhà thơ đề ra hướng khắc phục:
“Để Đảng mạnh lên,
xứng đáng với tình yêu nhân dân
Đảng phải chấp nhận: Đa nguyên
Trên nền tảng Dân chủ-Pháp trị
Các chính đảng sẽ cạnh tranh theo Luật
Nhân dân sẽ chọn được
những người tài giỏi nhất
Đưa nước nhà phát triển
Sánh vai cùng cường quốc năm châu!”
(Về bài thơ Đảng trang 72)
Nền kinh tế thị trường định hướng theo chủ nghĩa xã hội- đây chính là nguyên nhân của các nguy cơ tụt hậu và tham nhũng:
“Nhưng còn dính cái đuôi
định hướng Chủ nghĩa xã hội
Trong thời bao cấp
Cái đuôi này còn có tên gọi:
“Cả ngày xếp hàng”(CNXH)
Cái đuôi trở thành hang ổ
Của bọn độc tài
Lũ tham quan ô lại
Băng đảng Ma-phi-a
Nơi nâng đỡ các tệ đoan xã hội!
Thiên đường của những kẻ ngồi trên luật pháp và coi thường dư luận
Đang tàn phá đất nước:
“Vơ vét này là trận cuối cùng!”
...
Cái đuôi này là nguyên nhân
Gia tăng thêm nguy cơ
Tụt hậu và tham nhũng!”
(Đồng hành cùng Thời đại)
Với cái nhìn phiến diện về con người. Sự nghiên cứu lịch sử xã hội thiếu thấu đáo. Mác và An- ghen đã xây dựng lên học thuyết đấu tranh giai cấp và coi đó là động lực của lịch sử nhân loại. Đây chính là sai lầm lớn nhất của Mác, An-ghen và sau đó là của Lênin.Chỉ vài nét chấm phá, các nhà thơ đã minh hoạ điều này:
“Khi chỉ thấy con người xã hội
Mà xã hội lại chỉ thấy con người giai cấp
“Đấu tranh giai cấp”trở thành hòn đá tảng
Của toàn bộ Học thuyết Mác-Lênin

Nhân loại chìm trong khói lửa điêu linh
Đầu rơi, máu chảy
Bạo lực lên ngôi
Đau thương, oán hờn chồng chất
bởi u mê một học thuyết lỗi thời!”
(Con người )
Bởi tầm nhìn của tác giả còn hạn hẹp
tầm nhìn khoa học
- chưa vượt qua động cơ hơi nước
Tầm nhìn xã hội
-Chưa nhận thức được:
“Dân chủ hoá là nội dung căn bản
của tiến hoá nhân loại!”
(Tản mạn cuối năm trang 23)
Vâng, Dân chủ hoá mới là nội dung căn bản của tiến hoá nhân loại, chứ không phải là Đấu tranh giai cấp!

Một nền chính trị Dân Chủ, Pháp Trị và Đa Nguyên là một đảm bảo vững vàng cho sự phát triển bền vững. Sẽ nhanh chóng khắc phục được các tiêu cực và tệ nạn xã hội, sẽ tôn vinh các giá trị trí tuệ và nhân văn, sẽ củng cố và phát triển các giá trị đạo đức truyền thống trong đó có lòng yêu nước và lòng nhân ái.

Nhưng thật đáng tiếc, giới lãnh đạo Việt Nam còn quá u mê, quá nặng lòng với quyền lực và quyền lợi:
Thiên hạ bấm nhau mỉm cười
Thời đại kinh tế trí thức
Toàn cầu hội nhập
Mà ta còn kiên trì
Chủ nghĩa Mác- Lênin (!)(?)
Hình như l ỗi tại “chiếc ghế”!
Nên cuộc canh tâm không triệt để
Đã tiến lên những bước nhập ngừng...
Kinh tế xã hội chứa những kiểm hoạ khôn lường
Đầy nguy cơ tụt hậu và tham nhũng!
(Tản mạn cuối năm trang 23)
Sự u mê này được nối tiếp sự u mê của những nhà lãnh đạo tiền nhiệm- những kẻ độc quyền chân lý. Con đường mà họ lựa chọn, tưởng là chân lý thực ra là một sự lầm lẫn:
Ở việt Nam quê hương tôi
Hình như chân lý là...sự lầm lẫn
Đang tồn tại quá nhiều điều giả thật:
Tự do giả, dân chủ giả!
Chủ nghĩa giả, quốc hiệu giả!
Chỉ có cái nghèo, cái dốt
Cái tụt hậu, cái tham nhũng
Là có thật...!
(Chân lý là...sự lầm lẫn. Trang 4)
Ở thị xã Đồ Sơn- Hải Phòng có một ngôi đền, tương truyền rất linh thiêng. Thăm đền bà Đế tác giả tưởng nhớ tới thân phận của các nàng Xuân, Nguyệt, Vàng đã chết rất oan khổ trong một vụ án tàn bạo “Hoàng hậu không ngai” xảy ra năm 1957, để thấy được sự tàn bạo, phi luân, đạo đức giả của các “vĩ nhân” cộng sản mà xót thương cho số phận của dân tộc mình, xin giới thiệu trọn vẹn bài thơ này:

Thăm đền bà Đế- Cảm tác

Hôm nay thăm đền bà Đế,
xót thương nàng Đào Thị Hương,
một đời thiên hương quốc sắc,
một hồn lương thiện trắng trong.

Giận thay lòng người tàn ác.
Giận thay tục lệ dã man,
cối đá, dây thừng quyết buộc,
biển xanh chìm đắm dung nhan!

Nhưng Nàng được chúa Trịnh Doanh,
yêu thương cởi dây oan khuất.
Đền thờ dựng trên núi Độc
đời đời thương cảm hồn oan!

Đền bà như Đài- sám- hối
về cơn tàn ác u mê
Đời ơi! Người ơi! nhớ lấy
đừng lặp thêm nữa – bao giờ!

Miên man trong dòng hương khói,
lòng đau cho kiếp đời nay
Chìm trong đau thương oan khuất
vụ án “Hoàng- Hậu- Không- Ngai”

Xuân ơi!, Nguyệt ơi!, Vàng ơi!
Các nàng hồn trụ đâu rồi
Hãy bay về đền bà Đế
cầu xin giải nỗi oan này!

Dâng lên nén hương kính cẩn
cầu xin bà Đế hiển linh
Tôi như mê trong linh niệm
Như gần như xa vọng về:

“ Tình yêu chúa Trịnh chân thật
Khác xa tình dục “vĩ nhân”
họ chỉ khát khao quyền lực
xung quanh một lũ gian thần

Nhưng trời xanh kia có mắt
Ta sẽ ra tay giúp thêm
Xuân, Nguyệt, Vàng ơi gắng đợi
Công bằng, nhân quả phân minh!”

Cảm ơn hồn thơm bà Đế
Cúi đầu lạy tạ ra về
Mong ước một ngày dân tộc
Vươn mình thoát khỏi bến mê
Đền bà Đế - Đồ Sơn – Hải Phòng, ngày 14-7-2005
“Chân lý là sự... lầm lẫn” là một tập thơ độc đáo. Cả 20 bài thơ trong tập đều đụng chạm đến cái chính thống của thể chế chính trị đương đại Việt nam, đều gián triếp hay trực tiếp lên án chế độ độc tài đảng trị, đều cổ võ cho một thể chế Dân Chủ- Đa Nguyên và Pháp Trị.

Gần đây tôi mới biết cả ba bút danh: Hữu Phong, H-P và Mạnh Sơn đều của cùng một người: ông Mạnh Sơn cư trú tại Hải Phòng.

Ông Nguyễn Mạnh Sơn là cán bộ nhà nước, nguyên là đảng viên đảng cộng sản Việt Nam từ tháng 1-1967; nghỉ hưu năm 1988. Năm 2000 trong một tham luận góp ý cho dự thảo văn kiện đại hội ĐCSVN toàn quốc lần thứ IX, ông khẳng định:

- Thiếu dân chủ, nhân quyền là một trong những nguyên nhân chủ yếu gây nên quốc nạn tham nhũng, ức hiếp quần chúng và làm tăng bất công trong xã hội.

- Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng tham nhũng.

Và ông kiến nghị:

1. Bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin
2. Đổi lại tên đảng (trở về tên: Đảng lao động Việt Nam)
3. Đổi lại tên nước (trở về tên: Việt Nam dân chủ cộng hoà)
4. Thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, cho báo chí tư nhân và xuất bản tư nhân hoạt động.
5. Bỏ điều 4 Hiến pháp nước CHXHCNVN

Khi viết tham luận ông là Phó bí thư chi bộ phường Hòang Hoa Thám, một phường lớn tại thành phố Hải Phòng. Khi đó ông đã làm phó bí thư chi bộ liên tục được 8 năm.

Ông Nguyễn Manh Sơn, vì những quan điểm đối lập với quan điểm chính thống thể hiện trong tham luận, đã bị khai trừ khỏi ĐCSVN vào tháng 11 năm 2000

Năm 2006, ông gia nhập khối 8406. Hiện ông bị công an Hải Phòng “chăm sóc” khá chu đáo.

Tập thơ tự chép tay tặng bạn hữu: Chân lý là ...sự nhầm lẫn hiện đang bị công an Hải Phòng ráo riết thu hồi. Là người đã đọc tập thơ của ông tôi ao ước tập thơ được một nhà xuất bản nào đó của cộng đồng Việt Nam hải ngoại xuất bản. Xin liên hệ với tác giả theo số điện thoại: 0313831507.
Ngày 18-6-2007
Đỗ Bình