Thứ Năm, 21 tháng 6, 2007

Nguyễn Minh Triết "Chui Hậu"







Tạp ký của Nguyễn Thụy Minh Ngữ
Nguyễn Minh Triết "Chui Hậu"

Ngày 20 tháng 6 năm 2007, buổi sáng trời còn mờ mờ, mưa bay lất phất trong thành phố New York. Đoàn biểu tình hơn hai trăm người từ khách sạn Carter của mạnh thường quân Trần Đình Trường, được ban tổ chức của Cộng Đồng Việt Nam tại New York lần lượt chuyên chở đến địa điểm biểu tình chống đối Nguyễn Minh Triết.

Từ những tấm lòng còn yêu thương nơi chốn cũ. Tình người Việt Nam đậm nét trên mắt môi của người xa quê hương đã không quản ngại đường xa, bay về tụ lại để nói lên tiếng nói tự do, yêu quê hương lầm than thương dân tộc nhục nhằn. Họ từ khắp nơi đổ về, từ Đông - Tây - Nam - Bắc từ các khắp các tiểu bang hay nơi xa xôi như đảo Hawaii… Cảm động thay tấm chân tình người Việt, đến góp mặt tại thành phố New York cùng với cộng đồng Người Việt Tị Nạn gióng lên tiếng chuông cảnh giới cho toàn địa cầu biết được bộ mặt thật của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Sau hơn 30 trị vì, vẫn còn những hành động phi nhân, tàn bạo và mị dân.

Hình ảnh cha Lý là một điển hình khó chối cãi của Bắc Bộ Phủ. Những tiếng hô hào đả đảo của hơn hai trăm người trong đoàn biểu tình, khiến cho Nguyễn Minh Triết đã không chính thức vào được cổng chính. Phái đoàn Cộng Sản đã phải chia làm hai một vào cổng chính, một vào cổng sau dưới sự bảo vệ của hơn ba mươi nhân viên công lực của Hoa Kỳ. Mưa vẫn rơi, và đoàn biểu tình vẫn đả đảo, thỉnh thoảng họ đã ngừng lại và cất lên tiếng hát Việt Nam Việt Nam nghe tự vào đời Việt Nam hai tiếng nói trên vành môi…. đã như là một nhắc nhở tiếng kêu thảm thiết của con dân nước Việt vẫn còn cong oằn dưới chế độ, nay cũng đã biết đổi mới chỉ để che dấu kín đáo hơn hành vi bạo tàn của Đảng.

Ông chủ tịch điều hành tổng quát, Nguyễn Văn Tánh đã tắt tiếng sau nhiều giờ đón đưa đồng bào khắp nơi đổ về vì thiếu ngủ. Nhìn vào sự tận tụy và khó nhọc của ban tổ chức, việc qui tụ được hàng ngàn người tụ về đông đảo thì sẽ không lấy gì làm ngạc nhiên. Đoàn biểu tình trong trật tự tại New York ngày 20 tháng 6 có sự hiện diện của Lý Tống đã nâng cao khí thế đấu tranh của buổi sáng mưa tầm tã, nơi Nguyễn Minh Triết sẽ có mặt.

Khi phái đoàn của Nguyễn Minh Triết đến nơi, tiếng đả đảo Cộng Sản lại vang rền ở một góc phố. Để thấy rằng, dù Cộng Sản đã biết ve vuốt người Việt sống tại hải ngoại nhưng không làm sao làm họ nguôi ngoai được những hình ảnh chôn sống tập thể người dân vô tội tại Huế vào Tết Mậu Thân 1968. Không làm sao nguôi ngoai được những căm thù trút vào đầu người lính Việt Nam Cộng Hoà trong các ngục tù được che dấu qua cái gọi là “trại cải tạo” sau 1975. Cũng không thể làm họ quên được những thảm cảnh không nhà, do sự tước đoạt trắng trợn của Đảng Cộng Sản Việt Nam mệnh danh “giải phóng” để che lấp hành động cướp đất khống trị dân. Nhân bản? Tự Do? Những chữ này đối với Cộng Sản như là một khắc tinh trong lối cai trị ngang ngược của Đảng Bạo Quyền.

Đã bao nhiêu người chết nhục trong các trại giam, đã bao nhiêu người vợ phải bán trôn nuôi con nuôi chồng vì sự tước đoạt trắng trợn của cái gọi là “giải phóng”. Họ không quên, ngày tháng qua đi, nhưng căm hờn đọng lại, trong lồng ngực, trong tâm khản... Và họ dứt khoát không đội trời chung với Cộng Sản.

Một tên an ninh Việt Cộng.

Người Việt tại hải ngoại chống đối đòi hỏi nhân quyền thì được đám báo chí một chiều bị ức chế dưới chế độ lên án “phản động”. Ai cùng chung hàng ngũ với Đảng Cộng Sản mà “phản động”? Phạm Duy từ bỏ Đảng Đoàn vào Nam để tìm sống. Danh từ “phản động” đối với Phạm Duy còn có nghĩa. Người Việt hải ngoại Quốc Gia chưa một lần chung lý tưởng thì hai chữ “phản động” trở thành trơ trẽn tối nghĩa!. Điều này cho thấy sự đuối lý cùn cụt tư tưởng của bọn cầm viết tay sai óc một chiều

Hơn hai tiếng đồng hồ đội mưa, đoàn biểutình ra về trong trật tự khi Nguyễn Minh Triết đã lọt vào được căn nhà khách mời. Mọi người trở lại khách sạn chuẩn bị cho ngày mai lên đường đến Washington DC. Vẫn thấy ban tổ chức đón đồng bào Việt Nam đến từ các nơi.

Khách sạn Carter của ông Trần Đình Trường tíu tít một ngôn ngữ thân quen. Họ gọi nhau, họ đem nước mời nhau, họ chia sẻ những miếng bánh mì nguội như bơm sức cho nhau. Ở đây, trong sảnh đường của khách sạn một tình người đằm thắm. Ngày mai tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ gióng lên tiếng chuông cầu cứu cho nhân loại thấy được tấm tuồng vụng về của Bắc Bộ Phủ Việt Nam. Còn nhiều gian dối, còn nhiều lừa đảo và còn nhiều trắng trợn mà chẳng cần che đậy. Hình ảnh bịt miệng Cha Lý có phải là một sự thách thức của chính quyền Cộng Sản với người Việt tự do tại hải ngoại?.

Hoa hậu Bích Liên và các đồng hương khắp nơi về New York trước sảnh đường của khách sạn Carter.

Trong phái đoàn biểu tình tại New York đến từ khắp nơi. Trẻ có, già có. Những nhân vật nổi tiếng cũng có. Họ đến với sự tình nguyện, họ đến với một tấm lòng đau khi hình ảnh của cha Lý được loan ra từ trong nước. Ngày mai, tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn, hàng ngàn đồng bào sẽ có mặt để cất lên tiếng cầu cứu với nhân loại, nước Việt Nam Cộng Sản là một ngục tù to lớn mà hơn tám chục triệu dân Việt Nam là những người tù khốn nạn nhất thế giới.

Nguyễn Thụy Minh Ngữ
New York, mười hai giờ 17 phút sáng, ngày 21, tháng Sáu.

Xin đón đọc bản tin chi tiết sẽ được đăng tiếp nối.

Minh Triết "Nghe Rõ" Trả Lời (?)...


Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi Tiếp Ba Nhà
Vận Động Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam...

Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi đã mời ba nhà vận động nhân quyền VN là giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, đại diện cho Nghị Hội Toàn Quốc và Liên Minh Dân Chủ và Nhân Quyền ở Việt Nam; Ông Đỗ Hoàng Điềm đại diện cho Việt Tân và Pháp Sư Thích Giác Đức thuộc Văn Phòng 2 Viện Hóa Đạo thuộc Phật Giáo VN Thống Nhất đến gặp gỡ bà vào lúc 3 giờ chiều ngày 20 Tháng 6, 2007 tại Văn Phòng Chủ Tịch Hạ Viện, trong Tòa Nhà Quốc Hội HK ở Washington, D.C.

Trong buổi họp này Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ Bà Nancy Pelosi, bên cạnh là Dân Biểu Loretta Sanchez, được sắp xếp nhằm mục đích giúp Bà Pelosi hiểu rõ vấn đề nhân quyền của VN hơn, vì 3 giờ chiều mai ngày 21/6, Nguyễn Minh Triết sẽ đến thăm Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi tại Quốc Hội HK.

Buổi gặp gỡ này rất thuận tiện cho công cuộc đấu tranh của người Việt ở hải ngoại, Bà Pelosi tỏ ra ân cần tìm hiểu những về nhân quyền cũng như nhiều vấn đề đàn áp, xử án bất công vv.. ở Việt Nam từ hôm Tết đến nay.

Ông Đỗ Hoàng Điềm đưa ra ý kiến là muốn cho mối bang giao giữa Việt Nam và Mỹ có triển vọng tốt đẹp thì Mỹ nên thúc đẩy VN đi tới một xã hội dân sự và dân chủ.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, đại diện cho Liên Minh Dân Chủ và Nhân Quyền trong nước đã trình Bà Pelosi bức tâm thư của Khối 8406, được dịch từ tiếng Việt qua tiếng Anh. Bà Pelosi tỏ vẽ thích thú và cho biết bà sẽ đọc kỷ, sẽ đích thân bà nghiên cứu thư này.

Nhân danh Nghị Hội Toàn Quốc, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích đưa ra một danh sách các tù nhân trong nước yêu cầu CS trả tự do, vì theo Hiến Pháp VN năm 1992, chính quyền CS không có điều khoản nào cấm các đảng phái hoạt động. Nhưng trong thực tế, khi có một người nào ra lập đảng như Đảng Thăng Tiến, Đảng Dân Chủ Nhân Dân thì họ bị bắt rồi bị đưa ra tòa. Luật pháp VN cho Đảng Cộng Sản vai trò lãnh đạo, chứ không cho Đảng CS độc quyền sinh hoạt trong nước.

Một vấn đề khác, trên nguyên tắc thì nuớc Việt Nam là nước của cộng hòa nhân dân, thế nhưng hiện tại giới công nhân VN không được bảo vệ, ai muốn ra lập hội thì bị bắt. Trên nguyên tắc luật pháp nhà nước công nhận nhiều thứ quyền, nhưng khi nguời dân hành xử các quyền trong luật pháp thì họ bị bỏ tù. Luật pháp ghi một đằng, nhà cầm quyền hành xử một nẽo, những vấn đề đàn áp, bắt bớ này không thể chấp nhận được.

Pháp sư Thích Giác Đức nêu lên tình trạng Phật Giáo Việt Nam Thông Nhất. Ông đưa ra vài yêu cầu. Thứ nhất là giải tỏa tình trạng quản thúc hai Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ. Thứ hai là Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và nhiều Hội Phật Giáo khác phải được phục hoạt. Điều thứ ba là không thể nào chấp nhận chính phủ lập Giáo Hội làm công cụ cho Đảng CS. Không thể chấp nhận Giáo Hội Phật Giáo phải nằm trong Mặt Trận Tổ Quốc mới được sinh hoạt.

Bà Nancy Pelosi hứa là ngày mai, khi gặp Nguyễn Minh Triết bà sẽ nêu lên những vấn đề mâu thuẫn này. Nếu chính quyền Hà Nội còn tiếp tục chính sách đàn áp nhân dân Việt Nam, đời sống dân chúng không có tự do, dân chủ và nhân quyền thì triển vọng mối bang giao giữa Mỹ và Việt Nam khó có thể tiến triển tốt đẹp được.

Bà Nancy Pelosi ca ngợi tinh thần tranh đấu trường kỳ của người Việt Quốc gia, đã tranh đấu trong nhiều năm cho vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Bà nói, vấn đề nhân quyền của quốc gia nào cũng là vấn đề dai dẳng, không thể đạt được kết quả trong một sớm một chiều được.

Sau đó Bà Nancy Pelosi yêu cầu mọi người chụp hình lưu niệm. Bà đã tiếp đón ba nhà vận động dân chủ nhân quyền Việt Nam ở Văn Phòng chính thức của Chủ Tịch Hạ Viện trong Tòa nhà Quốc Hội HK, cho thấy bà rất quan tâm đến vấn đề tranh đấu của người Việt và sự tiếp xúc này được coi là một sự tiếp đón chính thức của đại diện nhân dân HK đối với tập thể người Việt ở hải ngoại .

Cuộc gặp gỡ được chấm dứt vào lúc 4 giờ chiều.

Tuyết Mai

Vụ thu hoạch hãi hùng của chủ nghĩa CS


Robert Service - Đăng Trường chuyển ngữ

Hôm thứ ba, phát biểu trong buổi lễ khánh thành đài tưởng niệm các nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản ở Washington, Tổng thống Bush tuyên bố rằng trong thế kỉ XX đã có 100 triệu nạn nhân vô tội bị chết dưới bàn tay tội lỗi của chủ nghĩa cộng sản. Ông đã không nói quá, đúng hơn, ông đã giảm bớt phần nào con số các nạn nhân thực sự.

Người cung cấp cho Tổng thống những số liệu đó có thể đã dựa vào những đánh giá gần đúng. Đến nay vẫn chưa ai biết chính xác số người chết trong các trại tù thuộc hệ thống GULAG ở Liên Xô, trong các trại lao động cải tạo gọi là “Lao cải” ở Trung Quốc hay trong các khu rừng rậm ở Campuchia. Không nghi ngờ gì rằng việc giết người không phải là tội ác duy nhất của các chế độ cộng sản. Nếu tính cả những người mà cộng sản đã làm cho thành thân tàn ma dại thì con số nạn nhân phải lên đến hàng tỉ..

Trong chế độ cộng sản nạn nhân cũng được phân loại. Có những người bị giết một cách có chủ đích, lại có những người bị chết vì những chính sách phi nhân hoặc thiếu trách nhiệm của họ. Thí dụ, trong giới khoa học người ta vẫn còn tranh luận xem liệu nạn đói năm 1932-1933 có phải là do Stalin cố tình gây ra để giết hại người Ukraine hay không. Tương tự như vậy, ít có nhà sử học nào tin rằng Mao Trạch Đông đã cố tình gây ra nạn đói ở Trung Quốc vào cuối những năm 1950; đây là nạn đói được coi là khủng khiếp nhất trong lịch sử hiện đại. Nhưng sự dốt nát của các chế độ cộng sản trong việc quản lí sản xuất nông nghiệp và cung cấp lương thực, thực phẩm cho dân chúng là một sự kiện không phải tranh cãi.

Ngoài ra, cộng sản còn thực hiện chính sách phân biệt đối xử đối với các giai cấp “đối kháng”. Thí dụ, bố của Boris Yeltsin chỉ là một người nông dân bình thường nhưng đã bị chế độ của Stalin cho vào sổ đen chỉ vì ông từng phàn nàn về điều kiện lao động. Không những bố mẹ mà cả con cái cũng rơi vào sổ đen, vì vậy mà chàng trai Boris phải dấu việc bố bị đàn áp, nếu không thì ông chẳng thể có cơ may được vào đại học. Ở Campuchia tình hình còn tệ hơn: tất cả những người đeo kính đều bị tuyên bố là kẻ thù của nhân dân và bị đàn áp khốc liệt.

Nói về các nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản thì còn phải kể đến những người đã bị khốn khổ vì mất quyền tự do chính trị, tự do tín ngưỡng và tự do hoạt động trong các lĩnh vực văn học, nghệ thuật nữa.

Ngay cả trong những nước mà trên danh nghĩa chế độ chấp nhận sự tồn tại của các đảng phi cộng sản, thí dụ như Cộng hoà dân chủ Đức, thì trên thực tế đấy vẫn chỉ là hệ thống độc đảng mà thôi. Nhà thờ, ngay cả khi được phép đóng một vai trò nào đó trong xã hội, thí dụ như ở Ba Lan, thì các giáo sĩ, nếu không muốn bị đàn áp, phải tìm cách tránh né, không dám phê phán hệ tư tưởng cộng sản. Nhà nước cộng sản nào cũng duy trì một chế độ kiểm duyệt khắt khe, mọi hệ tư tưởng, trừ tư tưởng mác-xít, đều bị chính quyền coi là nguy hiểm.

Trong các nước dân chủ, chính quyền, dù thuộc đảng bảo thủ, đảng tự do hay đảng xã hội, cũng thường không cần phải cấm đảng cộng sản hoạt động. Tất nhiên là có ngoại lệ. Ở Tây Đức, Đảng cộng sản đã bị cấm hoạt động vào năm 1956 sau khi lãnh đạo của nó, theo lệnh Moskva, tuyên bố phủ nhận quyền tồn tại của Cộng hoà Liên bang Đức. Ở Mĩ, thượng nghị sĩ Joe McCarthy đã từng phát động chiến dịch “săn lùng phù thuỷ” nhằm chống đảng cộng sản và cảm tình viên của nó.

Nhưng cái mà trong các chế độ dân chủ được coi là ngoại lệ thì trong chế độ cộng sản lại là điều bình thường, ở những nước này tư tưởng tự do bị đàn áp một cách có hệ thống. Các nước này thường xuyên phá sóng của các đài phát thanh và truyền hình nước ngoài. Công dân của họ không được phép đi ra nước ngoài. Để giữ chính quyền, cộng sản buộc phải giữ dân của mình trong “bức màn sắt”. Biểu tượng rõ nhất của nó là bức tường ô nhục ở Berlin, đã bị giật sập vào tháng 11 năm 1989.

Một nhà nước hoạt động hữu hiệu trong thời đại hiện nay thường cố gắng tranh thủ sự ủng hộ của người dân. Hệ thống kinh tế sẽ hoạt động hiệu quả hơn. Dù là xét về nguyên tắc hay theo quan điểm thực tiễn thì việc thảo luận một cách công khai các hệ tư tưởng cũng đem lại nhiều lợi ích cho xã hội. Vì vậy khi mà Angver Hodgia tuyên bố rằng Albania đã là một nước hoàn toàn vô thần thì trên thực tế ông ta đã làm cho mâu thuẫn giữa các tôn giáo và các sắc tộc ngày càng trở nên năng nề hơn.

Dĩ nhiên là các chế độ cộng sản không phải là những bản sao của nhau. Không ai khẳng định rằng Cu Ba, với những quán rượu, nhà hàng, khách sạn ồn ào và nhiều màu sắc của nó, lại có hệ thống quản lí nhà nước hoàn toàn giống với Bắc Triều Tiên. Trung Quốc dưới thời Mao cũng khác với, thí du, Ban Lan dưới quyền Gomulka hay Albania dưới quyền Hodgia. Nhưng chế độ cộng sản, dù ở đâu, cũng có những đặc trưng cơ bản giống nhau.

Ngoài ra, cần phải nhấn mạnh: trong thế kỉ XX không chỉ cộng sản mới làm những hành động phi nhân. Adolf Hitler đã giết người Do Thái, người Di-gan, người đồng tính và những kẻ tâm thần. Cộng sản cũng không có liên quan gì đến vụ diệt chủng ở Ruanda hồi năm 1994. Còn việc phun chất độc da cam phá rừng ở Việt Nam và Campuchia là do lực lượng không quân Mĩ thực hiện

Cuối cùng thì phương Tây đã thắng trong “cuộc chiến tranh lạnh”, M. Gorbachev và chương trình cải cách Liên Xô của ông đã có nhiều đóng góp. Hôm nay chủ nghĩa cộng sản đã mất tín nhiệm trên toàn thế giới, đài tưởng niệm mới được xây dựng ở Washington là cách chúng ta tỏ lòng tưởng nhớ các nạn nhân của nó.

Nhưng các nhà nước cộng sản vẫn còn tồn tại: Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên, Việt Nam. Trong bài phát biểu của mình Tổng thống đã không nói chuyện đó. Ông đã bỏ qua cơ hội nói một cách rõ ràng điều mà mọi người đều biết: hệ thống trại cải tạo lao động vẫn còn tồn tại ở Trung Quốc. Nhiều người vẫn tiếp tục là nạn nhân của nó. Chế độ trong các trại đó còn dã man hơn cả GULAG ở Liên Xô trước đây: chính quyền Trung Quốc không chỉ giam giữ mà còn nhồi sọ các tù nhân bằng những biện pháp rất dã man.

Trung Quốc là một trong những đối tác thương mại quan trọng nhất của phương Tây vì vậy mà các chính phủ cũng như các phương tiện truyền thông đại chúng đã đối xử với nước này một cách khá “nhẹ nhàng”. Nhưng không được quên điều này: Trung Quốc là siêu cường duy nhất trên thế giới có chế độ đàn áp dã man nhất.


© DCVOnline

--------------------------------------------------------------------------------

Nguồn: - "Los Angeles Times", dịch qua bản tiếng Nga tại địa chỉ http://inosmi.ru/translation/235021.html.
- Robert Service là chuyên gia về lịch sử Nga, giáo sư của St. Antony's College trực thuộc Oxford University, tác giả cuốn sách “Comrades!: A History of World Communism” mới được xuất bản gần đây.

Triết, “Hãy thả tù binh chiến tranh”

Người biểu tình đợi Triết trước Hội Á châu tại New York
Nguồn & Ảnh: AFP/Timothy A Clarey
Nguyễn Minh Triết điểu chỉnh ống nghe. (Asia Society, New York, 2007)
Nguồn & Ảnh: AFP/Timothy A. Clary

NEW YORK, NY (AFP) – Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam, Nguyễn Minh Triết, trong chuyến đi lịch sử thăm Hoa Kỳ lại vừa bị la vào mặt khi đang chào hàng chiêu dụ đầu tư Hoa Kỳ vào Việt Nam trong buổi nói chuyện ở Hội Á châu tại New York.

Một người Mỹ, có lẽ là một cựu chiến binh đã tham chiến tại Việt Nam, ngắt lời khi Triết đang đọc diễn văn tại Hội Á châu trên đường Park ở New York, bằng tiếng hô lớn “Hãy thả tù binh chiến tranh” (Free the POWs - prisoners of war).

Sau khi người ngắt lời được nhân viên an ninh đưa ra ngoài, Triết nói, “Chúng tôi hy vọng sự cảm thông sẽ sâu sắc hơn để những động thái như thế sẽ không xảy ra”.

Triết tiếp tục bài diễn văn, đặt tiêu cự vào yêu cầu cần có những hợp tác kinh tế song phương và đâu tư của Mỹ vào Việt Nam hơn nữa.

“Việt Nam ngày nay là một nước hoà bình, năng động và phát triển kinh tế. Nhân dân Việt Nam muốn thấy hoà bình và ổn định để phát triển đất nước,” Triết nói thế.

Sau chiến tranh Việt Nam kéo dài suốt thập niên 1960 đến ngày Sài Gòn sụp đổnăm 1975, một số cựu chiến binh Hoa Kỳ đã tố cáo Hà Nội giữ tù binh chiến tranh làm hàng thương lượng với Washington.

Chính phủ Mỹ hiện chưa xác định hết những chiến binh mất tích (MIA) tại chiến trường Indochina.

Hoa Kỳ đã xác định và tìm được hơn 700 binh sĩ Mỹ mất tích ở chiến trường Đông Dương từ 1973, nhưng hiện nay vẫn còn khoảng 1.800 chiến binh mất tích chưa tìm được. Quan hệ Việt-Mỹ đã trở nên khá hơn nhiều trong những năm gần đây.

Triết sang thăm Hoa Kỳ sau khi Bush đến dự Hội nghị APEC tháng 11 năm 2006, và Việt Nam gia nhập WTO hồi tháng giêng sau khi Wahington đã bình thường hoá quan hệ thương mại với kẻ thù xưa.

Trả lời một câu hỏi về Nhân quyền tại diễn đàn ở New York, Hà Nội bắt giam những người vận động dân chủ và không cùng chính kiến, Triết trả lời, “Không phải vì chính kiến mà vì họ có những hành động phương hại đến an ninh quốc gia. Họ vi phạm luật pháp”.

Triết cho biết muốn đi thăm gia đình những người Mỹ gốc Việt để bày tỏ “Chúng ta nên đoàn kết để xây dựng Việt Nam, tổ quốc của chúng ta, vì chúng ta có cùng tổ quốc.”

“Cần quên đi quá khứ đau thương để nhìn về tương lai trước mặt”.

© DCVOnline


--------------------------------------------------------------------------------

Nguồn: Vietnamese president heckled on landmark US visit, AFP.

Khi ông Triết “không nỡ đối xử không tốt” với Nhân Quyền


Khi ông Triết “không nỡ đối xử không tốt” với Nhân Quyền
(Nhân đọc bài viết: “Chủ tịch nước: Chúng tôi bảo vệ nhân quyền” trên VietNamNet)
Tiến Hồng
“… Những kẻ đi ngược đường lịch sử sẽ chỉ là đi ngược lại lợi ích lâu dài của dân tộc. Và sẽ không thể có chỗ đứng trong lòng dân tộc …”

Thế là ông Triết và phái đoàn trên 100 người đã đến New York ngày 18/6/2007 sau rất nhiều sự cố chưa từng thấy xảy ra trước một chuyến đi quan trọng như vậy. Tất cả những sự cố như tổng thống Bush gặp gỡ 4 nhân vật đấu tranh cho dân chủ trong cộng đồng người Việt tại Mỹ ở Bạch Cung, những dự tính đình hoãn, việc trả tự do cho nhà báo Nguyễn Vũ Bình, luật sư Lê Quốc Quân để có món quà nhằm dịu bớt sự bất bình của Mỹ, tất cả đều liên quan đến nhân quyền, dân chủ. Đề tài này nằm trong chương trình nghị sự của ông Triết với bà chủ tịch Quốc hội Mỹ cũng như tổng thống Bush. Và đó cũng là lý do khiến dư luận người Việt ở nước ngoài phản ứng mạnh mẽ.

Nhưng công việc đầu tiên khi đặt chân lên Mỹ của ông Triết là gặp gỡ phái đoàn Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc và một số kiều bào tại Mỹ, Canada được mời tới để nghe ông Triết «phủ dụ». Phóng viên Tuấn Nguyễn của VietnamNet từ New York đã đưa tin với bài viết nhan đề «Chủ tịch nước: bảo vê nhân quyền» ( !). Chỉ trong ít giờ sau, khi tôi xem lại thì bài viết này đã được ban biên tập sửa lại nhan đề là «Chủ tịch nước: Miễn thị thực cho kiều bào kể từ 1/9/2007». Đây là một sự sửa đổi quan trọng và có ý nghĩa. Tại sao ? Do ai ? Phải chăng vì nội dung không thuyết phục ? Tôi xin dành câu trả lời cho sự suy diễn của độc giả.

Trong phần mở đầu, Tuấn Nguyễn ghi nhận: «Chủ tịch cũng bày tỏ sự băn khoăn khi tiếng Việt của bà con đang mai một, nhất là ở giới trẻ. Chủ tịch nhắc nhở Đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ phải lưu ý tổ chức các hoạt động học tiếng Việt cho bà con». Nếu quả thật ông Triết nói câu trên thì rất đáng buồn cho việc sử dụng tiếng Việt của ông. Chúng ta sẽ trở lại vấn đề này khi ông Triết đề cập đến nhân quyền và việc xét xử những người bất đồng chính kiến gần đây. Ông nói :

« Chúng tôi đấu tranh đòi độc lập dân tộc, tự do dân tộc cũng chính là giành quyền con người. Vì thế, chúng tôi yêu cái quyền đó lắm. Vì vậy, bây giờ, chúng tôi không nỡ đối xử không tốt với nhân quyền. Chúng tôi bảo vệ nhân quyền. Nhưng vì họ vi phạm pháp luật thì chúng tôi phải xử».

Những người cộng sản cho rằng mình đấu tranh để giành quyền con người. Mà quyền con người là gì nếu không phải là những quyền đã được ghi trong Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (1948) và hiến pháp, trong đó có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội, tự do ứng cử, bầu cử... Nếu ông và giới lãnh đạo cộng sản thực sự yêu nhân quyền thì tại sao các ông lại «không nỡ đối xử không tốt» với nó? Tự câu nói trên đã nói rõ các ông yêu hay ghét nhân quyền. Và các ông có muốn bảo vệ nó hay tìm cách ngăn chận bằng công an sách nhiễu, bằng chiêu bài pháp luật (điều 88 luật hình sự tố tụng) đối với những người đấu tranh bất bạo động để giành những quyền đó. Nhưng ngay cả điều 88 (tuyên truyền chống phá Nhà nước XHCN) cũng không liên quan gì đến việc «lập đảng này, đảng nọ» (không phải là lật đổ chế độ như ông nói mà là để đấu tranh nghị trường) mà ông kết án một số những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Cụ thể là vì: không có luật nào cấm lập đảng, lập hội ngay cả trong khuôn khổ hiến pháp hiện nay. Không phải vô tình mà trong số những «nạn nhân» của chế độ có vô số những luật sư trẻ như: Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Trần Quốc Hiền...

Về vấn đề bầu cử, dân chủ, ông nói:

«Kỳ bầu cử Quốc hội, một nhóm người kêu gọi phải tăng người ngoài Đảng vào Quốc hội, tôi nói Đảng, Nhà nước Việt Nam đâu có cấm, thực hiện đăng ký công khai. Bà con cũng thấy rõ, ở Mỹ, cả Thượng viện và Hạ viện cũng chỉ có hai Đảng Dân chủ và Cộng hòa, không phải là thành viên của một Đảng nào khác.

Bầu cử Quốc hội của mình dân chủ, tất nhiên phải qua bộ máy sàng lọc từ cơ sở, không thể để người phẩm chất kém ứng cử Quốc hội.»

Ông muốn có một Quốc hội dân chủ mà lại tự ý quy định tỉ lệ đảng viên (90%), tự ý đưa ra quy chế hiệp thương do Mặt trận Tổ quốc, một cơ chế do đảng lập để sàng lọc chọn ứng viên, như vậy là trái hiến pháp, trái với quy định tự do, ứng cử, bầu cử theo luật định. Còn về độc đảng, đa đảng, ông nói:

"Hôm rồi, nhà báo Mỹ Paul hỏi tôi một câu hỏi khó rằng Việt Nam hiện nay chỉ có duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, trong tương lai, chúng ta có thực hiện đa đảng không? Tôi nói như ông thấy, bên Mỹ có hai Đảng Dân chủ và Cộng hòa. Bên Pháp rất nhiều Đảng. Vừa rồi qua Thụy Sỹ thấy nước này cũng nhiều Đảng lắm. Nhưng tôi không bao giờ thấy Tổng thống Pháp nói Tổng thống Mỹ: "ông Mỹ ơi, ông nên có nhiều Đảng hơn, chứ không phải chỉ hai Đảng".

Cái này do điều kiện lịch sử, đặc điểm của từng nước mà dân ở đó họ chấp nhận. Nếu một Đảng thì có các cơ chế để lắng nghe ý kiến của người dân. Việt Nam có Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể như Công đoàn, Hội nông dân, Hội phụ nữ... »

Tôi không hiểu đầu óc khoa học của ông ở đâu khi đưa ra lập luận vể đa đảng. Các chế độ dân chủ đều phải có ít nhất là hai đảng trở lên chứ không phải là càng nhiều càng tốt. Hai đảng hay hơn nữa là do tập quán chính trị của từng nước. Nhưng nếu không có ít nhất hai đảng thì đừng nói chuyện dân chủ. Vì đó là độc tài đảng trị, không thể tránh khỏi lạm quyền và tham nhũng bất trị như hiện nay. Từ đó cũng không thể thực hiện tam quyền phân lập, một điều thiết yếu trong chế độ dân chủ dù một nước là quân chủ, tổng thống chế hay đại nghị chế như ông đã viện dẫn để đánh lạc hướng. Các cơ chế để lắng nghe ý kiến của người dân do đảng lập ra thì chỉ có tính hình thức (như công đoàn..), không thể hiện ý chí và quyền thực sự của người dân.

Những vấn đề cốt lõi về phát triển bền vững mà Việt Nam không thể giải quyết thực sự (tham nhũng, giáo dục tồi tệ, cải cách hành chánh, pháp luật không minh bạch và không được thi hành..).cũng đều do cơ chế độc đảng mà ra. Xã hội hiện nay băng hoại, không có lối thoát cũng vậy.

Những «món quà» cuối buổi gặp gỡ mà ông Triết dành cho kiều bào (miễn visa nhập cảnh kể từ 1/9, cho phép tu sửa mộ tại nghĩa trang quân đội ở Bình Dương, cho mua nhà, đất dễ dàng hơn) không thể làm quên đi mục tiêu đấu tranh cho dân chủ nhân quyền của người Việt ở trong và ngoài nước. Cuộc đấu tranh đó có chính nghĩa, chắc chắn không bị suy giảm sau đợt đàn áp thô bạo vừa qua, và được sự hỗ trợ của giới lãnh đạo Mỹ trong cuộc đàm phán song phương mặc dù nội dung chủ yếu là kinh tế, thương mại. Cuộc đấu tranh đó là nhằm đem lại hạnh phúc cho toàn dân và đưa đến hoà giải, hoà hợp dân tộc. Cuộc đấu tranh đó chắc chắn sẽ thắng lợi. Những kẻ đi ngược đường lịch sử sẽ chỉ là đi ngược lại lợi ích lâu dài của dân tộc. Và sẽ không thể có chỗ đứng trong lòng dân tộc.

Rennes 20/6/2007
Tiến Hồng